TRÒ CHƠI CHẾT CHÓC
Chap 1: Trò Chơi Chết Chóc
Một bóng đen lao từ trên cao xuống, rơi đúng ngay trước cửa ra vào trung tâm thương mại, kèm theo một tiếng "bịch" vang lên ngang tai, trong phút chốc máu đã văng ra tứ phía.
Có một giọt chất lỏng âm ấm bắn lên mặt Dư Tô.
Dư Tô
// cúi đầu liếc máu tươi văng trên vạt váy //
Dư Tô
// nhìn về phía trước //
Cách cô không tới 3m là một thi thể đã nát bét đang lặng lẽ nằm yên.
Người này lúc ngã xuống phần sau gáy chạm đất trước tiên, mặt mũi vẫn tương đối nguyên vẹn, còn có thể nhận dạng được.
Đây là một gương mặt quen thuộc với Dư Tô.
Lúc này, người đàn ông hành sự hấp tấp lỗ mãng đó trợn trừng cặp mắt, nằm trong vũng máu mà dường như không cam lòng, hoàn toàn không còn sự sống nữa.
Sau sự im lặng ngắn ngủi, người qua đường bắt đầu hoảng hốt thét lên.
Dư Tô chậm rãi dùng ngón trỏ lau đi vệt máu bắn trên gò má, nụ cười thản nhiên in trên khóe miệng.
Kẻ đó không nói sai, trò chơi này thật sự có thể chết người.
Dư Tô mở mắt, căn phòng ngủ quen thuộc của cô bỗng chợt biến thành gian nhà xa lạ.
Lớp rèm cửa nặng nề dày cộm chặn hết mất tia sáng mờ nhạt ngoài cửa sổ, khiến Dư Tô phải mất một lúc mới nhận ra mình đang ở trong một gian nhà trọ lạ lẫm mang vẻ cũ kỹ, cổ xưa.
Cô nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường đôi, ánh mắt đưa từ khung cửa sổ tới phía buồng vệ sinh.
Đột nhiên "cạch" một tiếng, cửa phòng vệ sinh mở ra.
Một người đàn ông dáng người cao lớn, gương mặt tuấn tú.
?
// cầm khăn bông lau khô tóc, mỉm cười nhìn cô //
Anh ta khoác trên người một chiếc áo sơ mi trắng nhưng cúc cũng chẳng cài, lộ ra cơ bụng rắn chắc như tạc, trông vô cùng gợi cảm.
Dư Tô
“ Chuyện gì xảy ra vậy?! ”
Dư Tô
// bật dậy, ngồi thẳng lưng //
Trống ngực Dư Tô đánh liên hồi, cố gắng lắm mới kiềm chế nỗi kích động muốn lật chăn lên xem mình có còn quần hay không.
Dư Tô còn chưa kịp mở miệng hỏi gì thì bất chợt hai tiếng chuông điện thoại cùng lúc vang lên.
Phía cạnh đầu giường nơi Dư Tô đang ngồi là hai chiếc kệ thấp, mỗi bên đặt ngay ngắn một chiếc điện thoại.
Hai chiếc điện thoại này giống nhau y đúc, màn hình đều đang lập lòe sáng.
Dư Tô
// do dự, tay cầm điện thoại ở mé giường //
Trên màn hình điện thoại có một tin nhắn:
💬 [ Người đàn ông trong phòng là vị hôn phu của cô, hai người cùng tới cổ trấn du lịch. ]
Dư Tô
“ Vị hôn phu? ” // nhìn về phía anh ta //
?
// nhét điện thoại vào túi, híp mắt //
?
Thế nào, thấy tôi đẹp trai chứ, vị hôn thê nhỏ đáng yêu?
Dư Tô
// ho khan, nhìn về hướng khác //
Dư Tô
Đây là đâu, rõ ràng lúc nãy tôi vẫn ngồi trong phòng ngủ của mình mà.
?
// ngồi xuống giường, quan sát // Cô là người mới?
?
Trước khi tới đây, có phải có một ứng dụng đột nhiên xuất hiện trong điện thoại của cô không? Sau đó cô đã mở nó ra.
Khoảng thời gian này Dư Tô đang nghỉ phép, đúng lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, trong điện thoại cô đột nhiên xuất hiện một ứng dụng có tên "Trò chơi chết chóc".
Trước đó cô còn cho rằng mình không cẩn thận ấn nhầm vào phần cài đặt ứng dụng, nhưng nhìn qua logo ứng dụng này cũng khá đẹp, cô bèn mở ra định giết thời gian.
Ai ngờ vừa mới ấn đồng ý điều khoản sử dụng, khung cảnh xung quanh bỗng chốc thay đổi, Dư Tô đã thấy mình nằm trong căn phòng xa lạ.
Dư Tô
// ngẩng đầu nhìn // Tất cả là do trò chơi kia?
?
// thấp giọng cười // Người mới mà có thể bình tĩnh được như cô tôi mới gặp lần đầu đấy.
Dư Tô
Nếu đã vậy anh có thể nói cho tôi biết tình huống cụ thể được không?
?
// nhướn mày cong mắt cười // Đương nhiên tôi rất vui lòng được giải đáp thắc mắc của bạn gái mình rồi.
Vương Tam
Tôi tên Vương Tam
Người đàn ông này tự xưng là Vương Tam, vừa nghe đã biết ngay là tên giả, vậy nên Dư Tô cũng bịa ra một cái tên đáp lại.
Vương Tam
Đầu tiên, tôi phải nhắc nhở cô trước một điều, chết trong trò chơi đồng nghĩa với việc chết ở thế giới hiện thực trong 24h.
Nghe câu trần thuật ngắn gọn của Vương Tam, Dư Tô đã bắt đầu hiểu về trò chơi này.
Đây là trò chơi khiến quan niệm, tri thức cô tiếp nhận suốt 23 năm sống trên đời lung lay sụp đổ. Ai có thể tưởng tượng ra một ứng dụng trên điện thoại lại có thể đẩy người ta vào một thế giới khác hoàn toàn xa lạ.
Vương Tam
Những thế giới chúng ta được đưa tới đều có ma quỷ, mỗi lần thực hiện nhiệm vụ cô sẽ đều được ngẫu nhiên phân tới các thế giới khác nhau.
Vương Tam
Nhưng nơi cô được chuyển tới có tình huống ra sao, sẽ gặp phải chuyện gì nguy hiểm thì đều phải tự mà tìm hiểu.
Vương Tam
Về phần hoàn thành nhiệm vụ thế nào cũng phải tự mình mày mò tìm cách.
Người chơi đã tử nạn trong thế giới này thì dù có chết như thế nào, chết ra làm sao thì trong hiện thực cũng nhất định chỉ có một con đường chết.
Sau khi nhiệm vụ kết thúc, người chơi được cho 24h cuối sống sót ở thế giới thực, rồi trò chơi sẽ cướp đi mạng sống của họ.
Vương Tam
Phải nhớ giấu cho kỹ thông tin cá nhân của cô ngoài đời thực, bao gồm cả họ tên.
Nói xong mấy lời này, anh ta cũng không mở miệng tiết lộ thêm điều gì. Dư Tô biết chuyện không thể đơn giản tới vậy, nhưng người đàn ông nọ không muốn nói cô cũng chẳng thể hỏi thêm anh ta được gì
Dư Tô
// gật đầu // Cảm ơn anh.
Dư Tô
Vậy giờ chúng ta có phải coi như đang hợp tác với nhau không?
Vương Tam
// nhướn mày liếc cô //
Trong lòng hiển nhiên cũng đã hiểu Dư Tô đang muốn bám càng mình để hoàn thành nhiệm vụ.
Vương Tam
// cong nhẹ môi // Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời tôi, cô sẽ không chết được.
Dư Tô
Sếp đúng là người có năng lực, nhìn đã thấy thần thái tự tin.
Vừa dứt lời, màn hình di động lại sáng lên lần nữa, hiện lên tin nhắn [Xuống phòng khách dưới tầng trước 20:00].
Dư Tô mở tủ quần áo, tìm một bộ đồ đơn giản thoải mái mặc thường ngày, vào nhà vệ sinh thay quần áo.
Dư Tô cùng Vương Tam rời phòng, hai người bước song song, cửa gian phòng phía bên trái cũng chợt bật mở, một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ cùng một cô gái xinh xắn lanh lợi bước ra.
Dư Tô để ý thấy gương mặt người đàn ông cao to kia tràn ngập vẻ lo lắng bất an, nhưng cô gái bên cạnh anh ta lại có vẻ rất bình tĩnh.
Vương Tam
Đi thôi, Tiểu Ngư.
Dư Tô
// gật đầu // Ừ, Tiểu Tam.
Vương Tam
// nhoẻn miệng cười //
Mạng chó vẫn là quan trọng nhất, Dư Tô cũng không dám tiếp tục cả gan chọc tức người đàn ông này nữa, dù sao cô cũng phải dựa dẫm bám chặt lấy anh ta.
Dư Tô
// ho khan một tiếng // Tôi đùa chút thôi sếp, chúng ta đi thôi.
Trong phòng khách bày một chiếc bàn ăn rất lớn, Dư Tô cùng Vương Tam ngồi xuống phía bên phải, người đàn ông cao lớn và cô gái nọ lại ngồi ở vị trí cách bọn họ xa nhất.
Chỗ Dư Tô ngồi đối diện với cửa ra vào nhà nghỉ.
Nhìn qua cánh cửa gỗ cũ kỹ mốc meo ấy mở rộng như thể ai muốn cũng có thể tự tiện ra vào, đưa mắt nhìn ra ngoài là có thể thấy màn mưa đang ào ào trút xuống.
Ngoài trời mưa to như trút nước, hạt mưa ồ ạt nện xuống mặt đất như những viên đá bị ném xuống mặt đường.
Lúc chạm xuống nền đất, thân mình chúng tan tành vỡ ra thành một đám bọt nước.
Trời mưa như vậy mà chạy ra đường thì chỉ sợ da thịt người cũng phải thấy đau.
Lúc này, trên cầu thang gỗ bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Dư Tô quay đầu nhìn lại đã thấy một người đàn ông gầy gò hốt hoảng chạy xuống.
Hắn Lúc này, trên cầu thang gỗ bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Dư Tô quay đầu nhìn lại đã thấy một người đàn ông gầy gò hốt hoảng chạy xuống.
?
// sợ hãi // Các người rốt cuộc là ai, là giáo phái kỳ quái nào muốn truyền đạo hả?! Tôi phải lập tức rời khỏi đây!
?
// lao nhanh về phía cửa //
Vương Tam
// gõ từng nhịp trên mặt bàn //
?
// lao tới ngưỡng cửa //
Vương Tam
Tôi khuyên anh không nên rời khỏi đây. Cứ cố ra khỏi nhà nghỉ này chỉ có đường chết.
?
// khựng lại trợn trừng mắt nhìn // Sao, mấy người còn dám giết người hả?!
Nói xong, hắn ta còn gấp gáp hơn khi nãy, lao như tên bắn ra khỏi cửa, hòa người vào làn mưa xối xả.
Mới tiến ra khỏi nhà trọ có vỏn vẹn ba bước chân, Dư Tô đã thấy thân thể người đàn ông nọ khựng lại, run bắn lên, tiếp đó một tràng kêu thét thảm thiết, nghe chói tai tới mức không giống tiếng người tràn ra khỏi cổ họng hắn ta.
Cơn mưa ngoài trời như một trận mưa axit mà đáp lên người hắn, bắt đầu từ đỉnh đầu, mái tóc, rồi da thịt.
Mắt thường cũng có thể nhìn rõ mồn một chúng cứ thế mà dần dần chảy ra như thịt nhão, để lộ ra dưới lớp da từng thớ cơ.
Chưa được tới 10 giây, người đàn ông đã biến thành một "người máu" không có lớp da! Thế mà hắn ta lại vẫn còn sống, hắn ta đau đến mức lăn lộn, quằn quại trên mặt đất, tiếng kêu la thảm thiết như âm thanh gào thét từ địa ngục truyền tới, khiến người nghe thấy tóc gáy dựng ngược.
Qua thêm 30 giây nữa, tiếng gào thảm thiết của hắn ta từ từ tan mất, cơ thể cũng không còn cử động nữa, nằm thẳng đờ trên nền đất dưới trận mưa xối xả, khiến cho màn mưa càng thêm ngang ngược mà dội lên đám máu thịt sớm đã không còn một mẩu da bọc bên ngoài.
Dư Tô cảm thấy tiếng tim mình dồn dập liên hồi, có một cảm giác hãi hùng pha lẫn với kích động dấy lên trong người cô, tạo thành thứ cảm giác kỳ quái, càng kỳ quái hơn là thứ cảm giác này khiến cho lòng cô có chút phấn khích mong chờ.
Những ngày tháng bình yên, nhàm chán, bí bách dồn nén, cuối cùng cũng đã thay đổi.
?
Ha, lần nào cũng đụng phải một tên người chơi mới bại não.
Một cô gái trông tóc tai mặt mũi trẻ măng như học sinh từ trên cầu thang bước xuống, trông cô ta cùng lắm cũng chỉ mới mười sáu mười bảy, nhưng nét mặt lại pha đầy dáng vẻ lạnh lùng, khinh khỉnh không hợp tuổi. Dường như trong mắt cô ta kẻ vừa chết đau đớn thảm thiết kia cũng chỉ như một con kiến bé nhỏ.
?
Mấy kẻ như hắn ta tôi nhìn cũng đã chẳng muốn giải thích luật chơi. Vừa thấy hắn, tôi đã biết ngay kẻ này không sống nổi.
Cô gái trẻ tuổi nọ đánh mắt nhìn về phía Dư Tô, rồi tầm mắt cứ thế quét qua từng người một, cuối cùng dừng lại trên người Vương Tam, bước tới bên chiếc ghế còn trống cạnh anh ta.
Đồng hồ trên màn hình điện thoại cũng rất nhanh đã điểm tới số 8.
Ngay lúc này, cửa phòng đóng chặt im lìm phía bờ tường bên phải bật mở, chỉ thấy một người đàn bà trên 40 tuổi, đẩy chiếc xe đẩy đồ ăn chầm chậm bước lại.
Dư Tô
// ngoái đầu nhìn //
Món ăn bày trên xe đẩy có chay có mặn, kể từ lúc người phụ nữ nọ đẩy xe bước vào, mùi hương thức ăn thơm nức khiến người ta ứa nước bọn đã quanh quẩn bên chóp mũi năm người trong phòng.
Người phụ nữ trung niên nọ mang một nụ cười phúc hậu ấm áp
Bà chủ
// bày đĩa thức ăn lên mặt bàn // Mấy cháu tới thật không đúng lúc, ngoài trời mưa lớn thế này, cũng chẳng biết đến khi nào mới tạnh.
Vương Tam
// cười // Không sao, cháu và cục cưng nhà cháu hiện giờ rất rảnh rỗi, không vội, có thể ở đây đợi thêm vài ngày.
Dư Tô vừa mới ăn được một miếng cải trắng, nghe xong thiếu chút nữa đã tự cắn vào lưỡi mình.
Bà chủ
// nở nụ cười tươi tắn // Cô thật sự ngưỡng mộ mấy cô cậu thanh niên trẻ trung như mấy đứa, giờ cô phải qua dọn dẹp phòng bếp một lát, nếu có việc gì thì cứ tới tìm cô.
?
// nghiêng đầu hỏi // Bà chủ, nhà nghỉ to thế này mà có mỗi mình cô quản lý thôi à?
Bà chủ
// lắc đầu, cười // Sao cô quản lý xuể được, chỉ là hai ngày nay con gái con rể cô có chuyện phải ra ngoài, phải mấy hôm nữa mới trở về.
Dư Tô
// cúi thấp đầu khều mấy hạt cơm trong bát //
Dư Tô
"Nếu coi đây hoàn toàn là một trò chơi vậy NPC duy nhất trong nhà nghỉ chính là người phụ nữ trung niên này."
Dư Tô
"Nếu đã không biết nhiệm vụ là gì, cũng không biết hoàn thành nhiệm vụ thế nào, vậy NPC nhất định phải là người cung cấp manh mối cho người chơi."
Bà chủ
// vỗ nhẹ lên trán, cười // Đúng rồi, suýt nữa cô quên không nói cho mấy đứa, nhà nghỉ này vào ban đêm không được an toàn lắm, nếu nửa đêm có người gõ cửa, mấy đứa nhất định không được mở cửa đâu.
Không biết vì sao nghe xong, Dư Tô cảm thấy lời bà chủ nhà nghỉ lại có chút thâm ý khó lý giải nổi.
Chap 2: Tiếng Đập Cửa Lúc Nửa Đêm
Trên bàn cơm, mọi người lần lượt tự giới thiệu tên mình, ngoài ra cũng không nhiều lời trao đổi thêm gì.
Người đàn ông cao lớn Dư Tô bắt gặp ngoài hành lang lúc nãy tên Trang Hàm, cũng là người mới giống Dư Tô, cô gái đi cùng anh ta ước chừng 20 tuổi, dùng cái tên nghe đã biết là giả giống y như Vương Tam - Lý Nhất.
Còn em gái nhỏ vị thành niên nọ tên Tiết Mi, nghe nói đây đã là nhiệm vụ thứ ba của cô ta.
Ba người này cộng với Dư Tô, Vương Tam, thêm cả người đàn ông đã chết, tổng cộng nhiệm vụ lần này có sáu người, trong đó có đến ba người là người chơi mới.
Tiết Mi
// cau mày // Nhiệm vụ có tổng cộng sáu người tham gia, mà có tới ba người chơi mới, còn chết tươi mất một kẻ rồi, vậy thì chơi thế nào đây?
Tiết Mi
Mấy tên người mới này chỉ giỏi ngáng chân người ta.
Dư Tô
// nhíu mày, không nói gì //
Trang Hàm
// trợn mắt nhìn Tiết Mi, cười lạnh //Ba người chơi mới, ba người chơi cũ, mỗi kẻ mới tham gia đều được phân cho một người chơi có kinh nghiệm, có mỗi mình người mới cô phụ trách chết, vậy mà giờ cô vẫn còn có mặt mũi mà chê phiền à.
Tiết Mi
// phì cười, khinh thường cợt nhả // Chết thì sao nào? Hắn ta chết còn hơn tôi chết, ai biết tên ngu kia có cản trở, liên lụy đến cả nhóm hay không đâu?
Tiết Mi
Cứ chờ đấy, vứt được cái thằng đần kia, tôi nhất định sẽ sống lâu hơn mấy người!
Trang Hàm vẫn còn muốn nói tiếp, Lý Nhất đã thì thầm gì vào tai anh ta, gương mặt anh ta hơi cứng lại, chỉ nhìn Tiết Mi mà hừ lạnh một tiếng rồi lại cúi đầu ăn cơm tiếp.
Dư Tô
// im lặng gắp một gắp rau xanh bỏ vào bát //
Ngay lúc vừa chuẩn bị bỏ vào miệng, lại nghe giọng Vương Tam thì thầm truyền lại từ phía bên cạnh.
Vương Tam
Nhiệm vụ lần này người cũ người mới mỗi bên chiếm một nửa nhân số, số người chơi cũng không nhiều, có biết như vậy nghĩa là gì không?
Dư Tô
// khựng lại một chút quay đầu hỏi // Nghĩa là nhiệm vụ lần này có độ khó thấp?
Vương Tam
// cong môi, nở nụ cười // Không sai, hóa ra cũng không ngốc lắm.
Dư Tô
Đây không phải là chuyện rất hiển nhiên sao?
Vương Tam
// cười, mắt cong cong //
Vương Tam
// ánh mắt lộ ra vẻ xảo quyệt, anh ta thấp giọng // Không phải cái người ngồi bên trái kia còn chưa nhìn ra sao.
Ngồi bên trái anh ta chính là kẻ ghét cay ghét đắng người chơi mới - Tiết Mi.
Dư Tô
// quay đầu nhìn cô ta //
Vương Tam
// vươn tay vỗ cái bốp lên trán cô // Nhìn gì mà nhìn, ăn cơm đi!
Dư Tô
"Không được tức. Không được tức."
Dư Tô
// xoa xoa trán, hung tợn ngấu nghiến đám rau xanh trong bát //
Đĩa thịt trên bàn thơm ngào ngạt, nhưng Dư Tô lại sợ đống thịt này giống như trong phim kinh dị, là mấy đĩa thịt người. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy ăn rau an toàn hơn.
Vương Tam
// kéo ghế đứng dậy // Giờ cũng không còn sớm nữa rồi, mọi người cũng nên sớm về nghỉ ngơi đi.
Vương Tam
Nhớ kỹ lời bà chủ dặn, nửa đêm có tiếng gõ cửa thì nhất định không được mở.
Dư Tô
// bước theo về phòng //
Ba người kia sau đó cũng rất mau trở lại phòng mình.
Dư Tô
// nhìn chiếc giường duy nhất trong gian phòng //
Dư Tô
// nhìn anh ta // Sếp à, chúng ta oẳn tù tì nhé?
Vương Tam
// liếc cô, bước thẳng về phía giường //
Vương Tam
// đặt lưng nằm xuống, tựa đầu lên gối //
Vương Tam
// nhướn mày nhìn // Cô đã bao giờ thấy sếp nào lại ngủ dưới đất chưa?
Nền đất vừa cứng lại vừa lạnh cho dù có phủ thêm một lớp chăn bông mềm mại cũng chẳng mấy dễ chịu, nhưng Dư Tô vẫn cứ thế mà dần dần đi vào giấc ngủ.
Dư Tô bị đánh thức bởi một tràng âm thanh dồn dập ầm ĩ vang bên tai.
Dư Tô
// bật dậy nhìn về phía cửa phòng //
Nghe một lúc mới phát hiện ra tiếng đập cửa ầm ầm vang lên từ cửa phòng bên phải.
Tiếng đập cửa càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, dội ầm ầm bên tai, kèm theo đó còn có tiếng kêu thét của phụ nữ.
Dư Tô
// im lặng lắng tai nghe //
"Cứu tôi! Xin cô đấy! Cứu tôi với!"
"Xin cô mở cửa ra đi, mở cửa cho tôi! Có người muốn giết tôi, xin cô hãy cứu tôi đi!"
Dù âm thanh không mấy rõ ràng, nhưng cũng không khó để nghe ra sự khẩn thiết và tuyệt vọng trong lời van vỉ ấy, nhưng tiếng đập cửa "rầm rầm rầm" cứ như tiếng trống nện vào lòng người ta, lúc khẽ lúc mạnh, đều đặn chưa có lấy một giây gián đoạn.
Đột nhiên, có một tiếng thét thảm thiết vang lên như lưỡi dao xé nát màn đêm, xuyên qua lớp ván cửa, chui vào lỗ tai người nghe, kinh hoàng đến mức đứng tim!
Tiếng thét xé lòng lại một lần nữa vang lên, vài giây sau tiếng gào thảm thương bén nhọn như dao sắc cứ từng tiếng từng tiếng nối nhau truyền tới.
Tiếng đập cửa, tiếng cầu cứu, tiếng kêu gào thảm thiết, cứ lần lượt nối tiếp nhau dội lại.
Trong phòng tối đen như mực, tối tới mức không nhìn thấy nổi năm ngón tay, dù chỉ một tia sáng bé nhỏ cũng không lọt vào được.
Dư Tô ngồi im để bóng đêm nuốt lấy mình, lẳng lặng nghe động tĩnh truyền tới cách một tấm cửa gỗ, đến hít thở cũng nén cho thật nhẹ.
Thời gian trôi qua chậm, thật chậm, không biết qua bao lâu, âm thanh thảm thiết nức nở bỗng chợt im bặt.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi âm thanh đều biến mất, xung quanh yên tĩnh tới mức Dư Tô nghe rõ mồm một tiếng tim đập cùng với tiếng hít thở của mình.
Sự im lặng như đã chết đi này lại càng khiến lòng người bất an hơn.
Dư Tô
// sửng sốt đợi một lúc //
Vẫn không còn tiếng động gì
Dư Tô
// nhẹ giọng thì thầm // Sếp, sếp tỉnh rồi phải không?
Trên giường vẳng lại tiếng người đàn ông trở mình. Giữa đêm yên tĩnh, vang lên giọng người đàn ông mang chút mê hoặc không cưỡng lại nổi.
Vương Tam
Sao, muốn lên ngủ cùng tôi à? Xin mời.
Dư Tô
// liếc xéo anh ta, nằm phịch xuống mặt đất lạnh băng//
Vương Tam
Cứ yên tâm ngủ đi, đêm nay sẽ không còn chuyện gì xảy ra nữa đâu.
Sáng sớm hôm sau, Dư Tô lại nghe tiếng người ta mà giật mình tỉnh giấc.
Dư Tô
// ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt khô khốc bước ra khỏi phòng //
Vừa lúc thấy Lý Nhất đứng trước cửa phòng Tiết Mi, tay trái che kín miệng, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm cảnh trong phòng.
Dư Tô đi mấy bước là đã tới cạnh Lý Nhất, đưa mắt nhìn vào trong phòng, vừa thấy đã không kiềm chế nổi mà suýt nôn ra...
Trong phòng, chỉ thấy xác Tiết Mi nằm thẳng ngay chính giữa sàn.
Mặt cô ta ngửa lên trời, trên người chằng chịt vết thương đủ lớn đủ nhỏ, dường như chẳng có chỗ da thịt nào lành lặn, thậm chí gương mặt cũng không ngoại lệ.
Có vẻ cô ta bị người ta dùng dao phay mà chém, chém thật lực không ngừng làm máu thịt lẫn lộn, rời ra thành từng mảnh nhỏ.
Nội tạng cùng chất thải trong ruột cũng đều chảy đầy ra ngoài, trông vừa ghê sợ lại vừa kinh tởm buồn nôn.
Mặt Tiết Mi bị chém tách thành hai nửa nghiêng vẹo, hầu như không nhìn ra nổi diện mạo lúc trước, chỉ còn mỗi hai con mắt trợn trừng trừng vì sợ hãi là giữ được nguyên dạng.
Máu lênh láng đầy mặt đất, ồng ộc chảy từ thi thể Tiết Mi, tuôn ra như một con sông máu đỏ thẫm, kéo dài đến tận khung cửa.
Dư Tô chợt nhớ đến ngày hôm qua Tiết Mi còn mạnh miệng tuyên bố: "Cứ chờ đấy, vứt được cái thằng đần kia, tôi nhất định sẽ sống lâu hơn mấy người!"
Biết phải nói gì đây? Dù trong lòng xót thương cô ta, nhưng Dư Tô cũng không khỏi có chút buồn cười.
Tuy nhiên dù sao đây cũng là lần đầu cô ở gần một xác chết tới vậy, lòng Dư Tô cũng phập phồng không mấy thoải mái.
Lúc này đây Trang Hàm cũng nghe thấy tiếng thét mà chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng không khỏi "ọe" một tiếng, quay đầu nôn thốc nôn tháo.
Trang Hàm
// thở hổn hển // Đêm qua cô ta... có phải đã mở cửa không?
Dư Tô cố nhớ lại, nhưng không thể nhớ nổi đêm qua rốt cuộc có nghe được tiếng mở cửa hay không. Đêm qua tạp âm quá lớn, dù có người mở toang cửa cô cũng không nghe thấy nổi.
Vương Tam
// vừa ngáp vừa khoan thai bước tới //
Vương Tam
// đứng bên cửa đưa mắt liếc nhìn căn phòng //
Vương Tam
// thản nhiên bước xuống tầng //
Vương Tam
Vị hôn thê nhỏ đáng yêu, đến giờ xuống nhà ăn sáng rồi.
Trang Hàm
// nôn khan, nhìn bóng lưng Vương Tam mà to tiếng // Nhìn cảnh này mà cậu còn nuốt trôi nổi cơm hả?
Sự thật chứng minh anh ta thật sự nuốt trôi được cơm.
Bữa sáng có cháo cải xanh, thanh đạm mà ngon miệng. Đừng nói Vương Tam mà đến Dư Tô cũng ăn tới hai bát.
Dư Tô
// đặt bát cháo xuống bàn //
Vương Tam
// cười // Tôi phải cân nhắc lại chuyện hôn ước giữa chúng ta, chắc tôi không nuôi nổi cô.
Dư Tô
// khóe miệng giật giật // Không sao, tôi nuôi được anh mà.
Lúc này Trang Hàm lại nhớ tới hình ảnh cái xác của Tiết Mi, nôn khan lần thứ ba trong bữa sáng.
Trang Hàm
// ho khan, nghiêm mặt //Hôm nay chúng ta nên phân công mà hành động, tôi tìm cớ gọi bà chủ nhà nghỉ vào phòng nói chuyện, còn các anh nhân cơ hội này tìm thử xem trong nhà nghỉ có đầu mối gì không.
Lý Nhất
// liếc anh ta, hất cằm về phía Dư Tô // Sao anh nhát gan vậy, nhìn người ta kia kìa.
Trang Hàm
// giơ ngón cái với Dư Tô //
Dư Tô
// cười // Tối qua tôi sợ quá phải thay đến hai cái quần.
Vương Tam
// nghiêm túc gật đầu // Tôi có thể làm chứng, tận mắt tôi thấy cô ấy thay."
Dư Tô
// khóe miệng giật giật // Sếp, anh giữ lại chút mặt mũi cho tôi được không.
Bà chủ
// đi ra từ phòng bếp, hai tay lau lên tạp dề, cười // Các cô cậu đã dùng bữa xong chưa?
Lý Nhất
// gật đầu, đứng lên giúp bà chủ dọn bát đĩa // À đúng rồi, bà chủ, cháu muốn đổi ga trải giường có được không?
Bà chủ
// ngẩn người một lát, cười // Đương nhiên là được, lát nữa cô sẽ lấy cho cháu bộ chăn ga mới.
Bà chủ
// ôm bộ chăn ga sạch sẽ bước vào phòng Lý Nhất //
Trừ ba căn phòng của ba cặp người chơi, nhà nghỉ còn có thừa vài gian phòng khác, đều không bị khóa, Trang Hàm liền nhận trách nhiệm kiểm tra mấy căn phòng này.
Thấy Vương Tam đi về phía phòng khách bên trái, Dư Tô bèn chọn kiểm tra nhà bếp, nhưng cô đào tung cả gian bếp lên cũng không tìm ra manh mối nào.
Nhưng kỳ quặc ở chỗ, căn nhà nghỉ này thoạt nhìn vô cùng cũ kỹ, trông đã có cảm giác đã được xây dựng và sử dụng một thời gian dài, nhưng phòng bếp rõ ràng đã được sửa chữa lại.
Gian bếp này so ra với những căn phòng khác thì mới hơn rất nhiều, rất sáng sủa, ngay cả tường cũng được quét lại vôi, mặt tường trắng tinh như tuyết không có lấy một vết bẩn.
Dư Tô dù sao cũng là người đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết kinh dị, bèn ngay lập tức nghi ngờ nơi này là hiện trường một vụ giết người.
Dư Tô
"Sửa chữa phòng bếp rất có thể là vì muốn che giấu máu dính trên tường hay mấy dấu vết vật lộn, thảm sát, không chừng ngay sau lớp tường trắng tinh này còn có giấu xác chết."
Chap 3: Mở Cửa
Chỉ thấy ngăn trên là một khay thịt lợn, khay dưới để rau củ quả, còn có chừng chục quả trứng gà xếp ngay ngắn.
Nhìn qua trông hoàn toàn bình thường, không có gì khả nghi.
Định cất bước rời khỏi phòng bếp nhưng vừa mới quay mình trở bước đã đụng mạnh phải một người.
Bà chủ không biết đã đứng sừng sững sau lưng Dư Tô từ bao giờ.
Gương mặt bà chủ nhà lạnh tanh không hề có biểu cảm, chỉ có cặp mắt trừng trừng nhìn Dư Tô là thâm độc ghê sợ như mắt rắn.
Dư Tô
// lấy lại bình tĩnh mỉm cười // Bà chủ, cháu ăn xong vẫn thấy hơi đói bụng, muốn lấy thêm chút đồ ăn mà không thấy cô nên chạy đi tìm, cô đừng mắng cháu mở tủ lạnh lục đồ ăn nhé.
Chỉ trong nháy mắt, bà chủ đã khôi phục lại vẻ mặt hiền hòa hiếu khách.
Bà chủ
// cười tủm tỉm // Đương nhiên là không rồi, cháu muốn ăn gì? Để cô làm cho cháu.
Dư Tô
Không phiền đâu cô, để cháu rửa hai quả táo mang về phòng là được rồi.
Bà chủ
// mở tủ lạnh lấy ra mấy quả táo đỏ tươi // Thế để cô rửa sạch táo rồi đưa qua cho mấy đứa nhé!
Dư Tô
Cảm ơn cô.
// vội vàng rời nhà bếp//
Vừa mới bước khỏi phòng, Dư Tô đã thấy ba người đứng sẵn trong phòng khách.
Dư Tô
// nhún vai, trở về phía tầng trên //
Lúc đi ngang phòng Tiết Mi, Dư Tô lại thoáng nhìn qua, thi thể máu thịt bầy nhầy của Tiết Mi vẫn nằm yên ở vị trí cũ.
Bốn người cùng đi vào phòng Lý Nhất Trang Hàm. Lý Nhất tiến vào phòng trước tiên, nói đầy vẻ bất đắc dĩ.
Lý Nhất
Lúc bà chủ rời phòng, tôi có lớn tiếng nói mấy câu, nhưng hình như mọi người đều không nghe được tiếng nào.
Khi ấy thấy bà chủ nhà nghỉ bước xuống lầu, Lý Nhất cũng vội vàng chạy theo, đi vượt trước cả bà ta, nhưng cũng chỉ kịp cảnh báo Vương Tam đang ngồi trong phòng khách.
Nhưng không ngờ là lúc Lý Nhất vội vàng chạy xuống tầng một, bà chủ lại không tiếp tục xuống nữa mà lại quay đi tìm Trang Hàm lúc này đang trên tầng hai.
Trang Hàm
Lúc nãy tôi đang kiểm tra phòng trên tầng hai, căn phòng này không giống với phòng cho khách thuê mà chúng ta ở.
Trang Hàm
Tôi vừa mới định tìm xem có manh mối nào không, quay đầu một cái đã thấy bà ta đứng ngay sau lưng, làm tôi sợ chết khiếp.
Trang Hàm bị bà chủ bắt được, cũng không đủ can đảm mà tìm tiếp, chỉ có thể cùng bà ta xuống nhà, vừa xuống cầu thang đã thấy Lý Nhất và Vương Tam đang chuẩn bị tiến vào phòng bếp.
Hai người thấy bà chủ xuống tầng, cũng chỉ có thể dừng bước, trân trân nhìn bà ta tiến vào bếp.
Trang Hàm và Lý Nhất còn cố ý to tiếng, muốn nhắc nhở Dư Tô, nhưng đương nhiên Dư Tô chẳng nghe nổi chữ nào.
Dư Tô
Lúc nãy anh bảo có căn phòng trên tầng hai khác với phòng ngủ cho khách là thế nào?
Trang Hàm
Căn phòng đó không phải là phòng trọ của nhà nghỉ, mà là phòng ngủ của con gái con rể bà chủ.
Trang Hàm
Nhưng tôi chưa kịp nhìn cho kỹ đã bị bà chủ phát hiện.
Lý Nhất
Lúc trong phòng tôi hỏi chuyện bà chủ một lúc lâu, lúc hỏi tới con gái và con rể, sắc mặt bà ta hơi thay đổi nhưng cũng không trả lời tôi.
Dư Tô
// nhìn Vương Tam //
Dư Tô
Tôi chỉ thấy phòng bếp khá mới, chỉn chu sạch sẽ, so với toàn bộ nhà nghỉ có vẻ không được cân xứng.
Dư Tô
Ngoài ra cũng không phát hiện được thêm manh mối nào.
Lúc ra khỏi phòng bếp vốn Dư Tô cũng định hỏi bà chủ mấy câu, nhưng suy đi nghĩ lại cũng đành thôi.
Vốn trước đó Dư Tô cho rằng mục đích trò chơi thiết lập ra nhân vật bà chủ nhà nghỉ là để cung cấp đầu mối cho bọn họ.
Nhưng giờ phút cô đối diện với ánh mắt tàn độc của bà chủ, Dư Tô biết bà ta không hề đơn giản.
Vương Tam
Sáng nay lúc phát hiện ra thi thể, cô là người mở cửa phòng ngủ Tiết Mi sao?
Lý Nhất
// sửng sốt lắc đầu //Không phải, lúc tôi tới phòng cô ấy cửa đã mở sẵn rồi.
Vương Tam
// gật đầu, đứng lên, bước ra ngoài //Thế này đi, nếu đã không tìm nổi manh mối thì chúng ta chỉ đành chờ đến nửa đêm thôi.
Dư Tô
// đuổi theo anh ta, thấp giọng // Sếp phát hiện ra manh mối gì à?
Vương Tam
// đứng lại, quay đầu cười //Tôi phát hiện cô muốn đi tự sát.
Dư Tô
...được rồi, sếp, tôi sai rồi.
Dư Tô
// kéo lớp rèm cửa nhìn ra bên ngoài //
Ngoài cửa sổ mưa vẫn liên miên không dứt, ấy thế mà không có chút âm thanh nào vang lên.
Mà càng kỳ lạ hơn là đứng từ đây nhìn ra ngoài, Dư Tô không thể thấy nổi cảnh vật ngoài xa.
Dường như cả thế giới này chỉ còn dư lại vỏn vẻn căn nhà nghỉ bé nhỏ cũ kỹ, ngoài ra không tồn tại bất cứ thứ dư thừa nào khác.
Chỉ một lát sau đã thấy bà chủ nhà nghỉ mang hoa quả tới
Dư Tô
// bước ra cầm lấy đĩa hoa quả //
Dư Tô nghe thấy có tiếng động phát ra từ phòng sát vách, là phòng ngủ của Tiết Mi.
Dư Tô
// quay đầu, thấp giọng // Giờ tôi qua kiểm tra có được không?
Vương Tam tìm được trong vali mấy cuốn sách, lúc này đang đọc sách giết thời gian, cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Dư Tô
// rón rén, nhẹ tay mở cửa lách ra khỏi phòng //
Dư Tô
// bước tới gần cửa phòng Tiết Mi, ló đầu ngó xem //
Cửa phòng vẫn chưa hề đóng lại, Dư Tô thoáng chốc đã thấy bà chủ nhà nghỉ đưa lưng về phía cửa ra vào, đang khom người cần mẫn lau sàn.
Xác Tiết Mi đã biến đi đâu mất, không biết bà chủ nhà nghỉ kéo thi thể cô ta đi chỗ nào, giờ trên mặt đất chỉ còn trơ lại một cái xô nhựa, nước bên trong sớm đã đỏ lòm.
Giẻ lau nhà trên tay bà chủ cũng đã biến thành màu đỏ, nhưng sàn nhà sáng màu cũng không sạch sẽ hơn lúc trước là bao, mà càng cố lấy giẻ kỳ cọ càng để lại thêm nhiều vệt máu loãng kéo dài trên nền đá.
Dư Tô
// lặng lẽ trở về phòng //
Dư Tô
"Bà chủ nhà nghỉ này chắc chắn có vấn đề, có vấn đề rất lớn, từ lúc Tiết Mi chết tới bây giờ bà ta không hể để lộ ra bất cứ phản ứng nào giống như người bình thường, thậm chí lúc lau dọn phòng Tiết Mi bà ta vẫn giữ được vẻ bình tĩnh thản nhiên."
Dư Tô
"Bà chủ nhà có thể chính là Boss trong nhiệm vụ lần này. Nhưng hoàn thành nhiệm vụ thế nào đây? Phải giết bà ta ư?"
Nhưng Vương Tam đã nói trước với cô các nhiệm vụ trò chơi giao cho đều là nhiệm vụ thần bí ma quỷ.
Dư Tô
"Nhưng vậy nếu bà chủ nhà nghỉ là quỷ, có giết nổi quỷ không? Mà quỷ có chết nổi được không?"
Dư Tô nghĩ ngợi một lúc, cũng không nghĩ thêm được gì, cô dứt khoát bỏ cuộc.
Dư Tô
"Dù sao bên cạnh còn có một ông sếp trông có vẻ rất lợi hại, hiện giờ mình chỉ cần cẩn thận không để bị hắn ta mang ra làm tấm đệm lưng thế mạng là được."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play