[Từ Mộng Khiết X Trang Pháp] KHOẢNG CÁCH CỦA ÁNH ĐÈN
Chap 1: Người Cuối Cùng Trong Phòng Tập
Đèn hành lang đã tắt gần hết.
Từ Mộng Khiết vừa lấy lại điện thoại để quên thì phát hiện ánh sáng vẫn còn hắt ra từ khe cửa phòng tập.
Nhưng người ngồi trên sàn vẫn không hề nhúc nhích.
Mộng Khiết đứng ngoài cửa vài giây.
Không hiểu sao lại không muốn lên tiếng.
Bởi lần đầu tiên cô nhìn thấy chị yên lặng như vậy.
Không có sự tự tin quen thuộc.
Từ Mộng Khiết
...chị chưa về sao?
Giọng nói vang lên trong căn phòng trống.
Trang Pháp giật mình quay lại.
Từ Mộng Khiết
Em quên điện thoại
Ngồi xuống cách chị không xa.
Từ Mộng Khiết
Chị đang nghĩ gì vậy?
Trang Pháp nhìn xuống sàn.
Từ Mộng Khiết
Có chuyện buồn à?
Từ Mộng Khiết
Vậy sao chị trông giống người sắp khóc thế?
Không khí đột nhiên lặng đi.
Nhưng nụ cười ấy rất nhạt.
Mộng Khiết không trả lời.
Bởi đôi mắt đỏ lên kia đã nói tất cả.
Trang Pháp mới lên tiếng.
Trang Pháp
Em có bao giờ cảm thấy mình làm bao nhiêu cũng không đủ không?
Mộng Khiết khẽ ngẩng đầu.
Từ Mộng Khiết
Ý chị là sao?
Trang Pháp
Dù cố gắng thế nào
Trang Pháp
Vẫn luôn cảm thấy bản thân có thể làm tốt hơn
Trang Pháp
Dù người khác khen
Trang Pháp
Nhưng trong lòng vẫn thấy chưa đủ
Hóa ra người luôn động viên người khác cũng có lúc không biết cách động viên chính mình.
Từ Mộng Khiết
Chị đang quá nghiêm khắc với bản thân
Trang Pháp
Nhưng nếu không nghiêm khắc thì làm sao tiến bộ?
Từ Mộng Khiết
Tiến bộ và tự làm tổn thương mình là hai chuyện khác nhau
Câu nói ấy vang lên rất nhẹ.
Nhưng lại khiến trái tim chị khẽ chấn động.
Trong căn phòng tập trống trải.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Có người ngồi lại cùng chị.
Không hỏi chị có mạnh mẽ hay không.
Không yêu cầu chị phải ổn.
Chap 2: Người Luôn Nói"Em Ổn"
Buổi tập của Team DNA kết thúc khá muộn.
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng tập.
Lý Tâm Khiết
Cuối cùng cũng được nghỉ
Hà Tuyên Lâm
Em cảm giác chân mình không còn là của mình nữa
Lý Tâm Khiết
Đi ăn khuya không?
Từ Mộng Khiết
Mọi người đi trước đi
Lý Tâm Khiết
Lại có việc à?
Hà Tuyên Lâm nhìn theo hướng cô đang nhìn.
Trang Pháp vẫn đang ngồi xem lại video tập luyện.
Hà Tuyên Lâm lập tức hiểu ra.
Hai người cười đầy ẩn ý rồi nhanh chóng rời đi.
Từ Mộng Khiết
Chị chưa về sao?
Trang Pháp
Chờ xem lại một chút
Từ Mộng Khiết
Chị xem từ nãy đến giờ rồi
Từ Mộng Khiết
Em không nhìn thấy
Trang Pháp
Vì em không phải chị
Từ Mộng Khiết khẽ im lặng.
Câu nói ấy khiến cô nhớ đến tối hôm qua.
Người luôn được mọi người khen ngợi.
Người luôn bị chính mình làm khó.
Từ Mộng Khiết kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Cả hai cùng nhìn màn hình.
Video phát đến đoạn cao trào.
Trang Pháp lập tức bấm dừng.
Trang Pháp
Động tác này chưa đủ lực
Từ Mộng Khiết
Em thấy ổn mà
Từ Mộng Khiết
Chị luôn nói "chưa"
Từ Mộng Khiết
Hôm qua cũng vậy
Từ Mộng Khiết
Hôm nay cũng vậy
Từ Mộng Khiết
Hình như trong mắt chị chẳng có gì là đủ cả
Không khí đột nhiên yên lặng.
Trang Pháp nhìn màn hình tối đen.
Một lúc lâu mới cất tiếng.
Trang Pháp
Nếu chị dừng lại thì sao?
Trang Pháp
Nếu một ngày chị không tiến bộ nữa thì sao?
Từ Mộng Khiết
Chị đang sợ điều đó à?
Trang Pháp không trả lời.
Nhưng sự im lặng đã là câu trả lời.
Từ Mộng Khiết chưa từng nghĩ.
Một người mạnh mẽ như Trang Pháp cũng có những nỗi sợ như vậy.
Nỗi sợ làm mọi người thất vọng.
Từ Mộng Khiết
Chị biết điều em ngưỡng mộ nhất ở chị là gì không?
Từ Mộng Khiết
Không phải tài năng
Trang Pháp quay đầu nhìn cô.
Từ Mộng Khiết
Là việc chị luôn cố gắng
Từ Mộng Khiết
Dù mệt vẫn cố gắng
Từ Mộng Khiết
Dù áp lực vẫn cố gắng
Từ Mộng Khiết
Dù không ai nhìn thấy vẫn cố gắng
Từ Mộng Khiết
Nhưng em không thích việc chị tự làm mình đau
Từ Mộng Khiết
Chị luôn đối xử rất tốt với mọi người
Từ Mộng Khiết
Tại sao lại không dịu dàng với chính mình một chút?
Trang Pháp không biết phải trả lời thế nào.
Bởi ngay cả bản thân chị cũng chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó.
Điện thoại của Trang Pháp rung lên.
Là tin nhắn từ Từ Mộng Khiết.
Từ Mộng Khiết
💬: Chị ngủ chưa?
Từ Mộng Khiết
💬: Em gửi chị cái này
Một tấm ảnh xuất hiện trong khung chat.
Là ảnh cả Team DNA đang cười rất vui trong lúc nghỉ tập.
Từ Mộng Khiết
💬: Em thích nụ cười này
Trang Pháp nhìn bức ảnh thật lâu.
Từ Mộng Khiết
💬: Nên chị phải giữ gìn nó
Từ Mộng Khiết
💬: Đừng lúc nào cũng ép bản thân nữa
Trang Pháp nhìn màn hình.
Đầu ngón tay khựng lại vài giây.
Rồi chậm rãi gõ một dòng chữ.
Nhưng điều cô không biết là...
Từ Mộng Khiết đang mỉm cười.
Như thể cô vừa nhìn thấy một cánh cửa nhỏ trong lòng ai đó.
Chap 3: Có Những Chuyện Không Thể Nói Cùng Bất Kỳ Ai
Buổi ghi hình hôm đó kết thúc sớm hơn dự kiến.
Hiếm khi mọi người có một buổi tối được nghỉ ngơi hoàn toàn.
Nhóm DNA quyết định tụ tập ở phòng sinh hoạt chung.
Lý Tâm Khiết mang theo đồ ăn vặt.
Hà Tuyên Lâm mang theo nước ngọt.
Không khí náo nhiệt hơn bình thường.
Mọi người ngồi thành vòng tròn trên thảm.
Lý Tâm Khiết đột nhiên đề nghị:
Lý Tâm Khiết
Hay là chơi trò nói thật đi?
Tiếng hưởng ứng lập tức vang lên.
Người đầu tiên bị chọn là Hà Tuyên Lâm.
Sau vài câu hỏi vui vẻ, bầu không khí dần thoải mái hơn.
Lý Tâm Khiết
Em phải trả lời thật đấy nhé
Hà Tuyên Lâm suy nghĩ vài giây.
Hà Tuyên Lâm
Nỗi sợ lớn nhất của chị là gì?
Tiếng cười đùa xung quanh chậm rãi lắng xuống.
Có lẽ mọi người đều nghĩ chị sẽ trả lời một điều gì đó hài hước.
Trang Pháp im lặng rất lâu.
Đến mức nụ cười trên môi cũng dần biến mất.
Trang Pháp
Nỗi sợ lớn nhất à...
Chị cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Trang Pháp
Dần trở nên không còn cần thiết nữa
Không ai ngờ chị lại trả lời như vậy.
Trang Pháp
Nghe có vẻ kỳ lạ nhỉ?
Trang Pháp
Nhưng đôi khi em thật sự sợ điều đó
Trang Pháp
Sợ một ngày nào đó...
Trang Pháp
Những gì mình cố gắng làm sẽ không còn giá trị
Chỉ có Từ Mộng Khiết nhìn chị.
Đằng sau sự mạnh mẽ ấy là một người luôn mang cảm giác bất an.
Một người luôn lo mình chưa đủ tốt.
Luôn lo mình sẽ bị thay thế.
Luôn lo bản thân sẽ trở nên dư thừa.
Buổi chơi kết thúc sau đó không lâu.
Mọi người lần lượt trở về phòng.
Riêng Từ Mộng Khiết vẫn ngồi lại bên cửa sổ.
Trong đầu cô không ngừng lặp lại câu nói ấy.
Trang Pháp
Dần trở nên không còn cần thiết nữa
Là tin nhắn của Trang Pháp.
Từ Mộng Khiết
💬: Chị cũng vậy còn gì
Trang Pháp
💬: Bị em bắt gặp rồi
Từ Mộng Khiết
💬: Em muốn hỏi chị một chuyện
Bên kia hiện dòng chữ "đang nhập..."
Một lúc sau mới xuất hiện.
Từ Mộng Khiết nhìn màn hình.
Từ Mộng Khiết
💬: Chị thật sự nghĩ mình không quan trọng đến thế sao?
Trang Pháp mất rất lâu mới trả lời.
Trang Pháp
💬: Không phải không quan trọng
Trang Pháp
💬: Chỉ là đôi khi chị không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa
Từ Mộng Khiết đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.
Tim cô bất giác đau nhói.
Có lẽ bởi cô hiểu cảm giác đó.
Người ta đôi lúc sẽ quên mất lý do bắt đầu.
Từ Mộng Khiết
💬: Vậy em kể chị nghe một chuyện nhé
Từ Mộng Khiết
💬: Lúc mới gặp chị
Từ Mộng Khiết
💬: Em từng nghĩ chị rất đáng sợ
Trang Pháp
💬: Chị đáng sợ chỗ nào?
Từ Mộng Khiết
💬: Vì chị quá giỏi
Từ Mộng Khiết
💬: Giống kiểu người không cần ai vậy
Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.
Bởi tin nhắn tiếp theo xuất hiện.
Từ Mộng Khiết
💬: Nhưng sau này em mới biết
Từ Mộng Khiết
💬: Chị cũng sẽ mệt
Từ Mộng Khiết
💬: Cũng sẽ buồn
Từ Mộng Khiết
💬: Cũng có lúc muốn được ai đó hiểu mình
Từ Mộng Khiết
💬: Và em thấy như vậy tốt hơn
Từ Mộng Khiết
💬: Vì như vậy mới là con người
Từ Mộng Khiết
💬: Chị không phải siêu nhân
Màn hình bên kia im lặng.
Lâu đến mức Mộng Khiết tưởng chị đã ngủ.
Cho đến khi tin nhắn cuối cùng xuất hiện.
Từ Mộng Khiết
💬: Hôm nay chị cảm ơn em lần thứ hai rồi
Trang Pháp
💬: Đã lâu rồi không có ai chịu ngồi nghe chị nói những điều này
Từ Mộng Khiết nhìn dòng chữ ấy.
Cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và người kia đã gần thêm một chút.
Không phải vì những lời tỏ tình.
Không phải vì những rung động.
Mà bởi họ đang dần trở thành nơi để đối phương có thể thành thật yếu đuối.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play