[Cực Hàng] Sự Giải Thoát Bình Yên
GT nv
Tả Hàng (cậu)
Tả Hàng :17 tuổi hiện đang là học sinh lớp 12
Tính cách: ít nóilà người sống nội tâm
Cậu sinh ra trong một gia đình khá giả không mấy hạnh phúc. Bố mẹ cậu luôn cãi nhau, ông bà thì luôn không ưng ý về mẹ của cậu nên đâm ra cũng ghét lây cả cậu
Cậu có 2 người bạn thân: Tân Hạo và Vũ Khôn
Trương Cực (anh)
Trương Cực là sinh viên đại học. Tính cách : khó gần. Sinh ra trong một gia đình giàu có. Có hai người bạn thân tên Chu Chí Hâm và Dư Vũ Hàm
Chu Chí Hâm (hắn)
Chu Chí Hâm 20 tuổi là sinh viên đại học. Sinh ra trong một gia đình giàu có. Tính cách :Nhây, vui vẻ nhưng cũng có lúc rất lạnh lùng. Hay bị bạn bè trêu là Chu Chân Núi. Có 2 người bạn thân tên Dư Vũ Hàm và Trương Cực
Tô Tân Hạo (y)
Tô Tân Hạo 17 tuổi là học sinh lớp 12. Sinh gia trong gia đình giàu có, hạnh phúc. Tính cách: Hoạt bát, vui vẻ, ngây thơ. Có 2 người bạn thân tên Tả Hàng và Đồng Vũ Khôn. Hay bị bạn bè trêu là Cừu xinh đẹp
Dư Vũ Hàm (gã)
Dư Vũ Hàm 20 tuổi là sinh viên đại học. Sinh gia trong gia đình giàu có. Có 2 người bạn thân là Chu Chí Hâm và Trương Cực. Tính cách : lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng về khi yêu Đồng Vũ Khôn lại ấm áp. Có hôn ước với Đồng Vũ Khôn
Đồng Vũ Khôn (em)
Đồng Vũ Khôn 17 tuổi là học sinh lớp 12. Sinh ra trong trong gia đình giàu có nhưng sau này do phá sản nên ba và mẹ kế bắt Đồng Vũ Khôn lấy Dư Vũ Hàm trong khi lúc đó Dư Vũ Hàm đang có người yêu nên Đồng Vũ Khôn bị Dư Vũ Hàm ghét .Mẹ ruột đã qua đời từ lâu. Tính cách : Trưởng thành, bên ngoài tỏ ra bình thường nhưng bên trong từ lâu đã vụn nát
Tác giả
Nhớ ủng hộ mình nha
Chap 1
Màn đêm buông xuống, phủ kín thành phố lớn. Những giọt mưa rơi xuống mái nhà, tạo nên một giai điệu buồn man mác. Trời đã vào thu, không khí se lạnh, gió thổi qua khiến những chiếc lá khô bay lả tả
Trong một con hẻm nhỏ, ánh đèn đường le lói chiếu xuống một bóng người đang thu mình ngồi co ro trong góc tường. Cậu bé khoảng 17 tuổi, mái tóc đen ướt đẫm dính vào trán, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Thân mặc chiếc áo hoodie xám đã ướt sũng, cơ thể run rẩy vì lạnh
Tả Hàng , cậu bé đang khóc. Nước mắt chảy dài trên má, hòa lẫn với nước mưa. Tiếng khóc nấc của cậu hỗn loạn, không thành tiếng
Tả Hàng (cậu)
Hic hic... hic hic...
Cậu lại một lần nữa chạy ra khỏi căn nhà đầy những tiếng la hét, mắng chửi. Bố mẹ cậu lại cãi nhau như thường lệ về những chuyện tiền bạc, về những lỗi lầm của nhau. Tiếng quát tháo, tiếng chửi rành rọt trong căn nhà khiến cậu sợ hãi đến nỗi chân run không đứng vững
Tả Hàng rùng mình nhớ lại những lời mẹ
Vũ Nhung
Mày không ra gì cả! Nhiều lần tao nói rồi, sao mày không chịu nghe! Tao sinh ra thằng này để làm gì chứ? /hét lên/
Những lời đó như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim cậu. Cậu không biết mình đã làm gì sai. Cậu chỉ muốn được yêu thương, được quan tâm. Nhưng có lẽ cậu sinh ra vốn là một sai lầm
Tả Hàng (cậu)
Mẹ... con không phải... hic hic... con không phải.../tự nhủ trong đầu, giọng nghẹn ngào/
Cậu ôm chặt đầu gối vào lòng, cố gắng thu nhỏ hơn nữa như thể muốn biến mất khỏi thế giới này
Đúng lúc đó, một bóng người đi từ phía con hẻm dừng lại. Người đó mặc áo khoác dài màu đen, tay cầm ô, dáng vẻ lạnh lùng nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ quan tâm không hiểu vì sao
Trương Cực - chàng sinh viên đại học 20 tuổi, con trai duy nhất của gia đình giàu có - vừa về nhà sau một buổi đi chơi cùng bạn bè. Anh vốn muốn đi thẳng về nhà, không quan tâm đến chuyện của người khác. Nhưng khi nhìn thấy bóng người đang run rẩy trong góc, anh dừng lại
Chu Chí Hâm, người bạn thân từ nhỏ của anh, đang cười đùa
Chu Chí Hâm (hắn)
Đi thôi Trương Cực, về nhà thôi. Trời lạnh lắm rồi /khoác tay lên vai bạn/
Anh gật đầu, định bước đi. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng khóc nhỏ vọng lại từ góc hẻm.
Tả Hàng (cậu)
Hic hic... hic hic...
Trương Cực dừng lại. Có một thứ gì đó trong tiếng khóc đó khiến anh bận tâm. Anh không hiểu vì sao mình lại quan tâm đến một người xa lạ. Nhưng anh vẫn quay lại
Dư Vũ Hàm (gã)
/dừng lại theo/
Chu Chí Hâm (hắn)
/dừng lại theo/
Dư Vũ Hàm (gã)
Này, có ai khóc kìa /giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt cũng hướng về phía bóng người đang ngồi/
Trương Cực bước đến gần hơn. Anh cúi xuống, nhìn thấy một cậu bé gầy gò, ướt đẫm, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên với vẻ sợ hãi
Trương Cực (anh)
Này, em không sao chứ? /giọng dịu xuống một cách hiếm thấy/
Tả Hàng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Cậu không ngờ có ai quan tâm đến mình. Trong một khoảnh khắc, cậu quên cả tiếng khóc
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh là ai? /giọng run rẩy/
Trương Cực không trả lời ngay. Anh cởi áo khoác của mình, đặt lên vai cậu
Trương Cực (anh)
Đi về nhà thôi, ướt lạnh hết rồi /giọng trầm nhưng ấm áp/
Tả Hàng (cậu)
Không... không được.../nghẹn ngào/
Tả Hàng (cậu)
Không về được...
Chu Chí Hâm và Dư Vũ Hàm cũng tiến lại gần
Chu Chí Hâm (hắn)
Sao thế? Có chuyện gì vậy? /vẻ lo lắng/
Dư Vũ Hàm nhíu mày. Gã nhìn cậu b với ánh mắt phức tạp. Vừa tò mò, vừa quan tâm
Trương Cực (anh)
Để tôi đưa em ấy về nhà
Tả Hàng (cậu)
/lắc đầu quyết liệt/
Tả Hàng (cậu)
Đừng! Đừng đưa em về! Em sợ! /hét lên, giọng run rẩy/
Tiếng hét của cậu vang vọng trong con hẻm nhỏ, thu hút sự chú ý của vài người đi đường
Dư Vũ Hàm (gã)
Sao lại hét lên như vậy? Làm người ta chú ý /lên tiếng/
Trương Cực nhìn cậu, thấy đôi mắt cậu đỏ hoe, đầy sợ hãi. Anh thở dài
Trương Cực (anh)
Thôi được rồi, không đưa về. Ở đây có ai nhà không? Em có người thân nào có thể gọi không? /giọng dịu dàng hơn/
Tả Hàng (cậu)
Hic hic... không có ai... chỉ có... hic hic... hai người bạn.../khóc nức nở/
Chu Chí Hâm (hắn)
Gọi điện cho bạn em đi
Tả Hàng (cậu)
Không... điện thoại em để ở nhà...
Trương Cực (anh)
/đứng dậy, nhìn hai người bạn/
Trương Cực (anh)
Thôi, để tao ở đây với em ấy một lát. Phiền hai người về trước đi
Dư Vũ Hàm (gã)
Mày định làm gì? /nhướng mày/
Trương Cực (anh)
Tao sẽ ở đây cho đến khi em ấy bình tĩnh lại
Chu Chí Hâm (hắn)
Được rồi, mày làm chuyện tốt đấy. Nhưng đừng có làm gì linh tinh nhé
Trương Cực (anh)
Đi đi /lườm hắn một cái/
Chap 2
Hai người bạn bước đi, để lại Trương Cực và Tả Hàng trong con hẻm nhỏ. Trời mưa vẫn rơi không ngớt, nhưng may mắn là họ đã có ô che
Anh ngồi xuống cạnh cậu, giữ khoảng cách đủ gần để sưởi ấm nhưng không quá gần gây áp lực
Trương Cực (anh)
Em tên là gì? /giọng nhẹ nhàng/
Tả Hàng (cậu)
Tả... Tả Hàng.../ngập ngừng một lát rồi đáp/
Trương Cực (anh)
Tả Hàng? Tên hay đấy /khóe môi cong lên một chút/
Tả Hàng nhìn lên, lần đầu tiên nhìn rõ khuôn mặt người lạ. Anh cao lớn, khuôn mặt sắc nét, đôi mắt đen sâu thẳm như có thể nhìn thấu tâm can. Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một cách kỳ lạ
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh tên là gì?
Trương Cực (anh)
Trương Cực
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh có thể... ở lại với em một lát không? Em sợ.../giọng run rẩy/
Trương Cực (anh)
Được chứ /gật đầu/
Hai người ngồi đó trong im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng thở của họ. Tả Hàng dần bình tĩnh lại, cơ thể không còn run rẩy nữa. Cậu nhìn lên trời, thấy bầu trời đêm tối đen như mực
Tiếng mưa rơi xuống mái tôn, tạo nên những âm thanh nhịp nhàng. Trong con hẻm nhỏ, hai người vẫn ngồi đó, im lặng nhưng không gượng ép. Trương Cực đã quen với việc giữ im lặng, anh không phải người hay nói nhiều. Nhưng đối với cậu bé này, anh cảm thấy cần phải nói điều gì đó
Trương Cực (anh)
Em có muốn kể chuyện gì không? /giọng trầm nhưng dịu dàng/
Tả Hàng (cậu)
Không... em không muốn.../lắc đầu/
Trương Cực (anh)
Anh hiểu / gật đầu/
Trương Cực (anh)
Nếu em không muốn nói, thì thôi. Nhưng nếu em cần ai đó ngồi đây, anh sẽ ở đây
Tả Hàng nhìn lên, đôi mắt cậu ánh lên vẻ biết ơn. Tim cậu đập nhanh hơn, cậu không hiểu vì sao mình lại cảm thấy như vậy khi ở bên người lạ này
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh tốt quá...
Trương Cực (anh)
Anh không tốt. Anh chỉ làm điều mà người khác có thể làm /lắc đầu/
Tả Hàng cúi đầu, nhìn xuống đôi tay mình. Cậu nghĩ về những chuyện xảy ra ở nhà. Tiếng la hét, những lời chửi rủa, những ánh mắt lạnh lùng của ông bà, những ngày tháng sống trong sợ hãi...
Tả Hàng (cậu)
Em... em không muốn về nhà.../giọng nghẹn ngào/
Trương Cực (anh)
Sao vậy? Ở nhà có chuyện gì vậy? /nhíu mày/
Tả Hàng (cậu)
/lắc đầu, không nói gì/
Tả Hàng (cậu)
Không... không có gì... /nói dối/
Trương Cực nhìn cậu, hiểu rằng cậu không muốn nói. Anh không ép
Trương Cực (anh)
Được rồi, em không cần nói. Nhưng nếu em cần chỗ nào đó để trốn, anh có thể giúp
Tả Hàng (cậu)
/gẩng đầu lên, mắt sáng lên một chút hy vọng/
Tả Hàng (cậu)
Thật sao? Anh có thể giúp em? /giọng đầy mong đợi/
Trương Cực (anh)
Anh có một căn hộ nhỏ ở gần đây. Nếu em cần, có thể ở đó tạm /gật đầu/
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh thật sự giúp em?
Trương Cực (anh)
Anh nói thật /gật đầu/
Tả Hàng cảm thấy như có một tia sáng len lỏi vào cuộc đời tối tăm của mình. Cậu không biết người lạ này có thể tin tưởng không, nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác
Tả Hàng (cậu)
Cảm ơn anh... cảm ơn anh nhiều.../giọng run rẩy vì xúc động/
Trương Cực (anh)
/đứng dậy, đưa tay ra giúp cậu/
Tả Hàng nắm lấy tay anh, đứng dậy. Chạm vào bàn tay ấy, cậu cảm thấy một cảm giác lạ - an toàn, ấm áp
Cậu khóc, nhưng lần này là khóc vì biết ơn
Trương Cực (anh)
Đừng khóc nữa /giọng dịu dàng như chưa từng thấy/
Hai người bước đi trong đêm mưa, bóng họ dần biến mất trong con hẻm tối tăm. Trương Cực dẫn đường, còn Tả Hàng theo sau, tim đập nhanh không hiểu vì sao
Cậu nhìn bóng lưng cao lớn của người đi trước, cảm thấy một cảm giác lạ trong lòng. Cậu không biết đó là gì - có thể là biết ơn, có thể là một thứ cảm xúc khác mà cậu chưa từng trải qua
Tả Hàng (cậu)
Trương Cực.../ thì thầm, như thử gọi tên người đó/
Tả Hàng (cậu)
Không... không có gì.../lắc đầu, mặt đỏ bừng/
Trương Cực (anh)
/hông hỏi thêm, quay đầu tiếp tục đi/
Họ đến một tòa nhà cao tầng, sang trọng. Trương Cực dẫn vào thang máy, lên tầng 15. Căn hộ của anh rộng rãi, được trang bị đầy đủ tiện nghi.
Tả Hàng (cậu)
Em có thể ở đây tạm /mở cửa/
Tả Hàng bước vào, nhìn ngó xung quanh. Căn hộ rất khác với căn nhà của cậu. Sạch sẽ, ấm cúng, đầy ánh sán
Tả Hàng (cậu)
Đẹp quá... / thì thầm/
Trương Cực (anh)
Phòng ngủ ở đằng kia. Em có thể nghỉ ở đó /gật đầu/
Cậu gật đầu, mắt đã bắt đầu nhắm lại vì mệt. Cả ngày hôm nay quá mệt mỏi cãi nhau, khóc, chạy trốn, gặp người lạ...
Tả Hàng (cậu)
Anh...anh có thể ở lại với em một lát không? Em... em sợ.../giọng run rẩy/
Trương Cực nhìn cậu, thấy đôi mắt cậu đầy sợ hãi. Anh gật đầu
Trương Cực (anh)
Được /ngồi xuống chiếc sofa/
Tả Hàng nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà. Cậu không ngủ được ngay trong đầu cậu vẫn vang vọng tiếng la hét ở nhà, những lời mẹ chửi, những ánh mắt ghét bỏ của ông bà...
Tiếng khóc nhỏ vọng ra từ phòng ngủ. Trương Cực nghe thấy, anh đứng dậy, bước đến cửa phòng
Trương Cực (anh)
Này, em không sao chứ? / giọng lo lắng/
Tả Hàng (cậu)
Không... em không sao.../lắc đầu/
Trương Cực nhìn cậu, thấy đôi mắt cậu đỏ hoe. Anh ngồi xuống mép giường
Trương Cực (anh)
Nếu em muốn khóc thì khóc đi. Anh sẽ ở đây /giọng trầm nhưng ấm áp/
Tả Hàng nhìn lên, thấy ánh mắt anh dịu dàng. Cậu không kìm được nữa, khóc nức nở
Tả Hàng (cậu)
Hic hic... hic hic... cậu ơi... em... em sợ lắm..
Trương Cực (anh)
/Im lặng, đặt tay lên vai cậu, vỗ về nhẹ/
Trương Cực (anh)
Đừng sợ. Có anh đây /giọng trầm nhưng đầy an ủi/
Khóc, nước mắt chảy dài trên má. Trong lòng cậu có một cảm giác lạ như thể người này là một nơi an toàn, một bờ để cậu bám vào.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play