Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[JanJingJing] Theo Đuổi Lại Em….

1.

Ngay tại một trong số nhà giam, có một thiếu nữ đang ngồi bên trong cùng với những người bạn bị tù tội chung với cô, cô ấy đã ở bên trong được tận ba năm, vì lý do ngộ sát gây thương tích.
Cô vào tù ngồi tận ba năm, do chính tay chị đưa vào. Vì cô bị người khác vu khống là ám sát người tình của chị ta, và không biết bằng cách nào người tình của chị ta lại có bằng chứng, khiến chị ta tin tưởng mà vô tâm đẩy cô vào nhà giam.
Cô đã ở đây được ba năm, và ngày mai cũng là ngày cô sẽ ra tù khi đã đủ thời gian. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy luyến tiếc khi phải xa họ, vì trong suốt thời gian ở đây cô đã quen biết rất nhiều chị em, cùng nhau sống hòa thuận. Cô được mọi người chiếu cố rất nhiều, và họ cũng biết câu chuyện cô bị người ta hãm hại.
Tối hôm đó, bọn họ cùng các chị em cai ngục đã mở một bữa tiệc nhỏ trong tù để tiễn cô vào ngày mai. Họ còn bảo rằng sau khi ra tù, các chị em hãy giữ liên lạc và gặp mặt nhau, và tất cả đều đồng ý.
Nửa đêm, cô trằn trọc không thể ngủ được vì sắp phải ra tù. Cô không biết khi ra ngoài rồi mình sẽ phải đối mặt với mọi chuyện như thế nào. Nhưng có một điều cô chắc chắn, đó là cô sẽ tìm cách ly hôn với chị ta.
Sáng hôm sau, cô ôm lấy những chị em trong tù cùng các chị cai ngục mà nức nở khóc. Sau đó, cô rời đi.
Cô gái ấy tên là JingJing Yu, tên tiếng Anh mà mẹ cô đặt thêm là Daisy. Cô là một cô gái mang dòng máu lai, vì mẹ là người Trung Quốc còn cha cô lại là người Anh Quốc. Chính vì thế, trong người cô mang hai dòng máu khác nhau, và vẻ ngoài của cô cũng rất nổi bật.
Cô sở hữu mái tóc đen dài mượt mà, và điều đặc biệt nhất chính là đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp. Từ nhỏ, mẹ đã nói cho cô biết rằng mình là con lai vì cha cô là người Anh Quốc. Dù vậy, từ nhỏ đến lớn cô vẫn chưa một lần được gặp mặt cha mình.
JingJing Yu vừa bước ra ngoài mà không quên chào tạm biệt mọi người. Ngay khi ra khỏi cổng, cô lập tức nhìn thấy người bạn thân từ nhỏ đến đón mình. Từ xa, cô ấy đã vẫy tay gọi lớn:
Rosy
Rosy
JingJing, tớ ở đây nè!
Cô ấy tên là Rosy Sarapat, người bạn đã cùng cô lớn lên từ thuở nhỏ. Kể từ khi cô vào tù, Rosy vẫn luôn đều đặn đến thăm cô.
JingJing Yu từ xa chạy đến với nụ cười rạng rỡ trên môi.
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy, cậu vẫn khỏe chứ?
Rosy nhìn cô mỉm cười, sau đó đưa tay xoa đầu cô rồi đáp:
Rosy
Rosy
Mình vẫn khỏe. Biết hôm nay cậu được ra khỏi nơi đó nên mình đến đón cậu ngay.
Nghe vậy, JingJing Yu cảm động, nở nụ cười tươi rồi nói:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Cảm ơn cậu.
Sau đó cả hai mới lên xe và cô đưa JingJing Yu về nhà. Lúc này, trên đường trở về, Rosy liền hỏi:
Rosy
Rosy
JingJing, tớ nghe nói trong ba năm qua chị ta không một lần đến thăm cậu sao?
Nghe đến người phụ nữ mà Rosy nhắc đến, cô khẽ cau mày, thần sắc lạnh nhạt lên tiếng:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Ừm, không một lần.
Rosy nghe vậy liền cau mày. Thấy thái độ lạnh nhạt của cô, cô ấy lập tức bức xúc mắng lớn:
Rosy
Rosy
Đồ đàn bà vô lương tâm!
Rosy mắng chị ta một trận trên xe vì quá tức giận, còn JingJing Yu chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, Rosy mới chậc lưỡi, không tiếp tục nhắc đến chị ta nữa. Cô quay sang nhìn chằm chằm mái tóc của JingJing Yu rồi thuận miệng hỏi:
Rosy
Rosy
JingJing, tóc của cậu đã phai màu rồi này. Cậu vẫn luôn nhuộm tóc đen để che đi màu tóc gốc của mình à?
JingJing Yu nghe vậy liền đưa tay vuốt mái tóc mình rồi nhìn xuống. Sau đó cô khẽ thở dài một tiếng rồi trả lời:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Cậu luôn biết mình không thích màu tóc đó và đôi mắt này kia mà.
Rosy đang lái xe, liền đưa tay xoa đầu cô rồi nói:
Rosy
Rosy
Tuy là vậy, nhưng mình thật sự thấy chúng rất đẹp mà. Mình thấy những đứa con lai ít ai được sở hữu cả hai thứ này lắm.
Dù phải công nhận là như vậy. Cô thuộc dạng con lai hiếm khi sở hữu đôi mắt xanh cùng mái tóc vàng tự nhiên. Thế nhưng JingJing Yu chưa bao giờ muốn có chúng.
Sau đó cô quay sang nhìn Rosy rồi nói:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Nhưng mình không thích chúng. Về nhà cậu nhuộm lại cho mình nhé.
Rosy lúc này thở dài một tiếng rồi lên tiếng góp ý:
Rosy
Rosy
Theo mình thấy, cậu nên để lại màu tóc gốc và màu mắt vốn có đi. Vì từ bây giờ cậu sẽ sống như một con người mới, phải thay đổi hoàn toàn
JingJing Yu nghe những lời ấy. Cô biết Rosy nói không sai, nhưng chúng lại khiến lòng cô nhói đau. Cuối cùng cô chỉ biết im lặng.
Rosy lại tiếp tục nói:
Rosy
Rosy
JingJing, hai năm trước cậu chẳng phải đã bảo mình lan truyền tin đồn rằng cậu đã chết trong tù hay sao? Bây giờ đây mới chính là cuộc sống mới của cậu đấy.
JingJing Yu lập tức gật đầu rồi khẽ cúi mặt:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Mình hiểu rồi.
Những lời Rosy nói không hề sai. Ngay từ thời điểm này cô phải mạnh mẽ hơn, phải sống một cuộc đời hoàn toàn mới. Nhưng có một điều cô nhất quyết sẽ không thay đổi, đó là trả thù.
Rosy đưa tay vỗ vai cô, vui vẻ nói:
Rosy
Rosy
Tốt lắm, bạn tôi.
Một lúc sau, JingJing Yu chợt nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu lên nói:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy, trước khi về cậu ghé qua mộ mẹ mình được không? Mình muốn gặp mẹ.
Rosy ngay lập tức mỉm cười đáp:
Rosy
Rosy
Sao lại không được chứ? Mình đang đưa cậu đến mộ mẹ đây này.
JingJing Yu cũng mỉm cười:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Cảm ơn cậu, thật tốt khi có cậu.
Rosy nghe vậy liền bật cười rồi khách sáo nói:
Rosy
Rosy
Bạn bè thân như chị em ruột thịt mà còn cảm ơn gì nữa. Thôi bỏ đi nhé.
Nói xong, cô tăng tốc lái xe về phía nghĩa trang. Trước khi đến đó, cả hai còn ghé qua một tiệm hoa để mua một bó cúc trắng dành cho mẹ của JingJing Yu.

2.

JingJing Yu cùng với Rosy đi đến ngôi mộ của mẹ mình. Cô nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc trắng xuống trước ngôi mộ, sau đó đưa tay chạm vào tấm ảnh của mẹ mà đôi mắt ngấn lệ, khẽ lên tiếng:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Mẹ, con đến thăm mẹ đây ạ. Người có vui không nè?
Rosy đứng bên cạnh cũng đưa tay lên vẫy chào, mỉm cười nói:
Rosy
Rosy
Dì à, cháu đến rồi nè.
Cả hai ngồi xuống trước ngôi mộ. JingJing Yu kể cho mẹ nghe những chuyện đã xảy ra trong bốn năm qua, về cuộc sống trong tù, về những người bạn cô đã quen và những điều cô đã trải qua.
Cả hai ngồi ở đó đến gần trưa, trò chuyện rất nhiều. Cuối cùng cũng đến lúc phải trở về. Rosy lái xe đưa cô đến một khu chung cư cao cấp mà ngay cả JingJing Yu cũng không hề biết đến.
Khi lên đến tầng năm, Rosy dẫn cô bước vào một căn hộ rộng rãi, sang trọng với đầy đủ nội thất. JingJing Yu nhìn quanh một vòng rồi hỏi:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy, đây là nhà của cậu à?
Rosy nắm lấy tay cô rồi kéo cô ngồi xuống ghế sofa. Cô ấy gật đầu, tươi cười đáp:
Rosy
Rosy
Ừ, đây là nhà mới của mình. Từ giờ cậu cứ ở đây đi nhé, xem như nhà của chính mình vậy.
JingJing Yu cảm động nhìn cô:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy, cảm ơn cậu.
Rosy nhẹ nhàng đánh vào tay cô một cái rồi cau mày:
Rosy
Rosy
Lại cảm ơn nữa rồi. Thôi nào JingJing, chăm sóc cậu là lời mình đã hứa với dì rồi. Đừng khách sáo nữa nhé.
JingJing Yu chỉ biết ngại ngùng gật đầu. Lúc này, Rosy lấy từ trong túi ra một tờ giấy rồi mỉm cười đưa cho cô:
Rosy
Rosy
À, còn đây là địa chỉ khách sạn của tập đoàn nhà mình. Mình đã sắp xếp cho cậu vị trí thư ký của chị mình. Cậu cứ đến đó gặp chị ấy, chị ấy sẽ trực tiếp phỏng vấn cậu.
JingJing Yu nhận lấy tờ giấy ghi địa chỉ và số phòng khách sạn FCJ, rồi tò mò hỏi:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy, chị của cậu làm gì trong công ty vậy?
Nghe câu hỏi ấy, Rosy hơi ngẩn người rồi gãi đầu cười:
Rosy
Rosy
Ờ thì… chị ấy là một vị chủ tịch nhàm chán, lạnh lùng và đầu gỗ. Với lại chị ấy cũng là người thừa kế tập đoàn nữa.
Nghe đến đó, JingJing Yu liền lo lắng cúi đầu:
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Rosy à, nhưng mà mình…
Rosy nhìn thấy vẻ bất an của cô liền hiểu ngay. Cô đưa tay xoa đầu JingJing Yu rồi mỉm cười:
Rosy
Rosy
Cậu yên tâm đi. Mình đã nói hết mọi chuyện với chị mình rồi, hồ sơ mình cũng chuẩn bị cho cậu luôn. Cậu chỉ cần đến gặp và nói chuyện với chị ấy thôi.
Nghe bạn thân an ủi, JingJing Yu cũng cảm thấy yên tâm hơn phần nào.
Đúng lúc đó, Rosy nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi nghe máy xong, cô quay sang nhìn JingJing Yu:
Rosy
Rosy
Thôi nhé, cậu nghỉ ngơi đi. Mình có việc gấp ở công ty. Tối nay mình đến, chúng ta cùng uống rượu.
Nói xong, Rosy nhanh chóng đứng dậy rồi rời đi. JingJing Yu ngồi trên ghế sofa, mỉm cười vẫy tay tiễn bạn.
Sau khi Rosy rời khỏi, cô ngả người nằm xuống ghế sofa. Một lúc sau, nhớ đến những lời Rosy nói, cô liền cầm một lọn tóc lên xem.
Bỗng cô phát hiện bên cạnh có một chiếc giỏ đồ. Mở ra xem, cô nhìn thấy thuốc tẩy tóc cùng một chiếc điện thoại mới.
Khi bật điện thoại lên, cô nhìn thấy một tin nhắn đã được lưu sẵn từ Rosy:
JingJing, quần áo mình mua cho cậu được sắp xếp ngăn nắp trong phòng thay đồ rồi nhé. Cậu cứ lấy mặc đi. Còn thuốc tẩy tóc thì cứ dùng đi, không cần cảm ơn mình đâu.
Nhìn tin nhắn ấy, JingJing Yu bất giác mỉm cười.
Cô đứng dậy đi tham quan căn hộ.
Ngôi nhà vô cùng rộng rãi với ba phòng ngủ, một phòng thay đồ lớn chứa đủ loại quần áo, trang sức, giày cao gót và giày thể thao. Nhìn những bộ quần áo đẹp đẽ và xa xỉ trước mắt, cô không khỏi thất thần.
Đã bốn năm rồi cô mới được nhìn thấy những thứ như thế này. Bước vào phòng thay đồ rộng lớn, cô kéo mở một ngăn tủ và nhìn thấy những bộ đồ ngủ mà Rosy đã chuẩn bị sẵn cho mình. Cô lấy một bộ đồ ngủ cùng thuốc tẩy tóc rồi đi vào phòng tắm.
Một lúc sau, đứng trước gương trong phòng tắm, cô lại một lần nữa nhìn thấy dáng vẻ thật sự của mình. Mái tóc vàng óng tự nhiên cùng đôi mắt xanh trong trẻo.
Từ trước đến nay, đây mới là lần thứ hai cô nhìn thấy vẻ ngoài nguyên bản ấy của bản thân. Thứ mà trước đây cô luôn ghét bỏ và muốn che giấu. Nhưng không ngờ hôm nay, cô lại lựa chọn sử dụng nó.
JingJing Yu nhìn chằm chằm vào gương. Đột nhiên, cô khẽ nhếch môi cười rồi tự nói với chính mình:
“JingJing, đến lúc thay đổi rồi. Đây là cuộc sống mới.”
Nói xong, cô bước ra khỏi phòng tắm, đi xuống bếp uống một ngụm nước rồi trở về phòng ngủ để nghỉ ngơi.

3.

Mười năm trước, ngày mà cô bắt đầu vào đại học, cô ngày đầu tiên đi học đã đụng chạm mặt một người con gái rất đẹp cao lớn, gương mặt sở hữu ánh mắt sâu sắc nhìn vào vừa cảm thấy lạnh lùng vừa cảm giác cho người ta mê mẩn.
Và đó cũng chính là người cô yêu từ cái nhìn đầu tiên, tiếng sét ái tình, từ ngày hôm đó cô đã điều tra hỏi các bạn trong lớp, thì biết được chị ấy trên cô ba lớp, và thêm một tháng nữa là đã ra trường.
Chị ấy tên Jan Ployshompoo, một cô gái con cả là người thừa kế của dòng họ Ployshompoo tiếng tăm trong giới kinh doanh, tập đoàn công ty lớn Ployshompoo, cô còn nghe thêm chị là một người lạnh lùng ít nói, cao lãnh cùng với gương mặt lạnh như băng, thế nhưng chị ta lại sở hữu khuôn mặt cực kỳ sắc nét, nhất là đôi mắt đặc biệt đẹp.
Thế nhưng JingJing Yu không quan tâm những thứ chị sở hữu, hoặc là giàu có cỡ nào đi nữa cô vẫn thích chị.
Tuy vậy nhưng trong lòng cô cảm giác rất buồn, vì vốn dĩ cô đã thích chị rồi, và sau đó cứ thế trong một tháng đó cô quyết tâm luôn luôn âm thầm gửi những chai nước và bánh vào bàn học của chị.
Lúc bên ngoài sân chơi bóng rổ cũng vậy, cô cứ nhìn thấy chị không để ý, thì đưa cho chị nước.
Dù chị rất nổi tiếng trong trường, nhưng cô rất vui vì mỗi lần đưa nước cho chị thì chị lại nhận.
Vài ngày sau đó, JingJing Yu trong lúc đang đi ở thang bộ thoát hiểm, thì đột nhiên phát hiện ra có người nằm dưới nền bậc thang.
Cô liền thật nhanh chóng chạy xuống, thì người nằm ở đó chính là Jan Ployshompoo, cô hốt hoảng lo lắng mà chạm vào chị lung lay chị, thế nhưng chị không hề nhúc nhích.
Cô nhanh chóng dùng sức mạnh ít ỏi của cô và thân hình nhỏ bé này mà dìu chị đến phòng y tế.
Có vài người cũng đang đi ở hành lang thấy vậy liền chạy vào giúp cô đỡ chị đến phòng y tế. Đưa chị đến phòng y tế, chị bác sĩ của trường học bảo dìu chị lên giường mà khám xét tình hình cho chị.
Lúc này được biết chị bị khó thở do áp lực, nên cũng may là phát hiện kịp thời, không là sẽ nguy cơ đến tính mạng.
Cô hôm nay không vào lớp để học, vì ở lại xem chị, sau một lúc bạn trong lớp của cô đột nhiên đến phòng y tế kêu gọi cô.
Baley
Baley
JingJing, đến giờ thi đấu âm nhạc rồi, mau đến sân khấu ngay.
JingJing Yu ngay lập tức nhớ đến buổi thi đấu âm nhạc, đàn piano cho trường học, vì cô chính là người giỏi nhất của thường khi chơi đàn phím piano, và ngày hôm nay cũng là ngày thi đấu cho trường.
Lúc này cô mới nhìn về phía chị đang nằm, cô lập tức quyết định lên tiếng.
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Cậu báo ở trường, nói là mình không được khỏe, nên sẽ không tham gia được chứ.
Cô bạn nhìn cô cau mày khi nghe cô nói như vậy, cô ấy lập tức đi đến gần cô vừa đi vừa nói.
Baley
Baley
JingJing Yu, cậu bị sao vậy, cậu là niềm tự hào của trường học này đó, thôi không được mau đi thôi.
Không chờ cho cô quyết định, cô ấy liền nhanh chóng kéo tay cô thật mạnh rồi đi cưỡng ép cô đi, Cô vậy mà lại đi cưỡng ép đi thi đấu, vậy thì không còn cách nào, cứ thi đấu trước rồi một lát sẽ đến thăm chị ấy tiếp.
Cứ buổi thi đấu dương cầm piano kết thúc trong sự thỏa mãn của tất cả mọi người bằng bài nhạc của cô do chính cô sáng tác. Là vì cô đã chơi bài Đoan khúc, do chính mình tự viết, bài hát được nhiều cảm hứng khi cô gặp được Jan Ployshompoo.
Đàn lên nghe du dương, và khiến cho người ta cảm thấy thật dễ chịu, cô cảm hứng nhất là vì đàn trong sự say mê khi nghĩ đến chị, và vì vậy cuối cùng cô đã đoạt giải nhất trong số nhiều người đang tham. Cảm thấy vui mừng khi mình đoạt giải, JingJing Yu liền nhanh chóng cầm theo giải thưởng của mình đến phòng y tế trong sự háo hức.
Thế nhưng lúc cô vừa đến, thì đã không nhìn thấy chị ấy nữa, sau đó cô hỏi bác sĩ thì được biết chị đã ra khỏi phòng y tế và được về nhà rồi.
Nghe vậy cô cũng biết phải sao, cô cũng đành phải quay về nhà.
Dù vậy mối tình cô ấp ủ yêu đơn phương chị rất hạnh phúc, tuy nhiên cho đến ngày hôm sau cô đột nhiên phát hiện chị ấy đã có người yêu, do mọi người trong trường đồn. Mà cô ta lại là người cùng lớp với cô, cô thật sự rất buồn mà cứ mỗi ngày cô điều âm thầm khóc nức, mà không biết cô gái đó là người cướp công của cô.
Cứ thế nhưng cô vẫn không khỏi thích chị, ngày hôm này cô là người về trễ, lúc này đang đi trên hành lang thì chợt phát hiện có người nằm trong lớp của những tiền bối lớp trên.
Cô thấy vậy liền đi vào để kêu gọi người chị tiền bối đó, thì lúc này nhìn rõ người đang gục đầu trên bàn là Jan Ployshompoo.
Cơ thể cô lúc này chợt giật mình hốt hoảng, tim đập rất nhanh, gương mặt của cô liền ửng đỏ, hơi thở thì giống như ngẹn lại vậy, sau đó biết mình đang háo hức, cô mới từ từ lấy lại bình tĩnh, mà ngồi nhìn chị đang say ngủ.
Cô ngồi nhìn chị chằm chằm vừa lo lắng vừa vui cười, thì chợt nhớ ra cô phải chụp khoảnh khắc đẹp nhất trong lúc này, mà cầm ra một máy chụp ảnh.
Lúc đang chụp được vài tấm, thì đột nhiên cơ thể chị động đậy, cô mới giật mình mà cất máy ảnh đi và giả vờ đưa tay ra để lay chị thức dậy.
JingJing Yu Varitsara
JingJing Yu Varitsara
Tiền Bối à, chị mau thức dậy đi trường sắp đóng cửa rồi ạ.
Người con gái ấy lúc này mới chợt nghe thấy tiếng của cô mà ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt mơ hồ. Trong khi JingJing Yu nhìn chị mỉm cười, thì sau đó lúc này đột nhiên chị nắm lấy tay cô kéo vào người chị.
JingJing Yu bất ngờ khi bị chị kéo vào lòng, mà to mắt hốt hoảng nhìn chị, cô sau đó mới lập tức đỏ mặt xấu hổ vùng vẫy.
Lúc này Jan Ployshompoo nhìn cô chằm chằm với ánh mắt cưng chiều, chị ta đột nhiên nhanh chóng cúi đầu xuống cưỡng hôn cô.
JingJing Yu thật sự rất bất ngờ, tay cô nhanh chóng muốn đẩy chị ta ra, thì chị đã dùng bàn tay to lớn nắm chặt bao hết bàn tay cô. Cái ghì chặt hai tay của chị ta, khiến cô không có sức để có thể chống lại, và thêm cái nụ hôn của chị ta khiến cô say đắm.
Cả hai đang hôn nhau say mê, thì đột nhiên từ bên ngoài cửa phòng học vang lên tiếng la hét.
Hali
Hali
Áh! Jan, Jan
Tiếng la hét khiến cô và chị cả hai điều giật mình, Jan Ployshompoo lúc này mới tỉnh táo khi nghe tiếng cô bạn gái của chị ta la hét, chị ta liền ngước lên nhìn cô người yêu của chị mà nói.
Jan Ployshompoo
Jan Ployshompoo
Hali, em hết giận chị rồi sao.
Cô người yêu của chị ta ở ngoài cửa phòng học với gương mặt tức giận, tay còn chỉ về hướng của chị mà quát lớn.
Hali
Hali
Chị! Chị đang làm gì vậy hả, hai người đang làm gì.
Nghe những lời của cô người yêu chị ta, chị cảm thấy khó hiểu, sau đó chị ngay lập tức hoàn toàn tỉnh táo trở lại thì mới phát hiện ra, cô ấy đang ở trước mặt chị vậy thì là ai đang ở cùng chị.
Chị ta mới chợt nhìn xuống người bên trong tay mình là JingJing Yu, theo chị ta được biết sơ qua, và cũng nhận ra cô chính là người đẹp nhất lớp S, chị ta liền hốt hoảng lên tiếng.
Jan Ployshompoo
Jan Ployshompoo
Cô, sao cô lại!
Nói xong chị ta liền mạnh tay đẩy cô ra một cách lạnh lùng khiến cô ngã xuống sàn đất cực đau.
Chị ta lạnh lùng đến nỗi không quan tâm cô bị đau, mà chỉ nhanh chóng chạy đến gần cô người yêu của chị ta giải thích gì đó. Và tất nhiên cô ta giận dữ mà bỏ đi, chị ta cũng vì vậy mà chạy theo giải thích, còn cô ở lại trong sự bất ngờ vừa rồi,…

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play