Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Không Lời - Gl

#1. Quá khứ.

Giản Yên - ở tuổi 17 , cô đã từng nghĩ rằng mình đã chạm tới hạnh phúc. Cô và người ấy - Nhật Dao - một tiểu thư nhà giàu, dịu dàng mà bướng bỉnh đã cùng nhau đi qua những ngày thanh xuân rực rỡ nhất : cùng trốn học, cùng ngắm sao, nắm tay nhau đi dưới mưa , cùng mơ về tương lai nơi cả hai có thể tự do yêu thương.
Giản Yên mất cha mẹ từ nhỏ, sống với bà nội hiền hậu, và Nhất Hạ cũng là người đầu tiên khiến cô tin rằng mình xứng đáng được yêu.
Nhưng rồi, vào một đêm mùa hạ, cậu biến mất không một tin nhắn , không một lời chia tay. Chỉ có lá thư dang dở với nét chữ vội vã ngắt quãng, mùi hương nhài còn vương trên tấm chăn, tiếng khóc tuyệt vọng của cô gái tuổi 17 khóc đến khàn giọng.
Mười năm trôi qua. Bà nội mất, căn nhà xưa đóng bụi. Giản Yên giờ là giám đốc sáng giá, giọng nói bình thản, ánh mắt lạnh nhạt. Thế nhưng trong ngăn tủ đóng kín vẫn còn bức ảnh Polaroid - hai cô gái tuổi mới lớn, cười dưới ánh hoàng hôn đậm màu . Mỗi lần nhìn, tim cô vẫn nhói như đêm ấy chưa từng qua đi .
Sau mười năm, người ấy đã trở về nước. Thành phố vẫn thế , vẫn vẻ đông đúc , ồn ào , chỉ có trong lòng là tiếng gọi nhức nhối của cái tên đầy tội lỗi - Giản Yên.
____________________
Tui viết truyện gl hỏng bt có hay không
mọi người đọc rồi cho tôi xin góp ý nha!
Lần đầu viết truyện gl hơi lo🫰
Cảm ơn đã đọc truyện Không Lời của tui 🫰🫰🫰
♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

#2. Trở về nước.

Hồ sơ việc làm đầu tiên sau nhiều năm ở nước ngoài , cậu nộp vào một công ty thiết kế có tiếng. Không biết rằng chính nơi ấy - tầng 14 , phòng giám đốc - Giản Yên đang ngồi chễm trệ trên ghế.
Sáng hôm phỏng vấn, trời đổ mưa nhẹ. Nhật Dao đến trễ vài phút vì kẹt xe, khi bước vào phòng vừa định cuối đầu xin lỗi thì ánh mắt va phải đôi mắt kia. Một khoảnh khắc, không gian như đông cứng lại .
Cô gái ngồi phía đối diện, trong bộ vest đen tinh tế, mái tóc búi gọn, gương mặt điềm tĩnh đến mức xa lạ. Nhưng chỉ cần một ánh nhìn, cậu đã biết đó là Giản Yên. Người đã từng nắm tay mình chạy qua cơn mưa năm tháng còn mười bảy. Người từng ôm mình khóc dưới ánh đèn vàng. Người từng đập cửa nhà mình, gọi tên đến khàn giọng.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"ngồi đi "
Giọng nói ấy vang lên bình thản, như không hề nhận ra. Nhưng Nhật Dao biết rõ cô ấy nhớ. Từng nhịp thở, từng cái chớp mắt, nhịp tim đều là vết nức kìm nén.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"tên cô là...?"
Nhật Dao
Nhật Dao
"Là-..." //giọng run run//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi nhớ rồi . Cô từng học ở trường số năm, đúng không? Mười năm trước?"
Một thoáng im lặng thôi nhưng đủ khiến không khí trở nên nặng trĩu. Ngoài cửa kính, mưa nặng hạt hơn.
Nhật Dao
Nhật Dao
//mím môi,gật đầu//"phải"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Thật trùng hợp "// cười nhạt//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"khi đó có người từng nói , ' sau này dù ở đâu cũng sẽ quay lại tìm tôi '. Hoá ra lại đến bằng hồ sơ xin việc "
Không khí đặc quánh lại, nặng như thể mọi lời muốn nói đều nghẹn ở cổ.
Nhật Dao
Nhật Dao
"Tôi-..."//mở miệng//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"không cần"//đẩy hồ sơ về phía trước//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"cô có thành tích tốt"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"nhưng công ty tôi không tuyển người có tiền sự..."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"... biến mất không lý do"
Giọng cô bình tĩnh đến tàn nhẫn. Mỗi chữ phát ra đều như nhát dao sắc lẹm cứa vào lòng người.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Nếu không còn gì , cô có thể về "
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"tôi không muốn trễ lịch họp "
Nhật Dao
Nhật Dao
//đứng dậy , cúi đầu , tay run nhẹ //
Nhật Dao
Nhật Dao
//bước đến cửa //
Khi bước đến cửa, phía sau vang lên giọng nói khẽ đến mức nghe như ảo giác.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Bà tôi mất rồi"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Bà vẫn giữ tấm ảnh có cô trong ví ..."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"đến tận khi mất..."
Cánh cửa khép lại. Ngoài kia, mưa rơi lác đác, đập vào cửa kính lạnh lẽo, nơi tim người đã ướt đẫm.
Cậu bước ra khỏi căn phòng ấy , thở hắt ra một hơi , không phải nhẹ nhõm mà như năng nệ của tội lỗi , cái cảm giác này hơi khó chịu , cậu cứ muốn xin một cơ hội nhưng biết nó là một điều xa xỉ với những gì bản thân đã làm .
Giản Yên không hề nhúc nhích khỏi ghế, ánh mắt vẫn dán vào tập hồ sơ vừa rồi. Ngón tay cô khẽ miết nhẹ lên dòng chữ "Nhật Dao" trên bìa. Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã ngập trong ánh chiều tà, nhưng trong văn phòng vẫn là thứ ánh sáng nhân tạo lạnh lẽo. Cô thở một hơi rất khẽ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỏng tự giễu.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Cơ hội sao..." // lẩm bẩm//
Giọng cô chìm hẳn trong không gian tĩnh lặng , lạc lõng. Giản Yên nhẹ nhàng đặt tập hồ sơ xuống bàn, xoay ghế đối diện với khung cửa kính. Bóng dáng cô in trên nền trời đang dần chuyển màu, tĩnh lặng và cô độc. Có lẽ, những gì đã mất đi, vốn dĩ không nên cố gắng tìm lại. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận cái nhói quen thuộc trong lồng ngực. Một cảm giác tê tái lan tỏa, không đau đớn dữ dội mà âm ỉ, dai dẳng. Cô luôn biết rõ, sự biến mất của Nhật Dao năm ấy đã tạo nên một vết sẹo khó lành trong tâm hồn mình.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
//Mở mắt ra, với lấy chiếc điện thoại bàn, bấm số nội bộ.// "Thư ký An, hủy tất cả lịch trình tối nay của tôi".
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi muốn ở lại công ty thêm một lát."
Giọng cô vẫn giữ sự bình tĩnh thường thấy, không một chút dao động, dù trong lòng đang là một mớ cảm xúc hỗn độn. Cô không muốn gặp bất cứ ai vào lúc này, chỉ muốn ở một mình, trong căn phòng đầy ắp những kỷ niệm và những nỗi đau không thể gọi tên.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Và phiền cô, mang cho tôi một tách trà đen nóng, không đường."
Cô nói thêm, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm từ bên trong.
còn phía cậu.
Nhật Dao bước ra khỏi công ty , trời vốn mưa nhẹ bỗng rầm xuống như bão , từng giọt như trách móc rằng tại sao lại rời đi , cậu ngước mắt lên , nhìn cái trời đen kịt tằm tả , khẽ bung dù ra, rồi bước đi .
Nhật Dao
Nhật Dao
//ngước mắt lên//"... lạnh thật"
Giản Yên nghe tiếng mưa va đập vào cửa kính lớn hơn. Cô khẽ rùng mình, cơn lạnh không chỉ đến từ bên ngoài. Có lẽ cô đã quá quen với những cơn mưa như trút nước sau những cuộc gặp gỡ định mệnh. Nhấp một ngụm trà đen nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống hệt những gì cô đang cảm nhận. Cô không khỏi nghĩ đến việc cậu đang phải đối mặt với cơn mưa dữ dội ngoài kia.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Bất ngờ thật"// thì thầm, ánh//
Giản Yên nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn. Có lẽ, việc ở lại đây chỉ càng khiến mọi thứ thêm phần hỗn loạn. Cô đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ chạm vào lớp kính lạnh lẽo. Ngoài kia, những hạt mưa như roi quất vào mặt đường, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đến nhức nhối. Cô tự hỏi, liệu Nhật Dao có đang trú mưa ở đâu đó, hay vẫn đang cố chấp bước đi dưới màn trời đen kịt ấy. Cô khẽ nói, giọng vẫn đều đều.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Dù sao thì..."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"chuyện này cũng chẳng liên quan đến mình nữa rồi."
Tuy nói vậy, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác khó chịu len lỏi. Giản Yên vẫn luôn là người kìm nén cảm xúc, nhưng sự trở lại của cậu, dù chỉ trong chốc lát, đã khuấy động những tầng ký ức tưởng chừng đã ngủ yên. Cô quay người, đi về phía chiếc áo khoác đang treo trên mắc. Cô với lấy túi xách, kiểm tra lại điện thoại và ví tiền một cách cẩn trọng. Mưa càng lúc càng nặng hạt, Giản Yên biết mình sẽ lại phải đối mặt với sự ẩm ướt và lạnh lẽo khi bước chân ra khỏi cánh cửa công ty. Nhưng có lẽ, sự lạnh lẽo ấy cũng phần nào làm dịu đi cái cảm giác xáo trộn trong lòng cô lúc này.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Về thôi"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
//tự nhủ.// "Chẳng có gì đáng để ở lại đây thêm nữa."
Nhật Dao bước chậm , tí tách tí tách không phải tiếng mưa rơi mà là lộp bộp lộp bộp , nặng nề , gió trời lạnh buốt , chiếc dù trong tay cậu cũng vậy , lạnh như cách cậu đã rời đi không lời từ biệt . Giản Yên bước ra khỏi tòa nhà Hằng Thịnh, màn mưa dày đặc lập tức bao trùm lấy cô. Tiếng gió rít qua những khe cửa kính càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo của buổi chiều tà. Dù trong tay cô khẽ rung lên, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên mặt đường ướt sũng. Cô sải bước, cố gắng giữ cho nhịp chân đều đặn, như thể muốn trấn an chính mình. Giản Yên lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như tiếng lá rơi. Cô không quay đầu lại, biết rằng đằng sau cô, tòa nhà văn phòng kia vẫn sừng sững giữa màn mưa. Có lẽ, Nhật Dao vẫn còn ở đâu đó trong thành phố này, cũng đang bước đi dưới cơn mưa tương tự, với tâm trạng cũng nặng trĩu. Cô tự hỏi, liệu có một khoảnh khắc nào cậu nghĩ về cô không, hay tất cả chỉ là một sự tình cờ trớ trêu của số phận. Giản Yên hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi đi cái cảm giác bất an đang dần lớn lên trong lòng. cô thì thầm với chính mình, cố gắng giữ cho giọng nói thật bình tĩnh. Cô biết rằng, dù có tránh né thế nào, quá khứ vẫn luôn là một phần không thể tách rời. Cô dừng lại bên vệ đường, chiếc dù che khuất gần hết tầm nhìn. Có lẽ, việc quay trở lại là một sai lầm. Nhưng rồi, cô lại mỉm cười một cách yếu ớt. Giản Yên ngẩng đầu lên, để cho những hạt mưa lạnh buốt rơi xuống mặt. Cô không chạy trốn nữa. Dù là nỗi đau hay sự dằn vặt, cô cũng sẽ đối mặt với nó.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Có vẻ như trận mưa này sẽ còn dai dẳng"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Trở về nhà thôi"//lẩm bẩm//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Có lẽ không."//suy nghĩ//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Thật kỳ lạ" //giọng hơi run.//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Cứ ngỡ là mình đã quên đi rồi."// siết chặt cán dù//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Nhưng hóa ra, ký ức vẫn còn nguyên vẹn."
Nhật Dao bước đi , tay mân mê viền điện thoại , nhập tin nhắn rồi lại xóa , đầy do dự và ngần ngại , cái tên người nhận chói lóa hiện trên đầu bên phải điện thoại " Giản Yên " , cậu do dự không dám gửi , chỉ biết vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại sáng bừng.
Nhật Dao
Nhật Dao
"giá như lúc đó mình ở lại... viết nốt lời tạm biệt ..."//mân mê viền điện thoại //
Nhật Dao
Nhật Dao
"ha..."
Giản Yên đã về đến nhà. Căn hộ quen thuộc chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Cô không bật đèn, cứ thế ngồi xuống sofa, chiếc áo khoác vẫn còn vắt trên tay. Tiếng mưa bên ngoài đã dịu bớt, chỉ còn lất phất trên mái hiên, nhưng không khí vẫn đặc quánh một nỗi cô đơn khó tả.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Lạnh quá," //xoa xoa hai cánh tay//.
Cô biết cái lạnh này không phải đến từ thời tiết. Điện thoại trong túi xách rung nhẹ, nhưng Giản Yên không buồn lấy ra. Cô không có thói quen kiểm tra tin nhắn ngay lập tức, càng không mong đợi tin nhắn từ ai. Một lát sau, Giản Yên mới vươn tay lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện lên một vài thông báo công việc. Cô lướt qua chúng một cách thờ ơ, rồi ánh mắt chợt dừng lại ở một biểu tượng quen thuộc. Là một ứng dụng nhắn tin mà cô đã không mở từ rất lâu rồi.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tại sao lại là lúc này chứ?" // khẽ nhíu mày//.
Cô biết cậu thường dùng ứng dụng này để liên lạc với cô khi cả hai còn thân thiết. Cô không thể giải thích được lý do tại sao ứng dụng này vẫn còn tồn tại trên điện thoại của mình. Cô mở ứng dụng lên, màn hình hiện ra danh sách trò chuyện cũ. Tên của Nhật Dao ở ngay đầu tiên, kèm theo một biểu tượng tin nhắn đang soạn dở. Một dòng chữ nhấp nháy, rồi lại biến mất. Cô nhìn chằm chằm vào đó, trái tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tính làm gì đây?" // thầm nghĩ// "Gửi một tin nhắn xin lỗi muộn màng sao?"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
//cắn môi//. "Chẳng có ích gì đâu."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
// khóa điện thoại lại, đặt xuống bàn.//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tốt nhất là không nên có thêm bất cứ liên hệ nào nữa." // kiên quyết//
Giọng cô kiên quyết nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự mâu thuẫn.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Quá khứ thì cứ để nó ngủ yên đi."
Nhật Dao bên kia nhập một đoạn tin nhắn ngắn , không phải lời xin lỗi muộn màng , không phải lời giải thích vô nghĩa , chỉ là câu hỏi nhỏ . -" cậu còn giận tôi lắm phải không?" Một câu hỏi đơn điệu , chỉ như mơ hồ không quan trọng , tay cậu run run bấm gửi , tim đập nhanh như muốn nghẹt thở .
Nhật Dao
Nhật Dao
"... làm ơn"
Chiếc điện thoại đặt trên bàn bất ngờ sáng lên, rung nhẹ một cái. Giản Yên đang nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, bất giác mở mắt. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, thấy tên bạn hiện lên cùng với một tin nhắn ngắn ngủi. "Cậu còn giận tôi lắm phải không?" Giản Yên cau mày. Cô không thể tin được rằng sau từng ấy năm, đây lại là câu hỏi đầu tiên người ấy gửi đến. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Tin nhắn không phải là một lời xin lỗi muộn màng, cũng chẳng phải là một lời giải thích vô nghĩa. Nó chỉ đơn thuần là một câu hỏi, nhưng lại chạm đến đúng nơi mềm yếu nhất trong lòng cô.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Giận?" // lặp lại từ đó một cách chậm rãi//
Như đang nếm thử hương vị của nó. Cô khẽ cười, một nụ cười buồn bã. Giọng cô vang lên trong căn phòng trống rỗng, nghe thật xa lạ.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Không, tôi không giận."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi chỉ thấy thất vọng."//lẩm bẩm//
Cô đặt điện thoại xuống, không vội trả lời. Tim cô vẫn đập đều, nhưng trong lồng ngực là một cảm giác trống rỗng khó tả. Giản Yên nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp năm xưa, khi cả hai còn là những cô gái mười bảy tuổi, vô tư và đầy ước mơ. Những ký ức ấy giờ đây trở nên thật xa xôi, như thể thuộc về một kiếp sống khác. Giản Yên vươn tay ra, bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào bóng tối đang bao phủ. Cô đứng dậy, đi vào bếp, rót một cốc nước lọc. Hơi lạnh từ cốc nước thấm vào lòng bàn tay, giúp cô trấn tĩnh lại phần nào. Cô biết, dù có trả lời hay không, mối quan hệ giữa cô và Nhật Dao cũng thật khó có thể trở lại như xưa. Vết nứt đã có, và nó sẽ mãi mãi ở đó. Nhìn vào cốc nước.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi không biết cậu muốn gì.." //lẩm bẩm//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Nhưng tôi không còn là Giản Yên của mười năm trước nữa."
__________________
End

#3. Níu lấy nhau.

TT
_______________
Nhật Dao dừng bước , nhìn vào màn hình không hồi đáp rồi khẽ bật cười tự giễu , cậu tắt điện thoại , cất lại vào túi áo khoác , bước tiếp .
Nhật Dao
Nhật Dao
"...ha..."//bật cười tự giễu, bước tiếp//
Giản Yên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tin nhắn của Nhật Dao vẫn còn đó, không có dấu hiệu đã xem. Nụ cười tự giễu của cậu dường như hiện rõ qua trí tưởng tượng của cô. Cô khẽ lắc đầu. Tiếng gió đêm luồn qua khe cửa, tạo thành những âm thanh văng vẳng như lời thở dài. Cô biết cậu đang mong chờ một câu trả lời, một sự phản hồi, nhưng cô không thể.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Hà" // thở dài//. "cậu ta sẽ mong đợi điều gì chứ?"
Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh đèn đường vẫn còn lung linh dưới màn đêm, nhưng không thể xua đi được cái u ám trong lòng. Giản Yên nhớ lại những lời nói năm xưa, những lời hứa hẹn về một tương lai không có sự chia lìa. Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, cứa vào tâm hồn cô mỗi khi nhớ về.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi không có thời gian cho những trò đùa này." // thì thầm//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Mọi chuyện đã qua rồi."
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"... thì cứ để nó qua đi"
Giản Yên lấy chiếc điều khiển từ xa, bật một bản nhạc không lời du dương. Giai điệu trầm bổng vang lên, lấp đầy không gian tĩnh mịch. Cô quay trở lại sofa, nhắm mắt lại. Có lẽ, những bản nhạc cũ là thứ duy nhất có thể giúp cô đối mặt với những cảm xúc phức tạp trong lòng.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Tôi không giận" // lặp lại//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Nhưng tôi cũng không muốn phải nhắc lại chuyện này."//thầm nghĩ//
Cô biết, dù có mạnh mẽ đến đâu, những vết sẹo trong lòng vẫn sẽ luôn ở đó. Và sự trở lại của Nhật Dao sẽ chỉ khiến những vết sẹo ấy lại nhói lên, âm ỉ và dai dẳng. "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi"có lẽ đó là suy nghĩ mà Giản Yên cố gắng thuyết phục chính mình.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Thời gian sẽ chữa lành tất cả."
Nhật Dao trở về nhà , nơi đã phủ một lớp bụi vô hình , cậu bước vào , bật đèn lên , ánh đèn nay chói đến lạ , cậu đi tắm , đặt đồ ăn ngoài , ăn xong lại lôi điện thoại ra nghịch , rồi lại chờ đợi một dòng tin nhắn với hy vọng nhỏ bé níu kéo được tình cảm đã rạn nứt.
Nhật Dao
Nhật Dao
"... thời gian làm cậu ấy trở nên thật lạ lẫm"//lẩm bẩm chán nản//
Nhật Dao
Nhật Dao
"lạnh lùng...xa cách..."
Giản Yên ngồi trong căn hộ đã sáng đèn, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa sổ. Cô khẽ day thái dương, cảm giác mệt mỏi dường như đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Cô không biết Nhật Dao đã trở về nhà hay chưa, và có lẽ cũng đang đối mặt với những suy nghĩ tương tự như cô. Cô tự hỏi, liệu có phải cậu cũng đang chờ đợi một điều gì đó, giống như cách cô từng chờ đợi trong vô vọng.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Chờ đợi sao..." //thì thầm, khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
" cậu chờ gì ở tôi đây...?" //cười nhạt//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"chờ đợi là một cảm giác không dễ chịu chút nào... cứ tận hưởng đi"
Cô đứng dậy, đi đến tủ sách, rút ra một cuốn tiểu thuyết cũ. Mùi giấy đã ngả màu và mực in phai nhạt gợi nhớ về những buổi chiều yên ả, khi cô còn là một thiếu nữ. Những trang sách dần hiện ra dưới ánh đèn, nhưng tâm trí cô lại không thể tập trung vào những câu chữ. Hình ảnh Nhật Dao, dáng vẻ dứt khoát rời đi sau cuộc gặp mặt, lại hiện về rõ mồn một.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Nhật Dao...cậu mong tôi nói gì đây?" // miết nhẹ trang sách //
Cô khẽ hỏi, như thể đang đối thoại với một ai đó vô hình.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Một lời chào mừng sự trở lại ư? "
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Hay một lời trách móc cho sự biến mất đột ngột của cậu?"//thở dài //
Giản Yên thở dài. Cô biết mình không nên để những chuyện này ảnh hưởng đến mình. Cô đã mất mười năm để xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh trái tim mình. Cô tự nhủ, cố gắng đẩy lùi sự mềm yếu đang trỗi dậy.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Những cảm xúc thừa thãi"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"mình phải quên đi thôi."
Cô đặt cuốn sách xuống, rồi lại cầm điện thoại lên. Màn hình vẫn hiển thị tin nhắn của cậu, không có bất kỳ phản hồi nào từ cô. Giản Yên khóa màn hình, đặt điện thoại úp xuống bàn. Cô không muốn nhìn thấy nó nữa. Cô cởi bỏ bộ vest công sở, thay vào một chiếc váy lụa mỏng. Giản Yên cảm thấy cơ thể mình cần được thư giãn. Cô chìm vào giấc ngủ, mong rằng những ký ức về Nhật Dao sẽ tan biến theo bóng đêm.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Dù sao thì" // đứng dậy, đi vào phòng ngủ.// "Cũng đã quá muộn rồi."
Nhật Dao lại gửi thêm một dòng tin nhắn nhỏ dù biết sẽ không có sự phản hồi nào:" ngủ ngon" rồi cũng đi ngủ, để mọi thứ được yên vị.
Sáng hôm sau, Giản Yên tỉnh dậy với cảm giác đầu óc hơi nặng trĩu. Cơn mưa đêm qua đã tạnh, nhường chỗ cho một buổi sáng trong trẻo và lành lạnh. Cô đưa tay với lấy điện thoại, kiểm tra tin nhắn như một thói quen. Tin nhắn của cậu nằm đó, chưa được đọc. Nhưng ở dưới, một dòng tin nhắn mới xuất hiện, chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Ngủ ngon." Giản Yên nhìn chằm chằm vào màn hình, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Nhật Dao vẫn cứ kiên trì như vậy sao? Cô thở dài, khẽ lắc đầu.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"cậu nghĩ tôi sẽ trả lời à?" // lẩm bẩm, đặt điện thoại trở lại bàn//.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Không có chuyện đó đâu."
Cô bước vào phòng tắm, vặn vòi nước ấm. Hơi nước bốc lên làm mờ gương, phản chiếu một gương mặt có phần mệt mỏi của cô. Giản Yên vốc nước lên mặt, cảm nhận cái lạnh buốt của nước đang lan tỏa.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Hôm nay lại là một ngày bận rộn" // tự nhủ.//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Không có thời gian cho những suy nghĩ vẩn vơ."
Sau khi vệ sinh cá nhân, Giản Yên chọn cho mình một bộ trang phục công sở gọn gàng và tinh tế. Cô thích sự chỉn chu, nó giúp cô cảm thấy kiểm soát được mọi thứ, kể cả cảm xúc của chính mình. Cô buộc tóc cao, nhìn vào gương. Ánh mắt cô vẫn sắc sảo, nhưng sâu thẳm bên trong, có một nỗi niềm không thể che giấu. Khi chuẩn bị xong xuôi, Giản Yên quay lại bàn làm việc. Điện thoại vẫn nằm úp đó, nhưng cô không có ý định chạm vào. Cô biết mình không thể cứ mãi trốn tránh.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Có lẽ, tôi nên nói rõ mọi chuyện một lần." // nghĩ//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Để cả hai đều không phải tự giày vò nữa."//vuốt nhẹ cổ áo //
Cô cầm chìa khóa xe, hít một hơi thật sâu.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"mọi thứ sẽ khác..."
Trái ngược với sự chỉn chu, gọn gàng của cô, Nhật Dao vẫn đang nằm ở nhà , chơi game một lúc rồi mới dậy vệ sinh cá nhân , đặt đồ ăn nhanh và tiếp tục nhắn cho cô .
Nhật Dao
Nhật Dao
💬 :" chào buổi sáng "
Giản Yên bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc búi cao gọn gàng, bộ vest đen làm nổi bật vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy quyền lực. Ánh mắt cô lướt qua căn hộ vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm qua, rồi dừng lại ở chiếc điện thoại trên bàn. Cô không lấy nó, mà đi thẳng vào bếp, pha cho mình một tách trà đen nóng. Trong lúc chờ nước sôi, cô liếc nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu le lói, xua đi màn sương mờ ảo của buổi sớm.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Một ngày mới"
Cô khẽ nói, giọng đều đều. Cô không nghĩ đến Nhật Dao, cũng không nghĩ đến những chuyện đã qua. Mọi thứ đã lùi lại phía sau. Sau khi thưởng thức tách trà, Giản Yên quay lại phòng làm việc. Cô xem qua lịch trình trong ngày, gạch bỏ một vài cuộc họp không quá quan trọng. Cô cần một chút thời gian để suy nghĩ. Sự trở lại của cậu đã khuấy động quá nhiều thứ trong cô, những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn vùi suốt mười năm qua. Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố đang dần nhộn nhịp. Có lẽ, cậu cũng đang làm điều tương tự. Có lẽ, cậu cũng đang tự hỏi, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Giản Yên khẽ mỉm cười. Cô không còn là cô gái mười bảy tuổi bồng bột ngày xưa nữa. Bây giờ, cô là Giản Yên, giám đốc sáng giá của Hằng Thịnh Studio. Cô biết mình phải làm gì.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
" chấm dứt chuyện này thôi" // thì thầm, giọng kiên quyết//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Không thể cứ kéo dài như thế này được."
Giản Yên lấy điện thoại, mở ứng dụng nhắn tin. Cô nhìn thấy tin nhắn "chào buổi sáng" của cậu. Cô không trả lời ngay, mà khẽ vuốt ve màn hình. Mười năm trôi qua, mọi thứ đã thay đổi. Và có lẽ, cả hai người họ cũng đã thay đổi quá nhiều rồi.
"Chào buổi sáng," Giản Yên gõ, sau đó xóa đi. Cô lại gõ: "cậu muốn gì?" Rồi lại xóa. Cuối cùng, cô chỉ gửi một tin nhắn duy nhất:
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
💬 : "Tôi sẽ gặp cậu vào buổi trưa, ở quán cà phê cũ."
Nhật Dao
Nhật Dao
💬 : "Được "
cậu bật dậy ngay khi thấy tin nhắn , không chắc sẽ là một cuộc gặp gỡ giao lưu một chút rồi thôi hay sẽ là một cuộc gặp gỡ cắt đứt hoàn toàn liên lạc , cậu nhanh chóng chăm chút lại trang phục , buộc tóc gọn gàng , rồi trả lời tin nhắn mà không chờ đợi.
Giản Yên nhìn màn hình điện thoại, thấy tin nhắn trả lời của Nhật Dao. Một cảm giác lạ lẫm, pha lẫn chút mong chờ và cả đề phòng, len lỏi trong tâm trí cô. Cô không chắc chắn về kết quả của cuộc gặp này. Mười năm là một khoảng thời gian dài, đủ để thay đổi con người, đủ để xóa nhòa mọi dấu vết của quá khứ. "Được," Giản Yên thì thầm, gõ nhanh dòng chữ đó vào điện thoại rồi gửi đi. Cô không muốn để cậu phải chờ đợi. Cô đứng dậy, sải bước ra khỏi phòng làm việc, tiến vào phòng thay đồ. Ánh đèn trắng chiếu rọi vào những bộ trang phục được sắp xếp ngăn nắp. Giản Yên chọn một chiếc váy bút chì màu xám tro, ôm sát cơ thể, kết hợp với áo sơ mi trắng tinh tế. Mái tóc đen dài được cô búi cao gọn gàng, lộ ra chiếc cổ thanh tú . Cô đứng trước gương, ngắm nhìn bản thân.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
💬: "Được"
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Không tệ"// nhếch môi cười.//
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Vẫn còn phong độ lắm."
Sau khi chuẩn bị xong, Giản Yên bước ra khỏi nhà, khóa cửa cẩn thận. Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu rọi, làm lấp lánh những hạt sương còn đọng trên lá cây. Cô bước xuống gara, khởi động chiếc xe Audi màu đen sang trọng. "Đã đến lúc phải đối diện rồi," Giản Yên nghĩ. Cô lái xe ra khỏi khu biệt thự, hướng về phía quán cà phê cũ. Trong xe, cô bật một bản nhạc cổ điển du dương. Giai điệu êm ái lan tỏa khắp không gian, giúp cô cảm thấy bình tĩnh hơn. Giản Yên biết, dù kết quả của cuộc gặp này ra sao, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận về những gì mình đã làm. Mười năm là một quãng thời gian quá dài để chìm đắm trong quá khứ. Đã đến lúc phải bước tiếp.
Giản Yên - 27
Giản Yên - 27
"Hẹn gặp lại" // lẩm bẩm// "Dù là lần cuối cùng."
____________________
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play