[RhyCap]Trùng Sinh Để Yêu Anh Lại Từ Đầu
1
Mưa đổ trắng trời. Hoàng Đức Duy đứng giữa con đường vắng, đôi mắt đỏ hoe.
Nhiều năm trước, cậu đã chọn rời xa Nguyễn Quang Anh để theo đuổi một người đàn ông mà mình yêu hết lòng.
Duy từng nghĩ đó là hạnh phúc. Nhưng rồi người ấy phản bội cậu, bỏ đi cùng một cô gái khác, để lại Duy với những tháng ngày đau khổ và trống rỗng.
Đến lúc ấy, Duy mới nhận ra người luôn âm thầm ở phía sau mình là Quang Anh.
Là người thức trắng đêm chăm sóc khi cậu bệnh.
Là người che ô cho cậu dưới những cơn mưa.
Là người sẵn sàng bảo vệ cậu trước mọi tổn thương.
Và cũng là người đã cùng cậu xây dựng một gia đình nhỏ, có một cậu con trai đáng yêu.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Tối hôm đó, sau khi đọc lại những bức ảnh cũ của cả ba người, Duy bật khóc rồi lao ra khỏi nhà.
Hoàng Đức Duy
Mình phải gặp anh ấy...
Duy chạy giữa màn đêm mịt mù.
Ở phía xa, một chiếc xe hơi mất thắng đang lao tới với tốc độ khủng khiếp. Tiếng còi vang lên chói tai.
Nguyễn Quang Anh
Duy! Tránh ra!
Không biết từ đâu, Quang Anh cũng đang chạy về phía cậu.
Khoảnh khắc cuối cùng, Duy nhìn thấy người mình yêu nhất.
Nước mắt hòa cùng nụ cười đau đớn.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh... em xin lỗi...
Hoàng Đức Duy
Người em yêu nhất... từ đầu đến cuối... vẫn là anh...
Hoàng Đức Duy
Kiếp sau... cho em được phép yêu anh lại từ đầu được không?
Tiếng va chạm vang lên giữa đêm tối.
Cùng lúc đó, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Mưa ngày một nặng hạt.
Quang Anh quỳ sụp bên đường, ôm lấy Duy vào lòng, đôi tay run rẩy.
Nguyễn Quang Anh
Duy... Duy nhìn anh đi...
Nhưng người trong lòng anh chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.
Mưa lạnh phủ kín cả bầu trời.
Duy cố gắng mở mắt lần cuối, nhìn gương mặt đã yêu mình suốt bao năm.
Khóe môi cậu khẽ cong lên. Rồi đôi mắt từ từ khép lại.
Như muốn cuốn trôi tất cả tiếc nuối của một đời người.
Và cũng là khởi đầu cho một cơ hội mới...
2
Tiếng mưa ngoài cửa sổ vang lên nhè nhẹ.
Hoàng Đức Duy chậm rãi mở mắt. Cậu nhăn mặt vì ánh nắng đang chiếu thẳng vào phòng.
Hoàng Đức Duy
Đây là.../ngồi bật dậy/
Căn phòng quen thuộc đến mức khiến cậu chết lặng.
Đây là phòng ngủ của cậu hồi cấp ba.
Chiếc bàn học cũ, những quyển sách nằm ngổn ngang.
Tấm lịch treo tường ghi rõ năm học cách đây nhiều năm.
Hoàng Đức Duy
/run run cầm lấy điện thoại/
Ngày tháng hiện trên màn hình khiến tim cậu đập mạnh.
Hoàng Đức Duy
Không thể nào...
Cậu thực sự đã quay về quá khứ. Quay về thời điểm trước khi mọi thứ bắt đầu.
Trước khi cậu gặp người đàn ông đã phản bội mình.
Trước khi đánh mất Nguyễn Quang Anh.
Nghĩ đến cái tên ấy, nước mắt Duy lập tức rơi xuống.
Đặng Thành An
/ló đầu vào/Mày ngủ tới trưa luôn hả?
Hoàng Đức Duy
/ngẩn người nhìn An/
An vẫn là An của tuổi mười bảy, chưa trưởng thành. Chưa trải qua những tổn thương sau này.
Hoàng Đức Duy
/ôm chầm lấy An/
Đặng Thành An
/giật mình/Ê! Ê! Mày bị gì vậy?
Đặng Thành An
Mày làm tao sợ đó
Hoàng Đức Duy
/bật cười trong nước mắt/Không có gì
Hoàng Đức Duy
Tao chỉ thấy vui thôi
An nhìn cậu như nhìn người bị bệnh.
Đặng Thành An
Sáng sớm phát điên rồi
Đặng Thành An
Xuống ăn cơm lẹ
Đặng Thành An
/nói xong liền quay người đi mất/
Sau khi thay đồ, Duy đến trường.
Vừa bước qua cổng trường, cậu lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Thiếu niên cao ráo đứng dưới gốc cây phượng. Khuôn mặt vẫn lạnh lùng như trong ký ức.
Nhưng ánh mắt nhìn về phía cậu lại rất dịu dàng, khoảnh khắc ấy, trái tim Duy đau nhói. Ở kiếp trước, cậu đã vô tình bỏ lỡ ánh mắt này suốt nhiều năm.
Nguyễn Quang Anh
/bước tới/Sao hôm nay đi học sớm vậy?
Hoàng Đức Duy
/nhìn anh không chớp mắt/
Nguyễn Quang Anh
/khó hiểu/Có chuyện gì à?
Hoàng Đức Duy
/lao tới ôm anh/
Nguyễn Quang Anh
/đứng hình/
Toàn bộ sân trường cũng đứng hình.
Lê Quang Hùng
/đi tới liền há hốc mồm/Đù má
Trần Đăng Dương
/đứng bên cạnh cũng trợn mắt/Cái gì vậy trời?
Hoàng Đức Duy
/vùi mặt vào vai Quang Anh,giọng nghẹn lại/May quá...
Nguyễn Quang Anh
/khựng lại/May vì chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
/không trả lời,siết chặt vòng tay hơn/
Và em còn cơ hội để yêu anh lại từ đầu.
Ở phía xa, Thành An nhìn cảnh tượng đó rồi quay sang Pháp Kiều.
Đặng Thành An
Mày thấy gì chưa?
Pháp Kiều
Tao thấy có người mới sáng sớm đã phát bệnh tương tư
Pháp Kiều
Mà tao nghĩ sắp có chuyện vui để coi rồi
Đã bắt đầu chuyển động lần nữa.
3
Suốt cả buổi học, Nguyễn Quang Anh cảm thấy rất lạ. Hoàng Đức Duy hôm nay khác hẳn mọi ngày.
Mỗi lần anh quay xuống, đều bắt gặp Duy đang nhìn mình. Đến tiết thứ ba, Quang Anh cuối cùng cũng không nhịn được.
Nguyễn Quang Anh
Mày nhìn tao làm gì hoài vậy?
Hoàng Đức Duy
/chống cằm,mỉm cười/Nhìn người đẹp
Nguyễn Quang Anh
/nghẹn lời/...
Phía trên, Lê Quang Hùng suýt phun luôn ngụm nước.
Lê Quang Hùng
Đăng Dương, tao có nghe nhầm không?
Trần Đăng Dương
/bình tĩnh đẩy kính/Không
Trần Đăng Dương
Hình như nó tán Quang Anh thật
Hai người nhìn nhau. Sau đó đồng loạt kết luận.
Quang Anh vừa bước ra khỏi lớp thì Duy đã chạy theo.
Hoàng Đức Duy
Tối nay đi ăn với em không?
Nguyễn Quang Anh
/nhíu mày/Em?
Chết rồi, kiếp trước gọi quen miệng quá.
Hoàng Đức Duy
À... ý tao là tao
Nguyễn Quang Anh
/nhìn cậu đầy nghi ngờ/Hôm nay mày lạ thật
Hoàng Đức Duy
/cười gượng/Là vì tao nhận ra một chuyện
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Tao từng bỏ lỡ một người rất quan trọng
Quang Anh im lặng vài giây. Không hiểu sao nghe câu đó, tim anh bỗng đập nhanh hơn.
Nguyễn Quang Anh
/khẽ cười/Vậy thì đừng bỏ lỡ nữa
Duy ngẩn người. Một câu nói đơn giản. Nhưng ở kiếp trước, cậu đã thật sự làm điều ngược lại.
Lần này cậu nhất định sẽ nhớ.
Đặng Thành An và Pháp Kiều đang đi phía sau.
Đặng Thành An
/huých vai Kiều/Mày thấy Duy hôm nay kỳ không?
Pháp Kiều
Nó nhìn Quang Anh như nhìn người yêu thất lạc mười năm
Đặng Thành An
Tao cũng thấy vậy
Đặng Thành An
/khoanh tay/Tao cá với mày trong vòng một tháng nó sẽ tỏ tình
Pháp Kiều
Một tháng lâu quá
Pháp Kiều
/nhún vai/Hai tuần
Hai người đập tay cái bốp.
Ở phía trước, Duy hoàn toàn không biết mình đã trở thành đề tài cá cược.
Lê Quang Hùng đang đá bóng với Trần Đăng Dương.
Lê Quang Hùng
Mày thấy Duy thích Quang Anh thật à?
Trần Đăng Dương
/nhún vai/Tao thấy rõ như ban ngày
Lê Quang Hùng
/gãi đầu/Cũng đúng
Lê Quang Hùng
Từ sáng tới giờ mắt nó dính trên người Quang Anh luôn
Trần Đăng Dương
/bật cười/Biết đâu sắp có người thoát kiếp độc thân
Lê Quang Hùng
/nhìn sang cậu/Thế còn mày?
Lê Quang Hùng
Mày định độc thân cả đời à?
Trần Đăng Dương
/đá quả bóng về phía Hùng/Lo cho mày trước đi
Lê Quang Hùng
Tao thấy đẹp trai thế này thiếu gì người thích
Hai người vừa cãi nhau vừa cười. Không ai biết rằng nhiều năm sau...
Người ở cạnh họ lâu nhất. Lại chính là đối phương.
Duy nằm trên giường nhìn lên trần nhà, mọi thứ vẫn chân thật đến đáng sợ. Cậu thực sự đã sống lại.
Cậu sẽ không yêu nhầm người nữa.
Sẽ không vì những lời ngọt ngào giả dối mà bỏ quên người luôn ở bên mình.
Điện thoại bỗng rung lên.
Nguyễn Quang Anh
💬Ngủ chưa?
Hoàng Đức Duy
/bật dậy,khoé môi cong lên/
Bên kia trả lời rất nhanh.
💬Mai tao chờ mày ở cổng trường.
Hoàng Đức Duy
/nhìn dòng tin nhắn ấy thật lâu/
Người luôn chủ động bước về phía cậu là Quang Anh.
Nhưng cậu chưa từng ngoảnh lại.
Hoàng Đức Duy
/ôm điện thoại vào lòng,khẽ mỉm cười/Quang Anh...
Hoàng Đức Duy
Em sẽ không buông tay anh nữa.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa đầu mùa lặng lẽ rơi xuống.
Như báo hiệu một câu chuyện hoàn toàn khác đang bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play