《 Dr.Stone/ AllSenku》 Vũ Điệu Của Bánh Răng Và Hoa Hồng
Chap 1
Tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim chóc kêu râm ran khắp đại ngàn. Cơn gió mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại thổi qua, hoàn toàn khác biệt với bầu không khí nồng mùi điện từ của Trạm Sửa Chữa cũ
Senku mở mắt, thấy mình đang nằm trên một thảm rêu xanh mướt dưới gốc của một cây cổ thụ khổng lồ. Cậu ngồi dậy, đưa tay lên đỡ lấy trán. Đôi mắt hằn lên những tia máu vì mệt mỏi khẽ nheo lại khi ánh mặt trời của thế giới nguyên thủy chiếu thẳng vào mặt. Trên người cậu không còn là bộ đồ bảo hộ công nghệ cao, mà đã biến thành bộ quần áo da thú thô sơ của thời đại đồ đá từ bao giờ
Ngay bên cạnh, tiếng vải ren quý phái va quệt vào những cành củi khô vang lên một cách lạc quỡn giữa rừng già. Ochiko chậm rãi đứng dậy, đưa bàn tay đeo găng ren trắng lên phủi những chiếc lá khô bám trên tà váy Lolita của mình. Mái tóc dài gợn sóng màu đỏ rượu của cô khẽ tung bay trong gió, chiếc mũ Bonnet viền ren trắng tinh tế vẫn đậu vững vàng trên đầu. Sự xuất hiện của một tiểu thư Gothic Wa-Lolita mang họa tiết hoa hồng trầm giữa một khu rừng nguyên sinh tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ ảo và phi thực tế
Cô khẽ chỉnh lại cổ áo Kimono cách tân, đôi mắt to tròn đượm buồn nhìn vào lòng bàn tay gầy gò của Senku
Ochiko
Tiến sĩ Senku, tọa độ rơi của chúng ta đã bị lệch 180 độ. Đây là Trái Đất kỷ nguyên đồ đá — thế giới Dr. Stone số 001
Senku
/chống cằm, khóe môi khẽ nhếch /
Senku
10 tỷ phần trăm là do cái lỗ hổng lượng tử cực đại kia rồi. Nó không chỉ làm sụp đổ ranh giới, mà còn ép chúng ta xuyên thẳng vào tầng đáy của trục thời gian này
Ochiko từ tốn ngồi xuống một phiến đá sạch, tà váy hoa hồng trầm xòe rộng sang hai bên một cách vô cùng lịch thiệp. Cô lấy ra một cuốn sổ tay bọc da thuộc cổ điển từ trong chiếc túi không gian mini đeo bên hông, dùng bút lông ngỗng nắn nót ghi chép
Ochiko
Không chỉ có chúng ta đâu. Luồng năng lượng gộp thế giới đang kéo tất cả những dòng sinh học có bước sóng tương đồng với anh về cùng một tọa độ. Những 'người cũ' của anh từ các chiều không gian khác... họ cũng đang ở đây
Senku
/tặc lưỡi, nhặt một cành cây khô lên vạch vài ký hiệu hóa học xuống đất/
Senku
Hừ, phiền phức rồi. Nhưng chuyện đó tính sau đi. Hãy nhìn vào cấu trúc của những mảnh vỏ đá dưới gốc cây kia kìa. Có gì đó không đúng
Ochiko
/ngừng bút, nhấc một mảnh vỏ đá xám lên, đưa lên mũi ngửi rồi lắc đầu/
Ochiko
Mật độ các hạt polymer hữu cơ trong đá cao một cách bất thường. Quá trình giải hóa đá ở thế giới này đang bị can thiệp bởi một chuỗi protein biến dị
Senku
/đứng dậy, đôi mắt sáng rực lên trước một bài toán khoa học mới/
Senku
Một 'Kẻ Gây Nhiễu' mang mã độc đang ẩn nấp trong thế giới đá này. Hắn đang làm thay đổi hằng số ăn mòn của axit nitric, biến quá trình hồi sinh thành quá trình phân rã tế bào. Nếu không tìm ra và tiêu diệt hắn, toàn bộ nhân loại ở thế giới này sẽ tan thành bụi cát
Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề nện trên nền đất rừng khô cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Từ sau bụi rậm, một bóng người cao lớn bước ra một cách từ tốn
Đó là Tsukasa. Anh mặc một chiếc áo da thú dài, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh trong gió. Tsukasa của dòng thời gian này không hề vội vã, anh nhìn thấy Senku thì đôi mắt trầm tĩnh liền dao động nhẹ, ngập tràn sự bao dung và chiều chuộng vô điều kiện. Anh dừng lại cách Senku ba bước chân — một khoảng cách lịch thiệp để không làm nhà khoa học áp lực
Tsukasa
Tôi đã tìm kiếm em suốt ba chu kỳ mặt trăng kể từ khi thế giới của tôi bị hút vào đây, Senku
Giọng Tsukasa trầm thấp, ấm áp và sủng nịnh. Anh không nhắc đến chuyện tình cảm dang dở ngày trước, không có sự chiếm hữu, chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo choàng lông thú bên ngoài ra, từ tốn bước tới đắp lên đôi vai gầy đang hơi run lên vì cái lạnh của sương sớm của Senku
Senku
Anh đến đúng lúc lắm, Tsukasa. 10 tỷ phần trăm là anh đã chạm trán với thứ gì đó kỳ lạ trong khu rừng phía Bắc rồi đúng không?
Tsukasa
Đúng vậy. Có một sinh vật mang hình dáng giống con người nhưng cơ thể lấp lánh các tia lửa điện màu tím độc hại đang hút năng lượng từ các bức tượng đá. Sự xuất hiện của nó đang làm khu rừng chết dần
Ochiko
/cúi đầu chào Tsukasa một cách nhã nhặn/
Ochiko
Đó chính là Kẻ Gây Nhiễu mà chúng ta cần tìm, anh Tsukasa. Hắn đang dùng mã độc để gặm nhấm gốc thời gian của thế giới này
Senku
/nhếch môi, ngón tay búng một cái giòn giã/
Senku
Được rồi! Bài toán đã có lời giải. Tsukasa, anh làm tai mắt dẫn đường cho chúng ta. Ochiko, chuẩn bị các chất xúc tác hữu cơ để làm đông đặc tế bào của tên khốn đó. Chúng ta sẽ đi săn Kẻ Gây Nhiễu, sau đó khâu vá lại cái thế giới đá này bằng khoa học thực tiễn!
Ochiko
/mở cuốn sổ tay ra, nắn nót viết những dòng chữ mực vàng óng ánh/
[Nhật ký Thế giới Đá - Người đồng hành Ochiko]:
- Tọa độ: Thế giới Dr. Stone (Kỷ nguyên đồ đá)
- Thành viên hiện tại: Tiến sĩ Senku, Ochiko, và người cũ đầu tiên — Linh hồn Hộ mệnh Tsukasa
*Ghi chú cá nhân:* Bộ váy Wa-Lolita hoa hồng này lội rừng có hơi bất tiện một chút, nhưng không sao. Điều tuyệt vời là dù ở thế giới công nghệ cao hay thời đại đồ đá, sự dịu dàng của anh Tsukasa dành cho Senku vẫn là một hằng số không bao giờ thay đổi. Cuộc đi săn từ tốn này... xem ra sẽ rất thú vị
Chap2
Không gian rừng nguyên sinh chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Ba người họ đã đứng yên dưới gốc cây cổ thụ được mười phút. Không có sự di chuyển. Tsukasa đứng thẳng như một pho tượng đá, tấm lưng rộng lớn của anh bất động, hoàn toàn che chắn cho Senku khỏi luồng gió từ thung lũng
Senku ngồi tựa lưng vào thân cây, đôi mắt hằn vệt đỏ nhìn chằm chằm vào một cụm rễ Ô đầu nằm tĩnh lặng trong lòng bàn tay. Ochiko ngồi xếp váy trên một phiến đá đối diện, tà váy Lolita hoa hồng trầm và chiếc mũ Bonnet viền ren trắng giữ nguyên một trạng thái bất biến, tựa như một bức tranh Gothic được đặt nhầm vào thời tiền sử
Senku
Nồng độ Alcaloid trong mẫu rễ này là 0.3%
Senku
/lên tiếng, giọng khàn và phẳng lặng/
Cậu không cử động ngón tay, chỉ để luồng ánh sáng mặt trời tự chiếu rọi các thớ thực vật
Senku
10 tỷ phần trăm là cấu trúc topo của nó đang bị kéo giãn do tác động của mã độc
Ochiko
/không gật đầu, đôi găng tay ren trắng đặt yên trên đùi, giọng nói trầm tĩnh/
Ochiko
Aconitine ở thế giới này mang liên kết cộng hóa trị bền hơn. Nếu không dùng chất xúc tác hữu cơ để bẻ gãy, chúng ta không thể tách chiết được dung dịch trung hòa
Tsukasa không xoay người, ánh mắt anh nhìn về phía rặng núi mờ sương, thanh âm trầm thấp vương một chút sủng nịnh
Tsukasa
Kẻ Gây Nhiễu ở phía trước không di chuyển. Tần số năng lượng của hắn đang đứng yên tại tọa độ cũ
Senku
/khẽ nhắm mắt, nhịp thở đều đặn/
Senku
. Hắn đang đợi các chiều không gian tự dung hợp. Tsukasa, giữ nguyên vị trí chắn gió đó thêm 600 giây. Ta cần bộ não ổn định nhiệt độ để chạy nốt chuỗi thuật toán hữu cơ
Tsukasa đáp nhẹ, cơ thể vẫn bất động như một bức tường thành, dung túng cho sự im lặng của nhà khoa học
Ochiko lật giở trang sổ tay bọc da một cách khẽ khàng nhất có thể, dùng bút lông ngỗng ghi lại
[Nhật ký - Người đồng hành Ochiko]:
- Trạng thái: Đang đứng yên tích lũy dữ liệu
*Ghi chú:* Không có hành động thừa thãi. Sự hiện diện của anh Tsukasa giống như một hằng số tuyệt đối, giữ cho thế giới đồ đá của Tiến sĩ Senku luôn ở trạng thái cân bằng nhất
Đêm sa mạc đồ đá tràn vào hang núi. Ngọn lửa nhỏ ở trung tâm cháy âm ỉ, không có tiếng củi nổ lớn, chỉ có những sợi khói mỏng cuốn theo hương trầm dịu nhẹ từ trang phục của Ochiko
Ochiko đứng yên nơi cửa hang, đôi mắt to tròn nhìn ra bầu trời sao bất biến bên ngoài, nhường lại khoảng không gian phía trong cho hai người
Senku và Tsukasa ngồi đối diện nhau qua đống lửa. Giữa họ là một khoảng cách hai mét, hoàn toàn không có sự chạm nhau hay tiếp xúc vật lý. Senku đặt bảng tính tre trên đầu gối, mi mắt trĩu nặng vì kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào các ký hiệu gốm
Tsukasa
Em sắp chạm giới hạn sinh học rồi, Senku
Tsukasa mở lời, giọng nói rất nhỏ, nhẹ nhàng như tiếng lá rụng ngoài hang. Anh không bước tới, không đưa tay ra, chỉ dùng ánh mắt bao dung bao bọc lấy dáng vẻ gầy gò của người yêu cũ
Senku
Chưa tới sai số 0.01%
Senku
/đáp, giọng mờ đi vì buồn ngủ nhưng ngữ điệu vẫn kiêu hãnh/
Senku
Chỉ còn 3 dòng mã hóa liên kết hữu cơ. Tsukasa, đừng dùng tần số giọng nói làm nhiễu sóng não của ta
Tsukasa
/khẽ nghiêng đầu nhìn ngọn lửa,một nụ cười mờ nhạt xuất hiện rồi biến mất/
Tsukasa
Ngày trước, khi em rời bỏ thế giới của tôi, em cũng đã nói những lời tương tự. Em luôn dùng các con số để dựng lên một bức tường
Senku dừng ngón tay trên thanh tre, ngước mắt nhìn thẳng vào Tsukasa qua làn khói mỏng. Không gian như đóng băng trong ba mươi giây. Cậu khịt mũi, giọng hạ thấp xuống một tông
Senku
Bởi vì khoa học là hằng số duy nhất không phản bội lòng tin. Chuyện cũ đã được phân rã thành dữ liệu quá khứ, anh biết rõ điều đó
Tsukasa đáp, thanh âm chứa đựng sự vị tha vô hạn, không ghen tuông, không ép buộc danh phận
Tsukasa
Tôi không yêu cầu em xóa bỏ bức tường đó. Tôi chỉ ngồi đây, giữ cho ngọn lửa này không tắt, để em có đủ ánh sáng hoàn thành dòng mã của mình
Senku im lặng. Cậu không đẩy tảng đá ngồi lùi lại, mà khẽ thả lỏng bờ vai gầy, chấp nhận sự canh chừng lặng lẽ của người đàn ông đối diện. Trong căn hang tối, dù không có một cái ôm, nhưng hơi ấm từ ánh mắt của Tsukasa đã đủ để làm dịu đi cơn đau đầu của nhà khoa học
Ochiko bên ngoài vách đá nhìn vào bóng hai người in trên tường, nắn nót viết vào trang giấy
[Nhật ký - Người đồng hành Ochiko]:
- Tình trạng hang: Tĩnh lặng ở mức tối đa
*Ghi chú:* Ngọt ngào không cần đến những cái chạm. Khoảng cách hai mét giữa họ là đường tiệm cận đẹp nhất của sự trân trọng. Anh Tsukasa yêu tự do của Tiến sĩ, và Tiến sĩ dung túng cho sự hiện diện của anh ấy. Một phản ứng tái hợp không tiếng động
Chap3
Tia sáng đầu tiên của bình minh thế giới đá lọt qua khe đá, cắt đôi bóng tối của căn hang bằng một đường thẳng màu vàng nhạt. Nhiệt độ xung quanh giảm xuống mức thấp nhất trong ngày. Ngọn lửa của Tsukasa giờ chỉ còn là những đốm than hồng âm ỉ
Ochiko vẫn đứng yên bên vách đá nơi cửa hang. Mái tóc màu đỏ rượu gợn sóng và tà váy Wa-Lolita hoa hồng trầm của cô dường như đọng một lớp sương mỏng. Cô khẽ chỉnh lại chiếc mũ Bonnet viền ren trắng, đôi mắt to tròn đượm buồn nhìn xuống một chiếc lá phong khô màu tía vừa bị gió cuốn, trôi lờ lững vào trong lòng hang
Chiếc lá không rơi xuống đất. Nó lơ lửng cách mặt sàn 5 centimet, gân lá khẽ rung động phát ra một tần số âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng thì thầm của côn trùng đêm
Cậu không ngồi bật dậy, chỉ chậm rãi hướng đôi mắt hằn vệt đỏ về phía chiếc lá
Senku
Tần số 20 Hertz. Đây là sóng âm thuần túy được nén vào cấu trúc cellulose của lá cây. 10 tỷ phần trăm là kỹ thuật điều chế sóng mờ cũ
Từ phía đối diện, Tsukasa cũng mở mắt một cách từ tốn. Anh không đứng lên, cơ thể cao lớn vẫn giữ nguyên vị trí ngồi bất động để cản luồng khí lạnh tràn vào hang, giọng trầm thấp
Tsukasa
Là Gen. Sóng tinh thần của cậu ta luôn có tính chất dung hợp rất cao
Chiếc lá phong khẽ xoay một vòng trên không trung. Ánh sáng bình minh chiếu xiên qua các vân lá, khúc xạ thành một bóng người ảo ảnh nhạt nhòa, chỉ cao bằng lòng bàn tay, ngồi lười biếng trên mép chiếc lá. Đó là Gen
Anh không bỗng nhiên xuất hiện bằng xương bằng thịt, cũng không đưa tay ra chạm vào ai. Hình ảnh ảo ảnh của Gen khẽ lay động chiếc quạt lông vũ, đôi mắt híp lại đầy ý cười nhưng đượm vẻ hoài niệm lướt qua Senku
Gen
Senku-chan, chào buổi sáng nha~ Tìm thấy cậu ở tầng đáy của dòng thời gian này đúng là tiêu tốn của tôi 200% năng lượng tinh thần đấy
Senku
/khịt mũi, giọng khàn đặc vì sương lạnh nhưng ngữ điệu vẫn phẳng lặng, khô khốc/
Senku
Gen, đừng dùng sóng âm tầm ngắn làm nhiễu loạn mật độ không khí trong hang. Ta đang ở bước cuối cùng của việc chưng cất Alcaloid
Giọng Gen vang lên rất khẽ qua sự rung động của vân lá, ngọt ngào và dung túng vô điều kiện, không một chút oán trách chuyện cũ
Gen
Tôi chỉ mượn làn gió sớm để gửi đến cậu một thông điệp từ tốn thôi. Kẻ Gây Nhiễu ở tầng rừng phía Bắc đang bắt đầu phát tán mã độc phân rã dốc cao. Cậu cứ từ từ chưng cất, tôi đã dùng thuật ảo ảnh để làm chậm tốc độ lan truyền của hắn thêm 3600 giây rồi
Ochiko lật nhẹ một trang của cuốn sổ tay bọc da thuộc cổ điển, ngón tay đeo găng ren trắng dùng bút lông ngỗng ghi chép một cách tuyệt đối khẽ khàng
Ochiko
Thuật toán tâm lý của anh Gen đã cô lập được 40% bức xạ của Kẻ Gây Nhiễu. Thật là một sự hỗ trợ lý thuyết hoàn hảo
Senku khẽ thở hắt ra một hơi, đôi bờ vai gầy thả lỏng dưới chiếc áo choàng lông thú của Tsukasa. Cậu không nhìn thẳng vào ảo ảnh của Gen, nhưng ngón tay đã bắt đầu gõ nhẹ lên ống tre chưng cất một nhịp điệu đều đặn
Senku
Hừ, 10 tỷ phần trăm là một màn trì hoãn phi lý thuyết. Nhưng... tính toán thời gian rất chuẩn xác. Ochiko, đổ 2 mililit nước suối khoáng vào lõi chưng cất. Chúng ta có 60 phút để hoàn thành vũ khí hóa học
Ochiko khẽ cúi đầu nhã nhặn với ảo ảnh của Gen và Tsukasa, rồi từ tốn thực hiện thao tác hóa học với sự im lặng tuyệt đối. Bóng dáng nhỏ bé của Gen trên chiếc lá phong khẽ mỉm cười, tiếp tục lơ lửng ở góc hang như một ngọn đèn nội tâm dịu nhẹ, cùng Tsukasa canh chừng cho nhà khoa học của bọn họ
Bên trong hang đá, thời gian trôi đi theo từng giọt sương đêm chậm rãi rơi xuống từ nhũ đá. Không một ai di chuyển
Senku vẫn giữ nguyên tư thế ngồi dựa lưng vào vách đá lạnh. Chiếc áo choàng lông thú của Tsukasa phủ trên vai cậu phẳng lặng, không một nếp gấp động đậy. Đôi mắt hằn vệt đỏ của nhà khoa học dán chặt vào miệng ống tre chưng cất, nơi một giọt chất lỏng màu lam đậm đang dần tụ lại tại điểm chóp
Ochiko ngồi đối diện trên một phiến thạch phẳng. Tà váy Wa-Lolita hoa hồng trầm của cô xòe rộng thành một vòng tròn bất biến trên nền đất tối. Đôi găng tay ren trắng đan chéo đặt yên vị trên đầu gối, chiếc mũ Bonnet viền ren trắng che nửa gương mặt đang nghiêng theo một góc nghiêng hoàn hảo 45 độ
Ochiko
Hàm lượng terpene trong tinh dầu thông đang trải qua phản ứng alkyl hóa chuỗi mạch thẳng với gốc aconitine, Senku
Ochiko lên tiếng. Thanh âm của cô trong trẻo nhưng phẳng lặng, nhỏ đến mức chỉ vừa đủ truyền qua khoảng không gian giữa hai người
Ochiko
Nếu áp suất trong ống tre giảm thêm 0.05 atmosphere, các liên kết hydro sẽ bị bẻ gãy trước khi chuỗi khóa topo được hình thành
Senku
/không cử động,giọng nói khàn đặc nhưng rành mạch/
Senku
10 tỷ phần trăm là điều đó không xảy ra. Nhiệt độ từ đống than hồng của Tsukasa đang duy trì hằng số bức xạ nhiệt ở mức 300 độ Kelvin. Phản ứng đang dịch chuyển theo đúng chiều thuận của phương trình Le Chatelier
Tsukasa ngồi tựa vào thành hang cách đó hai mét, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chú vào bóng lưng gầy của người yêu cũ. Thân hình sừng sững của anh không hề nhúc nhích trong suốt hai mươi phút, như muốn hóa thành một phần của vách đá để giữ cho luồng không khí quanh Senku luôn tĩnh lặng ở mức tuyệt đối
Tsukasa
Kẻ Gây Nhiễu ở phía Bắc vừa hạ tần số rung động xuống 5 Hertz
Tsukasa
/giọng trầm thấp và dung túng, vang lên như một tiếng vọng từ vách đá/
Tsukasa
Hắn đang ngủ đông trong địa tầng để đồng hóa với lõi thế giới đá này. Hướng gió hoàn toàn không thay đổi
Chiếc lá phong mang ảo ảnh của Gen vẫn lơ lửng ở góc hang, ánh sáng xanh lam nhạt nhòa từ bóng dáng nhỏ bé của anh khẽ hắt lên những bánh răng đồng lượng tử đang đứng im. Đôi mắt híp lại của Gen lướt qua ba người họ, thanh âm thì thầm qua vân lá
Gen
Senku-chan tính toán lãng mạn thật đấy nha~ Sự dung hợp của hai thế giới đang bị đóng băng hoàn toàn bởi một giọt chất lỏng màu xanh kia rồi
Senku khẽ nhướn mày, ánh mắt định lượng nhìn giọt lam đậm cuối cùng tách khỏi miệng ống tre, rơi xuống đáy bình gốm thô sơ một cách không tiếng động
Senku
Kukuku, xong rồi. Vũ khí hóa học cấu trúc topo khóa hạt. 10 tỷ phần trăm là tên khốn mang mã độc đó sẽ bị phân rã thành các nguyên tử carbon cơ bản ngay khi tiếp xúc với chuỗi peptide này
Cậu không đứng dậy, cũng không đưa tay nhấc bình gốm lên. Ochiko khẽ mở cuốn sổ tay bọc da thuộc ra một biên độ rất nhỏ, chiếc bút lông ngỗng nắn nót viết
[Nhật ký Thế giới Đá - Người đồng hành Ochiko]:
- Trạng thái chất trung hòa: Đã hoàn thành cấu trúc (Độ tinh khiết: 99.9%)
- Hành động của phi hành đoàn: Đứng yên tích lũy năng lượng
*Ghi chú cá nhân:* Không có một cái chạm, không có một bước di chuyển thừa thãi. Sự ngọt ngào ở đây được đo bằng sự thấu hiểu tuyệt đối về áp suất và nhiệt độ. Anh Tsukasa giữ nhiệt, anh Gen kìm hãm bức xạ, và Tiến sĩ Senku tạo ra phép màu. Tất cả đều diễn ra một cách từ tốn dưới mái vòm đá cổ xưa này
Khi bình minh bên ngoài hoàn toàn xua tan màn sương mù, một vệt khói màu xám lạnh, mỏng như sợi tơ bỗng nhiên xuất hiện ở đường chân trời phía Bắc, lọt qua khe kính vòm của hang. Vệt khói không chuyển động mạnh, chỉ lơ lửng bất động giữa các tán lá rừng nguyên sinh
Senku
/nhìn vệt khói xám, khóe môi khẽ cong lên/
Senku
Hừ. Tốc độ tản mát của khói súng xung lực là 0.1 mét trên giây. Stanley... tên khốn đó đã khóa mục tiêu từ khoảng cách mười dặm rồi
Tsukasa khẽ nhắm mắt, chấp nhận sự hiện diện của một người cũ khác từ thế giới cơ khí hóa mà không hề có một sự ghen tuông độc hại
Tsukasa
Cậu ta vẫn luôn chính xác như một cỗ máy. Địa tầng thứ ba đã mở. Chúng ta chỉ cần đứng yên ở đây, Kẻ Gây Nhiễu sẽ bị ép phải lộ diện
Căn hang đá tiếp tục chìm vào một khoảng lặng sủng ngọt và vị tha, nơi mọi hành động vật lý đều nhường chỗ cho sự hòa quyện của tri thức và tình cảm cũ thầm lặng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play