[RhyCap] Vợ Nhỏ Khó Quản
Chồng Ơi~
Buổi sáng tầng cao nhất của tập đoàn Nguyễn Thị.
Trong phòng họp một đám giám đốc đang căng thẳng báo cáo.
Quang Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt lạnh đến mức khiến nhiệt độ trong phòng như giảm vài độ.
Nguyễn Quang Anh
Phương án này sửa lại
Nguyễn Quang Anh
Báo cáo doanh thu quý này
Giám Đốc
Vâng, Nguyễn tổng
Không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Đúng lúc đó cửa phòng họp bị đẩy mạnh.
Người giật mình quay đầu. Một cậu thiếu niên mặc áo hoodie trắng lao vào.
Hoàng Đức Duy
Chồng ơi--!!
Hoàng Đức Duy
//Cười tươi như hoa//
Hoàng Đức Duy
Cuối cùng cũng tìm được anh rồi
Thư Ký Trần
Tiểu thiếu gia! đây là phòng họp!
Hoàng Đức Duy
// Chớp mắt //
Nói xong cậu chạy thẳng tới chỗ Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Chồng ơi, em đói.
Mọi người hít một ngụm khí lạnh. Ai cũng biết Nguyễn Quang Anh ghét nhất là bị làm phiền lúc làm việc, lần trước có quản lý cấp cao làm sai báo cáo, bị mắng đến mức suýt khóc.
Nguyễn Quang Anh
// Ngẩng đầu nhìn Duy //
Nguyễn Quang Anh
Có ăn sáng chưa?
Hoàng Đức Duy
// Lắc đầu //
Thư Ký Trần
*Tiểu tổ tông này ngày nào cũng gây chuyện*
Hoàng Đức Duy
// Vô tư trèo lên ghế bên cạnh //
Nguyễn Quang Anh
// Nhíu mày //
Nguyễn Quang Anh
Đừng gọi lung tung
Hoàng Đức Duy
Hì hì, nhưng em thích
Nguyễn Quang Anh
Không được
Một đường gân xanh nổi lên trên trán vị tổng tài nào đó. Các giám đốc cúi đầu không dám nhìn sợ bị diệt khẩu.
Nguyễn Quang Anh
// Lạnh giọng //
Hoàng Đức Duy
// Bĩu môi // Anh hung dữ
Hoàng Đức Duy
// Nói xong còn cố tình làm bộ tủi thân //
Hoàng Đức Duy
Em lặn lội tới thăm anh, em còn mua trả sữa cho anh
Hoàng Đức Duy
Em còn nhớ anh vậy mà anh mắng em
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn ly trà sữa trong tay cậu. Mấy giây sau anh đưa tay nhận lấy //
Nguyễn Quang Anh
// Đứng dậy //
Mọi người như được đại xá: Vâng!
Chưa tới mười giây phòng họp trống trơn.
Hoàng Đức Duy
// Bật cười // Anh đáng sợ thật
Nguyễn Quang Anh
// Kéo ghế //
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống
Hoàng Đức Duy
// Chống cằm nhìn anh //
Hoàng Đức Duy
Anh quan tâm em hả?
Hoàng Đức Duy
Anh yêu em đúng không?
Nguyễn tổng im như hến các bạn ạ.
Hoàng Đức Duy
// Cười gian // Chắc chắn là yêu
Hoàng Đức Duy
Không yêu sao ngày nào cũng cho em vào công ty?
Hoàng Đức Duy
Không yêu sao lại đưa thẻ đen cho em?
Hoàng Đức Duy
Không yêu sao lại cho em mật khẩu nhà anh?
Nguyễn Quang Anh
// Day chán //
Nguyễn Quang Anh
* Tiểu quỷ này miệng lúc nào cũng nói không ngừng *
Hoàng Đức Duy
// Bỗng ghé sát //
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Ngồi đàng hoàng
Hoàng Đức Duy
// Cười toe toét // Anh ngại à?
Quanh Anh siết chặt cây bút trong tay.Nếu không phải đang ở công ty...Anh thật sự muốn bắt nhóc con này về nhà nhốt lại một ngày cho chừa cái tật trêu chọc người khác. Nhưng Đức Duy hoàn toàn không biết nguy hiểm đang tới gần.
Hoàng Đức Duy
// Ghé sát gần hơn //
Nguyễn Quang Anh
// Ánh mắt lập tức tối lại //
Nguyễn Quang Anh
Em có biết
Nguyễn Quang Anh
Chọc người quá mức sẽ có hậu quả không?
Hoàng Đức Duy
// Nụ cười trên môi chợt khựng lại không hiểu sao cậu bắt đầu thấy hơi là lạ rồi //
Hậu Quả Của Việc Gọi Chồng
Hoàng Đức Duy
// Nhìn ánh mắt của anh bỗng nhiên thấy hơi rén nhưng một giây sau cậu lại cười toe //
Hoàng Đức Duy
Hậu quả gì cơ?
Nguyễn Quang Anh
//Đặt cây bút xuống//
Nguyễn Quang Anh
Em muốn biết?
Nguyễn Quang Anh
Chắc chưa?
Nguyễn Quang Anh
// Duy vừa nói xong Anh đột nhiên đứng dậy //
Hoàng Đức Duy
// Giật mình //
Hoàng Đức Duy
Anh làm gì thế?
Nguyễn Quang Anh
Đi theo tôi
Nguyễn Quang Anh
Phòng làm việc
Hoàng Đức Duy
// Chớp mắt // Sao tự nhiên lại vào phòng làm việc riêng?
Nguyễn Quang Anh
Dạy cách ngoan
Hoàng Đức Duy
// Lập tức đứng bật dậy // Em ngoan mà
Hoàng Đức Duy
Em rất ngoan
Hoàng Đức Duy
// Trợn mắt //
Nguyễn Quang Anh
// Nắm cổ tay cậu //
Nguyễn Quang Anh
Em chắc chứ?
Không hiểu sao Duy lại cảm thấy câu hỏi này có chút nguy hiểm. Cuối cùng cậu vẫn bị kéo vào phòng làm việc riêng.
Thư Ký Trần
// Nhìn cánh cửa rồi nhìn lên trời // Cầu cho tiểu thiếu gia bình an
Bên trong.
Duy ngồi trên ghế sofa. Quang Anh đứng trước mặt cậu hai người nhìn nhau.
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn em làm gì?
Hoàng Đức Duy
// Đơ người //
Hoàng Đức Duy
* Nguyễn Quang Anh vừa nói gì cơ? *
Hoàng Đức Duy
* Ngắm mình? *
Hoàng Đức Duy
// Tai hơi đỏ //
Hoàng Đức Duy
Anh...anh học ai mấy câu này vậy?
Nguyễn Quang Anh
// Nhíu mày // Nói thật
Hoàng Đức Duy
// Kho khan //
Hoàng Đức Duy
* Chết tiệt, tên tổng tài này bình thường không nói lời nào. Một khi nói là đánh thẳng vào tim mình luôn *
Nguyễn Quang Anh
// Kéo cà vạt xuống một chút // Không gọi nữa?
Hoàng Đức Duy
// Cười gian // Muốn em gọi à?
Nguyễn Quang Anh
Tôi không nói vậy
Nguyễn Quang Anh
// Im lặng //
Hoàng Đức Duy
// Lập tức biết mình đoán đúng cậu cười đến mức mắt cong cong //
Hoàng Đức Duy
Anh thích thật đúng không?
Hoàng Đức Duy
Chồng đẹp trai
Hoàng Đức Duy
Chồng lạnh lùng
Hoàng Đức Duy
Chồng yêu em
Nguyễn Quang Anh
// Chiếc bút trong tay gãy đôi //
Hoàng Đức Duy
// Nuốt nước bọt // Em có nên chạy không?
Nguyễn Quang Anh
Vì không kịp
Hoàng Đức Duy
// Bật cười // Anh đáng sợ thật đó
Nguyễn Quang Anh
// Anh bước tới, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần //
Hoàng Đức Duy
// Theo bản năng lùi lại cho đến khi lưng chạm vào ghế sofa //
Hoàng Đức Duy
Hết đường rồi
Hoàng Đức Duy
// Chớp mắt //
Nguyễn Quang Anh
// Chống một tay lên thành ghế cúi người nhìn cậu //
Nguyễn Quang Anh
Em có biết tôi nhịn em lâu lắm rồi không?
Hoàng Đức Duy
// Nụ cười trên môi cứng lại //
Nguyễn Quang Anh
Mỗi ngày chạy tới công ty
Nguyễn Quang Anh
Mỗi ngày gọi chồng
Nguyễn Quang Anh
Mỗi ngày trêu tôi
Hoàng Đức Duy
// Duy bắt đầu thấy không ổn rất không ổn. Cậu nhỏ giọng //
Hoàng Đức Duy
Em chỉ đùa thôi mà...
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn cậu // Nhưng tôi không đùa
Hoàng Đức Duy
// Tim đập thình thịch //
Nguyễn Quang Anh
// Đưa tay ra chỉnh mái tóc hơi rối của cậu, giọng nói thấp xuống //
Nguyễn Quang Anh
Em thật sự không biết tôi thích em tới mức nào sao?
Hoàng Đức Duy
// Đứng hình //
Hoàng Đức Duy
// Tai đỏ bừng mặt cũng đỏ ngay cả cổ cũng đỏ //
Nguyễn Quang Anh
// Anh nhìn bộ dạng đó khóe môi hiếm hoi cong lên //
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng cũng biết ngại?
Hoàng Đức Duy
// Lập tức phản bác //
Hoàng Đức Duy
Em không ngại
Nguyễn Quang Anh
// Anh gật đầu. Sau đó cúi xuống ghé sát bên tai cậu //
Nguyễn Quang Anh
Nếu không ngại...
Nguyễn Quang Anh
Thì tối nay dọn qua ở với tôi
Hoàng Đức Duy
// Chết máy tại chỗ //
Sau đó cả tầng cao nhất tập đoàn vang lên tiếng hét.
Hoàng Đức Duy
CHỒNG ƠIIIIIIII!
Thư Ký Trần
// Đang uống nước //
Dọn Vào Hang Sói
Trước cổng biệt thự Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy
// Đứng trước căn biệt thự rộng lớn đến mức suýt rơi vali //
Hoàng Đức Duy
Nhà hay cung điện vậy?
Hoàng Đức Duy
Anh ở một mình thật hả?
Hoàng Đức Duy
Không sợ ma?
Hoàng Đức Duy
Không sợ cô đơn?
Hoàng Đức Duy
Không sợ nhớ em?
Nguyễn Quang Anh
// Quay đầu nhìn cậu //
Hoàng Đức Duy
// Cười toe //
Hoàng Đức Duy
Em hỏi thôi mà
Người quản gia đứng gần đó cố nhịn cười. Từ lúc làm việc ở đây đến nay ông chưa từng thấy thiếu gia nhà mình bị ai chọc tới mức này.
Hoàng Đức Duy
// Vừa bước vào nhà cậu đã chạy lung tung //
Hoàng Đức Duy
Cái đèn này đẹp quá
Hoàng Đức Duy
Sofa này mềm ghê
Hoàng Đức Duy
Cầu thang to thật
Nguyễn Quang Anh
// Day chán // Đi chậm thôi
Nguyễn Quang Anh
Ngã thì sao?
Hoàng Đức Duy
// Cười rồi tiếp tục chạy //
Hoàng Đức Duy
// Ôm chân // Đau
Nguyễn Quang Anh
// Đi tới // Vừa nói gì?
Hoàng Đức Duy
// Cúi đầu // Em quên rồi
Nguyễn Quang Anh
Anh đỡ em?
Nguyễn Quang Anh
Hay em tự ngã?
Hoàng Đức Duy
// Lập tức ôm lấy eo anh //
Hoàng Đức Duy
Chồng ơi cứu em
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn cánh tay đang quấn quanh người mình im lặng vài giây rồi cúi xuống bế thẳng cậu lên //
Hoàng Đức Duy
// Giật mình //
Hoàng Đức Duy
Anh bế em làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Không phải đau chân?
Nguyễn Quang Anh
Giờ nhớ rồi?
Hoàng Đức Duy
// Cậu bật cười hai tay tự nhiên vòng qua cổ anh //
Hoàng Đức Duy
Lần đầu anh đáp lại luôn đó
Hoàng Đức Duy
Anh thừa nhận rồi
Nguyễn Quang Anh
Tôi thừa nhận gì?
Hoàng Đức Duy
Anh là chồng em
Quang Anh thật sự muốn nhét cậu vào túi mang đi. Mỗi ngày đều nói nhảm nhưng lại đáng yêu đến mức không nỡ mắng.
Duy được sắp xếp phòng ngay cạnh phòng Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
// Nhìn căn phòng rộng lớn hai mắt sáng lên //
Hoàng Đức Duy
// Chưa đầy ba phút cậu đã ôm gối chạy sang phòng bên cạnh //
Nguyễn Quang Anh
// Đang đọc tài liệu //
Hoàng Đức Duy
// Cửa mở ra một cục bông ốm gối ló đầu vào //
Nguyễn Quang Anh
Không được
Hoàng Đức Duy
Đi màaaaaaaaa
Nguyễn Quang Anh
// Đặt tài liệu xuống //
Nguyễn Quang Anh
Em bao nhiêu tuổi rồi?
Nguyễn Quang Anh
Không phải hai tuổi
Hoàng Đức Duy
// Bĩu môi //
Hoàng Đức Duy
Anh hết thương em rồi
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa từng nói thương em
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh có
Hoàng Đức Duy
Trong mắt anh
Nguyễn Quang Anh
* Cậu nhóc này đúng là nói chuyện không theo logic *
Hoàng Đức Duy
// Thấy anh không phản bác liền cười đắc ý //
Hoàng Đức Duy
Anh cãi không lại em
Nguyễn Quang Anh
// Đứng dậy từng bước tiến tới //
Hoàng Đức Duy
// Vô thức lùi lại cho tới khi bị dồn sát cửa //
Hoàng Đức Duy
Sao tự nhiên anh lại tới đây?
Nguyễn Quang Anh
// Cúi đầu nhìn cậu //
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cãi lại em?
Hoàng Đức Duy
Không phải hả?
Nguyễn Quang Anh
Hay em muốn thử?
Hoàng Đức Duy
// Duy chớp mắt bỗng nhiên cảm thấy rất nguy hiểm thế là cậu lập tức đổi chủ đề //
Hoàng Đức Duy
Muốn ăn bánh
Hoàng Đức Duy
Muốn uống sữa
Nguyễn Quang Anh
// Nhíu mày //
Nguyễn Quang Anh
Ba cái đầu còn được
Hoàng Đức Duy
Vậy cái cuối?
Nguyễn Quang Anh
Không được
Hoàng Đức Duy
Nhưng em muốn
Hoàng Đức Duy
Chồng đẹp trai
Hoàng Đức Duy
Chồng tốt bụng
Hoàng Đức Duy
Chồng số một thế giới
Nguyễn Quang Anh
// Cuối cùng anh thở dài rồi dang tay //
Hoàng Đức Duy
// Hai mắt lập tức sáng rực //
Nguyễn Quang Anh
Không qua thì thôi
Hoàng Đức Duy
// Vừa dứt lời một cục bông đã lao tới //
Nguyễn Quang Anh
// Anh cứng người một chút rồi rất khẽ đưa tay xoa đầu cậu //
Hoàng Đức Duy
// Đang cười bỗng khựng lại. Bởi vì cậu nghe thấy giọng nói rất nhỏ của người kia //
Nguyễn Quang Anh
Khó quản thật
Hoàng Đức Duy
// Ngẩng đầu // Anh nói gì?
Nguyễn Quang Anh
Không có gì
Hoàng Đức Duy
Em nghe rồi nha
Hoàng Đức Duy
Vậy anh có ghét em không?
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn đôi mắt sáng ngời của cậu một lúc sau anh đưa tay véo nhẹ má Duy //
Nguyễn Quang Anh
Nghĩ gì vậy?
Hoàng Đức Duy
Thế là không ghét?
Nguyễn Quang Anh
// Bất ngờ kéo cậu lại gần //
Hoàng Đức Duy
// Cậu lập tức im bặt bên tai vang lên giọng nói trầm thấp //
Nguyễn Quang Anh
Nếu không ngày mai tôi khóa miệng em lại thật đấy
Mặt đỏ tới tận mang tai. Lần này đến lượt Duy chạy mất dép.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play