[RhyCap] DƯỚI ÁNH HOÀNG KIM
Chương 1: Bánh ngọt
Kim đồng hồ trên tường phòng chủ tịch đã chỉ mười một giờ đêm
Thành phố bên ngoài cửa kính sát đất của tập đoàn giải trí lớn nhất nhì cả nước vẫn sáng rực ánh đèn, nhưng bên trong phòng làm việc, không khí lại yên ĩnh đến lạ lùng
Nguyễn Quang Anh
/ đặt bút xuống bàn /
Nguyễn Quang Anh
/ day day thái dương /
Gương mặt sắc sảo, lạnh lùng thường ngày vốn khiến cấp dưới phải run sợ mỗi khi đối diện, giờ đây chỉ còn lại vẻ rã rời sau một ngày dài ngập đầu trong các cuộc họp hội đồng quản trị và ký kết hợp đồng
Không có tiếng gõ cửa — một đặc quyền mà cả tập đoàn này chỉ có duy nhất một người sở hữu
Quang Anh không cần ngẩng đầu cũng biết là ai, thanh âm trầm khàn bỗng chốc mềm mại hẳn đi, bao nhiêu mệt mỏi đều như bị đẩy lùi
Nguyễn Quang Anh
Sao muộn thế này còn chưa chịu về
Nguyễn Quang Anh
Lại thức đêm ở phòng thu đúng không
Hoàng Đức Duy
/ bước vào /
Trên vai em vẫn đeo chiếc balo quen thuộc, mái tóc hơi rối vì vừa bước ra khỏi phòng thu âm ở tầng dưới
Gương mặt em không chút mệt mỏi, ngược lại còn tràn ngập sự rạng rỡ và hào hứng
Em không trả lời câu hỏi của anh
Hoàng Đức Duy
/ đi đến sofa /
Hoàng Đức Duy
/ thả người xuống ghế bấm điện thoại
Căn phòng vốn lạnh lẽo, nghiêm nghị của một chủ tịch, từ lâu đã đầy ắp những món ăn vặt hay chiếc gối ôm mềm mại mà anh đặc biệt chuẩn bị riêng cho cậu
Hoàng Đức Duy
Em đợi bài phối mới xuất ra nên lên đây chút thôi / hờ hững đáp /
Hoàng Đức Duy
À, Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Tí nữa anh chở em qua phố bên kia mua bánh ngọt được không?
Hoàng Đức Duy
Gia Bảo nhắn tin bảo thèm ăn bánh dâu ở tiệm đó
Hoàng Đức Duy
Anh ấy vừa đi diễn về, chắc là đói lắm
Nguyễn Quang Anh
/ khựng lại /
Cái tên "Gia Bảo" lọt vào tai anh như một cái gai nhọn, đâm vào nơi mềm yếu nhất trong lồng ngực nhưng anh lại chẳng thể biểu hiện ra ngoài
Anh biết Gia Bảo — gã ca sĩ thần tượng mới nổi mà Duy đang dốc hết tâm huyết viết nhạc cho, cũng là người mà Duy đang đem lòng thầm thương trộm nhớ
Nguyễn Quang Anh
/ khẽ thở dài /
Nguyễn Quang Anh
/ bước đến gần em /
Nguyễn Quang Anh
Muộn thế này rồi, tiệm đó chắc chắn đã đóng cửa
Nguyễn Quang Anh
Để sáng mai anh gọi người mang bánh sớm đến cho cậu ấy sau
Nguyễn Quang Anh
Em bây giờ phải về nghỉ ngơi rồi
Hoàng Đức Duy
/ nhíu mày /
Hoàng Đức Duy
Không được, Bảo nói muốn ăn ngay bây giờ
Hoàng Đức Duy
Anh ấy đi diễn về mệt lắm, có mỗi cái bánh mà em cũng không mua được
Hoàng Đức Duy
Em nghỉ muộn tý cũng được mà
Hoàng Đức Duy
/ lay tay anh /
Hoàng Đức Duy
Bảo nhắn là chỉ thích đúng vị bánh ở tiệm đó thôi
Hoàng Đức Duy
Anh đi với em một lát đi
Nguyễn Quang Anh
/ nhìn em /
Nguyễn Quang Anh
/ lòng thắt lại /
Nếu là người khác đứng trước vị chủ tịch khét tiếng này mà dùng thái độ đòi hỏi vô lý đó, có lẽ đã bị phong sát ngay lập tức
Nhưng đây là Hoàng Đức Duy
Là thanh mai trúc mã mà Quang Anh đã dùng cả thanh xuân để che chở, cưng chiều đến vô điều kiện
Sự bướng bỉnh của Duy, sự vô lý của Duy, chỉ cần là vì muốn Duy được vui, Quang Anh đều tình nguyện dung túng
Anh thà để bản thân chịu chút phiền toái, còn hơn nhìn thấy một tia thất vọng hiện lên trong mắt cậu
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, anh đưa em đi / mỉm cười /
Nguyễn Quang Anh
/ khoác áo vest lên vai em /
Nguyễn Quang Anh
Ngoài trời chuyển lạnh rồi, em mặc vào đi kẻo ốm
Chiếc xe sang trọng đắt tiền lăn bánh trên đường phố đêm
Suốt cả quãng đường, Duy không hề nhận ra sự im lặng của người bên cạnh
Em cứ ôm lấy điện thoại, thỉnh thoảng lại khúc khích cười, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt hạnh phúc
Em hoàn toàn bị cuốn vào thế giới màu hồng của riêng mình, luyên thuyên đủ thứ chuyện về người kia mà không hề hay biết mỗi lời em khen ngợi Gia Bảo đều là một nhát dao vô hình cứa vào lòng người đang cầm lái
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, anh thấy Bảo thực sự có tài đúng không / ngẩng đầu /
Hoàng Đức Duy
Bài hát mới em viết cho anh ấy, giai điệu rất hợp
Hoàng Đức Duy
Anh ấy nói sau khi bài này thành hit, anh ấy sẽ chính thức công khai mối quan hệ của tụi em / cười tươi /
"Còn Quang Anh thì sao đây Duy ơi"
"Mười mấy năm bên nhau, rốt cuộc Quang Anh đứng ở vị trí nào trong lòng em"
Nguyễn Quang Anh
/ siết chặt vô lăng /
Khớp xương ngón tay anh trắng bệch, lồng ngực nghẹn thắt đến đau đớn
Anh nhìn ánh mắt ngập tràn hy vọng và niềm hạnh phúc thuần khiết, không chút phòng bị nào của Duy lúc này
Thử hỏi anh làm sao nỡ nhẫn tâm dập nát nó?
Anh quá hiểu chuyện và cũng quá yêu em
Yêu đến mức thà tự làm tổn thương chính mình, tự nuốt lấy những ghen tuông và đau đớn vào lòng, còn hơn nhìn thấy một giọt nước mắt rơi trên gương mặt em
Nguyễn Quang Anh
Bảo...thì anh không chắc nhưng nhạc của em viết thì lúc nào cũng là hay nhất / khẽ đáp /
Nguyễn Quang Anh
/ khẽ đưa tay xoa đầu em /
Nguyễn Quang Anh
Mối quan hệ của em, anh không can thiệp
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần cậu ta đối xử tốt và em cảm thấy vui...là được
Hoàng Đức Duy
/ cười híp mắt / Bảo thương em lắm
Hoàng Đức Duy
Và em cũng thế
Duy quá hạnh phúc, hạnh phúc đến vô tâm trước người đàn ông luôn đứng phía sau dùng cả thế giới của mình để bảo bọc em
Xe dừng lại trước một tiệm bánh ngọt hiếm hoi còn mở cửa ở góc phố
Ngoài trời bỗng đổ cơn mưa phùn lất phất, không khí se lạnh tràn về
Nguyễn Quang Anh
Mưa rồi, em ngồi yên trên xe đi
Nguyễn Quang Anh
Để anh xuống mua cho
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà.../ ngập ngừng /
Nguyễn Quang Anh
Ngoan, nghe lời anh
Nguyễn Quang Anh
Trên xe có sưởi ấm, em xuống sẽ bị cảm
Quang Anh tự mình che ô bước xuống dưới làn mưa đêm để đi mua bánh cho người đàn ông khác của Duy
Duy ngồi trong xe ấm áp, nhìn bóng lưng cao lớn của Quang Anh vội vã chạy vào tiệm bánh qua lớp kính mờ hơi nước
Phạm Hoàng Gia Bảo
💬 Cảm ơn bé Duy Duy của anh nhé
Phạm Hoàng Gia Bảo
💬 Em lúc nào cũng là chu đáo nhất
Chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi cũng đủ làm Duy mỉm cười ngọt ngào, ôm điện thoại vào lòng như ôm cả thế giới
Em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất đêm nay
Em hoàn toàn quên mất rằng, sự "chu đáo" mà người kia đang tận hưởng, thực chất lại được đánh đổi từ sự tận tụy và dung túng vô bờ bến của Quang Anh
Cửa xe mở ra mang theo một luồng khí lạnh
Nguyễn Quang Anh
/ bước vào /
Nguyễn Quang Anh
/ nhanh chóng đóng cửa để Duy không bị lạnh /
Trên tay anh là hộp bánh dâu được bọc cẩn thận, ôm chặt trước ngực để tránh bị ướt
Nhưng đổi lại, bờ vai áo đắt tiền của anh đã bị nước mưa làm ướt đẫm một mảng lớn, vài giọt nước mưa còn vương trên mái tóc cắt tỉa gọn gàng
Nguyễn Quang Anh
/ nhìn thấy em cười /
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì mà vui thế em
Hoàng Đức Duy
Bảo vừa nhắn tin khen em chu đáo đó anh / cười tít /
Hoàng Đức Duy
/ với lấy hộp bánh từ tay anh /
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn anh nha Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Mình qua nhà Bảo nhanh đi anh, kẻo bánh bị chảy thì không ngon nữa
Duy mải mê nhìn hộp bánh, hoàn toàn không chú ý đến bả vai áo đẫm nước mưa của Quang Anh đang run lên nhè nhẹ vì lạnh, cũng không thấy cái khẽ thở dài đầy bất lực và ánh mắt đượm buồn của anh qua gương chiếu hậu
Đối với Duy, sự dịu dàng của Quang Anh giống như không khí — luôn ở đó, hiển nhiên và vô tận, khiến em nhận lấy một cách tự nhiên mà quên mất anh cũng biết đau
Đêm hôm đó, có một Đức Duy ngập tràn hạnh phúc ôm hộp bánh chạy vào tòa chung cư cao cấp, háo hức mang niềm vui đến cho người mình yêu
Và có một Quang Anh đứng lặng lẽ dưới mưa, nhìn theo bóng lưng khuất dần của em cho đến khi ánh đèn phòng trên cao sáng lên
Anh tự ôm lấy bờ vai lạnh ngắt của chính mình, khẽ mỉm cười xót xa, tiếp tục sắm vai một người anh trai "hiểu chuyện" đến đau lòng
Miễn là Duy được hạnh phúc, cho dù người làm Duy cười không phải là anh, Quang Anh vẫn cam lòng nhận lấy phần tổn thương về mình
Bông thúi
tội Bột cưng của tui ghê hômmm
Bông thúi
cả nhà ủng hộ truyện mới đầu tay của tui nhóo
Bông thúi
xóa bộ nì 1 lần rồi đóoo
Chương 2: Đêm mưa
Đức Duy ôm hộp bánh dâu tây trong lòng, bước chân thoăn thoắt tiến về phía căn hộ của Gia Bảo
Sự ấm áp từ chiếc áo khoác vest của Quang Anh vẫn còn bao bọc lấy cơ thể em, nhưng tâm trí Duy lúc này đã hoàn toàn bay về phía người đàn ông đang đợi mình bên trong cánh cửa kia
Hoàng Đức Duy
/ hí hửng gõ cửa /
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ mở cửa /
Căn hộ chung cư cao cấp của Gia Bảo ngập trong ánh đèn vàng mờ ảo, vương vất mùi nước hoa nồng đượm quen thuộc của gã
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ mặc áo lụa mỏng /
Hoàng Đức Duy
Ta đaaaa / giơ bánh ra /
Hoàng Đức Duy
Em đến rồi đây
Phạm Hoàng Gia Bảo
Duy Duy của anh vất vả rồi
Hoàng Đức Duy
/ mỉm cười rạng rỡ /
Em đặt hộp bánh lên bàn, háo hức mở lớp ruy-băng cẩn thận
Hoàng Đức Duy
Anh Bảo, bánh dâu tây anh thích nè
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh đã lái xe đi khắp các con phố mới tìm được một tiệm còn mở cửa để mua cho anh đó
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ nụ cười trên môi sượng lại /
Trong giới giải trí này, ai mà không sợ vị Chủ tịch Nguyễn thị lạnh lùng, tàn nhẫn kia?
Gia Bảo thừa biết Quang Anh yêu chiều Đức Duy đến mức nào và gã cũng lấy làm đắc ý khi bản thân có thể gián tiếp "sai khiến" vị tổng tài cao cao tại thượng đó thông qua sự si mê của Duy
Phạm Hoàng Gia Bảo
Vậy sao
Phạm Hoàng Gia Bảo
Vất vả cho bé nhà anh quá
Phạm Hoàng Gia Bảo
Anh cảm ơn bé và cảm ơn cả... Chủ tịch Nguyễn nữa nhé
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ xúc miếng bánh / Ưm...rất ngon
Hoàng Đức Duy
/ lòng ngập tràn mật ngọt /
Hoàng Đức Duy
Anh thích là tốt rồi
Hoàng Đức Duy
Bài hát mới em viết cho anh, bản phối cuối cùng đã xong rồi
Hoàng Đức Duy
Ngày mai anh qua công ty nghe thử nhé
Hoàng Đức Duy
Em chắc chắn bài này sẽ bùng nổ / háo hức /
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ đặt dĩa xuống /
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ nắm lấy tay Duy /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Duy này
Phạm Hoàng Gia Bảo
Cảm ơn em đã luôn dành những điều tốt nhất cho anh
Phạm Hoàng Gia Bảo
Có một chuyện anh muốn bàn với em
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì ạ / chớp chớp mắt /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Bài hát đó
Phạm Hoàng Gia Bảo
Em có thể đổi tên người sở hữu quyền sáng tác sang cho anh được không / vuốt tóc Duy /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Em biết đấy, danh tiếng của anh hiện tại vẫn chưa vững / giả vờ đáng thương /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Nếu truyền thông biết anh tự viết được một bản hit, vị thế của anh trong giới sẽ khác hẳn
Phạm Hoàng Gia Bảo
Như vậy... ngày anh có thể tự tin đứng cạnh em, công khai mối quan hệ của chúng ta sẽ nhanh hơn
Hoàng Đức Duy
/ khựng lại /
Đối với người làm nhạc như em mà noi, đứa con tinh thần luôn là thứ không thể thay thế, bởi đó là kết tinh của tài năng, công sức và cảm xúc chân thành
Hơn nữa, quy định của công ty Nguyễn thị cực kỳ nghiêm ngặt về bản quyền tác giả
Hoàng Đức Duy
Nhưng... quy trình ở công ty anh Quang Anh nghiêm khắc lắm / ngập ngừng /
Hoàng Đức Duy
Việc đổi tên sáng tác...e là...
Phạm Hoàng Gia Bảo
Em lại nhắc đến Quang Anh / giọng lạnh đi /
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ buông tay em ra /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Anh biết, anh chỉ là một ca sĩ nhỏ nhoi, làm sao so được với vị Chủ tịch toàn năng của em
Phạm Hoàng Gia Bảo
Nếu em thấy khó khăn thì thôi vậy, cứ coi như anh chưa nói gì
Phạm Hoàng Gia Bảo
Anh chịu chút thiệt thòi, bị người ta cười chê là bất tài cũng không sao
Hoàng Đức Duy
Ơ...không em.../ vội ôm lấy cánh tay gã /
Hoàng Đức Duy
Em không có ý đó
Hoàng Đức Duy
Được được, để em nghĩ cách
Hoàng Đức Duy
Em sẽ nói khéo với anh Quang Anh, anh ấy thương em nhất, chắc chắn sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua chuyện này thôi
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ khẽ nhếch môi /
Phạm Hoàng Gia Bảo
/ ôm Duy vào lòng /
Phạm Hoàng Gia Bảo
Anh biết là Duy thương anh nhất mà
Hoàng Đức Duy
Đúng đúng / rúc vào lòng gã /
Hoàng Đức Duy
Em thương Bảo nhất
Phạm Hoàng Gia Bảo
"Thật ngu ngốc"
Phạm Hoàng Gia Bảo
"Đúng là cừu non"
Đồng hồ điểm hai giờ sáng
Hoàng Đức Duy
/ bước ra khỏi chung cư của Bảo /
Trời vẫn lất phất mưa, cái lạnh của đêm muộn ùa đến khiến cậu khẽ rùng mình
Hoàng Đức Duy
/ đưa tay kéo lại áo vest của anh /
Em nhìn xuống chiếc áo vest đắt tiền của anh, trên vai áo vẫn còn hơi ẩm rợn người từ trận mưa lúc nãy
Hoàng Đức Duy
/ cảm thấy áy náy /
Lúc nãy ở trên xe, em đã quá hào hứng vì Gia Bảo mà giật lấy hộp bánh, hoàn toàn quên mất việc hỏi xem Quang Anh có bị lạnh hay không
Hoàng Đức Duy
/ lấy điện thoại /
Hoàng Đức Duy
/ ngập ngừng gõ bàn phím /
Em gõ một dòng chữ: "Anh về đến nhà chưa? Lúc nãy em quên chưa hỏi anh có lạnh không...
Nhưng chưa kịp ấn gửi, Duy đã lắc đầu
Hoàng Đức Duy
"Chắc anh ấy ngủ rồi, muộn thế này nhắn tin lại làm phiền anh ấy thức giấc"
Hoàng Đức Duy
/ cất điện thoại /
Em vẫy một chiếc taxi để trở về nhà, hoàn toàn không biết rằng ở một góc tối khuất ánh đèn bên đường, chiếc xe của Quang Anh vẫn luôn đỗ ở đó
Bên trong xe anh, không gian tối tăm và yên lặng đến nghẹt thở
Quang Anh tựa đầu vào ghế, ánh mắt thâm trầm nhìn theo chiếc taxi chở Duy rời đi
Anh đã đứng đây, dưới cơn mưa này, lặng lẽ chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ chỉ vì sợ rằng nếu Gia Bảo bỏ rơi Duy giữa đêm, Duy sẽ không có xe để về
Nguyễn Quang Anh
/ đưa tay che mắt /
Nguyễn Quang Anh
/ bật ra tiếng cười đây tự giễu /
Chiếc áo khoác anh trao cho Duy đã mang đi chút hơi ấm cuối cùng, để lại cho anh một cơ thể lạnh ngắt và một trái tim chắp vá, vụn vỡ sau những tháng ngày "hiểu chuyện" đến đáng thương
Bông thúi
chương 2 đã ra lò
Bông thúi
cả nhà ủng hộ tui nhenn
Bông thúi
thương Quang Anh chít mất thuiii 🥹🥹🥹
Chương 3: Khuyên ngăn
Chiếc xe quay trở về biệt thự họ Nguyễn khi đồng hồ đã điểm gần ba giờ sáng
Khung cảnh tĩnh mịch của màn đêm dường như càng làm rõ thêm sự cô độc đang bao vây lấy Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ bước vào nhà /
Anh cởi bỏ chiếc cà vạt còn vương chút hơi lạnh và nước mưa, vắt hờ hững lên thành ghế
Lê Quang Hùng
Về rồi đấy à / ngồi trên sofa /
Ánh mắt sắc sảo của Hùng nhìn chằm chằm vào bờ vai áo sơ mi đã thấm đẫm nước của người bạn thân
Kế bên Hùng, Đăng Dương cũng đang khoanh tay, vẻ mặt vô cùng khó coi
Nguyễn Quang Anh
/ giật mình /
Nguyễn Quang Anh
Hai người chưa về sao / nở nụ cười mệt mỏi /
Nguyễn Quang Anh
Muộn thế này rồi còn ngồi đây làm gì
Trần Đăng Dương
Bọn tao mà về thì làm sao thấy được cảnh vị Chủ tịch cao cao tại thượng của tập đoàn giải trí lại đi làm tài xế, làm chân chạy vặt mua bánh ngọt giữa đêm mưa cho một thằng nhóc vô tâm
Trần Đăng Dương
Nguyễn Quang Anh, mày nhìn lại mày xem
Trần Đăng Dương
Mày vì nó mà bỏ dở cuộc họp với đối tác nước ngoài lúc tối, rồi bây giờ tự làm mình ướt sũng thế này, đổi lại được cái gì
Nguyễn Quang Anh
/ lẳng lặng đi lấy nước /
Nguyễn Quang Anh
Duy muốn ăn bánh dâu...
Nguyễn Quang Anh
À không, em ấy muốn mua cho Gia Bảo
Nguyễn Quang Anh
Trời mưa, tao không yên tâm để em ấy lái xe một mình
Lê Quang Hùng
Mày thôi cái kiểu 'không yên tâm' ấy đi / đập ly rượu xuống bàn /
Lê Quang Hùng
Nó muốn mua cho thằng khác, chứ có phải nó muốn ăn đâu ?
Lê Quang Hùng
Nó đứng trước mặt mày, dùng xe của mày, dùng sự cung phụng của mày để đi lấy lòng một thằng tồi, vậy mà mày vẫn cười được à?
Lê Quang Hùng
Mày tỉnh lại đi, mày đã quá khổ vì nó rồi
Nguyễn Quang Anh
Duy em ấy có tên
Nguyễn Quang Anh
Không phải là nó
Nguyễn Quang Anh
Tao quen chăm sóc em ấy rồi
Nguyễn Quang Anh
Từ nhỏ đến lớn, Duy hờn dỗi hay vui vẻ, tao đều là người đứng sau
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ em ấy lớn rồi, có người em ấy thích... tao làm sao có quyền cấm cản?
Nguyễn Quang Anh
Thấy Duy cười hạnh phúc như vậy, tao... tao cũng vui mà
Lê Quang Hùng
Vui cái con khỉ
Lê Quang Hùng
Bọn tao của biết xót bạn tao mà
Trần Đăng Dương
Thằng Duy nó không có tim à
Trần Đăng Dương
Hay là vì mày quá hiểu chuyện, mày chiều chuộng nó quá mức nên nó mặc định sự hy sinh của mày là lẽ đương nhiên
Trần Đăng Dương
Quang Anh, đừng cố chấp yêu nó nữa
Trần Đăng Dương
Buông tay đi, trước khi mày tự băm vằn tim mình ra thành từng mảnh
Câu nói của Đăng Dương rơi vào khoảng không, im lặng đến đáng sợ
Nguyễn Quang Anh
/ cười khổ /
Nếu có thể buông, anh đã không chìm đắm trong thứ tình cảm đơn phương này suốt mười năm qua
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê quen thuộc gần công ty, Hoàng Đức Duy đang ngồi cafe cùng Pháp Kiều và Negav
Gương mặt Duy vẫn rạng rỡ, liên tục lướt xem những bài báo khen ngợi sản phẩm âm nhạc mới của Gia Bảo
Hoàng Đức Duy
Tụi mày xem này, bài mới của Bảo lên xu hướng rồi
Hoàng Đức Duy
Anh ấy nhắn tin cảm ơn tao quá trời luôn / vui vẻ khoe /
Pháp Kiều
/ hút ngụm sinh tố /
Pháp Kiều
Khen mày chu đáo, khen nhạc mày hay, nhưng có bao giờ nó công khai mày với truyền thông chưa
Pháp Kiều
Lúc nào cũng "người em thân thiết", "producer tài năng"
Pháp Kiều
Tao nhìn mà tao ngứa mắt thay mày á Duy
Đặng Thành An
/ chép miệng /
Đặng Thành An
Thật đấy Duy ạ
Đặng Thành An
Hôm trước tao bay sang Mỹ thăm bác trai bác gái
Đặng Thành An
Hai bác cứ nhắc anh Quang Anh suốt
Đặng Thành An
Bố mẹ mày thích anh Quang Anh ra mặt, còn bảo ước gì anh ấy làm con rể trong nhà
Đặng Thành An
Anh Quang Anh vừa giỏi, vừa tâm lý, lại cưng mày như trứng mỏng
Đặng Thành An
Mày không yêu anh ấy, tao thấy phí của trời thực sự
Hoàng Đức Duy
/ khựng lại /
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh đối với tao rất tốt, bố mẹ tao thích anh ấy là đúng rồi
Hoàng Đức Duy
Nhưng giữa tao và anh ấy là tình anh em thanh mai trúc mã mà, sao thành tình yêu được
Hoàng Đức Duy
Còn với Bảo... tao thực sự có cảm giác rung động
Pháp Kiều
Rung động cái quần què nè
Pháp Kiều
Mày bị cái vẻ bề ngoài lãng tử của thằng Bảo che mắt rồi
Pháp Kiều
Có nhiều cái mày chưa hiểu hết về nó đâu
Pháp Kiều
Mày cứ cứng đầu đi, đến lúc sáng mắt ra thì đừng có khóc với chế
Hoàng Đức Duy
/ mím môi / Kiều, mày đừng định kiến với Bảo như vậy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy không phải người như thế đâu
Nhìn vẻ mặt bảo vệ Gia Bảo đến cùng của Duy, cả Pháp Kiều và Negav đều bất lực thở dài
Họ hiểu rõ, Đức Duy lúc này giống như một kẻ mù quáng lao vào con thiêu thân, mà người đau lòng nhất phía sau, không ai khác chính là Nguyễn Quang Anh
Bông thúi
chúc các cậu buổi sáng tốt lành
Bông thúi
Chúc mừng sinh nhật xinh iu Hoàng Đức Duy – Captain Boy 🎂✨
Tuổi mới chúc Duy Duy luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và giữ mãi ngọn lửa đam mê với âm nhạc. Cảm ơn Duy iu vì những giai điệu, những câu chuyện và nguồn năng lượng tích cực mà anh Duy đã mang đến cho mọi người và FC Cửu Vô Cánh. Mong rằng chặng đường phía trước sẽ đưa anh đến với nhiều thành công hơn nữa, ngày càng được yêu mến và có thật nhiều cơ hội để tỏa sáng bằng chính tài năng của mình.
Chúc cho mọi ước mơ của Duy iu đều trở thành hiện thực, mọi nỗ lực đều được đền đáp xứng đáng. Mong Hoàng Đức Duy của chúng ta sẽ luôn là chính mình – một Captain Boy đầy nhiệt huyết, bản lĩnh và truyền cảm hứng. 💕 iu Đức Duy và Cừu Có Cánh gấc gấc nhiều
Download MangaToon APP on App Store and Google Play