Just Look At Me !!!
Mở đầu
Để bắt đầu thì tui xin được phép nói luôn là ảnh tui lấy toàn bộ trên pinterest nha ạ tại viết cre nhiều sẽ gây khó chịu á
Tui lấy ý tưởng về công ấm áp, kiêu ngạo và thụ mất cảm xúc do chất kích thích ạ. Tui thích hai hình bóng ngọt ngào như bên ngoài đã giới thiệu á.
Hết rồi. Giờ thì chúng mình bắt đầu nhé
Cái mùa mà tuyết rơi phủ trắng cả toà nhà
Cái lạnh lẽo len lỏi thấu tim gan. Ấy vậy mà có một cậu thiếu niên nhỏ nhắn vẫn tiếp tục làm thêm để kiếm miếng ăn và trả nợ
Em trước kia là công tử nhà người ta, có ăn, có mặc, có cả tương lai rạng rỡ.
Trong một buổi chiều muộn của mùa hè khi gia đình đi chơi và mọi người đã gặp tai nạn
Biến cố của em xảy ra tại đây
Công ty không ai quản lý, áp lực dư luận, áp lực xã hội, gia đình ra đi, họ hàng lật mặt
Tất cả đều cùng xảy đến với em trong buổi chiều hè
Khi ấy nợ của công ty đến hạn phải trả, em lúc này mới 13 tuổi không đủ quyền hạn và cũng không đủ trí lực để giải quyết toàn bộ mọi vấn đề
Em bé rơi vào trạng thái bất lực, mệt mỏi và lo âu kéo dài
Cùng khi đó cậu của em đã đứng ra bảo vệ em khỏi những người tệ bạc và phụ giúp em giải quyết những vấn đề cơ bản
Công ty gia đình vì nợ nần quá nhiều dẫn đến phá sản và buộc phải bán đi để trả một phần nợ
Cậu em cũng chăm sóc cho em và trở thành người giám hộ cho em
Đến khi em lên 17 tuổi em đã xin phép tự mình gánh số nợ đó và trả lại tự do cho cậu
Khó lắm cậu mới đồng ý và để em rời đi nên hiện tại đã là 3 năm sau
Năm nay em vừa tròn 20 tuổi
Em đã lên tokyo tròn 3 năm và đang tiếp tục công cuộc trả nợ cho gia đình
Tiếng cửa của cửa hàng tiện lợi mở ra
Bên ngoài bước vào là một thanh niên trông có vẻ có chút gầy gò nhưng được cái khá cao ráo
Yuki Maki
Sao nay anh đến sớm thế ạ ? Chưa tới giờ thay ca mà ạ ? ( bước đến gần em )
Hajime Haru
Nay anh xong sớm nên đến sớm một chút ( bước vào phòng nhân viên cởi áo khoác ngoài cất vào tủ )
Yuki Maki
Anh lại đi giao hàng nữa ạ ? ( lo lắng )
Hajime Haru
Ukm ( lấy áo khoác của nhân viên mặc vào )
Yuki Maki
Anh đã ăn tối chưa đó
Hajime Haru
Anh chưa ( lắc đầu )
Yuki Maki
Không được đâu đã gần 10 giờ đêm rồi đó anh à ( càu nhàu )
Yuki Maki
Nhanh lên anh phải mau mau ăn đi thôi không sẽ mệt chết mất ( đẩy em vào chỗ ghế trống ý bảo em ngồi xuống )
Hajime Haru
Lát nữa anh sẽ ăn ( quay lại nhìn )
Yuki Maki
Không được ! ( kiên quết lắc đầu )
Yuki Maki
Lát nữa anh lại quên cho coi
Hajime Haru
Hầy anh đi kiếm đồ ăn đã
Hajime Haru
( xoay người đến quầy cơm nắm )
Yuki Maki
Hừm hừm thế mới phải chứ ( khoanh tay gật gật cái đầu nhỏ đầy thoả mãn lên tiếng )
Yuki Maki
Tên: Yuki Maki
Tuổi: 18
Sở thích: âm nhạc, đồ ngọt, trai đẹp
Đặc biệt mê vẽ nhưng không có tài năng, fan only của T
Hajime Haru
Tên: Hajime Haru
Tuổi: 20
Sở thích: âm nhạc, vẽ, đồ ngọt
Nghề nghiệp: Hoạ sĩ ( biệt danh được biết đến là T )
Em đã ngoan ngoãn chịu ăn xong bữa tối bằng hai cái cơm nắm và một chai sữa nhờ tiếng càu nhàu của đứa em mà em coi như em gái
Maki bất lực với người anh trai kết nghĩa này
Quen biết nhau cả hai năm trời rồi nên đối với em những việc này quá dỗi quen thuộc
Maki k có bối cảnh tốt nên em đã vừa học vừa làm để đỡ một phần kinh phí cho gia đình
Vừa hay lại gặp Haru trong cửa hàng tiện lợi lại làm chung nên làm quen dần đến hiện tại luôn
Hajime Haru
Anh đã ăn xong rồi em cũng nên về nhà đi
Hajime Haru
Mai em có tiết sáng mà
Yuki Maki
Báo cáo sếp em về ngay ạ ( dơ tay chào kiểu quân đội rồi chạy biến ra ngoài )
Em thường làm khuya đến sáng sớm em sẽ về
Bởi em mắt yếu bẩm sinh k thể tiếp xúc với ánh sáng mạnh nên em thường hoạt động ban đêm và nghỉ ngơi vào ban ngày
Trước kia không quá nặng nhưng từ sau sự kiện 7 năm trước khiến em sốc nặng ánh sáng mạnh bị em đơ người nhìn đến gần như hỏng cả mắt nên hiện tại em không thể tiếp xúc nhiều đến ánh sáng và còn hay phải nhỏ mắt để mắt đỡ mỏi
Cứ thế em làm việc đến 4h sáng và trở về nhà như thường lệ
Em bé
Sáng hôm nay có vẻ ấm áp lạ thường
Em ngồi trong căn phòng thuê khá nhỏ nơi tầng hầm lạnh lẽo không chút ánh sáng hay cửa sổ
Trong căn phòng chỉ có một cái giường đơn, một giá sách nhỏ chất đầy những bản vẽ phác thảo của em trong phòng
Căn phòng có phòng tắm và nhà vệ sinh nằm vách ngoài của phòng ngủ làm thành một nơi tách biệt
Em ngồi bên ngoài chiếc sofa dài em mua từ năm ngoái cùng chiếc bàn gỗ khá to bên cạnh
Trên mặt bàn tất cả đều là màu và có lác đác vài bản vẽ em muốn ghi nhớ
Nghệ danh T em đã lập từ năm 12 tuổi và tồn tại cho đến hiện tại
Mặc dù ít người để ý hơn nhưng em không quá để ý đến
Em coi nó là cuộc sống của bản thân, là khoảng hở để em có thể thở
Nét bút thanh mảnh uốn lượn trên trang giấy lần này khiến em hơi nhíu lại
Hajime Haru
Mảng này không ổn định lắm
Hajime Haru
( nhíu mày tay gõ lộc cộc vào giá vẽ )
Nghĩ ngợi một chút em liền nháp thẳng lên bản vẽ ngoệch ngoạc từng chút một theo từng hình thù khác lạ
Một cái cây như được mọc thêm lá uốn lượn, mềm dẻo nhưng cũng có phần cứng cáp khiến em thoả mãn vô cùng
Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên trong không gian yên tĩnh
Hajime Haru
( tắt điện thoại bước đến phía giường nằm xuống co mình lại )
Hajime Haru
“Đến giờ ngủ rồi, phải ngủ thôi lát còn phải đi làm nữa”
Hajime Haru
( vỗ về bản thân )
Hajime Haru
“Ngủ thôi, ngủ thôi”
Em bé nằm trong chăn hệt như bướm trong cái kén, tự mình gắng sức vỗ về chính mình một lúc lâu thật lâu
Mãi đến 9h hơn em bé mới thực sự chìm vào giấc ngủ yên bình
Em bị chứng khó ngủ đã lâu kể từ khi em thấy cái chết của cha mẹ mình ngay trước mắt
Đôi mắt vì nhìn quá lâu đã bắt đầu rỉ máu
Em đã có một khoảng thời gian mù tạm thời nên hiện tại không thể nhìn lên ánh sáng mạnh nữa
Nhất là ánh sáng mặt trời
Gió mùa đông thổi qua từng cơn rét buốt tê cóng cả người
Em bé nằm ngủ đã được nửa tiếng
Khuôn mặt đang yên ổn bình thản của em dần trở nên xanh xao, sợ hãi, mày nhíu chặt, khoé môi run rẩy thốt lên tiếng gọi cha mẹ thật đau đớn
Cảnh tượng quá sức quen thuộc lại không có cách nào buông bỏ
Mồ hôi chảy dọc từ trán xuống quai hàm
Đau đớn che lấp tất cả bỗng chợt em tỉnh giấc
Hajime Haru
Ha ( thở hắt )
Hajime Haru
( run rẩy nhìn lên trần nhà )
Đồng hồ lúc này hiển thị 9h45 phút
Nghĩa là em chỉ ngủ vỏn vẹn 45 phút trong một ngày
Hajime Haru
“Thật sự mong có ai đó hãy mang tôi đi”
Hajime Haru
“Làm ơn cứu lấy tôi”
Hajime Haru
( rơi nước mắt vô vọng )
Em nằm một lúc rồi lại tắm rửa, ăn mì, uống nước, rồi lại co ro trên chiếc sofa nhìn tác phẩm đang bỏ dở của chính mình
Mang bao đau đớn em nhấc bút vẽ một bản phác thảo về một thiên thần sẽ ôm lấy em, bảo vệ em trong lòng
Mong muốn được cữu rỗi ấy kéo dài xuất 7 năm trời
Hôm nay có lẽ là một ngày đẹp để thiên thần xuất hiện
Hôm nay em cảm thấy trong lòng có gì đó hối thúc bản thân phải đến cửa hàng tiện lợi
Nhưng hôm nay lại bồn chồn đến lạ
Yuki Maki
Xin chào quý khác- ( ngẩng đầu lên )
Yuki Maki
Anh Haru ( vui mừng )
Hajime Haru
Ukm ( gật đầu chào )
Hajime Haru
( thay áo khoác ngoài thành áo khoác dành cho nhân viên )
???
( liếc qua phía em rồi tiếp tục chậm rãi ăn bánh mì uống cafe )
Yuki Maki
Hehe ( cười vui vẻ )
Yuki Maki
Nay anh lại đến sớm nè
Yuki Maki
Vậy hôm nay em đi trước nha mai em có bài kiểm tra
Yuki Maki
( nhí nhảnh nhìn anh )
Hajime Haru
Được ( xoa đầu em )
Yuki Maki
Hai~ ( vui vẻ )
Yuki Maki
Tạm biệt ạ ( thay áo khoác rồi rời khỏi cửa hàng tiện lợi )
???
( uống nước tiện thể liếc về phía em một cái )
Hajime Haru
( biết bị nhìn nhưng vẫn im lặng làm việc )
???
( tập trung làm việc trên máy tính )
???
( xoay sang nhìn trực diện với em )
???
( đi lại gần bàn nhân viên )
Hajime Haru
Quý khách cần gì ạ
Hajime Haru
Có vẻ anh lộn người rồi ạ
Hajime Haru
( nhìn thẳng vào người đối diện )
Hajime Haru
Ư ( bị ánh sáng từ kính mắt phản xạ thẳng vào mắt )
Đột nhiên em như thể bị đường điện chạy dọc lên não bộ cách đau điếng
Hajime Haru
( choáng váng )
???
( nhanh chóng đỡ lấy em )
Hajime Haru
( ngất lịm, máu từ đôi mắt chảy ra )
tôi cần cậu
Sau khi em được chữa trị xong hắn được bác sĩ đưa cho giấy bệnh án. Hắn cầm bệnh án của em mà sững sờ trong giây lát, miết chặt dòng chữ rồi nói
???
Thuốc gì đây ? ( nghi hoặc )
Tiếng động trong căn phòng bệnh vang lên khô khốc át cả nỗi nghi hoặc của hắn
Hắn có chút hoảng liền chạy ngay vào
Hajime Haru
… ( sợ hãi, run rẩy, mồ hôi hột túa ra )
Hajime Haru
“ không thấy gì nữa” ( run rẩy )
???
( cảm thấy em k hề ổn )
???
( ngồi xuống giường bệnh )
Hajime Haru
( giật nảy mình )
Khựng một chút hắn liền ôm lấy em
???
( vỗ lưng cho em để em dịu lại )
???
Không sao rồi tôi ở đây rồi ( nhẹ nhàng nói )
Hajime Haru
( dần bĩnh tĩnh lại, cả người thả lỏng )
Giờ cả người em sụi lơ nằm trên vai hắn
???
Không sao rồi tôi ở đây ( nhẹ nhàng nói, vỗ lưng cho em vào giấc trở lại )
Hajime Haru
( hơi thở dần nhẹ lại rồi dịu đi )
Sự hoảng loạn không còn hiện hữu trong đôi mắt của em nữa mà thay vào đó là sự bình yên đến lạ
Cơn buồn ngủ lại đến mang theo hương thơm dịu nhẹ át hẳn đi cơn sợ hãi khi nãy mang em chìm vào giấc mộng triền miên
Đến khi tỉnh lại em chợt giật mình một cái ngồi phắt dậy
Hajime Haru
( đưa tay lên )
Hajime Haru
“Không thấy gì cả”
Hajime Haru
“ không thể nào, trời tối cũng không tối đến mức này”
Hajime Haru
( chạm nhẹ lên mắt )
Hajime Haru
( mân mê sờ sờ )
Đột nhiên như vô hình một đoạn kí ức ùa đến
Hajime Haru
( hơi choáng, ôm nhẹ đầu )
Từng đoạn hình ảnh chảy qua là từng khoảng khắc vào buổi tối hôm qua khi em gặp hắn cho đến hiện tại
Ngồi trên giường bệnh ngơ ngẩn một lát em lại nghĩ tới công việc phải làm
Lần mò dọc theo cạnh bàn cạnh giường bệnh em tìm thấy chiếc điện thoại của chính mình
Đã quen với giao diện điện thoại của bản thân
Em bật lên nút chuông thông báo đã phủ đống bụi lâu không thấy dùng
Từng tiếng chạm theo đó sẽ có tiếng kêu lên nhẹ nhàng hơn cho em hiện tại
Tuy không thích tiếng đó nhưng hiện tại chính nó là cách em có thể liên lạc với thế giới
Theo trí nhớ em lướt tìm ứng dụng gọi điện
Linh tính mách bảo nên gọi cho người thân nhất nhưng khi vừa mở máy em liền nghĩ tới cậu của em
Hiện tại em không thể làm phiền cậu nữa
Em đã gây đủ phiền phức cho cậu rồi. Vả lại hiện tại cậu cũng có gia đình riêng của mình rồi.
Hắn đang nằm bên cạnh giường bệnh của em, nghe tiếng động liền ngồi dậy tiến đến
???
Tôi ở đây ( khẽ nhẹ giọng tuyên bố )
Hajime Haru
Anh là ai ( cảnh giác )
Kobayashi Satoru
Kobayashi Satoru
Hajime Haru
Satoru ? ( hơi thả lỏng người )
Kobayashi Satoru
( nhẹ nhàng tiến đến ôm em vào lòng )
Kobayashi Satoru
Tôi đây (vuốt nhẹ tóc em )
Hajime Haru
Tại sao cậu lại ở đây ?
Kobayashi Satoru
Vì cậu ngất xỉu trước mặt tôi mà
Hajime Haru
( thả lỏng người, dựa đầu vào vai hắn )
Hajime Haru
Tôi có bị mù không ( nắm chặt vạt áo )
Kobayashi Satoru
Sẽ hồi phục thôi
Kobayashi Satoru
Cậu đừng lo
Hajime Haru
( ngẩng mặt lên nhìn )
Kobayashi Satoru
Cậu còn tôi
Kobayashi Satoru
Cậu không một mình
Kobayashi Satoru
( xoa nhẹ má em )
Kobayashi Satoru
( bế em lên giường đặt em nằm xuống, đắp lại chăn cho em )
Kobayashi Satoru
Như này có ấm hơn không ?
Kobayashi Satoru
Tôi lấy thêm chăn cho cậu nhé
Kobayashi Satoru
Có khát nước không ?
Kobayashi Satoru
( rót cốc nước cho em )
Kobayashi Satoru
Ngồi dậy uống chậm thôi
Hajime Haru
Được ( nhận lấy ly nước )
Hajime Haru
( uống được nửa ly thì đưa lại cho hắn )
Kobayashi Satoru
Cho tôi à
Kobayashi Satoru
( nhận lấy, uống cạn ly rồi đặt ly về chỗ cũ )
Kobayashi Satoru
( ngồi cạnh giường bệnh, xoa nhẹ mái tóc em )
Hajime Haru
Không thấy gì cả ( vươn tay lên )
Kobayashi Satoru
( nắm tay em đan vào )
Kobayashi Satoru
Cậu còn tôi
Hajime Haru
Sao cậu lại về đây
Hajime Haru
Cậu đang du học mà
Kobayashi Satoru
Vì cậu cần tôi
Kobayashi Satoru
Cậu đang kiệt sức rồi
Kobayashi Satoru
Đừng làm thêm nữa
Kobayashi Satoru
Tôi nuôi được cậu mà
Kobayashi Satoru
Nuôi cả đời luôn
Kobayashi Satoru
Được không
Kobayashi Satoru
( đan tay cậu lắc lắc )
Hajime Haru
Không được đâu
Kobayashi Satoru
Nợ tôi sẽ trả
Kobayashi Satoru
Cậu đừng thế này nữa
Kobayashi Satoru
Quay về làm việc cậu thích đi được không
Hajime Haru
Không thấy gì nữa
Kobayashi Satoru
Bác sĩ nói một tháng sau cậu sẽ được tháo băng
Kobayashi Satoru
Sẽ nhìn thấy
Kobayashi Satoru
( mân mê tay cậu )
Hajime Haru
Sao cậu lại làm thế
Kobayashi Satoru
Vì tôi cần cậu
Kobayashi Satoru
Ở bên tôi
Kobayashi Satoru
Được không
Hajime Haru
Bây giờ tôi rất phiền phức
Kobayashi Satoru
Không phiền
Kobayashi Satoru
Cậu chỉ cần làm những việc cậu thích
Kobayashi Satoru
Ghét tôi cũng được
Kobayashi Satoru
Không ghét
Kobayashi Satoru
Cậu có thể làm bất cứ thứ gì
Kobayashi Satoru
Cậu thích gì, cậu làm gì cũng được
Kobayashi Satoru
Miễn là cậu muốn
Kobayashi Satoru
Cậu ghét tôi không
Kobayashi Satoru
Cậu thích tôi không
Kobayashi Satoru
Cậu không biết à
Kobayashi Satoru
Vậy cậu có từng hôn ai chưa
Kobayashi Satoru
( sáp lại )
Kobayashi Satoru
(Hôn nhẹ lên môi em )
Kobayashi Satoru
Há miệng ra nào ( nói nhỏ vào tai em )
Kobayashi Satoru
( luồn lưỡi vào trong )
Kobayashi Satoru
( nắm tay em xoa dịu )
Kobayashi Satoru
( khuấy đảo bên trong em )
Kobayashi Satoru
( nhả ra )
Kobayashi Satoru
( liếm liếm môi em )
Hajime Haru
Nhột quá~ Satoru
Kobayashi Satoru
( dừng lại, ngồi thẳng lên )
Kobayashi Satoru
( kéo chăn em nằm xuống)
Hajime Haru
( nhích người sang một bên chừa chỗ cho hắn nằm )
Kobayashi Satoru
( ôm cậu vỗ về )
Hajime Haru
Có gì đó cứng cứng chọc vào lưng tớ
Kobayashi Satoru
Kệ nó, cậu ngủ đi
Hajime Haru
( xoay người tìm góc thoải mái )
Kobayashi Satoru
Cậu càng dãy nó càng cứng đấy
Kobayashi Satoru
( vỗ vỗ ru cậu ngủ )
Kobayashi Satoru
Nhắm mắt lại
Hajime Haru
( thiu thiu thiếp đi )
Kobayashi Satoru
( vỗ vỗ )
Kobayashi Satoru
( nhẹ nhàng đứng dậy )
Hắn nhắn cho trợ lý mang tới một bộ quần áo mới rồi tự mình vào phòng tắm
Download MangaToon APP on App Store and Google Play