Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chồng Tôi Bị Vợ Dạy Hư.

1

Chiếc xe sang màu đen dừng trước cánh cổng biệt thự rộng lớn của nhà họ Trần.
Pháp Kiều ngồi yên trong xe, hai tay siết chặt chiếc túi vải cũ đã bạc màu. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bước chân vào nơi xa hoa như thế này.
Cánh cổng từ từ mở ra.
Biệt thự hiện lên như một tòa lâu đài. Khu vườn rộng lớn, đài phun nước giữa sân, hàng chục người giúp việc đang tất bật làm việc.
Người giúp việc mở cửa xe.
Giúp việc
Giúp việc
Thiếu phu nhân, mời cậu vào.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//cúi đầu bước xuống.//
Tiếng giày của cậu vang lên trên nền đá hoa cương bóng loáng.
Vừa bước vào sảnh chính, Kiều đã nhìn thấy ba mẹ Dương đang đứng đợi.
Mẹ Dương là người bước tới trước.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
//nhìn cậu từ đầu đến chân, đôi mắt thoáng xót xa.//
Đứa trẻ này gầy quá.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
Con là Kiều phải không?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//khẽ gật đầu.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
//nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.//
Mẹ Dương
Mẹ Dương
Từ nay đây là nhà của con. Đừng sợ.
Nghe câu nói ấy, cổ họng Kiều nghẹn lại.
Đã rất lâu rồi không ai nói với cậu những lời dịu dàng như thế.
Ba Dương cũng mỉm cười.
Ba Dương
Ba Dương
Nếu Dương có bắt nạt con thì cứ nói với bác.
Mẹ Dương lập tức tiếp lời.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
Nó khó tính từ nhỏ, bác cũng đau đầu lắm.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//ngơ ngác nhìn hai người.//
Hoàn toàn khác với những gì cậu tưởng tượng.
Đúng lúc ấy.
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang.
Cả căn phòng như yên tĩnh hơn.
Dương xuất hiện.
Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, vừa từ bệnh viện trở về.
Gương mặt điển trai, khí chất trưởng thành nhưng ánh mắt lạnh đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.
Dương dừng lại trước mặt Kiều.
Anh nhìn cậu vài giây.
Kiều căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
Dương.
Mẹ anh gọi.
Mẹ Dương
Mẹ Dương
Đây là Kiều.
Đăng Dương
Đăng Dương
//khẽ gật đầu.//
Đăng Dương
Đăng Dương
Tôi biết.
Chỉ hai chữ, sau đó anh nhìn sang Kiều.
Đăng Dương
Đăng Dương
Chào.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//hơi bất ngờ. vội cúi đầu.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ… chào anh.
Dương không nói thêm gì.
Anh đưa mắt nhìn chiếc vali nhỏ bên cạnh Kiều.
Đăng Dương
Đăng Dương
Có mỗi nhiêu đó?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//ngập ngừng//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ..
Thực ra toàn bộ tài sản của cậu chỉ có vậy.
Dương im lặng vài giây.
Không biết nghĩ gì.
Rồi anh quay sang quản gia.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ngày mai dẫn em ấy đi mua đồ.
Quản gia
Quản gia
Vâng thưa thiếu gia.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//vội lắc đầu.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Không cần đâu ạ.
Đăng Dương
Đăng Dương
//nhìn cậu.//
Ánh mắt lạnh đến mức Kiều lập tức im bặt.
Đăng Dương
Đăng Dương
Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
...
Mẹ Dương ngồi bên cạnh chỉ biết thở dài.
Lại nữa rồi.
Cái kiểu quan tâm mà như đang ra lệnh.
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Ang ang iu oi nì
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Ủng hộ tuôi nha
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Iu tất cạ mọi ngừ
Hihi

2

Buổi tối.
Cả gia đình ngồi ăn cơm.
Dương gần như không nói chuyện.
Anh chỉ thỉnh thoảng trả lời vài câu khi ba mẹ hỏi.
Bầu không khí khiến Kiều vô cùng áp lực.
Trong lúc gắp thức ăn, tay cậu vô tình run lên làm rơi chiếc đũa xuống sàn.
Kiều lập tức đứng dậy.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Xin lỗi…
Nhưng một đôi đũa khác đã được đặt trước mặt cậu.
Đăng Dương
Đăng Dương
//bình thản nói.//
Đăng Dương
Đăng Dương
Ăn đi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//ngơ ngác.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ?
Đăng Dương
Đăng Dương
Đồ ăn nguội rồi.
Nói xong anh tiếp tục ăn như chưa có gì xảy ra.
Ba Dương nhìn con trai rồi bật cười.
Mẹ Dương cũng cười theo.
Chỉ có Kiều là không hiểu chuyện gì.
Bởi đây là lần đầu tiên trong rất nhiều năm.
Có người không mắng cậu khi cậu làm sai.
Tối hôm đó, sau khi được dẫn lên phòng.
Kiều ngồi trên chiếc giường mềm mại, nhìn căn phòng rộng lớn đến ngẩn người.
Cậu cứ nghĩ mình đang mơ.
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//Mở cửa ra.//
Dương đang đứng bên ngoài.
Trên tay anh là một hộp thuốc.
Đăng Dương
Đăng Dương
Vết thương ở tay.
Thật ra nói quan tâm chắc là có á. Vốn bản năng bác sĩ nên anh mới làm vậy thôi 🙄
Kiều giật mình nhìn xuống cổ tay mình.
Lúc dọn đồ bị va quẹt nên trầy một chút.
Nhỏ đến mức chính cậu còn không để ý.
Vậy mà Dương lại nhìn thấy.
Đăng Dương
Đăng Dương
Thoa thuốc đi.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//nhận lấy hộp thuốc.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ… cảm ơn anh.
Đăng Dương
Đăng Dương
//Khẽ gật đầu.//
Lúc quay đi, anh bất chợt nói.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ở đây không ai đánh em nữa đâu.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//Sững người.//
Dương không quay lại.
Nhưng anh biết.
Những vết bầm cũ trên cổ tay và cánh tay của Kiều không thể tự nhiên mà có.
Cánh cửa khép lại.
Kiều đứng yên giữa căn phòng.
Đôi mắt dần đỏ lên.
Có lẽ...
Cuộc sống mới của cậu ở nhà họ Trần sẽ không đáng sợ như cậu từng nghĩ.
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Hú là la
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Kiểu tui viết bị nghĩ gì ghi đó á
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Lý lịch mấy nhân vật này...
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
...hong ấy anh mình bỏ qua dùm e nha
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Iu mụi ngừ :33

3

Sau lễ cưới đơn giản, Pháp Kiều chính thức chuyển khỏi biệt thự nhà họ Trần để đến sống cùng Dương tại căn nhà riêng của anh.
Nói là vợ chồng.
Nhưng cả hai đều hiểu rõ.
Đây chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Dương cần một người bạn đời phù hợp để gia đình yên tâm.
Kiều cần một nơi để bắt đầu lại cuộc sống.
Vậy thôi.
Sáng hôm ấy.
Chiếc vali của Kiều được quản gia đưa đến căn nhà riêng của Dương.
Ngôi nhà không quá xa hoa như biệt thự chính nhưng vẫn rộng lớn đến mức khiến người khác choáng ngợp.
Dương vừa từ bệnh viện về.
Đăng Dương
Đăng Dương
//nhìn đống hành lý rồi nhìn Kiều.//
Đăng Dương
Đăng Dương
Phòng trên lầu, phòng bên trái.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Dạ.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//mỉm cười.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Cảm ơn anh.
Dương gật đầu rồi đi thẳng vào phòng làm việc.
Kiều đã quen với kiểu nói chuyện cụt ngủn ấy.
.
Suốt một tháng qua, cậu nhận ra Dương không hề ghét mình.
Chỉ là anh thật sự rất… cứng nhắc.
Buổi tối.
Dương trở về sau hơn mười hai tiếng làm việc liên tục.
Vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn.
Đăng Dương
Đăng Dương
//Anh khựng lại.//
Trên bàn là vài món ăn đơn giản.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//từ bếp bước ra.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh về rồi à?
Đăng Dương
Đăng Dương
Ừ.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hôm nay em nấu thử vài món.
Đăng Dương
Đăng Dương
//nhìn bàn ăn//
Đăng Dương
Đăng Dương
Tại sao?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//chớp mắt.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hả.?
Đăng Dương
Đăng Dương
Tại sao phải nấu?
Pháp Kiều
Pháp Kiều
...
Kiều suýt bật cười.
Người bình thường sẽ nói cảm ơn hoặc hỏi món gì.
Còn Dương lại hỏi tại sao phải nấu.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Vì đến giờ ăn tối rồi.
Đăng Dương
Đăng Dương
Anh có thể đặt đồ ăn.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhưng đồ nhà nấu sẽ tốt cho sức khỏe hơn.
Dương im lặng vài giây.
Nghe cũng hợp lý.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ừ.
Rồi anh ngồi xuống ăn.
Kiều chống cằm nhìn.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Ngon không anh?
Dương nhai xong mới trả lời.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ăn được.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
...
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//phì cười.//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Anh khen người khác khó lắm hả?
Đăng Dương
Đăng Dương
Không.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Vậy sao giống miễn cưỡng quá vậy.
Dương suy nghĩ vài giây.
Đăng Dương
Đăng Dương
Ngon.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
...
Đăng Dương
Đăng Dương
Rất ngon.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//bật cười thành tiếng.//
Không hiểu sao nhìn anh cố gắng khen người khác lại buồn cười như vậy.
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Aaaaa
Ananiuoi!!
Ananiuoi!!
Iu tui khum vại

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play