Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HungAn] Dưới Cùng Một Vầng Trăng

#.1 Biến cố trong đêm mưa

🪼⋆。𖦹°🫧⋆.ೃ࿔*:・
--
Đặng Thành An mở mắt. Cái lạnh thấu xương từ sàn nhà bằng đá hoa cương xộc thẳng vào sống lưng khiến cậu rùng mình
Không gian tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và... mùi máu tanh nồng
Cậu nhớ mình vừa khép lại trang cuối của cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị "Vòng Lặp Chết", sau đó mí mắt nặng trĩu rồi chìm vào giấc ngủ. Nhưng cái trần nhà cao vút với những họa tiết phào chỉ hoa văn cổ điển này hoàn toàn không phải phòng trọ của cậu
Hệ thống
Hệ thống
“Đinh. Chào mừng ký chủ đến với thế giới của Vòng Lặp Chết. Cậu đã nhập xác vào nhân vật Đặng Thành An (22 tuổi). Nhiệm vụ: Thay đổi kết cục tử vong ở chương 10, lật ngược thế cờ.”
Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu rồi biến mất, để lại An ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn. Cậu bật dậy, nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch, gầy gò của mình. Gương mặt phản chiếu qua tấm gương lớn ở góc phòng đúng là của cậu, nhưng ký ức của cơ thể này lại trống rỗng. Cậu chỉ biết, trong nguyên tác, Đặng Thành An là một kẻ mờ nhạt, nhu nhược, vì bám đuôi một thế lực lớn mà chuốc họa vào thân, chết không toàn thây
"Rào...rào"
Cơn mưa bão bên ngoài đập mạnh vào cửa kính. Tia chớp rạch ngang bầu trời, soi sáng một góc phòng. Và ngay khoảnh khắc ánh sáng lóe lên, đồng tử của An co rút lại
Ở góc phòng, ngay cạnh bức tường loang lổ, có một bóng người đang đứng
Nói là người thì không đúng. Thân hình đó vặn vẹo một cách dị hợm, cái đầu ngoẹo sang một bên như bị gãy cổ, đôi mắt trắng dã không có tròng đen đang nhìn chằm chằm vào cậu. Máu từ trên đỉnh đầu nó cứ nhiễu tong tóng xuống sàn, tạo thành một vũng đỏ thẫm
An nuốt nước bọt, tim đập thình thịch nhưng gương mặt tuyệt nhiên không lộ một chút hoảng loạn nào. Từ nhỏ cậu đã có mắt âm dương, việc nhìn thấy "họ" đối với cậu quen như cơm bữa. Chỉ là, con ma này oán khí quá nặng, nó đang bò bằng bốn chi về phía cậu, miệng lẩm bẩm
"Trả mạng... trả mạng cho tôi..."
Cạch.
Cửa phòng đột ngột đẩy mạnh ra
Một người đàn ông cao lớn bước vào. Anh ta mặc chiếc áo măng tô đen dài còn vương những giọt nước mưa, mái tóc ướt nhẹ rủ trước trán, che bớt đôi mắt sắc lạnh như dao găm. Khí chất áp bức từ người này mạnh đến mức ngay khi anh ta bước vào, con ma gãy cổ đang bò dưới sàn bỗng rú lên một tiếng không ra tiếng người, rồi nhanh chóng lùi lại, trốn biệt vào bóng tối
An hơi mở to mắt. Người đàn ông này... trên vai anh ta có một luồng hắc khí cực kỳ đậm đặc, nhưng nó lại giống như một bức tường bảo vệ, khiến âm hồn không dám đến gần
Lê Quang Hùng nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên đang ngồi dưới sàn, ánh mắt không giấu nổi sự chán ghét và khinh bỉ. Anh cười lạnh, thanh âm trầm thấp vang lên trong không gian yên ắng
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lại dùng đến cái bài giả vờ ngất xỉu này à? Đặng Thành An, tôi đã cảnh cáo cậu bao nhiêu lần rồi? Đừng có lảng vảng quanh tôi nữa. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn
An ngơ ngác. Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt. Đầu óc cậu nhảy số rất nhanh, người này biết cậu, ghét cậu, lại có khí場 đáng sợ thế này... Chắc chắn là một nhân vật máu mặt trong truyện
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Lùi lại một bước, giữ khoảng cách lịch sự, nhàn nhạt lên tiếng / Xin lỗi, anh là ai?
Nụ cười trên môi Lê Quang Hùng khựng lại. Anh híp mắt, bước tới một bước, bóp chặt lấy cằm An, ép cậu phải ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mình. Lực tay của anh mạnh đến mức An cảm thấy xương quai hàm mình như muốn nứt ra
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Giở trò giả vờ mất trí nhớ? / Gằn giọng, hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt An /
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Cậu bày mưu tính kế để được ở lại biệt thự của tôi đêm nay, bây giờ lại hỏi tôi là ai? Cậu tưởng tôi sẽ tin cái trò kịch rẻ tiền này của cậu chắc?
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Hơi đau, lông mày khẽ nhíu lại /
Cậu không hề sợ hãi, đôi mắt có phần lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu hoắm của người đàn ông lớn tuổi hơn. Cậu giơ tay, cứng rắn gạt tay Hùng ra khỏi cằm mình
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Tôi thật sự không biết anh là ai
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Xoa xoa cái cằm bị đỏ lên, giọng điệu có chút lạnh nhạt / Và tôi cũng không có nhu cầu ở lại đây. Nếu làm phiền tới anh, tôi đi là được
Nói rồi, An quay người định thu dọn chút đồ đạc để rời đi. Cậu không muốn dây dưa với nhân vật nguy hiểm này khi chưa hiểu rõ cốt truyện
Thế nhưng, ngay khi An vừa quay mặt đi, cậu lại nhìn thấy con ma gãy cổ lúc nãy. Lần này, nó không ở góc phòng nữa. Nó đang đu đưa trên trần nhà, ngay phía trên đỉnh đầu của Lê Quang Hùng, cái lưỡi dài thượt của nó đang từ từ hạ xuống, định quấn lấy cổ anh
Lê Quang Hùng là người thường, anh hoàn toàn không nghe, không thấy gì cả. Anh chỉ đứng đó, khoanh tay nhìn An bằng ánh mắt giễu cợt, chờ xem cậu diễn tiếp trò gì
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Khựng lại /
Dù người đàn ông này có đáng ghét thật, nhưng bảo cậu trơ mắt nhìn một người bị ma quỷ ám hại thì cậu không làm được. Hơn nữa, luồng hắc khí trên người anh ta đang yếu đi vì nước mưa
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đứng yên đó, đừng động đậy / Đột ngột quay lại, giọng nói trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc đến đáng sợ/
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Nhướng mày, chưa kịp mỉa mai thì An đã lao tới /
Vút!
An không áp sát Hùng, mà cậu nhón chân, đưa bàn tay thon dài của mình lướt nhanh qua khoảng không ngay sát sau gáy anh
Móng tay An bấm mạnh vào một điểm giữa không trung, miệng lẩm nhẩm một câu chú bẻ gãy âm khí mà cậu học được từ thế giới cũ
Rắc!
Một tiếng động kỳ quái vang lên, con ma trên trần nhà thét lên một tiếng chói tai rồi tan biến thành một làn khói đen
Lê Quang Hùng chỉ cảm thấy sau gáy mình đột ngột lạnh toát, rồi một luồng gió mạnh lướt qua. Anh hơi sững người. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực kỳ gần, anh có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt như mùi gỗ trên người An — thứ mùi hoàn toàn khác với mùi nước hoa rẻ tiền, nồng nặc mà trước đây Đặng Thành An luôn dùng để quyến rũ anh
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Thu tay lại, lùi ra xa, khẽ thở hắt ra một tiếng. Cậu nhìn Hùng, nhàn nhạt nói /
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Tôi nói thật, tôi không biết anh là ai, và tôi cũng không có ý định bám theo anh nữa. Nhưng căn phòng này của cậu... không sạch sẽ đâu. Anh nên cẩn thận thì hơn
Nói xong, An không thèm nhìn phản ứng của Hùng, dứt khoát bước qua người anh, đi thẳng ra phía cửa phòng
Lê Quang Hùng đứng chôn chân tại chỗ. Ánh mắt anh tối sầm lại, nhìn theo bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp của Đặng Thành An
Cậu ta... dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Ánh mắt nhút nhát, thèm khát sự chú ý trước đây đã biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh, lạnh lùng đến thấu xương
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Đặng Thành An... / Lẩm nhẩm cái tên này /
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nguy hiểm / Cậu đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi sao?
--

#.2 Kẻ sống ký sinh

--
Đặng Thành An vừa bước được hai bước ra phía hành lang thì bước chân đột ngột khựng lại
Cậu nhìn dãy hành lang dài hun hút, tối tăm, những bức tranh chân dung cổ kính treo trên tường dường như đều đang liếc mắt nhìn mình
Cậu chợt nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: Cậu hoàn toàn không có một chút ký ức nào về thế giới này, cũng chẳng biết đường ra khỏi cái biệt thự rộng lớn như mê cung này, chứ đừng nói là tìm đường về nhà
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Khẽ thở dài, xoay người lại /
Người đàn ông tên Hùng kia vẫn đứng đó, đôi mắt sâu hoắm lẳng lặng quan sát từng cử động của cậu như một con báo đang rình mồi
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Thẳng thắn nhìn anh, hỏi một câu trống không / Anh tên gì?
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Khẽ nhướng mày /
Sự kiên nhẫn của anh dường như đã chạm đáy. Anh bước ra khỏi phòng, tiến về phía An, khí thế bức người khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Anh dừng lại cách cậu nửa bước chân, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt An, gằn giọng từng chữ
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Quang Hùng
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Quang Hùng? / Lẩm nhẩm cái tên này trong đầu /
Trong cuốn tiểu thuyết Vòng Lặp Chết, Lê Quang Hùng là kẻ đứng đầu gia tộc họ Lê quyền thế, một nhân vật tàn nhẫn, thâm sâu khó lường. Anh ta chính là cái "đùi vàng" mà nguyên chủ Đặng Thành An luôn tìm mọi cách bám lấy để đổi đời, nhưng cuối cùng lại bị anh ta vứt bỏ không thương tiếc
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Nghĩ đến đây, cậu khẽ cau mày, dứt khoát hỏi câu tiếp theo / Quang Hùng, nhà tôi ở đâu?
Nghe câu hỏi này, Quang Hùng bỗng bật cười. Tiếng cười trầm thấp, mang theo sự giễu cợt rõ rệt vang lên giữa hành lang vắng lặng. Anh tiến lại gần hơn, khoảng cách gần đến mức An có thể ngửi thấy mùi mưa lạnh lẫn mùi thuốc lá nhạt trên người anh
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Cúi người, ghé sát vào tai An, giọng điệu đầy mỉa mai / Nhà cậu? Cậu làm gì có nhà. Ba mẹ cậu mất sớm nên để lại cậu cho nhà tôi chăm sóc mà, cậu bị ngốc à?
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Hả..? / Thốt lên một tiếng, triệt để đứng hình /
Hai mắt cậu mở to, nhìn trân trân vào người đàn ông trước mặt
Trong đầu cậu lúc này như có một tia sét đánh ngang qua, để lại một khoảng trắng xóa. Cái gì mà mất sớm? Cái gì mà để lại cho nhà họ Lê chăm sóc?
Trong nguyên tác cậu đọc, tác giả chỉ viết Đặng Thành An là một nam chính mờ nhạt, có xuất thân bình thường và luôn bám đuôi Lê Quang Hùng. Tác giả hoàn toàn không hề viết chi tiết cậu là kẻ ăn nhờ ở đậu, sống ký sinh trong nhà họ Lê! Đúng là cái hệ thống chết tiệt này đã giấu bớt thông tin rồi!
Nhìn biểu cảm sững sờ, có chút ngơ ngác xen lẫn bất lực của An, ánh mắt Quang Hùng khẽ động
Trước đây, Đặng Thành An chỉ biết khóc lóc, cầu xin hoặc dùng những thủ đoạn dơ bẩn để thu hút sự chú ý của anh. Chưa bao giờ anh thấy cậu ta lộ ra vẻ mặt mờ mịt nhưng lại có chút... đáng yêu như thế này
Nhưng rất nhanh, sự nghi ngờ trong lòng Quang Hùng lại dâng lên. Anh thon dài ngón tay gõ nhẹ lên thành lan can, lạnh lùng nói
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Kịch bản hôm nay cậu chuẩn bị kỹ lưỡng đấy. Hết giả vờ ngất xỉu, rồi đến giả vờ nhìn thấy thứ không sạch sẽ, bây giờ lại diễn vở mất trí nhớ để được tôi thương hại sao? Đặng Thành An, tôi nhắc lại lần cuối, thu hồi mấy cái trò vặt vãnh này lại đi. Nếu không vì lời hứa với ba mẹ cậu trước lúc lâm chung, tôi đã ném cậu ra đường từ lâu rồi
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Hít một hơi thật sâu, cố gắng tiêu hóa mớ thông tin chấn động này. Cậu lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt Quang Hùng, nghiêm túc nói /
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Tôi không diễn kịch, tôi thật sự không nhớ gì cả. Nhưng nếu anh đã ghét tôi như vậy, tôi có thể dọn ra ngoài sống. Tôi không cần nhà anh chăm sóc
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Dọn ra ngoài? / Như nghe thấy một câu chuyện hài hước nhất thế kỷ. Anh khoanh tay trước ngực, nhìn cậu từ trên xuống dưới /
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Cậu lấy gì để sống? Thẻ ngân hàng của cậu đều là thẻ phụ từ tài khoản của tôi, học phí đại học của cậu cũng do tôi chi trả. Dọn ra ngoài? Cậu định đi làm ăn xin à?
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Cứng họng /
Tình thế này còn thảm hơn cậu tưởng. Cậu hiện tại đúng nghĩa là một kẻ "trắng tay", không tiền, không nhà, lại còn mang danh kẻ bám đuôi phiền phức. Để thay đổi vận mệnh ở chương 10, cậu bắt buộc phải sống sót qua những chương đầu đã. Mà muốn sống sót trong cái thế giới đầy rẫy ma quỷ này, cậu cần tiền và một chỗ dung thân an toàn
Ngay khi cậu đang đắn đo suy nghĩ, một luồng khí lạnh buốt đột ngột từ dưới chân cậu bốc lên
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Cúi đầu nhìn xuống /
Từ kẽ hở của những viên gạch hoa cương dưới chân Quang Hùng, những sợi tóc đen dài, ướt sũng đang từ từ bò ra, quấn lấy cổ chân của anh ta. Không chỉ vậy, ở phía cuối hành lang tối tăm, một bóng đen cao lớn, không có khuôn mặt đang từ từ hiện ra, trên tay nó cầm một sợi dây thừng rớm máu, từng bước một tiến về phía hai người
Oán khí xung quanh đậm đặc đến mức khiến nhiệt độ hành lang giảm xuống mười mấy độ
Quang Hùng chỉ cảm thấy hơi lạnh, anh khẽ nhíu mày, định quay người đi thẳng về phòng. Anh không muốn lãng phí thời gian với Đặng Thành An nữa
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đừng cử động! / Đột ngột thanh âm run lên /
Không phải vì sợ, mà vì số lượng "chúng" xuất hiện quá nhiều
Cậu biết, nếu để Quang Hùng bước tiếp, anh ta sẽ giẫm thẳng vào cái bẫy âm khí kia. Dù có hắc khí bảo vệ, nhưng luồng hắc khí của Quang Hùng hiện tại đang bị nước mưa bên ngoài áp chế, nếu bị quỷ hồn vây công, anh ta chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Mà anh ta chết, cậu cũng đừng hòng sống sót trong căn biệt thự quỷ dị này
Quang Hùng khựng lại, xoay đầu nhìn An, chưa kịp mở miệng mắng thì An đã lao tới, nắm chặt lấy cánh tay anh kéo mạnh về phía mình
Do lực kéo bất ngờ, cả hai mất thăng bằng. Quang Hùng theo bản năng ôm lấy eo An để giữ thăng bằng, cả hai cùng ngã nhào vào căn phòng trống bên cạnh. Cửa phòng rầm một tiếng đóng chặt lại ngay sau đó
Trong bóng tối của căn phòng khóa kín, An bị đè chặt dưới thân hình to lớn của Quang Hùng
Tiếng thở dốc của cả hai hòa vào tiếng mưa gầm rú bên ngoài
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Nổi giận, hai tay chống hai bên tai An, nghiến răng gằn giọng / Cậu điên rồi đúng không?!
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Không trả lời anh /
Đôi mắt âm dương của cậu xuyên qua khe cửa, nhìn thấy bóng đen không mặt kia đang đứng ngay trước cửa phòng, cào cấu vào cánh cửa gỗ tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn...
--

#.3 Nhìn thấy thứ không nên nhìn

--
Tiếng cào cửa "sột soạt" bên ngoài vẫn vang lên đều đặn, cào vào màng nhĩ Đặng Thành An khiến da gà cậu nổi lên rần rần. Thế nhưng, người đang đè phía trên cậu — Lê Quang Hùng — hoàn toàn không nghe thấy gì ngoài tiếng mưa gió
Cảm nhận được sức nặng và hơi ấm từ cơ thể đàn ông trưởng thành, An khẽ đẩy ngực anh ra, giọng trầm xuống
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Nặng quá. Anh đứng dậy trước đi.
Quang Hùng nhìn chằm chằm gương mặt bình tĩnh đến lạ lùng của An trong bóng tối. Nếu là trước đây, có cơ hội tiếp xúc thân mật thế này, cậu ta đã sớm ôm chặt lấy anh không buông rồi. Nhưng hiện tại, ánh mắt An nhìn anh chẳng có chút tình ý nào, ngược lại còn đầy vẻ đề phòng và... chê bai?
Quang Hùng hừ lạnh một tiếng, dứt khoát đứng dậy, lạnh lùng phủi đi lớp bụi không tồn tại trên quần áo
An cũng nhanh chóng lồm cồm bò dậy. Cậu không dám nhìn thẳng ra phía cửa, nhưng đôi mắt âm dương vẫn liếc thấy cái bóng đen không mặt kia đang áp sát bộ mặt nhẵn nhụi của nó vào lớp kính mờ của ô cửa sổ nhỏ trên cánh cửa phòng, dường như đang tìm cách chui vào.
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Lười đôi co với cậu. Anh sầm mặt, xoay người nắm lấy tay nắm cửa, dứt khoát vặn chốt /
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đừng... / Thốt lên, theo bản năng chụp lấy cổ tay Quang Hùng kéo lại /
Bàn tay cậu lạnh ngắt, chạm vào làn da ấm nóng của anh khiến Quang Hùng khựng lại. Anh quay đầu, nhìn bàn tay đang giữ chặt lấy mình, rồi liếc lên gương mặt có chút căng thẳng của An.
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt / Muốn tôi ở lại chơi với cậu à? Không ai rảnh như cậu đâu.
Nói rồi, anh muốn hất tay An ra để mở cửa. Đối với anh, mấy trò giữ chân này của An quá lỗi thời rồi
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Ma... ma kìa / Siết chặt tay hơn, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ nghiêm túc, không có một chút gì là đang đùa giỡn /
Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm vào khoảng không ngay sau cánh cửa, nơi bóng đen kia đang thò một nửa bàn tay xám xịt, đầy những móng vuốt sắc nhọn qua khe cửa bám vào thành tường.
Quang Hùng nghe vậy thì động tác mở cửa dừng hẳn. Anh quay người lại, khoanh tay trước ngực, nhìn An bằng ánh mắt như nhìn một kẻ tâm thần.
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Ma cỏ gì ở đây? Cậu bị điên à? / Gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo còn đáng sợ hơn cả thời tiết ngoài trời /
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Đặng Thành An, chiêu trò của cậu càng ngày càng rẻ tiền đấy. Biệt thự này tôi sống bao nhiêu năm nay, ma ở đâu ra? Cậu muốn diễn phim kinh dị thì tự đi mà diễn một mình.
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
/ Bất lực hít một hơi sâu /
Cậu biết người thường không nhìn thấy thì có nói thế nào họ cũng không tin. Nhưng con quỷ không mặt kia đang từ từ lướt vào phòng, oán khí của nó khiến cho ngọn đèn ngủ duy nhất trong phòng bắt đầu chớp nháy liên tục.
"Tách... Tách... Đùng!"
Một tiếng sấm lớn vang lên, ngọn đèn hoàn toàn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối đậm đặc.
Cùng lúc đó, bóng đen kia lao vút về phía Quang Hùng. Mục tiêu của nó là luồng hắc khí đang suy yếu trên vai anh.
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Cẩn thận! / Không kịp giải thích nhiều, cậu dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Quang Hùng sang một bên /
Quang Hùng bị đẩy bất ngờ, lùi lại vài bước, lưng đập mạnh vào tủ quần áo gỗ. Chưa kịp nổi giận vì hành động vô lễ của An, anh chợt nghe thấy một tiếng "bốp" vang dội giữa không trung, ngay tại vị trí anh vừa đứng trước đó một giây.
Một luồng gió lốc lạnh thấu xương đột ngột quét qua phòng, mạnh đến mức làm rèm cửa bay phần phật, kèm theo đó là một mùi hôi thối như xác động vật phân hủy nồng nặc bốc lên
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
Lê Quang Hùng - 𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧𝘿
/ Sững người /
Bản năng của một người đứng đầu một gia tộc lớn, trải qua trăm trận chiến trên thương trường cho anh biết: Có gì đó không đúng.
Căn phòng này hoàn toàn kín gió, cửa sổ đã đóng chặt, vậy luồng gió lạnh và mùi hôi thối này từ đâu ra?
Trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Đặng Thành An.
An đang đứng chắn trước mặt anh, hai ngón tay cậu kẹp chặt một lá bùa hộ mệnh bằng giấy màu vàng cũ kỹ mà cậu vô tình tìm thấy trong túi quần của nguyên chủ lúc nãy. Lá bùa đang phát ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt, đối kháng trực diện với bóng đen không mặt kia.
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Quang Hùng... / Giọng run lên vì dùng lực /
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Đặng Thành An - 𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫
Tôi nói lại lần cuối... đi theo sau tôi, đừng có tự ý mở cửa. Nếu anh không muốn làm mồi cho thứ ngoài kia.
Lần đầu tiên trong đời, Lê Quang Hùng bị một thằng nhóc 22 tuổi, kẻ mà anh luôn coi là phế vật bám đuôi, dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện. Nhưng kỳ lạ là, nhìn tấm lưng gầy nhỏ nhắn đang che chắn trước mặt mình dưới ánh chớp lập lòe bên ngoài, anh lại không thể thốt lên lời mỉa mai nào nữa.
--

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play