[LyChi] Em Là Điểm Yếu Của Chị (Phương Ly X Phương Mỹ Chi)
lần đầu tiên gặp em
Trần Phương Ly - con gái cả của nhà họ Trần, là người sở hữu tài sắc vẹn toàn năm 30 tuổi. Hiện tại là chủ tịch công ty Maylily, bên cạnh đó còn là người khiến cả một thế giới ngầm phải dè chừng.
Phương Mỹ Chi chỉ là một người được mệnh danh là học bá của trường XXX, em là người có tính cách ôn hoà, hiền lành luôn được mọi người xung quanh yêu mến.
Khương Hoàn Mỹ
Mỹ Chi! Tao có bồ rồi đấy.
Khương Hoàn Mỹ
//cười tươi//
Phương Mỹ Chi
Là ai mà xui dữ vậy
Khương Hoàn Mỹ
//nhăn mặt//
Khương Hoàn Mỹ
Nói cho biết Hoàn Mỹ đây là mỹ nhân hiếm có đó đừng khinh thường
Lâm Bảo Ngọc
Nhưng mà là ai mà xui vậy
Khương Hoàn Mỹ
Mày nữa //đánh vai Ngọc//
Khương Hoàn Mỹ
Tên chị ấy là Ngân Mỹ, trưởng phòng công ty Maylily
Trần Thuỳ Dương
Ê công ty đó gần trường mình đúng không
Khương Hoàn Mỹ
//gật đầu//
Lâm Bảo Ngọc
Maylily là công ty quyền lực nhất hiện nay đấy, không biết chủ tịch là ai mà có thể giỏi như vậy nhỉ?
Phương Mỹ Chi
Kệ đi! Quan tâm mấy cái đó làm gì
Phương Mỹ Chi
//nằm gục xuống bàn//
Phương Mỹ Chi
đói sắp xỉu rồi đây này //thở dài//
Khương Hoàn Mỹ
Sữa dâu //đưa sữa cho Chi//
Khương Hoàn Mỹ
nãy chỉ cho tao mà còn dư, uống đi
Phương Mỹ Chi
//nhăn mặt//
Phương Mỹ Chi
Sữa này có mùi tình yêu lắm, mày giữ mà uống đi
Phương Mỹ Chi
Hong người ta giận cho đấy
Phương Mỹ Chi
//nháy mắt//
Khương Hoàn Mỹ
Vậy thôi về đi, chuông reo từ nãy giờ rồi đấy
Phương Mỹ Chi
Mọi người về trước đi, tao lên thư viện đọc sách tí rồi về
Trần Thuỳ Dương
"đói sắp xỉu rồi đây này" //nhái lại//
Trần Thuỳ Dương
Vậy mà than đói
Khương Hoàn Mỹ
Vậy thì uống đỡ hộp này đi
Khương Hoàn Mỹ
//đưa Chi//
Phương Mỹ Chi
Thôi mày giữ uống đi
Khương Hoàn Mỹ
Còn tận 3 lốc nè bà nội //dúi thẳng vào tay Chi//
Lâm Bảo Ngọc
Vậy tụi tao về trước đây
Lâm Bảo Ngọc
Tạm biệt tạm biệt
Trần Thuỳ Dương
Học bá ở lại đọc sách ngoan nha
Phương Mỹ Chi
ghê quá à //cười//
Cơn mưa mùa hạ trút xuống thành phố như muốn nuốt chửng mọi thứ. Mỹ Chi ôm cặp sách chạy dưới mái hiên, thầm trách bản thân vì ở lại thư viện quá lâu. Con đường về nhà vốn đã vắng, nay càng trở nên lạnh lẽo dưới màn mưa trắng xoá.
Em đang chạy thì nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ con hẻm bên cạnh
Phương Mỹ Chi
//tò mò nhìn vào trong//
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một nhóm người đang vây quanh một người phụ nữ mặc áo sơ mi đen. Dù khoảng cách khá xa, em vẫn cảm nhận được không khí căng thẳng
Người phụ nữ ấy đang bị thương, một bên tay áo đã thấm máu. Nhưng kỳ lạ là chị vẫn đứng thẳng, không hề tỏ ra sợ hãi
Trần Phương Ly
Đúng là một lũ dơ bẩn
Trần Phương Ly
//giọng lạnh đến đáng sợ//
nhân vật phụ
Thời thế thay đổi rồi
nhân vật phụ
Trần Phương Ly, lần này mày thua chắc
Trần Phương Ly
//nghiến răng chịu đau//
nhân vật phụ
//nâng cằm chị lên//
nhân vật phụ
Không ngờ lại một thân một mình đến đây
nhân vật phụ
Để rồi bị bắn đến sắp chết
Mỹ Chi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng em biết mình nên làm gì
Phương Mỹ Chi
//hít một hơi thật sâu//
Phương Mỹ Chi
CẢNH SÁT! CẢNH SÁT TỚI RỒI!
Đám người bên trong đồng loạt quay đầu
nhân vật phụ
Trần Phương Ly
nhân vật phụ
Mày hên thật //cười khẩy//
nhân vật phụ
Đi thôi //ra lệnh cho đàn em//
Chỉ trong chốc lát cả nhóm nhanh chóng tản đi, con hẻm lập tức trở nên yên tĩnh
Phương Mỹ Chi
//thở phào//
Phương Mỹ Chi
Khờ ghê! Vậy mà cũng tin
Trần Phương Ly
//nhìn em//
Phương Mỹ Chi
//bước tới//
Phương Mỹ Chi
Chị có sao không?
Một lúc sau mới khẽ lên tiếng
Trần Phương Ly
Vì sao giúp tôi?
Phương Mỹ Chi
//ngẩn người//
Phương Mỹ Chi
Thấy người gặp nguy hiểm thì giúp thôi.
Trần Phương Ly
//ngẩng đầu//
Khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, ánh mắt sắc bén đến mức khiến em bất giác lùi lại vài bước. Dù đang bị thương nhưng khí chất của chị vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực
Trần Phương Ly
Tôi bảo cô đi đi
Phương Mỹ Chi
Nhưng chị đang bị thương
Trần Phương Ly
Tôi không cần
Trần Phương Ly
//đứng dậy//
Trần Phương Ly
//nhưng vừa bước một bước đã loạng choạng//
Trần Phương Ly
//cả người đổ xuống//
Phương Mỹ Chi
//em đỡ lấy//
Khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo gần, em có thể cảm nhận được hơi thở nóng ran của đối phương
Trần Phương Ly
Buông tôi ra
Phương Mỹ Chi
Chị đứng còn không nổi
Phương Mỹ Chi
Em nói không
Trần Phương Ly
//khựng lại//
Chưa từng có ai dám nói chuyện với chị bằng giọng điệu đó, nhất là một cô nhóc mặc đồ đồng phục học sinh
Phương Mỹ Chi
Em không biết chị là ai
Phương Mỹ Chi
Em cũng không muốn biết
Phương Mỹ Chi
Nhưng nếu để chị ở đây thì chị sẽ chết mất
Mưa vẫn rơi, hai người dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Một người cố đẩy đối phương ra, một người nhất quyết không chịu bỏ đi
Trần Phương Ly
//ngất liệm//
Phương Mỹ Chi
//nhìn chị//
Phương Mỹ Chi
//hoảng loạn//
Trần Phương Ly
//không có phản ứng//
Một cô học sinh mười tám tuổi đang chật vật kéo một người phụ nữ cao hơn mình gần cả cái đầu về nhà giữa cơn mưa
Người phụ nữ khiến cả một thế giới ngầm phải dè chừng
Và cũng là người sẽ thay đổi cuộc đời em từ đêm hôm đó
2
Tiếng mưa đập lộp bộp lên mái tôn, em ngồi xổm bên cạnh chị cẩn thận thay miếng băng mới cho người phụ nữ xa lạ
Phương Mỹ Chi
//khẽ ngẩng đầu//
Phương Mỹ Chi
//nhìn kỹ khuôn mặt chị//
Đó là từ duy nhất xuất hiện trong đầu em. Đường nét sắc sảo, sống mũi cao, hàng mi dài và làn da trắng đến mức nổi bật dưới ánh đèn
Phương Mỹ Chi
"Có cần phải đẹp đến vậy không?"
Người phụ nữ vẫn nhắm mắt, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu. Mỹ Chi nhìn vài giây, rồi vài giây nữa
Trần Phương Ly
Nhìn đủ chưa?
Trần Phương Ly
//giọng nói lạnh nhạt vang lên//
Trần Phương Ly
//giật mình//
Phương Mỹ Chi
Chị tỉnh từ khi nào vậy?
Trần Phương Ly
Từ lúc cô nhìn tôi lần thứ năm
Phương Mỹ Chi
Em nhìn có bốn lần thôi
Phương Mỹ Chi
"Có thể là năm lần" //lí nhí//
Trần Phương Ly
//khẽ nhắm mắt//
Phương Mỹ Chi
//đem một cốc nước ấm tới//
Trần Phương Ly
Tôi không khát
Phương Mỹ Chi
Người bị thương không có quyền từ chối
Trần Phương Ly
//nhìn em//
Trần Phương Ly
Từ nhỏ cô đã thích ra lệnh à?
Phương Mỹ Chi
Chỉ với người em cứu thôi
Trần Phương Ly
//khoé môi hơi nhấc lên//
Phương Mỹ Chi
Em tên Phương Mỹ Chi
Trần Phương Ly
//nhìn em//
Trần Phương Ly
//nhìn ra ngoài cửa sổ//
Một lúc sau mới khẽ lên tiếng
Phương Mỹ Chi
Một chữ thôi á?
Phương Mỹ Chi
Em hỏi tên đầy đủ cơ
Trần Phương Ly
Chưa thân đến mức đó
Phương Mỹ Chi
"Người gì đâu khó gần dễ sợ"
Trần Phương Ly
Lúc cô cứu tôi cô không sợ à?
Trần Phương Ly
Sợ tôi là người xấu
Phương Mỹ Chi
//im lặng vài giây//
Phương Mỹ Chi
Ừm..thật ra lúc kéo chị về em cũng hơi sợ
Trần Phương Ly
Vậy sao vẫn cứu?
Phương Mỹ Chi
Bởi vì lúc đó chị cần giúp đỡ
Trong khoảnh khắc ấy, chị bất ngờ không biết phải đáp lại thế nào. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm có người đối xử với chị bằng sự tử tế đơn thuần
Không phải vì tiền, quyền lực mà chỉ đơn giản là muốn giúp và điều đó khiên trái tim vốn đã nguội lạnh của chị khẽ dao động
3
Sau khi xử lý vết thương cho chị xong, Mỹ Chi mới chợt nhớ ra một chuyện
Trần Phương Ly
//ngẩng đầu//
Phương Mỹ Chi
Chị chưa ăn tối
Trần Phương Ly
Tôi không đói
Phương Mỹ Chi
Người bệnh nào cũng nói vậy
Phương Mỹ Chi
//hùng hổ bước vào bếp//
Phương Mỹ Chi
//mở tủ lạnh//
Phương Mỹ Chi
//rồi đóng//
Nhìn mấy món nguyên liệu đơn sơ trước mặt, em rơi vào trầm tư
Thật ra..em không biết nấu ăn
Từ nhỏ đến lớn, ngoài mì gói ra em chưa từng làm món gì tử tế
Phương Mỹ Chi
Nhưng người ta bị thương rồi
Phương Mỹ Chi
Đâu thể bắt chị ăn mì gói được
Phương Mỹ Chi
Chắc không khó đâu
Phương Mỹ Chi
//tự cổ vũ bản thân//
Tiếng hét vang lên từ trong bếp
Trần Phương Ly
//cố gắng đứng dậy//
Bất chấp cánh tay đang bị thương, chị đi thẳng tới chỗ em
Mỹ Chi ôm ngón tay, con dao nằm trên thớt, một vết cắt nhot đang rỉ máu
Trần Phương Ly
//nhìn em//
Phương Mỹ Chi
Cái này là tai nạn nghề nghiệp
Trần Phương Ly
Cô có nghề à?
Phương Mỹ Chi
Chưa //lí nhí//
Trần Phương Ly
//bất lực//
Phương Mỹ Chi
//ngồi ngoan ngoãn trên ghế//
Phương Mỹ Chi
//ngón tay được băng lại cẩn thận//
Trần Phương Ly
//đứng trước mặt em//
Trần Phương Ly
//sắc mặt không vui vẻ//
Trần Phương Ly
Cô chưa từng nấu ăn?
Phương Mỹ Chi
Em chỉ biết úp mì thôi
Trần Phương Ly
//nhắm mắt//
Trần Phương Ly
"Bỗng nhiên hiểu được vì sao tủ bếp chất đầy mì gói"
Phương Mỹ Chi
Nhưng chị bị thương mà
Trần Phương Ly
Ít nhất tôi không chém vào tay mình
Phương Mỹ Chi
//cứng miệng//
Căn bếp tràn ngập mùi thơm, Mỹ Chi chống cằm ngồi nhìn. Ánh đèn dịu dàng rơi trên gương mặt người phụ nữ trước mặt
Phương Mỹ Chi
//giật mình//
Phương Mỹ Chi
Không có //đỏ mặt//
Phương Mỹ Chi
//quay mặt đi//
Trần Phương Ly
Cô nhìn tôi gần một phút rồi
Trần Phương Ly
//khẽ bật cười//
Phương Mỹ Chi
Ờ nhỉ hôm nay chị ngủ ở đâu?
Trần Phương Ly
Tôi ngủ dưới đất
Phương Mỹ Chi
Chị bị thương mà
Trần Phương Ly
//nhìn em//
Phương Mỹ Chi
//đứng dậy kéo cửa phòng mìn ra//
Phương Mỹ Chi
Chị ngủ trên giường
Phương Mỹ Chi
Em ngủ dưới đất
Phương Mỹ Chi
Vậy sao giờ?
Trần Phương Ly
//im lặng vài giây//
Trần Phương Ly
//nhìn chiếc giường đơn trong phòng//
Trần Phương Ly
Tôi bên kia
Phương Mỹ Chi
//đơ người//
Trần Phương Ly
Hay em muốn ngủ dưới đất
Phương Mỹ Chi
//nhận ra mình nói hơi nhanh//
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ một lúc lâu sau
Trần Phương Ly
//liếc nhìn chồng đề thi thử chất cao trên bàn//
Phương Mỹ Chi
Để ôn đại học
Phương Mỹ Chi
//vừa nói vừa để miếng băng cá nhân lên ngón tay//
Trần Phương Ly
//cầm đại một tờ lên xem//
Những con số và công thức chi chít đến mức chị nhìn thôi đã thấy đau đầu
Trần Phương Ly
Điểm bao nhiêu
Phương Mỹ Chi
Lần gần nhất được 9,8
Trần Phương Ly
//im lặng//
Trần Phương Ly
Tại sao không phải 10
Phương Mỹ Chi
Chị ác quá vậy?
Trần Phương Ly
Tôi chỉ hỏi
Phương Mỹ Chi
Chị tưởng 10 điểm dễ lắm hả?
Phương Mỹ Chi
Thôi em đi ngủ
Trần Phương Ly
//nhíu mày//
Trần Phương Ly
Sớm quá vậy?
Phương Mỹ Chi
Học bá khổ lắm chị
Phương Mỹ Chi
//ngẩng đầu đầy tự hào//
Phương Mỹ Chi
Thủ khoa toàn khối
Trần Phương Ly
//gật đầu//
Trần Phương Ly
Tôi đang nghĩ
Phương Mỹ Chi
Chị nghĩ gì?
Trần Phương Ly
Một học bá lại suýt cắt đứt tay khi thái cà chua
Trần Phương Ly
//khoé miệng hơi cong//
Phương Mỹ Chi
Chị đi ngủ đi
Phương Mỹ Chi
//leo lên giường//
Trần Phương Ly
//nằm xuống//
Phương Mỹ Chi
//ngẩn người//
Phương Mỹ Chi
Vì chuyện gì
Trần Phương Ly
Vì đã cứu tôi
Phương Mỹ Chi
//kéo chăn lên một chút//
Phương Mỹ Chi
//khoé môi cong//
Phương Mỹ Chi
Cũng đâu thể để chị nằm ngoài đường được
Trần Phương Ly
//khẽ mở mắt//
Trần Phương Ly
//nhìn bóng lưng em đang quay mặt vào tường//
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, chị cảm thấy một nơi nào đó giống như nhà
Ấm áp, yên bình và có người bên cạnh
Download MangaToon APP on App Store and Google Play