Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DƯƠNGCAPRHY] NGHIỆP BÁO VÔ HÌNH

Chương 1: Huyết tế dẫn lối

Uyeniee
Uyeniee
Bộ này ngượccc
Uyeniee
Uyeniee
Có yếu tố kinh dị,rùng rợn,m.áu me cao
Uyeniee
Uyeniee
Ai không thích out ạ
__________________
Tại ngôi làng Hồi Âm.Đêm trăng m.áu,những cơn gió rít qua khe cửa gỗ nghe như tiếng trẻ con khóc thét...
NovelToon
Tiếng chim lợn hòa cùng tiếng quạ kêu oai oán suốt đêm...
Trong gian thờ tà thần nằm sâu dưới lòng đất, không khí đặc quánh mùi x.ác thối và nhang trầm. Quang Anh đứng cạnh bàn thờ, tay cầm một bát m.áu tươi, khuôn mặt gã tĩnh lặng như một pho tượng đá. Đăng Dương đang dùng dao khứa những đường ngang dọc trên cánh tay mình, m.áu chảy ròng ròng xuống sàn nhà, tạo thành những hình thù kỳ dị.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt dán chặt vào Duy đang nằm bất động giữa vòng tròn m.áu//Đã đến giờ rồi, Dương! Sương đã che kín lối ra, lũ q.uỷ đói đã đánh hơi thấy mùi thịt của nó. Đừng để m.áu của ngươi khô trước khi chúng ta gọi được linh hồn kẻ nắm giữ chìa khóa!!!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Cười khẩy, vết thương trên tay không hề làm hắn đau đớn, ngược lại hắn đang tỏ ra hưng phấn// Ngươi nghĩ nó chịu đựng được bao lâu? Thằng nhóc này có đôi mắt của kẻ sợ hãi. Càng sợ, linh hồn càng dễ bị bóp nát. Nhìn đi, Quang Anh, tay chân nó bắt đầu co giật rồi kìa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Từ từ mở mắt, ánh nhìn đờ đẫn, cơ thể bắt đầu run rẩy dữ dội. Miệng cậu há hốc nhưng chỉ phát ra những âm thanh nghẹn ứ//Tại sao... tại sao lại là tôi? Tôi chỉ... tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi này...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bước đến gần, cúi xuống, bàn tay lạnh lẽo như băng nắm chặt lấy cổ họng Duy, ép cậu nhìn thẳng vào bát m.áu//Thoát? Trong cái làng này, chỉ có người c.hết mới thực sự được tự do. Ngươi được chọn làm vật chứa, đó là vinh dự. Hãy nín thở và đón nhận những tiếng nói vọng về từ địa ngục đi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Gằn giọng, bắt đầu niệm chú, giọng hắn biến đổi, nghe như hai giọng nói chồng chéo lên nhau// Hồn người lạc lõng, nương xác kẻ phàm. Mở lối u minh, gọi kẻ dưới mộ. Máu dẫn lối, oán hận theo về! Hỡi linh hồn kẻ mang bí mật, hãy nhập vào xác này cho ta!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Toàn thân cong lên, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Đôi mắt cậu trợn ngược, chỉ còn lại lòng trắng// Á! Đừng... đừng vào! Đừng cào xé tôi! Bọn chúng... bọn chúng đang ở trong đầu tôi! Đang ăn... đang ăn từng ký ức của tôi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Vẻ mặt vô cảm, nhưng đôi bàn tay siết chặt đến mức nổi gân xanh// Dương, nó đang chống cự quá mạnh! Linh hồn bên trong không chịu an phận. Tăng lực lượng m.áu tế lên! Đừng để nó c.hết, nếu nó c.hết, bí mật về cái chết của em gái ngươi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Nhát dao mạnh hơn được đâm xuống sàn, máu bắn tung tóe lên mặt Duy//Tao không quan tâm nó có đau hay không! Tao cần sự thật! Duy, nghe tao đây! Nếu mày không giữ được cái xác này, tao sẽ lột da mày từng mảng một để linh hồn mày không còn nơi nào để bám víu!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng nói đột ngột thay đổi, trở nên the thé và đầy oán khí, không còn là giọng của cậu//Chúng nó... chúng nó đang đứng sau lưng các ngươi kìa... Những kẻ bị các ngươi hiến tế... bọn chúng đang đợi... bọn chúng đang đói...
Đột nhiên, tất cả nến trong gian thờ vụt tắt. Một luồng hơi lạnh buốt giá bao trùm lấy căn phòng. Tiếng chuông xương từ xa bắt đầu rung lên dồn dập, điên cuồng...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Sững sờ, quay đầu lại nhìn bóng tối phía sau//Cái gì... ai ở đó?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Lùi lại một bước, giọng lắp bắp//Đừng nhìn... đừng quay đầu lại... Duy, rốt cuộc ngươi đã dẫn thứ gì theo vào x.ác mình?!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngồi bật dậy, nụ cười méo mó trên khuôn mặt không còn là của cậu//Chào mừng... đến với địa ngục!!!
_______________
Uyeniee
Uyeniee
Thấy chx đủ ghê
Uyeniee
Uyeniee
=)))
Uyeniee
Uyeniee
Nhớ cho Uyên 1 like và bình luận nhiều ạ
Uyeniee
Uyeniee
Vt bộ này canh từng cái vì sợ bị vi phạm...

Chương 2:Bữa tiệc của những kẻ không mặt

Uyeniee
Uyeniee
Chap này cx cx
_________________
Không gian chìm trong bóng tối đặc quánh. Tiếng chuông xương rung lên từng hồi khô khốc, như tiếng răng va vào nhau trong cơn co giật. Duy – hay thứ gì đó đang trú ngụ trong x.ác cậu – chậm rãi đứng dậy. Đôi tay cậu buông thõng, những đầu ngón tay bắt đầu rỉ ra một thứ dịch nhầy màu đen, bốc mùi tử khí.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giọng nói trầm đục và méo mó//Các ngươi... gọi ta lên để làm gì? Để hỏi về kẻ đã g.iết ả đàn bà kia sao? Hay là để dâng nốt cái x.ác rách nát này cho lũ ma quỷ đói khát bên ngoài?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, gã cố giữ giọng bình tĩnh, đưa cao lá bùa chú bằng da người//Im lặng! Ngươi là ai? Ta triệu hồi vong hồn của kẻ nắm giữ bí mật làng này, chứ không phải một con q.uỷ lang thang! Mau hiện hình, nếu không ta sẽ cho ngươi tan thành tro bụi trong vạc m.áu!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Cầm lấy thanh đao xương, lao về phía Duy nhưng khựng lại giữa chừng khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng//Quang Anh... nhìn kìa! Nó... nó đang tự xé xác chính mình!
Dưới ánh sáng lờ mờ của đốm lửa ma trơi, da thịt trên cánh tay Duy bắt đầu nứt toác. Thay vì m.áu, từ những vết nứt đó trào ra hàng ngàn con bọ đen kịt, bò lổm ngổm lên vai và cổ cậu. Duy không hề kêu đau, cậu chỉ nghiêng đầu, tiếng đốt sống cổ kêu "rắc" một tiếng rợn người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười sằng sặc, gương mặt biến dạng hoàn toàn, đôi mắt đen ngòm không còn lòng trắng//X.ác này... đẹp quá. Nhưng quá chật chội. Chúng ta cần thêm không gian. Các ngươi không thấy sao? Lũ người không mặt đang đứng đầy trong góc phòng kìa...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay phắt lại nhìn vào góc tối. Một cảm giác bất an ập đến, hắn lùi lại, va phải đống bát đĩa thờ cúng làm chúng vỡ tan tành//Không có ai cả! Ngươi đang giở trò quỷ gì? Nói ngay! Kẻ nào đã gieo lời nguyền lên làng này?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Gào lên, mắt trợn trừng vì hoảng loạn//Duy! Tỉnh lại đi! Đừng để nó chiếm lấy ngươi! Tao không đến đây để c.hết cùng với mày! Nói cho tao biết, em gái tao đang ở đâu?!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bước từng bước nặng nề về phía Đăng Dương, mỗi bước đi để lại một vệt máu đen trên sàn//Em gái ngươi? Ồ... nó vẫn ở đây. Nó đang ở ngay trong cái bát m.áu ngươi vừa dùng để hiến tế đấy. Ngươi không nhận ra mùi của nó sao? Mùi của sự thối rữa và oán hận mà ngươi đã tự tay tạo ra...
Duy đưa bàn tay dính đầy bọ đen lên, bóp mạnh vào không khí. Ngay lập tức, từ phía Đăng Dương, máu bắt đầu trào ra từ tai, mũi và miệng hắn. Hắn quỳ xuống, gào thét trong vô vọng, tay cố móc vào cổ họng mình như thể muốn lôi ra thứ gì đó đang siết chặt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Run rẩy, miệng lẩm bẩm chú ngữ liên hồi nhưng hoàn toàn vô dụng//Không thể nào... đây không phải là triệu hồn... đây là... đây là gọi quỷ từ tầng sâu nhất!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ghé sát mặt vào Quang Anh, hơi thở lạnh buốt như gió âm phủ//Quang Anh, ngươi là kẻ hiểu rõ nhất mà, đúng không? Lời nguyền này không bao giờ kết thúc. Nó chỉ được chuyển từ người này sang người khác. Và hôm nay...
Duy cầm lấy con dao xương từ tay Đăng Dương, chĩa thẳng vào ngực Quang Anh. Trong bóng tối, những bóng đen không mặt bắt đầu hiện hình, chúng vây kín lấy hai kẻ đang run rẩy, những cánh tay dài ngoằng, nhợt nhạt của chúng bắt đầu siết chặt lấy cổ của cả Quang Anh và Đăng Dương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đến lượt các ngươi phải trả nợ cho những kẻ bị chôn sống dưới chân làng này!!!
_______________
Uyeniee
Uyeniee
Làm cái kiểu m.áu me v dò thấy mom luôn
Uyeniee
Uyeniee
Nhớ cho Uyên 1 like và bình luận nhiều ạ

Chương 3: Vật chứa tàn tạ

Uyeniee
Uyeniee
Like đi mấy bạn
________________
Gian thờ như biến thành một hố sâu ngăn cách giữa cõi âm và dương. Những bóng đen không mặt không hề tấn công, chúng chỉ đứng đó, những cái miệng trống hoác của chúng phát ra tiếng rít như tiếng gió lùa qua khe cửa mục nát...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Nằm bẹp dưới sàn, m.áu trào ra từ mũi làm khuôn mặt hắn trở nên kinh dị. Hắn vừa thở hồng hộc vừa bò lùi lại, đôi mắt vằn tia m.áu nhìn chằm chằm vào cậu//Mày... mày không phải Duy! Thằng nhóc đó chỉ là một kẻ lạc đường vô hại! Ngươi là cái thứ gì đã nuốt chửng nó rồi?!
Cậu xoay người một cách gượng ép, những khớp xương phát ra tiếng lạo xạo khô khốc. Cậu buông rơi con dao xương xuống sàn, tạo nên một âm thanh lạnh sống lưng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó đã đi rồi. Nó sợ quá nên đã tan biến vào hư không ngay khi ta vừa chạm vào linh hồn của nó. Thật đáng tiếc... một vật chứa còn nguyên vẹn như thế mà lại yếu đuối đến mức không chịu nổi một nửa oán khí của ta
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lồm cồm bò dậy, tay vẫn nắm chặt lá bùa rách nát.Gã nhìn Duy với vẻ khiếp đảm tột độ, nhưng ánh mắt bắt đầu lóe lên tia sáng của kẻ đ.iên//Ngươi nói gì? Nó đã c.hết? Không thể nào... nếu nó c.hết, phong ấn của ngôi làng này sẽ vỡ nát! Lũ ngạ q.uỷ mà tổ tiên chúng ta đã giam cầm sẽ thoát ra ngoài!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lại gần Quang Anh, mỗi bước chân của cậu khiến sàn gỗ bên dưới mục nát và sụp đổ thành những mảnh vụn đen kịt//Phong ấn? Ngươi gọi đống xương người vụn vỡ dưới gầm sàn này là phong ấn sao? Chúng chỉ là những cái xiềng xích bằng thịt. Và giờ...
Duy bất ngờ túm lấy mái tóc của Quang Anh, gí mạnh đầu hắn xuống sàn nhà ngay chỗ vết m.áu của Đăng Dương vừa đổ xuống. Những bóng đen không mặt đồng loạt tiến lên, chúng quỳ xuống xung quanh, chìa ra những ngón tay dài ngoằng, nhọn hoắt như móng thú
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thì thầm sát tai Quang Anh, giọng cậu lúc này lại trở về là giọng của Duy, nhưng run rẩy, khóc nấc, trộn lẫn với tiếng cười quái đản của thứ đang chiếm xác//Chúng nó đang đợi... anh có nghe thấy không? Chúng nó bảo... chúng nó không cần xác của tôi nữa. Chúng nó muốn... anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Gào lên, cố gắng nhặt lại con dao xương nhưng bàn tay hắn giờ đây đã đen tím lại, như thể bị bỏng lạnh//Đừng chạm vào nó, Quang Anh! Mày sẽ c.hết mất! Lạy chúa, ai đó làm ơn... dừng chuyện này lại đi!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quay đầu nhìn Đăng Dương, đôi mắt đen ngòm của cậu chảy ra hai vệt máu dài//Ở đây chỉ có những linh hồn bị bỏ đói hàng trăm năm. Chúng nó muốn nếm thử mùi m.áu của kẻ đã lừa dối chúng bằng những lời cầu nguyện giả tạo.
Bất thình lình, căn phòng rung chuyển dữ dội. Những chiếc chuông xương treo trên xà nhà đồng loạt rơi xuống, găm thẳng vào sàn gỗ xung quanh họ. Tiếng r.ên rỉ của Duy lúc này gộp lại thành hàng trăm giọng nói, vang vọng khắp căn nhà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nụ cười của cậu kéo rộng ra đến tận mang tai, da thịt rách ra//Giờ thì... hãy để chúng ta cùng nhau thưởng thức bữa tiệc này. Đừng lo, các ngươi sẽ không c.hết ngay đâu. Chỉ là linh hồn các ngươi sẽ bị xé nhỏ... rồi nhét vào từng cái chuông kia... để các ngươi phải gào thét mãi mãi cùng với ta
Quang Anh gào lên một tiếng kinh hoàng khi nhìn thấy những cái bóng không mặt bắt đầu trườn lên người mình, chúng chui vào da thịt hắn qua những lỗ chân lông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không! Tao không muốn! Tao còn... tao còn chưa tìm ra cách giải...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có cách giải nào cho kẻ đã chọn làm bạn với quỷ cả!!!!
Sự kinh hoàng đã đạt đến cực hạn. Liệu Quang Anh và Đăng Dương có còn cơ hội nào để chống trả, hay linh hồn họ thực sự sẽ bị giam cầm trong những chiếc chuông xương như lời nguyền đã định?
_________________
Uyeniee
Uyeniee
Quay xe cực gắt
Uyeniee
Uyeniee
Nhớ cho Uyên 1 like và bình luận nhiều ạ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play