TRUYỆN NGẮN "NGUYỆN THUA TRONG TAY EM" [ RHYCAP]
CHAP 1 KẾ HOẠCH TIẾP CẬN VÀ SỰ DỊU DÀNG CỦA ÔNG TRÙM
//Hành Động//
**Nói Nhỏ**
"Suy Nghĩ"
ABC : Nói to
Và một số ký hiệu khác sẽ giải thích khi xuất hiện
//Tại văn phòng bảo mật của Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy. Không khí trong phòng vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Trên bức tường trung tâm ghim đầy những hình ảnh về các kho hàng ẩn khuất, các tuyến đường vận chuyển xuyên biên giới và ngay giữa tâm điểm là tấm hình chân dung của Nguyễn Quang Anh ,một ông trùm khét tiếng, kẻ đứng đầu đường dây buôn bán ma túy số lượng lớn từ nước ngoài vào nội địa và ngược lại. Thủ trưởng đứng khoanh tay trước bản đồ chuyên án, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt hằn lên sự mỏi mệt sau nhiều đêm thức trắng. Ông quay lại nhìn Trung úy Hoàng Đức Duy đang đứng nghiêm chỉnh trong bộ cảnh phục//
Thủ trưởng
HOÀNG ĐỨC DUY! ĐÂY LÀ CHUYÊN ÁN MẬT LỚN NHẤT VÀ CŨNG LÀ NGUY HIỂM NHẤT CỦA ĐỘI CHÚNG TA TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY. ĐỐI TƯỢNG NGUYỄN QUANG ANH HOẠT ĐỘNG CỰC KỲ TINH VI, TÀN NHẪN VÀ KÍN KẼ. CẢNH SÁT QUỐC TẾ CŨNG CHƯA THỂ TÌM ĐƯỢC CHỨNG CỨ CỐT LÕI ĐỂ BẮT HẮN//Nói to//
Hoàng Đức Duy
//Giơ tay chào nghiêm chỉnh, ánh mắt kiên định không một chút do dự// Báo cáo Thủ trưởng, tôi đã sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Dù có khó khăn thế nào, tôi cũng quyết không lùi bước!
Thủ trưởng
ĐỘI ĐÃ TẠO CHO CẬU MỘT VỎ BỌC HOÀN HẢO ĐỂ TIẾP CẬN NGUYỄN QUANG ANH. NHIỆM VỤ CỦA CẬU LÀ PHẢI TÌM MỌI CÁCH LẤY ĐƯỢC LÒNG TIN CỦA HẮN, ĐI SÂU VÀO ĐỊA BÀN ĐỂ THU THẬP BẰNG CHỨNG, DANH SÁCH ĐẠI LÝ VÀ CHỨNG TỪ CÁC LÔ HÀNG LỚN XUẤT KHẨU! //Nói to//
Thủ trưởng
HOÀNG ĐỨC DUY! ĐỐI TƯỢNG NGUYỄN QUANG ANH LÀ MỘT CON CÁO GIÀ CỰC KỲ ĐA NGHI VÀ TINH VI. HẮN KHÔNG BAO GIỜ CHO PHÉP BẤT KỲ KẺ LẠ MẶT NÀO TIẾP CẬN MÌNH. TỐI NAY, HẮN SẼ CÓ MẶT TẠI VŨ TRƯỜNG X ĐỂ GẶP ĐỐI TÁC NƯỚC NGOÀI. CẬU SẼ TRONG VAI MỘT CẬU PHỤC VỤ VIP BỊ ĐÁM GIANG HỒ HÀNH HẠ. KỊCH BẢN NÀY LÀ CƠ HỘI DUY NHẤT, NHƯNG CẬU PHẢI DIỄN THẬT KHÉO, VÌ CHỈ CẦN MỘT ÁNH MẮT SƠ HỞ, HẮN SẼ PHÁT HIỆN RA NGAY! //Nói to//
Hoàng Đức Duy
//Ánh mắt kiên định, chỉnh lại chiếc khuyên tai giả và bộ quần áo phục vụ vũ trường// Báo cáo Thủ trưởng, tôi đã nắm rõ kịch bản. Tôi sẽ khiến hắn tự nguyện kéo tôi về phía hắn!
Thủ trưởng
//Bước lại gần, đặt tay lên vai Duy, giọng chùng xuống đầy lo lắng và dặn dò// Hắn ta là một con cáo già hoài nghi tất cả mọi thứ xung quanh mình. Nhiệm vụ gián điệp này giống như đi trên lưỡi dao, nếu sơ sẩy lộ thân phận, cậu sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay lập tức. Cậu có chắc chắn hoàn thành được không?
Hoàng Đức Duy
//Dõng dạc trả lời, giọng nói vang vọng khắp phòng làm việc// Báo cáo Thủ trưởng, vì sự bình yên của nhân dân và trách nhiệm của một người chiến sĩ, tôi quyết tử hoàn thành nhiệm vụ! Dù có phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng sẽ đưa Nguyễn Quang Anh ra trước ánh sáng pháp luật!
//Đêm đó, tại vũ trường X đầy ánh đèn xập xình và tiếng nhạc chát chúa. Tại khu vực hành lang VIP yên tĩnh hơn, Duy trong bộ đồ phục vụ ôm sát, cố tình làm đổ rượu lên người một gã giang hồ máu mặt có tiếng là tàn ác trong giới kẻ mà cảnh sát đã cài cắm hoặc biết trước sẽ gây chuyện. Gã giang hồ lập tức túm tóc Duy, ép cậu quỳ xuống sàn//
Gã Giang Hồ
THẰNG RÁC RƯỞI NÀY! MÀY CÓ BIẾT BỘ ĐỒ NÀY CỦA TAO BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG HẢ?! QUỲ XUỐNG LIẾM SẠCH CHO TAO! //Nói to//
Hoàng Đức Duy
//Gương mặt đầy uất hận nhưng ánh mắt lại bướng bỉnh, không chịu khuất phục, cậu trừng mắt nhìn thẳng gã// Tôi đã xin lỗi rồi. Tôi không liếm! Các người đừng có cậy thế ép người quá đáng!
Gã Giang Hồ
//Tức giận giơ tay định tát mạnh vào mặt Duy// MÀY GAN LẮM! ĐỂ TAO DẠY CHO MÀY MỘT BÀI HỌC! //Nói to//
//BẤT CHỢT! Một bàn tay to lớn, vững chãi bắt lấy cổ tay gã giang hồ giữ chặt lại. Nguyễn Quang Anh xuất hiện, phía sau là hàng chục đàn em mặc vest đen lịch lãm nhưng đầy sát khí. Sự xuất hiện của ông trùm khiến gã giang hồ lập tức run sợ, buông Duy ra//
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt sắc lạnh nhìn gã giang hồ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên// Ở địa bàn của tôi mà cũng dám động tay động chân sao? Muốn biến mất khỏi thành phố này à?
Gã Giang Hồ
//Sợ hãi cúi đầu// Anh... Anh Anh, em xin lỗi! Em không biết đây là người của anh! Em đi ngay, đi ngay ạ!
//Gã giang hồ và đám người chạy trối chết. Duy lúc này giả vờ ôm lấy bả vai run rẩy, ngước đôi mắt ướt át nhưng đầy kiên cường lên nhìn Quang Anh. Chiêu 'khổ nhục kế' và ánh mắt bướng bỉnh này của cậu đã lập tức va vào trái tim tưởng như sắt đá của ông trùm//
//Cậu lập tức đứng bật dậy, không thèm cúi chào mà định quay lưng bỏ đi//
Nguyễn Quang Anh
//Đứng yên tại chỗ, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua bàn tay đầy vết chai đặc trưng của người tập súng của Duy, rồi dừng lại trên gương mặt bướng bỉnh kia. Anh khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp vang lên// Đứng lại. Tôi vừa cứu em, ngay cả một câu cảm ơn em cũng không biết nói sao?
Hoàng Đức Duy
//Quay lại, cố tình tỏ ra giận dữ và đề phòng để che giấu thân phận// Tôi không bắt anh cứu. Các người đều là một lũ cá mè một lứa, cậy có tiền có thế rồi muốn làm gì thì làm. Tôi không cần sự ban ơn của anh!
Nguyễn Quang Anh
//Bước lại gần Duy, khoảng cách gần đến mức Duy có thể ngửi thấy mùi khói thuốc sặc sụa bám trên người anh. Anh đưa tay bóp nhẹ cằm Duy, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình// "Cậu phục vụ vũ trường mà lại có vết chai tay của người cầm súng bắn tập? Ánh mắt này... rõ ràng là đang diễn kịch. Thú vị đấy, cảnh sát ngầm sao?"
Nguyễn Quang Anh
//Nụ cười đầy thâm sâu hiện lên, anh buông cằm Duy ra, lấy chiếc khăn tay lau vệt rượu trên má cậu// Em gan lắm, chưa có ai dám dùng giọng điệu đó để nói chuyện với Nguyễn Quang Anh này đâu. Nghỉ việc ở đây đi, về biệt thự của tôi làm việc. Tôi trả em gấp mười lần chỗ này
Hoàng Đức Duy
"Cá đã cắn câu! Nguyễn Quang Anh, anh quá tự phụ rồi, để xem ai mới là kẻ nắm thóp ai!"
Hoàng Đức Duy
//Lập lờ, tỏ vẻ phân vân rồi cúi đầu// Tôi... tôi cần tiền để trang trải cuộc sống. Nếu anh cho tôi một công việc đàng hoàng, tôi sẽ đi theo anh
Hoàng Đức Duy
"Hắn ta đồng ý dễ dàng như vậy sao? Đúng là một kẻ tự phụ, cậy mình có tiền có thế nên không thèm đề phòng ai cả!"
//Một thời gian sau, khi Duy đã thuận lợi dọn vào sống trong căn biệt thự xa hoa nhưng u ám của Quang Anh với tư cách là người tình được cưng chiều nhất. Lợi dụng một buổi tối khi Quang Anh ra ngoài giải quyết công việc, Duy lén lút bước vào phòng làm việc riêng của anh để tìm kiếm bằng chứng. Cậu cẩn thận khóa trái cửa lại, tim đập liên hồi. Duy tiến về phía chiếc bàn làm việc gỗ mun lớn, đôi tay run rẩy lật mở từng ngăn kéo bí mật//
Hoàng Đức Duy
//Vừa lật giở xấp tài liệu vừa dáo dác nhìn ra cửa// "Nhanh lên nào... Tập hồ sơ mật của các tuyến đường vận chuyển ma túy sang nước ngoài chắc chắn phải ở quanh đây"
Hoàng Đức Duy
//Bất ngờ, cậu khựng lại khi nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen giấu sâu trong góc hòm. Duy mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền bạc có khắc tên của cậu: 'Hoàng Đức Duy' kèm theo mảnh giấy nhỏ: 'Tặng em, thế giới của anh.'//
Hoàng Đức Duy
//Siết chặt chiếc hộp trong tay, nội tâm đấu tranh dữ dội// "Cái này... Anh ta chuẩn bị quà cho mình sao? Không được, Hoàng Đức Duy, mày tỉnh lại đi! Hắn ta là một ông trùm khét tiếng, một kẻ máu lạnh gieo rắc cái chết trắng! Mày là cảnh sát, nhiệm vụ của mày là đưa hắn ra pháp trường!"
//Tiếng tay nắm cửa khẽ động đậy. Duy giật bắn mình, vội vàng nhét chiếc hộp vào chỗ cũ, đóng ngăn kéo lại và đứng bật dậy. Cửa phòng bật mở, Quang Anh bước vào trong chiếc măng tô đen dài dính đầy sương đêm. Khí chất thế giới ngầm khiến không khí trở nên ngột ngạt. Duy đứng chôn chân tại chỗ, cố giữ bình tĩnh//
Hoàng Đức Duy
//Giấu đôi bàn tay đang đổ mồ hôi lạnh ra sau lưng, gượng cười// Anh... anh về lúc nào thế? Sao không gọi em ra đón?
Nguyễn Quang Anh
//Không hề tức giận, lướt mắt nhìn xấp giấy tờ hơi xộc xệch rồi dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Duy. Anh mỉm cười nhẹ nhàng bước lại gần// Anh nhớ em nên về sớm. Sao phòng tối thế này mà không bật đèn lên?
Hoàng Đức Duy
//Né tránh ánh mắt thâm sâu của anh, bước lùi lại// Em... em chỉ định vào đây tìm mấy quyển sách đọc cho đỡ chán thôi
Nguyễn Quang Anh
//Khẽ thở dài, cởi chiếc áo măng tô dày cộp dính đầy hơi sương lạnh giá bên ngoài ra, nhẹ nhàng khoác lên bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của Duy// Gió lạnh thế này sao không bật sưởi ấm? Lại còn mặc mỗi chiếc áo mỏng đứng đây. Lỡ ốm thì sao? Anh lo lắm đấy
Hoàng Đức Duy
//Cúi đầu tránh đi// Em không sao... Da thịt em tốt lắm, không dễ ốm đâu
Nguyễn Quang Anh
//Đưa bàn tay to lớn lên vuốt mái tóc mềm của Duy, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn giấu kín// "Sách sao? Em tìm chứng từ kho hàng của anh thì có... Duy à, em tưởng em giấu anh tốt lắm sao?"
Nguyễn Quang Anh
//Áp lòng bàn tay vào gò má Duy, khẽ miết nhẹ// Em muốn đọc sách gì cứ bảo anh, anh mua cho. Đừng tự ý vào đây lục lọi, bụi bặm bám vào người lại ho đấy. Anh xót lắm
Hoàng Đức Duy
//Bối rối và tội lỗi, cậu gỡ tay anh ra// Em biết rồi. Lần sau em không vào đây nữa là được chứ gì. Để em xuống bếp bảo người ta nấu chút gì cho anh ăn
Nguyễn Quang Anh
//Từ phía sau ôm chầm lấy eo cậu, tựa cằm lên bờ vai gầy// Không cần đâu, anh không đói. Chỉ cần ôm em thế này một chút thôi là anh hết mệt rồi
Hoàng Đức Duy
//Cả người cứng đờ trong vòng tay vững chãi// "Tại sao một kẻ tàn nhẫn ngoài kia lại có thể dịu dàng với mình đến mức này? Không, mình phải lấy lại lý trí!"
//Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại trong túi quần của Duy rung lên bần bật. Đó là số máy mật từ Thủ trưởng. Duy hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu//
Hoàng Đức Duy
//Lúng túng, đẩy Quang Anh ra// Điện thoại... điện thoại của em có cuộc gọi. Để em ra ban công nghe máy nhé, chắc bạn thân gọi hỏi thăm thôi
Nguyễn Quang Anh
//Gật đầu, mỉm cười dịu dàng// Ừm, em đi đi. Đừng đứng ngoài ban công lâu quá, gió lùa lạnh đấy
//Duy chạy nhanh ra phía ban công, khép chặt cửa kính lại rồi bấm nghe máy, hạ thấp giọng hết mức có thể//
Hoàng Đức Duy
Thủ trưởng, tôi nghe đây. Tôi đang ở dinh thự của đối tượng
Thủ trưởng
HOÀNG ĐỨC DUY! TÌNH HÌNH ĐẾN ĐÂU RỒI? ĐÃ TÌM ĐƯỢC CHỨNG TỪ LÔ HÀNG MA TÚY XUẤT KHẨU SẮP TỚI CHƯA? //Nói to//
Hoàng Đức Duy
//Cắn chặt môi, liếc nhìn Quang Anh đang đứng thản nhiên châm thuốc ở trong phòng// Tôi... tôi vừa tiếp cận được bàn làm việc của anh ta nhưng chưa tìm thấy vị trí chính xác của USB chứa dữ liệu. Tôi cần thêm chút thời gian
Thủ trưởng
CHÚ Ý! THỜI GIAN KHÔNG CÒN NHIỀU ĐÂU! NẾU ĐỂ LỘ THÂN PHẬN, CẬU SẼ GẶP NGUY HIỂM ĐẾN TÍNH MẠNG! RÕ CHƯA? //Nói to//
Hoàng Đức Duy
Rõ! Xin Thủ trưởng yên tâm
Hoàng Đức Duy
//Duy tắt máy, tựa lưng vào lan can ban công. Cậu không hề biết rằng, ở bên trong cánh cửa kính kia, Nguyễn Quang Anh đang đứng lặng lẽ trong bóng tối nhìn theo bóng lưng cậu, khói thuốc mờ ảo che đi gương mặt đượm buồn//
Nguyễn Quang Anh
//Rít một hơi thuốc sâu, nhìn chiếc điện thoại phản chiếu bóng dáng của Duy// "Duy à... nếu em muốn lấy cái mạng này của anh, anh cũng sẵn sàng dâng hiến cho em. Huống chi chỉ là mấy cái chứng từ kho hàng đó..."
Nguyễn Quang Anh
Em cứ làm những gì em cần phải làm đi. Chỉ cần em ở bên cạnh anh, thế là đủ rồi
//Quang Anh dập tắt điếu thuốc, quay người bước ra khỏi phòng trước khi Duy đẩy cửa bước vào. Cuộc chiến giữa nhiệm vụ, công lý và một tình yêu sai trái chính thức bắt đầu từ đây//
CHAP 2 ĐÊM LẤY CẮP DỮ LIỆU CHÍ MẠNG
//Hành Động//
**Nói Nhỏ**
"Suy Nghĩ"
ABC : Nói to
Và một số ký hiệu khác sẽ giải thích khi xuất hiện
//Sau khi Duy vừa tắt máy với Thủ trưởng ngoài ban công. Cậu tựa lưng vào lan can sắt lạnh ngắt, lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở dồn dập vì lo sợ. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa nghe buốt tai. Duy hít một hơi thật sâu để lấy lại sự kiên định của một người chiến sĩ, khẽ đẩy cửa kính bước ngược trở lại vào phòng làm việc tối tăm. Quang Anh lúc này đã dập tắt điếu thuốc, đốm lửa rực đỏ cuối cùng lụi tàn trong chiếc gạt tàn pha lê. Anh quay đầu lại nhìn Duy, ánh mắt thâm trầm che giấu sau bóng tối như thường lệ//
Hoàng Đức Duy
//Cố nở một nụ cười tự nhiên, tiến lại gần định khoác tay anh// Gió ngoài ban công hơi lạnh nên em vào ngay. Anh... anh làm việc xong chưa? Chúng ta đi nghỉ thôi, đứng đây mãi sương lạnh ngấm vào người đấy
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn Duy một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên bàn tay hơi run của cậu một giây rồi khẽ gật đầu, nét mặt không lộ chút gợn sóng// Ừ, xong rồi. Em về phòng trước đi, anh cất ít giấy tờ quan trọng của chuyến hàng mới rồi sang sau. Em đừng thức muộn quá
Hoàng Đức Duy
//Ngoan ngoãn gật đầu, quay người đi thẳng// Vâng, em đợi anh ở phòng ngủ
//Duy bước nhanh dọc hành lang dài hun hút của căn biệt thự, nhưng trong đầu cậu lúc này đang điên cuồng tính toán. Câu nói "giấy tờ quan trọng của chuyến hàng mới" của Quang Anh như một tia sét đánh trúng tâm trí cậu. Đó chính là thứ Thủ trưởng cần, là chiếc USB chứa toàn bộ sơ đồ bến cảng, mã vạch và danh sách đại lý xuất khẩu ma túy sang nước ngoài. Cơ hội ngàn năm có một đang ở ngay trước mắt, Duy biết mình phải hành động ngay trong đêm nay, trước khi chuyến hàng chính thức rời bến//
//Hai tiếng sau, căn biệt thự chìm vào không gian tĩnh mịch của nửa đêm. Tiếng đồng hồ quả lắc ở phòng khách điểm hai tiếng chậm rãi, nặng nề. Quang Anh sau khi về phòng ngủ đã mệt mỏi nằm xuống và chìm vào giấc ngủ sâu do chuyến đi sương đêm kéo dài. Duy nằm bên cạnh, đôi mắt mở to nhìn trần nhà tối om. Cậu nghe ngóng tiếng thở đều đặn của người đàn ông bên cạnh, rồi nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường một cách êm ái nhất có thể. Cậu mặc một bộ đồ đen gọn gàng, lặng lẽ mở cửa phòng ngủ, áp tai vào hành lang để nghe ngóng tình hình xung quanh. Sau khi xác nhận đám đàn em canh gác chỉ ở vòng ngoài biệt thự, Duy nhanh như một bóng ma lẻn trở lại phòng làm việc riêng của ông trùm//
Hoàng Đức Duy
//Khóa trái cửa phòng lại, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu không dám bật đèn phòng, chỉ sử dụng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin mini trên điện thoại chuyên dụng// "Phải nhanh lên... Mình chỉ có mười lăm phút trước khi toán tuần tra đi qua hành lang này"
Hoàng Đức Duy
//Tiến thẳng đến bàn làm việc bằng gỗ mun lớn, quỳ xuống trước ngăn kéo bí mật được khóa bằng hòm bảo mật loại cơ mã hóa. Duy rút từ trong túi áo ra một thanh kim loại nhỏ và ống nghe chuyên dụng ,những dụng cụ trinh sát được trang bị. Cậu áp ống nghe vào thân hòm, cẩn thận xoay từng nấc mã, mồ hôi hột túa ra đầy trán vì căng thẳng// ...
//Tạch... Tạch... Cạch! Tiếng khóa nhỏ vang lên phá tan sự im lặng nghẹt thở. Duy nín thở nhấc nắp hòm bảo mật ra. Thế nhưng, đập vào mắt cậu lúc này không phải là xấp tài liệu, mà lại là chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen nằm ngay ngắn ở góc hòm. Bản năng tò mò khiến Duy run rẩy mở chiếc hộp ra. Bên trong là một sợi dây chuyền bạc lấp lánh có khắc dòng chữ tinh xảo: 'Hoàng Đức Duy' kèm theo một mảnh giấy nhỏ nét chữ rồng bay phượng múa: 'Tặng em, thế giới của anh.'//
Hoàng Đức Duy
//Cả người khựng lại, lòng bàn tay siết chặt chiếc hộp nhung, nội tâm dằn vặt tột cùng dâng lên như sóng cuộn// "Cái này... Anh ta chuẩn bị quà cho mình sao? Tại sao một kẻ tàn nhẫn gieo rắc cái chết trắng ngoài kia lại chuẩn bị thứ này cho mình? Không! Hoàng Đức Duy, mày tỉnh lại đi! Hắn ta là Nguyễn Quang Anh ,một ông trùm khét tiếng, kẻ mà mày có nhiệm vụ phải đưa ra ánh sáng pháp luật! Mày không được phép động lòng, không được phản bội đức tin của một người chiến sĩ!"
Hoàng Đức Duy
//Cắn chặt môi đến bật máu để lấy lại sự tỉnh táo, cậu đặt chiếc hộp nhung về chỗ cũ. Ngay bên dưới đáy hộp, Duy tìm thấy thứ mình cần: chiếc USB màu đen chứa toàn bộ dữ liệu chí mạng của đường dây. Duy run rẩy cắm USB vào chiếc máy tính xách tay nhỏ mang theo để sao chép dữ liệu//
Hoàng Đức Duy
//Mắt chăm chăm nhìn thanh thời gian chạy trên màn hình máy tính: 50%... 70%... 90%... 100%. Quá trình sao chép hoàn tất. Duy nhanh như cắt rút USB ra, cẩn thận lau sạch dấu vân tay, đặt trả lại vị trí cũ trong hòm rồi khóa lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cậu khép cửa phòng làm việc, nhanh chóng chạy ra góc khuất ban công phòng ngủ, dùng điện thoại chuyên dụng gửi toàn bộ file dữ liệu bến cảng vừa trộm được về cho Thủ trưởng//
Hoàng Đức Duy
//Tin nhắn gửi đi với những ký tự mật mã: 'Đã lấy được sơ đồ và mã vạch lô hàng. Đối tượng sẽ trực tiếp giao hàng tại cảng biển số 4 vào đêm mai. Đề nghị lực lượng lên phương án bao vây!'//
Hoàng Đức Duy
//Tắt nguồn điện thoại, giấu kỹ vào túi áo khoác. Cậu đứng tựa vào lan can, nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao, hai tay đút vào túi quần để che giấu sự run rẩy vô thức. Lồng ngực cậu thắt lại vì một cảm giác tội lỗi mơ hồ// "Nguyễn Quang Anh... đêm mai mọi chuyện sẽ kết thúc. Anh bị bắt, còn em... em cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ để trở về với thế giới của em"
//Duy quay lại giường, nhẹ nhàng chui vào chăn giả vờ như chưa từng rời đi. Đúng lúc này, người đàn ông bên cạnh khẽ động đậy, cánh tay to lớn, ấm áp của Quang Anh theo bản năng vòng qua eo, kéo Duy sát vào lòng ngực vững chãi của mình. Anh khẽ thở dài một tiếng mệt mỏi, cúi đầu rúc vào cổ cậu, thì thầm trong cơn nửa tỉnh nửa mê: "Sao người em lạnh thế? Lại ra ban công đứng đón gió đúng không? Ngoan, ngủ đi em..."//
//Cả người cứng đờ trong vòng tay của ông trùm, nước mắt không kìm được mà lặng lẽ lăn dài, thấm ướt một góc gối. Cậu nhắm chặt mắt, siết chặt nắm tay vì dằn vặt, tận hưởng hơi ấm cuối cùng trước khi tự tay đẩy người đàn ông này vào bẫy lưới bủa vây tại cảng biển vào đêm mai//
CHAP 3 CẢNG BIỂN SỐ 4
//Hành Động//
**Nói Nhỏ**
"Suy Nghĩ"
ABC : Nói to
Và một số ký hiệu khác sẽ giải thích khi xuất hiện
//Đêm hôm sau, tại cảng biển số 4. Sương muối bao phủ dày đặc, khiến những ánh đèn cao áp của bến cảng chỉ còn là những đốm sáng mờ nhạt chao đảo trong đêm. Tiếng sóng biển vỗ oàm oạp vào mạn tàu sắt, hòa lẫn với tiếng máy bốc dỡ container vang lên đều đặn. Nguyễn Quang Anh bước xuống từ chiếc xe sang trọng, khoác trên mình chiếc măng tô đen dài. Duy bước theo ngay phía sau, giữ khoảng cách đúng mực của một người tình luôn phục tùng//
Nguyễn Quang Anh
//Quang Anh dừng lại trước container cuối cùng. Anh lướt mắt qua những bóng người trong bóng tối, những đối tác mà anh đã hẹn giao dịch. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, giọng trầm thấp: Duy, em đứng cạnh container kia đợi anh//Chuyện này hơi phức tạp, anh không muốn em nhìn thấy những thứ không cần thiết
Hoàng Đức Duy
//Duy cố gắng kìm nén sự run rẩy, cậu giả vờ ngoan ngoãn cúi đầu: Em biết rồi// Em sẽ không đi đâu xa đâu
Khi Quang Anh quay lưng bước về phía nhóm đối tác, Duy nhanh chóng nép vào bóng tối phía sau dãy container. Cậu lấy chiếc điện thoại chuyên dụng ra, kiểm tra lại tọa độ lần cuối. Cách đó không xa, các đội đặc nhiệm đã vào vị trí, im lìm như những bóng ma, chỉ đợi lệnh tổng tấn công. Trong lòng Duy lúc này là sự hỗn loạn tột cùng. Một bên là lý tưởng cảnh sát cậu đã thề trước cờ Tổ quốc, một bên là người đàn ông đã dành cho cậu sự dịu dàng mà không một ai khác có thể thay thế
Quang Anh vừa thảo luận với đối tác, ánh mắt anh bất ngờ liếc ngược về phía Duy đang nấp sau thùng hàng. Một thoáng dao động xẹt qua gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng của anh. Anh biết cảnh sát đã bao vây toàn bộ khu vực này, anh biết Duy đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười chua chát đầy bao dung, rồi quay sang ra hiệu cho đàn em thực hiện quy trình giao hàng, hoàn toàn không có ý định bỏ chạy
Hoàng Đức Duy
"Phải làm ngay, nếu không thì không còn cơ hội nào nữa"
//Khi Quang Anh quay lưng đi, Duy lập tức nép vào bóng tối phía sau dãy container. Cậu lấy chiếc bộ đàm ra, thì thầm vào micro, giọng lạc đi vì căng thẳng//
Hoàng Đức Duy
"Mục tiêu đã vào vị trí. Đề nghị triển khai phương án bao vây ngay lập tức. Cảng biển số 4, khu vực container phía đông"
//Cách đó không xa, các đội đặc nhiệm đã vào vị trí, im lìm như những bóng ma, chỉ đợi lệnh tổng tấn công. THỦ TRƯỞNG phát lệnh qua bộ đàm, giọng đanh thép//
Thủ trưởng
:Đội tấn công! Bắt giữ toàn bộ đối tượng! Không để chúng trốn thoát! Duy, giữ an toàn cho bản thân!
Loạt đạn xé không trung. Ánh đèn pha từ xe cảnh sát đồng loạt bật sáng rực rỡ, chiếu rọi bến cảng. Đàn em của Quang Anh hoảng loạn, tiếng súng nổ chát chúa. Quang Anh không hề lộ vẻ sợ hãi. Anh nhanh chóng rút khẩu súng ngắn trong áo khoác, đẩy ngã đối tác xuống để tìm chỗ nấp rồi hét lớn ra lệnh cho đàn em:
Nguyễn Quang Anh
Chống trả! Đừng để chúng tiếp cận! Bảo vệ lô hàng bằng mọi giá!
Duy từ phía sau thùng hàng lao ra, khẩu súng trên tay run lên bần bật. Cậu lao vào giữa làn đạn, hét lên trong tuyệt vọng:
Hoàng Đức Duy
Quang Anh! Dừng lại! Anh không còn đường thoát nữa rồi, hạ súng xuống đi! Đầu hàng đi anh!
Quang Anh quay lại nhìn Duy. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự dịu dàng thường ngày, mà là cái nhìn sắc lạnh, đầy kinh ngạc của một ông trùm khi bị kẻ thân cận nhất phản bội. Anh gầm lên:
Nguyễn Quang Anh
Duy? Là em sao? Hóa ra tất cả chỉ là diễn kịch? Suốt thời gian qua, em ở bên cạnh tôi chỉ để làm việc này?
Duy nấc nghẹn, chĩa thẳng súng vào anh, nước mắt trào ra:
Hoàng Đức Duy
Tôi không còn cách nào khác! Tôi là cảnh sát! Làm ơn, đừng chống cự nữa, anh sẽ chết đấy!
Khi các chiến sĩ cảnh sát ập đến và chiếm lĩnh trận địa, Quang Anh hiểu ván bài đã kết thúc. Anh nhìn trân trối vào Duy, nụ cười nửa miệng đầy cay đắng hiện lên. Anh vứt khẩu súng xuống đất, giơ hai tay lên cao. Đàn em của anh cũng lần lượt buông vũ khí
Quang Anh nhìn Duy, giọng lạnh lùng vang vọng khắp bến cảng:
Nguyễn Quang Anh
Khá lắm, Trung úy Hoàng Đức Duy. Em đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình. Công lao này, chắc chắn sẽ giúp em thăng tiến rất nhanh
Các chiến sĩ cảnh sát lập tức ập đến, đè mạnh Quang Anh xuống nền xi măng lạnh lẽo và còng tay. Duy đứng sững sờ, nhìn theo người đàn ông mình yêu bị áp giải đi. Cậu không thể tin được mọi chuyện lại kết thúc như vậy. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian bến cảng. Duy đứng đó, giữa ánh đèn pha rực rỡ, cảm nhận rõ sự tan vỡ từ sâu bên trong tâm hồn mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play