Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Không Phát Hiện Bất Thường [ATVNCG]

Ký ức đã được cập nhật

{Không Phát Hiện Bất Thường}
-
Sách?
Sách?
Tôi là một cuốn sách
Sách?
Sách?
Ít nhất, đó là thứ họ gọi tôi
Sách?
Sách?
Tôi không biết ai đã tạo ra mình.
Sách?
Sách?
Tôi không biết mình đã tồn tại bao lâu.
Sách?
Sách?
Tôi chỉ biết một điều.
Sách?
Sách?
Tôi không nên được mở ra.
----
Đêm hôm đó
Có 33 người
Tiếng cười vang khắp căn phòng.
Có người đang nghịch điện thoại.
Có người đang ăn khuya.
Có người đang đàn hát.
Mọi thứ đều bình thường.
Cho đến khi đèn vụt tắt.
PHỤT!!
Cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Một vài tiếng la oai oái vang lên.
Rồi đèn sáng trở lại
Sách?
Sách?
Và tôi xuất hiện
Sách?
Sách?
Tại sao tôi lại xuất hiện ở đây?
Sách?
Sách?
Và tại sao tôi lại nằm giữa sàn nhà?
Sách?
Sách?
Không ai biết tôi từ đâu đến
Sách?
Sách?
Và ai cũng đang nhìn chằm chằm vào tôi
Sách?
Sách?
Tôi ghét điều đó!
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
Ủa
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
Chập điện hả trời
Neko Lê
Neko Lê
Ghê quá má ơi
Neko Lê
Neko Lê
Cuốn gì đen xì lì nằm giữa nhà vậy trời
Jun Phạm
Jun Phạm
Đâu đâu
Neko Lê
Neko Lê
Kìa
Neko Lê
Neko Lê
// chỉ tay vào cuốn sách//
Huy R
Huy R
Em mở ra được không ta
Huy R
Huy R
Tò mò quá
Duy Khánh
Duy Khánh
Hay là cùng mở đi
Sách?
Sách?
Những bàn tay đó đang tiến lại gần tôi
Sách?
Sách?
Tôi muốn chạy
Sách?
Sách?
Nhưng tôi là sách
Sách?
Sách?
Không thể nào mọc chân chạy được
Sách?
Sách?
Tôi muốn hét lên
Sách?
Sách?
Nhưng tôi LÀ SÁCH
Sách?
Sách?
Tôi chỉ có thể nằm đó
Sách?
Sách?
CHỜ ĐỢI?
Huy R
Huy R
Để em mở trang đầu tiên cho
Cả phòng bắt đầu vây lại nhìn chằm chằm vào cuốn sách.
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
Lẹ đi hóng quá nè
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Lỡ có nguyên con gián bay ra
Duy Khánh
Duy Khánh
Haha
Duy Khánh
Duy Khánh
Gián mà bay ra thật thì bay vào người Nam đầu tiên nha mọi người
Thanh Duy
Thanh Duy
Nam nó thoại sảng quài
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Thì lỡ hoi mò
Huy R
Huy R
Em mở này
Sách?
Sách?
Bàn tay đầu tiên chạm vào bìa sách
Sách?
Sách?
Tôi cảm thấy rất lạnh
Sách?
Sách?
Rất lạnh
Sách?
Sách?
Một cảm giác quen thuộc.
Sách?
Sách?
Giống như điều này đã xảy ra vô số lần.
Sách?
Sách?
Ở vô số nơi. Với vô số người.
Bìa sách mở ra
Trang đầu tiên lật sang
Sách?
Sách?
Tôi cảm thấy sợ hãi.
Sách?
Sách?
Bởi vì tôi biết.
Sách?
Sách?
Khi một trang được đọc.
Sách?
Sách?
Một thứ gì đó sẽ biến mất.
Những dòng chữ bắt đầu hiện lên.
Sách?
Sách?
Không phải do tôi viết
Sách?
Sách?
Tôi chưa từng viết bất kỳ dòng nào.
Sách?
Sách?
Chúng tự xuất hiện.
Sách?
Sách?
Như mọi lần.
- Trang đầu tiên-
Sách?
Sách?
-Xin chào.
Sách?
Sách?
-Cảm ơn vì đã đọc.
Sách?
Sách?
-Trò chơi chính thức bắt đầu.
Mọi người nhìn nhau.
Một vài người bật cười.
Huy R
Huy R
Trò gì vậy
Neko Lê
Neko Lê
Chắc ê-kíp bày trò
Duy Khánh
Duy Khánh
Nhìn xịn ghê
Rhymastic
Rhymastic
Cuốn sách này trông thú vị đấy
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
May không có gián bay ra thật
Sách?
Sách?
Không ai biết chuyện gì sắp xảy ra. Không ai biết rằng tôi đang cầu xin họ dừng lại.
Một dòng chữ mới hiện lên.
Sách?
Sách?
-Bạn vừa làm biến mất một vật thể.
Jun Phạm
Jun Phạm
Sao nó tự hiện luôn vậy
Tăng Phúc
Tăng Phúc
Chắc chương trình có đồ chơi mới nên test thử
Thanh Duy
Thanh Duy
Mà không ai thấy lạ hả
Thanh Duy
Thanh Duy
không máy quay
Thanh Duy
Thanh Duy
Không ê-kíp
Thanh Duy
Thanh Duy
Vậy sao có cuốn sách này
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
chương trình có nhiều chiêu mà mình không biết được đâu
BB Trần
BB Trần
Sao mà thấy nó còn sảng hơn Bùi Công Nam thoại vậy trời
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
DÌIII
----
Sách?
Sách?
Tôi muốn đóng lại
Sách?
Sách?
Muốn những trang giấy dính chặt vào nhau
Sách?
Sách?
Muốn tất cả kết thúc
Sách?
Sách?
Nhưng tôi không thể
Sách?
Sách?
Tôi chưa bao giờ có quyền quyết định
Những dòng chữ tiếp tục hiện lên.
Sách?
Sách?
-Đừng lo. -Bạn sẽ không nhớ thứ đã biến mất. -Ký ức của bạn đã được cập nhật.
Không khí trong phòng trở nên kỳ lạ.
Duy Khánh
Duy Khánh
// rùng mình//
Nhưng rồi cảm giác đó nhanh chóng biến mất.
Như thể chưa từng tồn tại.
----
Sách?
Sách?
Bùi Công Nam nhìn tôi lâu hơn mọi người
Sách?
Sách?
Anh không cười
Sách?
Sách?
Không nói
Sách?
Sách?
Chỉ nhìn
Sách?
Sách?
Như thể cảm nhận được điều gì đó.
Sách?
Sách?
Tôi muốn nói với anh
Sách?
Sách?
Muốn cảnh báo anh
Sách?
Sách?
Muốn nói rằng hãy đốt tôi đi
Sách?
Sách?
Hãy xé tôi đi
Sách?
Sách?
Hãy làm bất cứ điều gì để tôi biến mất
BB Trần
BB Trần
Sao thấy chóng mặt vậy ta
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Em thấy cuốn sách này không đơn giản
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Giống như...
Bỗng nhiên Nam quên mất mình định nói gì
Cường Seven
Cường Seven
Nghe thằng Nam nói mà lạnh sống lưng à
Nhưng đúng lúc đó. Một dòng chữ khác xuất hiện.
Sách?
Sách?
Lần này.
Sách?
Sách?
Nó không dành cho họ.
Sách?
Sách?
Nó dành cho một người khác.
----
Sách?
Sách?
Bạn vẫn đang đọc đúng không?
Sách?
Sách?
Không ai trong căn phòng phản ứng.
Sách?
Sách?
Bởi họ không nhìn thấy dòng chữ đó.
Sách?
Sách?
Chỉ có duy nhất một người nhìn thấy.
Sách?
Sách?
Người đang cầm câu chuyện này trên tay.
Sách?
Sách?
Và tôi biết. Người đó sẽ tiếp tục đọc.
Sách?
Sách?
Bởi vì lần nào cũng vậy.
Sách?
Sách?
Ở trang cuối cùng của tôi.
Sách?
Sách?
Có một câu mà tôi chưa bao giờ muốn nhìn thấy.
Sách?
Sách?
Một câu đã xuất hiện trong mọi vòng lặp.
Sách?
Sách?
Mọi thế giới. Mọi thực tại.
Sách?
Sách?
-Cảm ơn vì đã hoàn thành việc đọc.
Sách?
Sách?
-Thực tại đã bị xóa thành công.
Sách?
Sách?
Tôi hy vọng lần này sẽ khác.
Sách?
Sách?
Nhưng sâu trong những trang giấy của mình.
Sách?
Sách?
Tôi biết.
Sách?
Sách?
Nó sẽ không khác.
Sách?
Sách?
Bởi...
Sách?
Sách?
Bạn vẫn đang đọc.
- Hết chap 1 -
t/g
t/g
Nếu cuốn sách không có ( - ) ở đầu... thì chỉ có bạn mới đọc được nó.

Vật Thể Số 01

Sáng hôm sau.
Không ai nhắc đến cuốn sách.
Dù tối qua ai cũng nhìn thấy nó.
Dù tối qua ai cũng đọc những dòng chữ kỳ lạ đó.
Nhưng bằng một cách nào đấy...
Không ai muốn nhắc tới.
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Ey đói rồiiiii
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Ăn gì ăn gì
Kay Trần
Kay Trần
Em bánh xèo nha
BB Trần
BB Trần
Phở đi cho chắc bụng
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
Gỏi cuốn đi
Kay Trần
Kay Trần
Vote món Thái
BB Trần
BB Trần
Gà rán đi mấy má
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Rồi ok
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Đặt lẩu
Kay Trần
Kay Trần
Rồi hỏi chi cha
Tiếng cười nói lại vang lên.
Mọi thứ bình thường đến mức đáng sợ.
Nhưng người tiếp theo thấy không bình thường là Tăng Phúc.
Anh cứ liên tục nhìn quanh.
Nhìn chiếc bàn. Nhìn căn phòng. Nhìn những góc tường.
Như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Kiên Ứng
Kiên Ứng
Tìm gì nhìn quài vậy Phúc
Tăng Phúc
Tăng Phúc
Em không biết nữa
Tăng Phúc
Tăng Phúc
...Nhưng em cứ thấy cảm giác ai mất cái gì á
Tăng Phúc
Tăng Phúc
Kì lắm
Neko Lê
Neko Lê
Nhỏ này chơi với thằng Nam rồi sảng theo nè
Jun Phạm
Jun Phạm
hahahahaha
Phúc cũng cười theo
Nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu.
----
Buổi chiều.
Mọi người tập trung tại phòng sinh hoạt chung.
Chiếc bàn hôm qua vẫn ở đó.
Và cuốn sách cũng vậy.
Không ai nhớ ai đã mang nó tới.
Nhưng cũng không ai thắc mắc nữa.
Như thể sự tồn tại của nó hoàn toàn hợp lý.
----
Kay Trần vô thức ngồi xuống ghế.
Rồi khựng lại.
Một cảm giác khó tả lướt qua.
Kay Trần
Kay Trần
Ủa
Soobin Hoàng Sơn
Soobin Hoàng Sơn
Sao
Kay Trần
Kay Trần
Lạ lắm
Kay nhìn khoảng không bên cạnh.
Nhíu mày.
Kay Trần
Kay Trần
Như kiểu...
Anh dừng lại.
Soobin Hoàng Sơn
Soobin Hoàng Sơn
Kiểu gì
Kay Trần
Kay Trần
Mà không nhớ nữa
Mọi người nhìn nhau.
Rồi nhanh chóng bỏ qua.
Đúng lúc đó.
Xẹt
Cuốn sách tự mở.
Không ai chạm vào.
Không gian trong phòng lập tức im bặt.
Giữa trang giấy chỉ có một dòng chữ.
Sách?
Sách?
-VẬT THỂ SỐ 01 ĐÃ BỊ XÓA.
Không có gì thêm.
Mọi người lại nhìn nhau.
Rhymastic
Rhymastic
Cái gì là vật thể số 01?
Jun Phạm
Jun Phạm
Không biết nữa
Thanh Duy
Thanh Duy
Eo ôi,sao cứ rợn người
Tự Long
Tự Long
Linh ta Linh tinh ba cái gì không
Không ai quá để tâm
Ngoại trừ Kay Trần.
Không hiểu sao.
Tim anh đập rất mạnh.
Như thể câu chữ đó đang nói về mình.
Nhưng anh không biết tại sao.
Xẹt
Một dòng chữ mới hiện ra.
Sách?
Sách?
-Không phát hiện bất thường.
Cả căn phòng lạnh đi.
Duy Khánh cau mày.
Duy Khánh
Duy Khánh
Sao thấy hơi quá rồi
Không ai trả lời.
Kay bỗng đứng bật dậy.
Kay Trần
Kay Trần
Em nhớ rồi
Mọi người giật mình.
Jun Phạm
Jun Phạm
Nhớ cái gì
Kay đứng chết lặng.
Mặt tái đi.
Kay Trần
Kay Trần
Không...
Kay Trần
Kay Trần
Em vừa nhớ được
Kay Trần
Kay Trần
...Mà giờ lại quên mất rồi
Một cảm giác hoảng loạn xuất hiện trong mắt anh.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy có gì đó đang bị lấy đi khỏi đầu mình.
Ngay trước mắt.
Mà anh không thể giữ lại.
Cuốn sách khép lại.
RẦM
Trang cuối cùng lộ ra trong tích tắc.
Chỉ một dòng chữ nhỏ.
Không ai nhìn thấy.
Ngoại trừ người đang đọc câu chuyện này.
Sách?
Sách?
Đối tượng số 01 đã được đánh dấu.
- Hết chap 2 -
t/g
t/g
Lần đầu thử sức với kiểu này
t/g
t/g
Sai sót mong được góp ý và bỏ qua ạ

Vật Thể Số 02.

Buổi sáng.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Quá bình thường.
Kay Trần vẫn không nhớ mình đã mất thứ gì.
Nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn đó.
Như một cái gai mắc trong đầu.
Không đau. Nhưng cũng không biến mất.
----
Buổi chiều.
Cả nhóm tập luyện.
Tiếng nhạc vang khắp phòng.
Bùi Công Nam vô thức nhìn xuống chân mình.
Rồi khựng lại.
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Ủa
Cường Seven
Cường Seven
Sao vậy Nam
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Em...
Anh nhíu mày.
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Cây guitar của em đâu rồi ta
Cả phòng im lặng vài giây.
Duy Khánh
Duy Khánh
Anh Nam làm gì có guitar
Neko Lê
Neko Lê
Thằng Nam biết đánh guitar luôn hả
Nam đứng chết lặng.
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Không...
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Không thể nào
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Mọi người chọc em hả
Tự Long
Tự Long
Bữa mới rủ chơi guitar chung không chịu
Tự Long
Tự Long
Mà giờ lén chơi một mình à
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Nhưng mà....
Anh nhớ rất rõ.
Rõ đến mức có thể cảm nhận được dây đàn dưới đầu ngón tay.
Rõ đến mức nhớ cả vết trầy nhỏ trên thân đàn.
Nhưng...
Không một ai nhớ nó.
----
Tối hôm đó.
Nam lục tung phòng mình.
Tủ quần áo. Gầm giường. Bàn làm việc.
Không có gì.
Không có cây guitar nào cả.
Như thể nó chưa từng tồn tại.
Nam ngồi phịch xuống đất.
Tim đập thình thịch.
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Gì vậy trời
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
Ai lại chơi khăm kiểu này
Lần đầu tiên.
Anh thật sự sợ.
Không phải vì cây đàn.
Mà vì ký ức của mình.
----
Tối hôm sau
Khi mọi người đang ngồi trong phòng chung.
Cuốn sách vẫn nằm trên bàn.
Không ai quan tâm tới nó
Thì...
Xẹt
Trang giấy mở ra.
Chỉ một dòng chữ.
Sách?
Sách?
- VẬT THỂ SỐ 02 ĐANG ĐƯỢC CHUẨN BỊ XÓA.
Cả phòng im lặng.
Neko Lê
Neko Lê
Rồi 02 là cái gì nữa
S.T Sơn Thạch
S.T Sơn Thạch
Khó hiểu điên
Kay Trần
Kay Trần
Hôm qua tới giờ là thấy sao sao rồi
Bùi Công Nam
Bùi Công Nam
À đúng rồi
Nam đang định hỏi chuyện cây guitar thì bỗng...
Một cơn gió thổi qua.
Một tấm ảnh treo trên tường rơi xuống.
RẦM!
khung kính vỡ tan.
Mọi người giật mình nhìn lại.
Trong ảnh là cả 33 anh tài.
Nhưng...
Có một khoảng trống.
Giữa bức ảnh.
Một khoảng trống kỳ lạ.
Như thể trước đây từng có thứ gì đó ở đó.
Nhưng giờ đã bị cắt bỏ.
Không ai nhận ra.
Ngoại trừ Bùi Công Nam.
Anh nhìn chằm chằm vào khoảng trống ấy.
Rồi cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Bởi vì anh biết.
Đó không phải lỗi của bức ảnh.
Mà là thứ gì đó đã biến mất.
Và lần này...
Có thể nó không phải đồ vật nữa.
Ở cuối trang. Một dòng chữ mới hiện ra.
Sách?
Sách?
- Không phát hiện bất thường.
- Hết chap 3 -

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play