Vật Báo Ơn! /WenHan-Văn Hàm/
1.
Biệt thự xa hoa của Dương tổng vào nửa đêm. Dương Bác Văn vừa đi tiệc về, bất ngờ phát hiện một thiếu niên lạ mặt đang ngồi co rúm ở góc phòng khách.
Dương Bác Văn
Ai đó?! Sao lại lẻn vào nhà tôi?
Dương Bác Văn
Bảo vệ làm việc kiểu gì thế này?
Cậu thiếu niên mắt tròn, sợ hãi:
Tả Kỳ Hàm
Ân... ân nhân! Xin anh đừng gọi bảo vệ!
Tả Kỳ Hàm
Tôi không phải trộm đâu. Tôi đến đây là để trả ơn anh.
Dương Bác Văn
Trả ơn? Tôi còn không biết cậu là ai. Đừng giở trò lừa đảo ở đây.
Tả Kỳ Hàm
Anh nhớ ba năm trước không? Ở rừng thông phía sau thành phố.
Tả Kỳ Hàm
Có một chú nhím nhỏ bị mắc vào bẫy sắt, chân chảy rất nhiều máu. Chính anh đã gỡ bẫy và băng bó cho nó.
Dương Bác Văn
Chuyện đó thì liên quan gì đến cậu?
Tả Kỳ Hàm
Chú nhím đó chính là tôi... Tôi đã tu luyện thành người. Hôm nay mọc đủ lông đủ cánh liền lập tức đến tìm anh.
Dương Bác Văn
Tu luyện thành người? Cậu xem phim viễn tưởng quá đà rồi à? Biến ngay trước khi tôi báo cảnh sát bắt cậu vào nhà thương điên.
Tả Kỳ Hàm
Tôi nói thật mà! Nếu anh không tin, anh xem này!
Tả Kỳ Hàm rùng mình một cái. Trên mái tóc mềm mại bỗng chốc mọc ra vài chiếc gai nhím nhọn hoắt rồi lại biến mất.
Dương Bác Văn
Cậu... cậu thật sự là...?
Tả Kỳ Hàm
Tôi có thể nấu ăn, dọn dẹp, làm mọi việc tùy tùng. Xin anh cho tôi ở lại bên cạnh để báo ơn. Tôi không cần tiền lương đâu!
Dương Bác Văn
Được rồi. Dương thị không nuôi kẻ ăn bám. Muốn ở lại thì làm việc cho chăm chỉ. Cấm bén mảng đến phòng ngủ của tôi.
Tả Kỳ Hàm
Cảm ơn Dương tổng! Tôi sẽ thật ngoan ngoãn!
2.
Một tháng sau. Tả Kỳ Hàm chăm sóc Dương Bác Văn vô cùng chu đáo khiến anh dần quen với sự có mặt của cậu. Điều này làm Lâm Ải Vi - người yêu của Bác Văn - vô cùng nóng mắt.
Lâm Ải Vi
Bác Văn à, hôm nay em tự tay làm bánh ngọt mang đến cho anh này.
Dương Bác Văn
Để đó đi. Lần sau em không cần mất công thế đâu, bận rộn lắm.
Lâm Ải Vi
Ơ, cậu nhóc người hầu này nhìn quen thế? Hôm trước em thấy cậu ta lén lút nhìn vào két sắt văn phòng của anh đấy.
Tả Kỳ Hàm
Tôi không có! Tôi chỉ vào lau bụi theo lịch thôi mà!
Lâm Ải Vi
Câm mồm! Loại người hầu hạ cấp như mày mà dám cãi lời tao à?
Dương Bác Văn
Ải Vi, chuyện chưa rõ ràng, em đừng nóng.
Lâm Ải Vi
Anh bênh nó à? Em chỉ muốn tốt cho anh thôi. Được rồi, để em đi rửa tay rồi chúng ta đi ăn tối nhé.
Lâm Ải Vi đi vào phòng bếp. Cô ta nhìn thấy bình hoa ngọc phỉ thúy trị giá hàng triệu đô của Dương Bác Văn đặt trên kệ
Lâm Ải Vi
Thằng ranh con, để xem hôm nay mày sống sót thế nào.
XOẢNG!!! Tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên chói tai kèm theo tiếng hét thất thanh của Lâm Ải Vi
Lâm Ải Vi
Á! Đau quá! Cứu em với Bác Văn ơi!
Lâm Ải Vi ngồi bệt dưới đất, tay ôm một vết cắt chảy máu, khóc lóc thảm thiết. Tả Kỳ Hàm đứng đờ người bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau.
Dương Bác Văn
Ải Vi! Có chuyện gì thế?
Lâm Ải Vi
Là nó! Em thấy bình hoa bẩn nên muốn lau giúp, nó liền lao đến đẩy em vào kệ! Nó còn nói... nó mới là chủ cái nhà này!
Tả Kỳ Hàm
Không phải! Tôi không có đẩy! Là cô ta tự dùng mảnh vỡ cào vào tay mình! Dương tổng, xin hãy tin tôi!
Dương Bác Văn nhìn bình hoa gia bảo vỡ nát, lại nhìn vết thương của người yêu, cơn giận bốc lên.
Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm! Tôi giữ cậu lại vì nghĩ cậu thật thà. Không ngờ cậu lại là loại ghen tị, độc ác như vậy!
Dương Bác Văn tát một cú trời giáng vào mặt Kỳ Hàm. Tả Kỳ Hàm ngã nhào ra đất, khóe miệng rỉ máu, ánh mắt tuyệt vọng.
Tả Kỳ Hàm
Ân nhân... tôi thực sự... không làm...
Dương Bác Văn
Người đâu! Lôi nó xuống hầm ngục cho tôi. Hôm nay tôi phải cho nó biết thế nào là cái giá của sự phản bội!
3.
Căn hầm tối tăm, ẩm thấp dưới biệt thự Dương gia. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn trần rọi xuống thân hình nhỏ bé của Tả Kỳ Hàm đang bị xích chặt hai tay vào cột sắt.
Dương Bác Văn
Cậu vẫn chưa chịu nhận tội sao, Tả Kỳ Hàm?
Dương Bác Văn
Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh.
Tả Kỳ Hàm
Ân nhân... tôi thực sự không làm...
Tả Kỳ Hàm
Lâm tiểu thư tự lấy mảnh vỡ cào vào tay... Tại sao anh thà tin lời một người mới gặp, lại không tin chú nhím đã ở bên anh ba năm qua?
Dương Bác Văn
Chú nhím? Cậu nghĩ cậu là cái thá gì? Tôi giữ cậu lại chỉ vì tò mò về thứ dị năng quái dị của cậu thôi.
Dương Bác Văn
Còn Ải Vi là vợ tương lai của tôi. Cậu lấy tư cách gì để so sánh với cô ấy?
Dương Bác Văn dứt lời, thẳng tay quất một nhát roi da dài lên bả vai gầy guộc của Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Á...!!! Đau... đau quá... Ân nhân... làm ơn...
Ánh mắt Dương Bác Văn không chút dao động, tiếp tục giáng roi xuống. Tiếng hét đau đớn của chú nhím nhỏ Tả Kỳ Hàm xé lòng vang lên trong không gian chật hẹp.
Dương Bác Văn
Hôm nay tôi sẽ đánh cho đến khi cậu chịu mở miệng nhận tội mới thôi!
Máu tươi nhanh chóng thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh của Kỳ Hàm. Thân thể cậu run lên bần bật. Nỗi đau thể xác không bằng một góc nỗi đau trong tim khi bị người mình yêu dùng roi da tra tấn.
Dương Bác Văn
Vẫn cãi cố? Được, để tôi xem xương cốt của loại súc sinh hóa người như cậu cứng đến mức nào.
Dương Bác Văn thô bạo giật phăng chiếc áo rách rưới của Kỳ Hàm ra. Hắn đè chặt cậu vào bức tường đá lạnh ngắt của hầm ngục
Tả Kỳ Hàm hoảng sợ tột độ, cố giãy giụa nhưng hai tay bị xích chặt.
Tả Kỳ Hàm
Anh... anh muốn làm gì? Đừng... xin anh... Dương tổng!
Dương Bác Văn ghé sát tai Kỳ Hàm, giọng nói như quỷ dữ từ địa ngục.
Dương Bác Văn
Cậu không phải muốn ở lại trả ơn sao? Vậy thì dùng thân thể này để chuộc tội cho Ải Vi đi!
Dương Bác Văn không một chút xót thương, thô bạo chiếm đoạt Kỳ Hàm từ phía sau. Sự thâm nhập đột ngột, khô khốc không có màn dạo đầu khiến Kỳ Hàm đau đớn như bị xẻ đôi thân thể. Cậu cắn chặt môi đến mức bật máu, cố không phát ra tiếng khóc nhục nhã.
Tả Kỳ Hàm
Ức...a...Hức~Đau...
Tả Kỳ Hàm nước mắt chảy dài, ý thức dần mờ nhạt.
Tả Kỳ Hàm
Dương... Bác Văn... Tôi hận anh...Ức~
Dương Bác Văn
Ngậm mồm vào mà thưởng thức~
Trong bóng tối, Dương Bác Văn điên cuồng trút giận lên cơ thể rớm máu của chú nhím nhỏ. Hắn thô bạo, tàn nhẫn, ghim chặt cậu vào nỗi đau đớn tột cùng, bỏ mặc tiếng khóc nghẹn ngào dần lịm đi của người dưới thân.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play