Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

LỜI NGUYỆN CẦU

Lời hứa

Năm tám tuổi.
Vu Giai Ninh bị đưa vào bệnh viện tâm thần.
Hôm đấy, trời mưa rất lớn.
Nước mưa đập lên cửa kính tạo thành những âm thanh nặng nề.
Trong hành lang.
Mẹ cậu đang khóc.
Cha cậu đứng cạnh cửa sổ hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Y tá khom người xuống trước mặt cậu.
Ý tá Trần
Ý tá Trần
Tiểu Ninh, chúng ta vào phòng nhé?//Dịu dàng//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Không đáp//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm về phía cuối hành lang//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Một lát sau.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Tiêng bước chân dồn dập vang lên.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh!
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Chạy tới//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Khuôn mặt đỏ bừng vì khóc//
Nó lao vào ôm chặt anh trai.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh đừng đi...
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em xin anh...
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Đừng bỏ em lại...
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Cúi đầu nhìn đứa trẻ đang run lên trong lòng mình//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Giai Vũ.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Ngắt lời// Em không muốn anh ở đây...
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Chúng ta về nhà được không?
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em sẽ ngoan mà...
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em sẽ không làm anh giận nữa...
Nó càng nói càng khóc.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh biết không...
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Tối qua em không ngủ được.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em nghe mẹ khóc.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em nghe bố với bác sĩ nói chuyện.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em nghe họ nói anh sẽ ở đây rất lâu....
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em sợ lắm...
Vu Giai Ninh không hiểu.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Lấy tay áo lau nước mắt cho em trai//
Giống như mọi lần.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Nghẹn ngào nhìn cậu//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh lúc nào cũng vậy.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em khóc thì anh chỉ biết lau nước mắt cho em.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh không giữ em lại.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh cũng không nói sẽ nhớ em.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh chẳng hiểu gì cả...
Giọng nó run lên.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Nhưng em sẽ nhớ anh mà.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em sẽ nhớ anh lắm.
Lần này.
Mẹ cậu không nhịn được nữa.
Bật khóc thành tiếng.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Tiểu Ninh...
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Con có trách mẹ không?
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nhìn bà//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Vì sao?
Một câu hỏi đơn giản.
Khiến nước mắt bà rơi nhiều hơn.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ xin lỗi....
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ không bảo vệ được con.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ biết con không thích người lạ.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ biết con sợ những nơi thế này.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Nhưng mẹ không còn cách nào nữa...
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ xin lỗi con...
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Im lặng vài giây//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Rồi đưa hộp khăn giấy cho bà//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Mẹ khóc.
Chỉ hai chữ.
Bà lại càng khóc dữ dội hơn.
Cha cậu quay mặt đi.
Thật lâu sau mới lên tiếng.
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Tiểu Ninh.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Vâng.
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Con đừng nghĩ bố mẹ bỏ con.
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
//Siết chặt bàn tay//
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
//Giọng khàn đặc//
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Con vẫn là con trai bố.
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Bố chỉ muốn con khoẻ lại.
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Nó có thể thấy con vào đây...
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
Bố đã thay từ lâu rồi.
Cả hành lang chìm vào im lặng.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nhìn cha//
Cậu không hiểu hết những lời ấy.
Nhưng cậu biết.
Mọi người đều đang rất buồn.
Vì thế.
Cậu đưa tay xoa đều em trai.
Động tác vụng về nhưng dịu dàng.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Đừng khóc.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Cắn môi//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Đưa ngón út ra//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Vậy anh hứa với em đi.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Hứa gì?
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Hứa là anh sẽ không quên em.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Hứa là khi em tới thăm, anh sẽ gặp em.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Hứa là anh sẽ về nhà.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nhìn bàn tay nhỏ trước mặt//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Rồi đưa ngón út của mình ra//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Được.
Hai ngón tay móc vào nhau.
Một giao kèo trẻ con được lập nên.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Vừa khóc vừa nói//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em sẽ tới thăm anh.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Mỗi ngày.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Ngày nào cũng tới.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Cho dù anh quên.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em cũng sẽ nhắc anh nhớ lại.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Khoé môi hơi cong lên//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Được.
Khi cảnh cửa sắt từ từ khép lại.
Mẹ đang ôm mặt khóc.
Cha lặng lẽ quay đi.
Còn Vu Giai Vũ vẫn đứng đó.
Không ngừng vẫy tay.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh!
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Ngày mai em sẽ tới!
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh phải đợi em nhé!
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Nhất định phải đợi em!
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Khẽ gật đầu//
Lần đầu tiên khi bước vào nơi này.
Cậu cảm thấy mình vẫn còn thuộc về một thế giới nào đó.
Bởi vì bên ngoài cánh cửa ấy.
Vẫn có người đang đợi cậu.

Người duy nhất

Ba tháng sau.
Vu Giai Ninh đã quen với cuộc sống trong bệnh viện.
7 giờ sáng thức dậy.
Ăn sáng.
Uống thuốc.
Đọc sách.
Đi dạo.
Mọi thứ lặp lại như một cái máy.
Các bác sĩ đều nói cậu là bệnh nhân kỳ lạ nhất họ từng gặp.
Không gây rối.
Không nổi nóng.
Không đánh người.
Nhưng cũng chẳng bao giờ trò chuyện.
Ngoại trừ một người.
3 giờ 45 phút.
Cánh cửa phòng sinh hoạt mở ra.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh!
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Ôm cặp chạy vào//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em được 9 điểm toán!
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Đang đọc sách//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nghe thấy giọng em trai//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Ánh mắt vốn lạnh nhạt bỗng dịu đi//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Giỏi.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Đúng không?
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Ngồi xuống đối diện//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Bố còn bảo em giống anh.
Nói xong.
Nó lại vội vàng lắc đầu.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Không đúng.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh giỏi hơn em.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Bật cười//
Rất khẽ.
Nhưng đủ để y tá Trần đứng ngoài cửa sững người.
Ba tháng rồi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy cậu cười.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh.//Chống cằm//
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Hôm nay ngoài trường có con mèo bé xíu.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Nó cứ đi theo em.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em đặt tên nó là Bánh Bao.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Ngốc.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh vừa chê em đúng không ?
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Ừ.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Em mách mẹ.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Anh không sợ.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
//Phồng má//
Rồi hai anh em cùng bật cười.
Tiếng cười nhỏ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Ngoài cửa.
Y tá Trần nhìn cảnh đó rất lâu.
Cô từng nghe người ta nói Vu Giai Ninh rất đáng sợ.
Nhưng lúc này.
Cậu chỉ là một người anh trai bình thường.
Một cậu bé đang lắng nghe em trai kể chuyện.
Khi ra về.
Giai Vũ chạy tới cửa.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Mai em lại tới.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Ừ.
Vu Giai Vũ
Vu Giai Vũ
Anh nhớ chờ em.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nhìn bóng lưng nhỏ dần//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Khoé môi vẫn còn ý cười //
Có lẽ.
Suốt tám năm ấy.
Vu Giai Vũ không chỉ là người tới thăm.
Mà là sợi dây duy nhất nối cậu với thế giới bên ngoài.

Bức tường

Mỗi tháng.
Cha mẹ đều đến thăm Giai Ninh.
Nhưng chưa bao giờ giống Giai Vũ.
Bọn họ luôn mang theo rất nhiều thứ.
Quần áo mới.
Bánh ngọt.
Sách.
Đồ chơi.
Giống như bù đắp điều gì đó.
Nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Hôm nay cũng vậy.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Đặt hộp bánh xuống bàn//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Con...con dạo này thế nào?
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Con ổn ạ.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Ăn uống có tốt không?
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Vẫn vậy.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Thuốc...
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Con có uống.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc.
Chỉ sau vài câu.
Không khí lại rơi vào im lặng.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Cúi đầu//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Ngón tay vô thức siết chặt vạt áo//
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
//Ngồi bên cạnh//
Vu Vũ Niên
Vu Vũ Niên
//Từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thẳng vào mắt con trai//
Vu Giai Ninh biết.
Không phải họ ghét cậu.
Chỉ là...
Không biết phải đối xử với cậu thế nào.
Lúc ra về.
Mẹ đột nhiên gọi.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Giai Ninh.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Quay đầu//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Do dự rất lâu//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Cuối cùng chỉ nói//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Mẹ nhớ con.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Ngẩn người//
Đây là lần đầu tiên.
Mẹ nói với cậu câu đó.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Mỉm cười//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
//Đôi mắt đỏ hoe//
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Thật đấy.
Hạ Giai Ý
Hạ Giai Ý
Ngày nào mẹ cũng nhớ con.
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Bàn tay khẽ siết chặt//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
//Nhưng cuối cùng chỉ gật đầu//
Vu Giai Ninh
Vu Giai Ninh
Vâng.
Cánh cửa đóng lại.
Mẹ cậu bật khóc.
Cha cậu nhẹ nhàng ôm lấy vai bà.
Hai người không biết rằng.
Phía bên kia lớp kính.
Vu Giai Ninh vẫn đứng yên.
Nhìn theo.
Rất lâu.
Lần đầu tiên.
Cậu nhận ra.
Có những người yêu thương mình.
Nhưng lại không biết phải tới gần mình bằng cách nào.
________
Tác giả
Tác giả
Bộ này mình viết xong trên giấy sẵn rồi giờ mới đăng lên.
Tác giả
Tác giả
Đọc rồi cho mình cảm nhận nhé.
Tác giả
Tác giả
Chúc mọi người một ngày tốt lành.
Tác giả
Tác giả
<⁠(⁠ ̄⁠︶⁠ ̄⁠)⁠><⁠(⁠ ̄⁠︶⁠ ̄⁠)⁠>
Tác giả
Tác giả
Tạm biệt.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play