[LICHAENG/NAMHOÁ] BÌNH LUẬN TRÊN ĐẦU ANH BỊ DELAY RỒI KÌA
1
Lúc đi dạo phố không mua sắm gì hết thì nhìn quần áo nào cũng thấy đẹp; đến khi thật sự muốn mua thì đi tới đau chân cũng chẳng chọn được bộ nào phù hợp.
Chuyện thầm yêu Lạp Lệ Sa cũng giống vậy. Lúc Phác Thái Anh gội đầu sạch sẽ, cất công chọn quần áo, trang điểm thì chẳng bao giờ gặp được anh, nhưng đến khi cô đình công không gội đầu ba ngày, mặc quần áo tùy tiện thì một ngày có thể tình cờ gặp được anh hơn tám trăm lần.
Lạp Lệ Sa
Không khỏe chỗ nào?
Phác Thái Anh
.. cánh tay với mặt đều ngứa lắm hình như em bị dị ứng rồi
Lạp Lệ Sa
xắn tay áo lên cho anh xem thử
Thái Anh lê bước chậm rãi xắn tay áo lên. Tay phải cô chắn ngang trước ngực
nắm chặt ống tay áo xắm lên khuỷu tay nhằm che đi dấu vết mở dính trên rải
Đó là do hôm qua ăn bún ở nhà hàng Lê Viên thì vô tình bắn lên. Vết ố vàng bẩn thỉu trông vô cùng nổi bật trên nền áo sơ mi trắng tinh.
Cô bắt đầu hối hận lần thứ mười vì không gội đầu và thay quần áo mới.
anh lạnh mặt cúi đầu, tầm mắt lướt qua cánh tay đang run lên của cô.
Chi chít các chấm đỏ li ti cứ như mọc lên giữa lớp da và thịt, có vài vết gãi phồng rộp nối thành những đường đỏ tươi. Cúc áo nhựa trên cổ tay đè xuống da, để lại dấu vết hình bán nguyệt ửng hồng.
Khi anh ngẩng đầu, nàng ngửi thấy mùi mát lạnh hơi chát tỏa ra từ người anh.
Cô cố gắng kiềm chế hơi thở của mình, như thể hít nhiều thêm một hơi cũng là mạo phạm anh.
Lạp Lệ Sa
Dị ứng nổi mề đay cấp tính.
anh nhìn chằm chằm màn hình máy tính
Lạp Lệ Sa
Bây giờ đang là cao điểm phấn hoa mùa xuân. Em bị dị ứng phấn hoa của cây bách, trước đó có từng tiếp xúc không?
Phác Thái Anh
Hình như sáng nay có tiếp xúc...
Cô chậm chạp thả ống tay áo ra, giọng nói càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức sau đó chẳng còn phát ra âm thanh gì.
bác sĩ Tiết mở cửa phòng khám, nói một câu
rồi bắt đầu hỏi tiền sử dị ứng của nàng và kê thuốc như thường lệ.
Dặn dò của bác sĩ do Lạp Lệ Sa viết, dòng chữ thanh mảnh mà có lực. Thái Anh siết chặt tờ giấy, xoa xoa lòng bàn tay rồi đứng dậy
Phác Thái Anh
Cảm ơn bác sĩ
Không có ai đáp lại. Bác sĩ Tiết đang quay đầu hỏi
Bác Sĩ Tiết
Tiểu Xa hỏi em chiều nay có rảnh không, buổi chiều con bé chuyển nhà nên thầy định gọi em với Tiểu Chung qua giúp đỡ
nàng dịch ra cửa, bàn tay đặt lên tay nắm cửa lạnh băng. Tựa như một cây nấm nhỏ bị đè dưới đống lá khô, cô âm thầm quay đầu nhìn lén anh một cái.
Anh đang cúi đầu viết gì đó, trên người là chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, trong túi trước ngực có một cây bút không đậy nắp, bờ môi mỏng chẳng cong lên mỉm cười chút nào, tựa như một thân cây tĩnh lặng
Cây nấm nhỏ tủi thân cúi đầu, làm đống lá khô xào xạc che khuất nó.
Cửa vừa đóng, như phong ấn được giải trừ, ba người bạn cùng phòng lũ lượt ùa lên.
nàng bỗng dưng thấy ngại trước sự chờ mong của bọn họ.
Chúc Hoa Hân mặc áo hở eo và quần cạp thấp là người nhanh nhất, phấn khích hạ giọng
Chúc Hoa Hân
Vẫn là mình thông minh, vừa nhìn thấy Lạp Lệ Sa ngồi trong đó là ra ngoài ngay, cho các cậu cơ hội ở riêng với nhau... Sao rồi? Hai cậu nói được mấy câu?
Từ Kiều đang ôm cuốn “1800 đề thi kinh điển tiếp sức môn Toán cho kỳ thi nghiên cứu sinh” đẩy gọng kính
Trưởng phòng ký túc xá Tần Băng Sương nhìn cô siết chặt tờ đơn của bác sĩ
Tần Băng Sương
Không sao chứ? Là dị ứng phải không?
Phác Thái Anh
Sáu câu, anh ấy ba câu, mình ba câu.
Phác Thái Anh
.. Không dám xin, mình không tìm được cớ xin WeChat.
Phác Thái Anh
Là dị ứng, đã kê thuốc uống và thuốc bôi rồi
Chúc Hoa Hân đấm ngực dậm chân
Chúc Hoa Hân
Cơ hội tốt như vậy mà lại bỏ lỡ. Chỉ một câu, một câu thôi.
Chúc Hoa Hân
Xin chào, em có thể kết bạn WeChat với anh được không? Lỡ sau đó có phản ứng lạ thì còn liên lạc với anh qua WeChat nữa ạ? Khó nói lắm chắc?
Mấy cô bạn cùng phòng ngầm mặc định vừa rồi là buổi hẹn hò bí mật, chỉ có cô biết việc ở riêng với hắn cứ như một lần phạm tội bí mật, mà anh chính là người bị hại hoàn toàn chẳng hay biết gì.
nàng quay đầu nhìn lại, ôm tay Chúc Hoa Hân bước nhanh vài bước, hạ giọng
Phác Thái Anh
Liệu có làm phiền anh ấy không?
Từ Kiều
Làm phiền gì? Làm phiền yêu đương à?
Từ Kiều
[nhìn đồng hồ] Được rồi, mình phải tới thư viện giữ chỗ. Trưa nay không cần đợi mình về ăn chung đâu, mình mang theo bánh mì và nước rồi, buổi tối gặp lại.
Chúc Hoa Hân tiếp tục nghĩ kế
Chúc Hoa Hân
Nghe mình đi, mình mới hỏi anh trai rồi, dạo này bác sĩ Lạp làm ở khoa cấp cứu. Buổi chiều cậu lại tới, nói mình ăn đồ ôi thiu nên đau dạ dày.
Chúc Hoa Hân
Dù sao gần đây cũng có nhiều người ăn đồ ôi thiu nên đau bụng lắm, cậu cứ giả vờ bị ngộ độc thực phẩm rồi viện cớ xin WeChat để tiện cho việc theo dõi sau này
Phác Thái Anh
Mình làm vậy có tính là lãng phí tài nguyên y tế không?
Chúc Hoa Hân
Bây giờ cậu đang lãng phí thanh xuân của mình đấy!
Tần Băng Sương
Thôi đi Hoa Hân [Bật cười]
Tần Băng Sương
Đóa hoa chưa chủ ế thâm niên như cậu đừng dạy người khác yêu đương
Chúc Hoa Hân
Kinh nghiệm đọc sách cũng là kinh nghiệm mà. Mình là độc giả năm sao của Tấn Giang đấy.
Chúc Hoa Hân
[kiêu ngạo] Lại nói, chưa từng yêu đương thì không thể dạy người khác yêu đương à? Giáo viên hướng nghiệp của trường đại học tụi mình đã đi làm chưa?
Chúc Hoa Hân
Chẳng phải tốt nghiệp xong là ở lại làm giáo viên luôn à, vẫn dạy chúng ta hướng nghiệp đấy thôi?
Nói rồi cô ấy quay mặt nói với Thái Anh
Chúc Hoa Hân
Cậu chỉ không muốn gây thêm phiền phức cho người ta thôi
Phác Thái Anh
[bước đi nhanh hơn.]
Cô chỉ không muốn gây thêm phiền phức cho người khác, cho nên mới yêu thầm hắn hết năm nay đến năm khác như vậy.
Thậm chí đến bây giờ còn chưa có cách liên lạc của anh.
Cả phòng ký túc xá số 116 đều biết nàng thích Lạp Lệ Sa, người đàn anh hơn cô ba khóa có thành tích lẫn nhân phẩm xuất sắc ấy.
Cô không chỉ yêu thầm ba năm.
Mặc dù hai người đều học ở Đại học A, nhưng khoa Y của Đại học A và một khoa khác chỉ là chương trình liên kết hợp tác nên lịch học không trùng nhau, tỉ lệ tình cờ gặp gỡ vô cùng thấp.
Sau khi anh hoàn thành khóa đào tạo nội trú, Thái Anh gần như không bao giờ bắt gặp anh ở trường... Ngoại trừ những ngày lười dậy sớm gội đầu, trang điểm và mặc đẹp.
Chúc Hoa Hân
Ít nhất thì anh ấy vẫn còn nhớ cậu, ít nhất thì hai người còn học cùng trường cấp ba... Đúng không?
Chúc Hoa Hân
Cùng lắm thì chiều nay cậu giả vờ ngộ độc thực phẩm, mình sẽ dìu cậu đi. Mình mặt dày lắm, để mình xin WeChat của anh ấy giùm cậu cho...
Song đến chiều Thái Anh vẫn không có can đảm giả vờ ngộ độc thực phẩm.
Cô ủ rũ gội đầu, sấy mái tóc sạch sẽ phồng lên. Khi nghĩ đến chuyện mỗi lần gội đầu sau đều không bao giờ gặp được anh cô càng chán nản nằm lên giường, buồn bã mở danh bạ điện thoại, lướt đến số QQ của anh
Ảnh đại diện vẫn một màu xám xịt, hiển thị “người dùng không hoạt động”.
Cô ấn mở, cuộc trò chuyện vẫn dừng lại cách đây ba năm trước.
Lúc đó Thái Anh đã gửi một đoạn tin nhắn rất dài, đầu tiên là chào hỏi đàn anh Lạp, tự giới thiệu mình là đàn em kém ba khóa học cùng trường cấp ba với anh, nói rõ thành tích và thứ hạng cụ thể của mình rồi hỏi anh liệu mình có hy vọng trúng tuyển không.
Trái ngược với sự nhiệt tình ngút trời của cô, anh trả lời rất lạnh nhạt. Anh nói dựa vào danh sách trúng tuyển các năm trước thì xác suất cô trúng tuyển rất lớn, nhưng khả năng đậu vào khoa Y không cao, nếu nhất định phải vào Đại học A thì anh khuyên cô nên điều chỉnh nguyện vọng.
Quả đúng như lời anh nói.
Giấc mơ làm đàn em cùng khoa với anh cứ thế tan vỡ, lại còn bị thái độ lạnh nhạt của anh tổn thương.
nàng đếm đầu ngón tay, số lần cô gặp anh trong tháng này còn chưa quá năm lần.
Cho dù có thi đậu cùng trường thì sao chứ? Ba năm rồi mà cô còn chưa nhớ mặt hết tất cả sinh viên cùng ngành, huống chi anh học khác ngành, cuộc sống hai người gần như chẳng có giao điểm.
Sau khi học đại học, dường như anh không còn dùng QQ, Lục Xán Nhiên chưa từng thấy ảnh đại diện của anh sáng lên.
Nickname QQ của anh dùng tên thật, không mở không gian, không lưu chữ ký cá nhân, không dùng QQ show, không đặt hình đại diện bạn bè, không ghi ngày sinh, không ghi cung hoàng đạo... Chẳng có gì hết. Cũng như hình tượng của cô trong mắt anh có lẽ cũng là “chẳng có gì hết”.
Phác Thái Anh
[gục trên bàn]
Chúc Hoa Hân không nhìn nổi nữa, cầm điện thoại ra ngoài. Năm phút sau, cô ấy tràn trề sức sống đá văng cửa.
Chúc Hoa Hân
Mình bàn với anh trai rồi. Một tiếng nữa, ở quán gà hầm nấm Trịnh Ký ở phố thương mại, anh ấy sẽ tìm cách hẹn bác sĩ Lạp qua đó.
còn chưa kịp nói gì thì đã bị Chúc Hoa Hân kéo lên thay quần áo, trang điểm.
Anh trai Chúc Hoa Hân, Giang Tư, là bạn cùng khóa với anh. Năm nay chia lại ký túc xá, hai người vừa hay trở thành bạn cùng phòng
Chỉ là Phác Thái Anh vẫn luôn giữ quan điểm “yêu thầm là chuyện một người” nên rất ít khi làm phiền người khác. Chúc Hoa Hân sốt ruột không chịu được nữa nên thỉnh thoảng mới hỗ trợ “thăm dò tình hình kẻ địch”.
Chọn đi chọn lại, cuối cùng Thái Anh cẩn thận thay một chiếc áo lông mỏng màu xám, bên trong là bộ váy liền thân hồng nhạt, đeo giày trắng.
Trưởng phòng ký túc Tần Băng Sương đang đắp mặt nạ
Tần Băng Sương
Trời nóng như vậy mà còn mặc áo lông, có lộ liễu quá không
Chúc Hoa Hân
Không mặc không được.
Chúc Hoa Hân lục tung tủ quần áo nhỏ của cô nhìn xuống đáy tủ
Chúc Hoa Hân
Đó là bộ đồ dịu dàng nhất của cậu ấy rồi. Thái Anh, cậu đừng ỷ mặt mũi xinh xắn mà thích mặc gì thì mặc chứ
Chúc Hoa Hân
Chị Sương, lát nữa có cần tụi này mang đồ ăn về không?
Phác Thái Anh
[vội vàng ra ngoài.]
Chúc Hoa Hân
[vội vàng ra ngoài.]
cô coi Chúc Hoa Hân như quân sư tình yêu lão làng nên vô cùng tin tưởng, trên đường đi còn căng thẳng hỏi cô ấy
Phác Thái Anh
Hân Hân, mình có nên sửa lại tên WeChat không?
Chúc Hoa Hân mở nhóm chat ký túc được ghim trên đầu, ấn vào ảnh đại diện của cô nàng Thái Anh
Chúc Hoa Hân
Hả? Sửa tên làm gì? Ảnh đại diện của cậu đẹp ghê... Để mình xem tên của cậu... Ặc
Chúc Hoa Hân
CBO xuất bản lần thứ nhất
Chúc Hoa Hân
CBO là cái gì? Tối ưu hóa ngân sách chiến dịch hả? Đúng là cái tên này nghe hơi nhạt nhẽo thật..
Phác Thái Anh
Lúc mình học năm nhất có chọn môn mật mã học, trùng hợp là Lệ Sa cũng chọn môn đó
Phác Thái Anh
Vào buổi học đầu tiên, giáo viên dạy về mật mã Caesar. Vì đi học vào thứ tư hằng tuần nên mình lấy số 3* làm độ dịch chuyển giải mã, chữ cái đầu tên Lạp Lệ Da viết tắt là LYZ, dùng mật mã Caesar được OBC
Phác Thái Anh
Mình thấy dùng “OBC” làm tên trên mạng thì lộ liễu quá nên đảo ngược thứ tự lại, còn thêm năm chữ “xuất bản lần thứ nhất”..
2
Phác Thái Anh
[siết chặt vạt váy] Có phải mình yêu thầm lộ liễu, trắng trợn lắm không?
Chúc Hoa Hân
Cũng cũng. Cậu có định tham gia CIA của Mỹ không?
Phác Thái Anh
không [lắc đầu]
Phác Thái Anh
Chắc mình không qua được vòng thẩm tra chính trị của Mỹ đâu nhỉ?
Chúc Hoa Hân
Biết thế thì tốt
Chúc Hoa Hân
tên trên mạng của cậu còn khó hiểu hơn mấy câu đố trong escape room, người ta phải tự luyến đến mức nào thì mới nghĩ cậu đặt tên đó là vì yêu thầm người ta?
Chúc Hoa Hân
Dựa theo logic trinh thám của cậu, nếu có ai yêu thầm cậu thì phải mã hóa chữ cái đầu tên cậu là LCR thành OFU, sau đó đảo ngược lại và thêm chữ thành “UFO xuất bản lần thứ nhất” à?
Chúc Hoa Hân
[Châm chọc] UFO xuất bản lần thứ nhất? Nghe như tên sách nghiên cứu người ngoài hành tinh ấy
Phác Thái Anh
Với điều kiện là người đó cũng lấy số 3 làm độ dịch chuyển giải mã. Nhưng 3 là vì mình và anh ấy có tiết vào thứ tư..
Chúc Hoa Hân
[ánh mắt bất lực.]
Thứ nàng cần không chỉ có can đảm xin WeChat. Chúc Hoa Hân có thể giúp cô xin WeChat, nhưng không thể tự tay chỉ dạy cô trò chuyện từng câu một.
Vì thế quân sư tình yêu quyết định truyền thụ một số kỹ năng bắt chuyện cho cô..
Chúc Hoa Hân
Sau khi kết bạn WeChat, tối nay phải nhắn tin cho Lệ Sa trước để hỏi về câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang trong trường, sau đó lại nói “Ngại quá em gửi nhầm, à phải rồi...”, và sau đó tự nhiên dẫn sang những chủ đề khác.
Trong thế giới của người trưởng thành, ai mà chẳng biết sau ba chữ “À phải rồi” này mới là chủ đề thật sự.
Phác Thái Anh
[nghiêm túc dựng tai lắng nghe, cố gắng ghi chép lại.]
Khi hai người đến quán gà hầm nấm Trịnh Ký như đã hẹn thì chỉ có một mình Giang Tư ở đó.
Anh ấy giơ hai tay, bất lực nói
Giang Tư [anh trai Chúc Hoa Hân]
bác sĩ Lạp vừa bị đàn chị Tiết Ninh Xa gọi đi rồi. Trùng hợp làm sao, cô ta đi mua đồ ở gần đây, tình cờ bắt gặp nên nhờ bác sĩ Lạp đi giúp chuyển đồ.
Chúc Hoa Hân tức giận đến mức xách cổ áo Giang Tư, kéo thẳng ra con hẻm sau quán để mắng một trận.
cô không cản được. Mặc dù rất tiếc nhưng cô cũng thở phào nhẹ nhõm
Không biết vì sao mỗi lần gặp anh thì cô đều vô cùng căng thẳng.
Cô không xin WeChat không chỉ vì ngại ngùng, mà còn vì sợ sẽ bị từ chối. Nếu vậy thì ngay cả dũng khí để yêu thầm cô cũng sẽ không còn.
Cô quá sợ thất bại nên thà không bắt đầu còn hơn.
Tuy không được ăn gà hầm nấm nhưng cô vẫn không quên lời nhờ vả của trưởng phòng ký túc, chạy sang tiệm bánh mỳ bên cạnh để mua bánh su kem phô mai chà bông.
Nhác thấy sắp đến lượt cô thì đột nhiên có hai chàng trai cợt nhả bước tới, vừa cãi nhau ầm ĩ vừa công khai chen vào phía trước cô
Gương mặt cô nghẹn đến đỏ lên, mất mười giây phân vân giữa nói “Các cậu đừng chen hàng” hay “Thật ngại quá nhưng các cậu đừng chen hàng” hay cam chịu nuốt xuống nỗi bực dọc bị chen hàng...
Một bàn tay to lớn lướt qua đỉnh đầu cô, vỗ lên vai chàng trai, giọng nói dứt khoát mà mạnh mẽ như con dao phẫu thuật.
cô và hai chàng trai đồng loạt quay đầu lại
Cứ thế, gương mặt đỏ bừng đổ mồ hôi của cô nhìn thấy anh
Anh mặc áo lông màu xám, quần jeans màu xanh, giày thể thao màu trắng, thắt dây giày cẩn thận, ngay cả chiều dài đoạn dây rũ xuống cũng đối xứng với nhau. Vóc dáng cao lớn trầm tĩnh, lạnh lùng mà tuấn tú
Hai thanh niên lại cười cợt rời đi, ngoan ngoãn đi đến cuối hàng.
anh không nhìn cô, lạnh nhạt xoay người rời đi.
cô ngây người tại chỗ, do dự năm giây, không biết nên mua bánh su kem hay xin WeChat. Trong khi đó người phía trước đã cầm kẹp và khay, nhân viên cửa hàng mỉm cười hỏi cô muốn mua gì.
Phác Thái Anh
Ba hộp bánh su kem phô mai chà bông
Phác Thái Anh
Gói thành ba túi riêng ạ, cảm ơn.
Sau khi đóng gói, trả tiền, cô xách túi lao ra khỏi cửa, nhìn ngó khắp mọi nơi với nhịp tim đập thình thịch trong ngực.
Nhiều người như vậy, cô hoang mang dừng lại, không tìm thấy bóng dáng anh
cô giật mình quay đầu lại như con trỏ điều hướng xoay trên bản đồ.
anh đang đứng trên bậc thềm phía sau cách cô một bước lớn.
Anh cụp mắt, gương mặt và tiếng gọi cô đều rõ ràng như vậy.
Phác Thái Anh
Cảm ơn bác sĩ...
Lạp Lệ Sa
Bây giờ anh không phải là bác sĩ.
Phác Thái Anh
Dạ... Đàn anh
anh bước xuống một bậc thang. Ánh hoàng hôn buông xuống, anh bước từ vùng sáng không bị biển quảng cáo che khuất vào bóng râm.
cô lập tức quên hết những kỹ năng mà Chúc Hoa Hân dạy mình, căng thẳng đến mức trong đầu chỉ còn lại
Phác Thái Anh
“A a a a a a a a a anh ấy đang chào hỏi mình a a a a a a a a”.
Cô biết mình nên xin anh WeChat, nhưng bờ môi khô khốc, trong không khí như có thứ gì đó phong ấn miệng cô lại.
Phác Thái Anh
Khỏe hơn nhiều rồi ạ, em cảm ơn anh
Lạp Lệ Sa
Uống thuốc chưa?
Phác Thái Anh
Uống rồi ạ, cũng bôi rồi ạ
Lạp Lệ Sa
Mấy ngày này tốt nhất ít ra ngoài thôi
Lạp Lệ Sa
[nhìn túi đồ ngọt trong tay cô] Bớt ăn đồ cay nóng lại
Phác Thái Anh
Dạ... Cái này không cay.
Phác Thái Anh
[đưa một túi giấy ra] Cảm ơn đàn anh đã giúp em, em mời anh ăn bánh su kem, cái này ngon lắm ạ
Phác Thái Anh
suy nghĩ [... Sau đó có thể kết bạn WeChat với anh không?]
Từng chữ đều trở nên khô cằn như chiếc bánh mỳ nguội lạnh trong lò nướng. Cô đổ mồ hôi, mùi thơm tỏa ra từ tiệm bánh mỳ càng nồng nặc.
Lạp Lệ Sa
[không định giơ tay nhận lấy, khách sáo từ chối] Anh thấy rồi, cảm ơn em, anh không ăn đồ ngọt.
Phác Thái Anh
[xấu hổ] Ồ [chậm chạp thu tay về, cảm thấy bối rối]
Xin WeChat, xin WeChat, xin WeChat...
Có người gọi anh, anh quay đầu lại nhìn.
cô nhìn thấy một chàng trai đang vẫy tay với anh, phía sau là một cô gái cao gầy.
Lạp Lệ Sa
Mặc dù dị ứng phấn hoa không phải bệnh nặng, nhưng hằng ngày sinh hoạt cũng cần chú ý. Lần sau ra ngoài có thể đeo khẩu trang
Lạp Lệ Sa
Anh còn có việc, tạm biệt
Cuối cùng vẫn không thể nói
Phác Thái Anh
Em có thể kết bạn WeChat với anh không
Cô không dám làm phiền anh
Phác Thái Anh
[ủ rũ trong lòng, song vẫn mỉm cười] Cảm ơn đàn anh, em rất vui vì gặp được anh.
Có lẽ vì quá buồn mà cô không thể duy trì nụ cười quá lâu, bèn vội vàng xoay người nhưng lại bị gọi lại.
Lạp Lệ Sa
À phải rồi, Phác Thái Anh
Phác Thái Anh
[dừng bước, vờ như không sao cả] sao vậy ạ
Lạp Lệ Sa
[chạy tới trước mặt cô] [Anh cầm điện thoại, vẫn giữ bình tĩnh] Kết bạn WeChat đi. Mấy ngày tới nếu có phản ứng dị ứng khác thì có thể trực tiếp liên lạc với anh.
Trông anh rất giống một vị bác sĩ đầy trách nhiệm, nhưng nhịp tim cô đã đập nhanh đến mức cần gọi 110 luôn rồi.
Khi nhớ ra mình chưa sửa lại cái tên WeChat “CBO tái bản lần thứ nhất” đầy lộ liễu kia, cô vừa ảo não vừa luôn miệng đồng ý, tay chân luống cuống lấy điện thoại ra, nhanh chóng ấn vào mã QR. Vì run tay, đầu óc không chịu được niềm vui quá mức mà cô mở nhầm mã thanh toán, thế là vội vàng bối rối thoát ra rồi mở lại mã khác.
Cô vẫn luôn không ngẩng đầu, xấu hổ đến mức siết chặt ngón chân. Chết rồi, tự nhiên cô phát hiện vài nếp nhăn trên váy mình. Là do trên đường căng thẳng quá nên bị cô vò cho nhăn nhúm, bây giờ trông như cây mắc cỡ co phiến lá lại.
Quét mã, gõ chữ, kết bạn.
Khi kết bạn với cô, anh không nói câu nào, gương mặt lạnh tanh, yên lặng như thể không tồn tại.
Phác Thái Anh
[nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.]
Điện thoại kêu một tiếng, là thông báo có lời mời kết bạn trong WeChat.
3
9 giờ tối, trong phòng ký túc số 116
Phác Thái Anh
Mình nghĩ có lẽ Lệ Sa là một người hâm mộ UFO.
Phác Thái Anh
[nằm trên giường, hai tay ôm chặt chiếc chăn trên người như Totoro ôm lấy cành cây, mở to mắt nhìn trần nhà.]
Phác Thái Anh
Mình xem vòng bạn bè của anh ấy thấy anh ấy từng đăng hai bài viết, đều là poster phim. Bài đầu tiên là từ Tết hai năm ngoái, anh ấy đăng “Cuộc đổ bộ bí ẩn”.
Phác Thái Anh
Bài thứ hai là từ Tết năm ngoái, phim “Hành trình đến hành tinh chết
Phác Thái Anh
Mình xem thử rồi, đều là phim về người ngoài hành tinh.
Phác Thái Anh
Nói chung là anh ấy thích phim khoa học viễn tưởng nên mới đặt tên như vậy, chỉ có thể là vậy mà thôi.
Chúc Hoa Hân
Miễn cưỡng quá không? [đạp lên bậc thang leo giường đầu tiên, hai tay lay giường]
Chúc Hoa Hân
Sao không thể là do anh ấy cũng dùng mật mã Caesar?
Phác Thái Anh
[giọng ỉu xìu] Mình phải tự luyến đến mức nào thì mới nghĩ anh ấy đặt tên như vậy là do yêu thầm mình chứ.
Tần Băng Sương
[Tần Băng Sương ngủ ở giường đối diện đưa một cái gương gấp sang] Rảnh quá thì tự ngắm mình đi, cho tự tin hơn
Phác Thái Anh
[im lặng kéo chăn trùm kín đầu] Hôm nay kết bạn WeChat thành công, mình cũng đã vui lắm rồi
Hồi năm nhất, Thái Anh có biệt danh là “nhỏ Đen”. Biệt danh do ai đặt thì cô quên mất rồi
Trong kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, Tam Á rơi vào mùa thấp điểm nên ba mẹ dẫn cô đến Hải Nam chơi một tháng. cô chưa có ý thức chống nắng nên đã bị cháy nắng đến mức đen sạm. Mãi một năm sau, cô mới chậm chạp khôi phục lại màu da ban đầu.
Lúc đó môn tự chọn mật mã học đã kết thúc, Thái Anh không còn cơ hội học cùng anh nữa. Mà ngay cả lúc đi học, anh cũng chẳng nói với cô câu nào.
Cô tựa như một cây nấm nhỏ trốn trong góc vắng, lén lút nhìn chằm chằm anh cả học kỳ. Khi trời trở thu, mùa nấm cũng nên kết thúc.
Phác Thái Anh
Hôm nay mình đã may mắn lắm rồi [thò đầu ra khỏi chăn, cười nói] Thật ra mình không mong anh ấy đáp lại gì đâu. Nếu anh ấy thích mình thì tốt quá, nếu không thích thì mình sẽ chỉ đơn giản coi anh ấy như mục tiêu học tập.
Cô không muốn ôm những hy vọng phi thực tế.
Đâu phải tất cả thực vật đều sẽ kết ra trái ngọt.
Chúc Hoa Hân
Vậy cậu gửi tin nhắn WeChat cho anh ấy chưa? Tốt nhất là nên chủ động xuất kích, nhân cơ hội gia tăng ấn tượng.
Phác Thái Anh
... Vẫn chưa. [do dự] Bây giờ hả?
Chúc Hoa Hân
Đương nhiên. Mình đã hỏi anh trai rồi, hôm nay anh ấy nghỉ ngơi ở ký túc xá chứ không trực ca đêm [thúc giục] Ngày mai anh Lệ Sa phải trực ở bệnh viện, không thích hợp mập mờ đâu
Trực ban có hại cho dạ dày, Chúc Hoa Hân không nói nhưng cô ấy mong Thái Anh sẽ hiểu.
Dù sao sinh viên đi học tám giờ sáng mỗi ngày cũng đã sống không bằng chết rồi mà.
Tần Băng Sương
Hân Hân đúng đấy, nhanh lên, nhanh lên, gửi tin nhắn đi.
Thế là nhóm quân sư tình yêu được thành lập trong chớp nhoáng, tên nhóm chat cũng đổi từ “Mấy em gái xinh đẹp (4)” thành “Mấy em gái xinh đẹp theo đuổi tình yêu (4)”.
Phác Thái Anh
[ngồi trước bàn]
Chúc Hoa Hân
[Tần Băng Sương và Chúc Hoa Hân đứng bên một trái một phải]
ngay cả Từ Kiều đang ôn từ vựng tiếng Anh cũng cầm điện thoại chạy tới, quan tâm tiến độ yêu đương của cô.
Phác Thái Anh
[hít sâu một hơi, ấn mở WeChat.]
Sau khi ấn vào vòng bạn bè đã xem cả mười tám lần, cô lại nhanh tay quay về giao diện nhắn tin.
Phác Thái Anh
Xin lỗi [ Thái Anh xin lỗi nhóm quân sư tình yêu] Thói quen nhìn lén vòng bạn bè, mình bị liệu.
Chúc Hoa Hân
[Chúc Hoa Hân sốt ruột đến mức sắp bốc lửa, hùng hồn lên tiếng] Theo nguồn tin mới nhất từ anh mình, Lệ Sa không tham gia bất cứ câu lạc bộ nào. Nếu cậu đột nhiên hỏi về câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang thì chắc chắn anh ấy sẽ không hiểu gì, gửi dấu chấm hỏi hoặc “Cái gì” cho cậu
Phác Thái Anh
[ngoan ngoãn lắng nghe, sau đó gửi tin nhắn đã chỉnh sửa kỹ càng ra.]
Phác Thái Anh
CBO xuất bản lần thứ nhất: “Em chào đàn anh, em đang muốn hỏi hoạt đồng tình nguyện của câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang trường ta sẽ bắt đầu vào chủ nhật đúng không ạ?
Tần Băng Sương
[Còn chưa được trả lời, Tần Băng Sương đã bắt đầu chỉ đạo cảnh diễn số hai]
Tần Băng Sương
Đợi anh ấy hỏi thì cậu thuận theo xin lỗi, bảo mình gửi nhầm rồi hỏi anh ấy rằng trước khi ngủ, cánh tay cứ ngứa có phải phản ứng bình thường không?
Tần Băng Sương
Đừng cho anh ấy thời gian phản ứng, cứ hỏi thẳng ngày mai anh ấy ăn ở căn tin nào, có tiện kiểm tra cho cậu hay không... Đấy, chẳng phải thế là hẹn hò ăn cùng thành công rồi à?
Phác Thái Anh
[Hai tai, gương mặt và cổ đều đỏ lên, lắp bắp] Hả... Hả? Hẹn hò?
Từ Kiều
Thái Anh [Từ Kiều đặt tay lên vai cô] Phải giữ thế chủ động trong tay, just do it
Cuối cùng anh cũng trả lời.
Lạp Lệ Sa
Là hai giờ chủ nhật tuần này, ở quảng trường Hạ Trầm
Một câu trả lời nằm ngoài nội dung học phần yêu đương.
Phác Thái Anh
[vốn đã căng thẳng, nay đầu óc càng rối bời hơn] Cứu mạng, mình phải trả lời thế nào đây?
Chúc Hoa Hân
[khó hiểu] Hả? Anh ấy không tham gia câu lạc bảo vệ mèo hoang, sao lại biết được...
Tần Băng Sương
[bình tĩnh] Chuyện đó không quan trọng. Không sao, cứ hỏi tiếp theo đúng kế hoạch ban đầu đi
Phác Thái Anh
[gõ từng chữ.]
Phác Thái Anh
CBO xuất bản lần thứ nhất: “Phải rồi, đàn anh, trước khi ngủ tay em cứ ngứa mãi, như vậy có bình thường không?”
Phác Thái Anh
CBO xuất bản lần thứ nhất: “Ngày mai đàn anh ăn sáng ở căn tin số mấy thế? Có tiện kiểm tra giúp em không ạ?”
Lạp Lệ Sa
Xin lỗi, anh phải dậy sớm trực ban
Lạp Lệ Sa
Có tiện chụp ảnh không? Bây giờ anh kiểm tra luôn
Phác Thái Anh
[run rẩy nhìn ba vị quân sư] Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Sau khi mình uống thuốc thì đã đỡ hơn nhiều rồi, hiện tại trên tay không còn dấu vết gì hết. A a a a a có thể chỉnh ảnh không?
Từ Kiều
Có cần mình trét phấn hoa cây bách lên người cậu ngay bây giờ không?
Ba người đồng loạt bác bỏ đề nghị này.
Phác Thái Anh
[căng thẳng]
Phác Thái Anh
CBO xuất bản lần thứ nhất: “Xin lỗi đàn anh, bạn cùng phòng của em đã ngủ, đèn cũng tắt rồi nên không tiện chụp.”
Ngày mai anh vẫn ở khoa cấp cứu, em cứ đến thẳng phòng khám hôm nay. Tái khám trong vòng ba ngày thì không cần đăng ký.
Lạp Lệ Sa
Nếu không vội thì cũng có thể đợi đến chiều mai rồi gặp
Tiến triển vượt bậc như vậy, cứ như con vượn tay dài chỉ trong một ngày đã tiến hóa thành sinh vật có văn minh, đạt trình độ công nghệ khoa học cao nhất và tham gia cuộc chiến giữa các vì sao vậy.
Cuối cùng khi tỉnh táo lại, nhờ sự dốc lòng bày mưu lập kế của ba vị quân sư mà cô đã hẹn được anh gặp mặt ở căn tin vào chiều mai.
Ba quân sư tình yêu sốt ruột, phấn chấn chọn quần áo và phong cách trang điểm cho cô. Thái Anh xoay mặt nhìn bản thân trong tấm gương để bàn, thấy khuôn mặt mình đỏ bừng.
Trên màn hình điện thoại trong tay cô là dòng tin trả lời từ anh
Ngón tay thon dài ấn vào cái nút bên cạnh điện thoại, màn hình dần tối lại, để lộ vết nứt như mạng nhện ở góc trên bên phải.
Không gian phòng ký túc xá số 119 dành cho nghiên cứu sinh nhỏ hơn ký túc xá dành cho sinh viên chính quy một chút, nhưng bởi vì chỉ có hai người ở nên tính ra không gian cá nhân lại nhiều hơn.
Trong phòng ký túc này, hai chàng trai chẳng có mấy đồ, mặt bàn sạch sẽ ngăn nắp. Nhất là anh, cả cái bàn chỉ đặt một chiếc máy tính, một con chuột, một cuốn sổ màu đen, một cây bút bi và một ly nước.
Ngoài ra chẳng còn gì cả.
Lạp Lệ Sa
[đứng dậy, lấy một chiếc áo khoác thể thao màu đen ra từ tủ. Sau năm năm giặt giũ và sử dụng, cho dù bình thường có gìn giữ đến đâu thì khóa kim loại vẫn phai màu xám trắng, mấy lỗ nhỏ trên cổ tay áo để lộ sự túng quẫn.]
Lạp Lệ Sa
[Anh mặc áo khoác vào, kéo khóa lên tận xương quai xanh]
Giang Tư [anh trai Chúc Hoa Hân]
[Giang Tư đang đọc sách ngẩng đầu lên, cười mờ ám] Không phải mày không có hứng thú với các hoạt động câu lạc bộ à? Sao tự dưng hỏi tao chuyện câu lạc bộ bảo vệ mèo hoang?
Lạp Lệ Sa
Hỏi giúp một đàn em.
Lạp Lệ Sa
[Nói rồi anh nghiêng người nhìn Giang Tư]
Ký túc xá vừa sửa đèn nên được lắp thêm bóng đèn sáng hơn, phủ lên một tầng dịu dàng trên chiếc áo sơ mi màu đen của Giang Tư.
Trên bàn, bên cạnh chiếc đồng hồ cơ bằng bạch kim là túi đồ ăn có bao bì màu ấm quen thuộc.
Lạp Lệ Sa
Chuyện lần trước mày nói, tao không thể giúp được, Xin lỗi.
Giang Tư [anh trai Chúc Hoa Hân]
[cười bảo không sao, dù gì chuyện này cũng khó xử thật.]
Lạp Lệ Sa
[bắt đầu buổi chạy đêm một mình hôm nay.]
Ngoại trừ phòng tập thể hình miễn phí do bệnh viện cung cấp thì đây gần như là cách tập thể thao duy nhất của anh
Lúc ba mẹ vừa ly hôn, cuộc sống của anh vẫn chưa tính là quá khó khăn. Bước ngoặt xảy ra khi người vợ sau của bố anh mang thai và sinh con
Sau đó, mẹ anh không còn được hưởng khoản trợ cấp nuôi con như đã thỏa thuận ban đầu.
Năm mười hai tuổi, mẹ anh qua đời ngoài ý muốn, để lại anh chăm nom bà ngoại già yếu và em gái vẫn đang học tiểu học.
Ngoài trời gió không lớn, khi anh chạy đến vòng thứ hai ở sân thể dục thì nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.
Cô gái như cây nấm nhỏ xõa tóc mặc áo lông màu xám và váy hồng nhạt, đeo giày trắng, bước đi đều đều không nhanh không chậm, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Cây nấm một giây trước còn nói “Em phải ngủ rồi, đàn anh ngủ ngon ạ”, nay đang nói chuyện vui vẻ với chàng trai trước mặt. Hai người chậm rãi đi dạo bên cạnh sân thể dục.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play