MÁU VÀ ÁNH SÁNG
Trần Tử Dương -6tuổi
Trong căn nhà cũ kỹ nằm cuối con hẻm.
Một bóng người nhỏ bé đang cố nhón chân rửa bát.
Nước lạnh khiến hai bàn tay đỏ lên.
Trần Tử Dương-6tuổi
//Vừa rửa bát vừa ngáp//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Bụng đói tới cồn cào//
Một người đàn ông nồng nặc mùi rượu bước vào.
Trần Tử Dương-6tuổi
//Giật mình//
Trần Tử Dương-6tuổi
Dạ...dạ con đây.
Trần Tử Dương-6tuổi
Con không có...
Đứa trẻ sáu tuổi ngã lăn xuống đất.
Cha Dương
Tao vừa về đã không thấy cơm!
Trần Tử Dương-6tuổi
//Vội bò dậy//
Trần Tử Dương-6tuổi
Con làm ngay.
Trần Tử Dương-6tuổi
Con làm ngay.
Cha Dương
//Đá vào chân ghế//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Chạy vào bếp//
Một bát cơm nóng được đặt lên bàn.
Cha Dương
//Ăn vài miếng rồi nhíu mày//
Cả bát cơm hất xuống đất.
Cha Dương
Mày muốn đầu độc tao?
Trần Tử Dương-6tuổi
//Cúi đầu//
Trần Tử Dương-6tuổi
Con xin lỗi.
Trần Tử Dương-6tuổi
Con làm lại ngay.
Cha Dương
Ngày nào cũng xin lỗi.
Cha Dương
Xin lỗi có ăn được không?
Trần Tử Dương-6tuổi
//Không nói nữa//
Nói thêm chỉ bị đánh thêm.
Một người phụ nữ từ phòng ngủ bước ra.
Cha Dương
//Chỉ xuống đất//
Cha Dương
Con trai bà nấu ăn như cho chó.
Mẹ Dương
Đừng có mà đánh chết nó.
Mẹ Dương
Nó mà chết thì không ai làm việc cho ông đâu.
Trần Tử Dương-6tuổi
//Vẫn cúi đầu//
Máu rịn ra từ đầu ngón tay.
Mẹ Dương
//Lấy son môi ra tô//
Mẹ Dương
Tối nay tôi về muộn.
Cha Dương
//Cười// Có khách?
Giống như căn nhà này chỉ có họ.
Còn đứa trẻ quỳ dưới đất chẳng tồn tại.
Căn nhà trở nên yên tĩnh.
Trần Tử Dương-6tuổi
//Ngồi trong bếp//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Ôm đầu gối//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Bụng đói//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Tay đau//
Trần Tử Dương-6tuổi
//Mắt nhìn ra cửa sổ//
Một người cha đang cõng con gái trên vai.
Đa nhân vật
Ba từng lừa con bao giờ chưa?
Nhỏ tới mức không ai nghe thấy.
Trần Tử Dương-6tuổi
Ba là gì vậy?
Trần Tử Dương sáu tuổi ngủ trên nền bếp lạnh ngắt.
Sẽ có người dạy cậu biết.
Vu Tử Hoài -6tuổi
Biệt thự họ Vu sáng rực như ban ngày.
Người giúp việc cúi người.
Đa nhân vật
Đến giờ ăn tối rồi.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Đang ngồi dưới sàn//
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Trước mặt là hàng chục khối gỗ được xếp ngay ngắn//
Đa nhân vật
Ông bà chủ đang đợi.
Dài đến mức một đứa trẻ sáu tuổi ngồi ở đầu này sẽ thấy đầu kia thật xa.
Cha cậu đang xem tài liệu.
Mẹ cậu đang trả lời tin nhắn.
Đa nhân vật
//Đặc thức ăn xuống//
Đa nhân vật
Thiếu gia dùng bữa.
Bữa cơm kéo dài hai mươi phút.
Chỉ có tiếng dao nĩa va chạm.
Mẹ Hoài
Tuần sau tôi sang Anh.
Mẹ Hoài
//Uống một ngụm nước//
Cha Hoài
//Biết bà đang nói ai//
Mẹ Hoài
Đừng để nó làm mất mặt nhà họ Vu.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Ngồi im//
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Tiếp tục ăn cơm//
Giống như cuộc trò chuyện đó chẳng liên quan tới mình.
Cha Hoài
Tôi còn cuộc họp.
Người phụ nữ cũng cầm túi xách.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Đột nhiên lên tiếng//
Bởi vì đứa con này rất ít khi chủ động nói.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Siết chặt góc áo//
Vu Tử Hoài -6tuổi
Hôm nay là ngày gì?
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Cúi đầu//
Vu Tử Hoài -6tuổi
Không có gì.
Căn phòng rộng lớn chỉ còn mình cậu.
Người giúp việc nhìn theo.
Đa nhân vật
Ngày định nói gì với ông bà chủ vậy?
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Nhìn chiếc ghế trống đối diện//
Vu Tử Hoài -6tuổi
Hôm nay...
Vu Tử Hoài -6tuổi
Là sinh nhật con.
Bà nhìn chiếc hộp nhỏ bên cạnh cậu.
Bên trong là một chiếc bánh kem mini.
Bởi vì không có ai để thổi cùng.
Không có ai để chúc mừng.
Hôm nay là sinh nhật của cậu.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Lắc đầu//
Vu Tử Hoài -6tuổi
Không sao.
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Nhìn chiếc bánh//
Vu Tử Hoài -6tuổi
//Giọng rất bình tĩnh//
Vu Tử Hoài -6tuổi
Con quen rồi.
Cậu ngồi bên cửa sổ đến tận sáng.
Nhìn từng căn nhà ngoài phố lần lượt tắt đèn.
Nếu một ngày mình biến mất.
Trần Tử Dương -8 tuổi
Tử Dương vẫn đang ngồi giặt quần áo ngoài sân.
Hai bàn tay nhỏ ngâm trong nước lạnh tới tê dại.
Tiếng cha mẹ cậu nói chuyện.
Cho tới khi nghe thấy tên mình.
Mẹ Dương
Thằng nhóc năm nay tám tuổi rồi nhỉ?
Cha Dương
//Ngửa đầu uống rượu//
Mẹ Dương
Cũng bán được giá.
Trần Tử Dương -8tuổi
//Động tác giặt đồ khựng lại//
Cha Dương
//Cười// Tôi cũng nghĩ vậy.
Cha Dương
Nuôi nó bao năm rồi.
Cha Dương
Đến lúc kiếm tiền.
Mẹ Dương
Tôi quen một người.
Mẹ Dương
Bà ta đang tìm trẻ con.
Mẹ Dương
Một khoản đủ cho ông uống rượu nửa năm.
Cha Dương
//Hai mắt lập tức sáng lên//
Mẹ Dương
Đứa nhỏ này mặt mũi cũng được.
Mẹ Dương
Không lo bán không được.
Tiếng cười vang lên trong căn nhà nhỏ.
Trần Tử Dương -8tuổi
//Ngồi ngoài sân//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Bàn tay vẫn ngâm trong nước//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Cảm thấy lạnh hơn lúc nãy rất nhiều//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Đứng lên//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Giống như chưa nghe thấy gì//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Giống như không biết gì//
Mẹ Dương
//Nhìn cậu vài giây//
Mẹ Dương
//Sau đó bật cười//
Mẹ Dương
Nếu có người giàu nhận nuôi.
Mẹ Dương
Con có thích không?
Trần Tử Dương -8tuổi
//Cúi đầu//
Trần Tử Dương -8tuổi
Con không biết.
Mẹ Dương
Sao lại không biết?
Trần Tử Dương -8tuổi
//Im lặng//
Bởi vì cậu biết không phải nhận nuôi.
Cha Dương
//Say khướt bước vào//
Cha Dương
//Đá đá vào chân cậu//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Lập tức mở mắt//
Cha Dương
//Cười// Nếu mày đi rồi.
Cha Dương
Tao đỡ tốn tiền nuôi.
Cha Dương
Người ta thích trẻ ngoan.
Trần Tử Dương -8tuổi
Dạ hiểu.
Cha Dương
Mày đúng là thứ hữu dụng nhất trong cái nhà này.
Trần Tử Dương -8tuổi
//Nhìn trần nhà//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Rất lâu//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Rồi khẽ co người lại//
Thì ra bản thân không phải con trai họ.
Một món đồ có thể đổi lấy tiền.
Mẹ cậu dẫn về một người khách.
Đó là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi.
Bà ta nhìn cậu từ đầu đến chân.
Giống như đang đánh giá một món hàng.
Cha Dương
//Cười nịnh nọt//
Cha Dương
Nuôi thêm là được.
Cha Dương
Thằng bé nghe lời lắm.
Đa nhân vật
//Nâng cầm cậu lên//
Đa nhân vật
Gương mặt này...
Trần Tử Dương -8tuổi
//Đứng im//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Không phản kháng//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Không nói chuyện//
Trần Tử Dương -8tuổi
//Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đất//
Lại quyết định cả cuộc đời của một đứa trẻ tám tuổi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play