| ĐN Tokyo Revengers | Nơi Trái Tim Thuộc Về
[ chap 1 + chap 2 ]
Tỉ lệ thành công : Đạt yêu cầu
Khả năng : Sức mạnh cơ bắp vượt chuẩn
Đánh giá : Không ghi nhận phản ứng cảm xúc rõ rệt
Lưu ý : Không xem là con người . Chỉ là tài sản nghiên cứu
Mùi ẩm mốc hoà quyện cùng vị tanh của sắt gỉ , len lỏi trong từng khoảng không gian chật hẹp
Một bóng hình nhỏ bé , gầy gò đang ngồi co ro ở góc phòng
Hai cổ tay và cổ chân đều bị những sợi dây xích sắt lớn trói chặt
Chúng nặng nề đến mức mỗi khi em cử động , tiếng kim loại va vào nhau lại vang lên
Nhưng dường như em đã quá quen với âm thanh ấy
Quen với mùi máu , mùi thuốc khử trùng và mùi sắt gỉ
Quen với việc không được xem là một con người
Một người đàn ông bước vào
Ông ta đặt mạnh đĩa thức ăn nhão nhoẹt xuống trước mặt em
Và cũng là thứ em nhận được sau những ngày bị bỏ đói
Đối với một người bình thường...
Có lẽ chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến họ buồn nôn
Em ăn ngấu nghiến đến mức hai bàn tay và khoé miệng đều bị thứ hỗn hợp kia làm cho lấm lem
Người đàn ông đứng trước mặt em khinh khỉnh nhìn một lúc
Rồi nhanh chóng quay lưng bỏ đi
Để lại em một mình với thứ mà em gọi là thức ăn
Không dám để sót lại dù chỉ một chút
Khi nào mình mới được ăn lần tiếp theo
Ẩn dưới lớp áo mỏng rộng thùng thình là một cơ thể đầy vết thương lớn nhỏ
Những vết thương mới chồng lên vết thương cũ chưa kịp lành
Có những vết đã thành sẹo
Cũng có những vết vẫn còn đau
Rồi đưa em trở lại phòng thí nghiệm như mọi ngày
Cánh cửa thép chậm rãi khép lại phía sau
Một khe hở nhỏ vẫn còn giữa hai cánh cửa
Ánh mắt em dừng lại trên khe hở ấy
Trong căn phòng trắng lạnh lẽo
Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống nền nhà một thứ ánh sáng nhợt nhạt đến khó chịu
Em đứng một mình giữa căn phòng rộng lớn
Xung quanh em là những thiết bị hiện đại , những dãy máy móc nối với nhau bằng vô số dây dẫn
Bộ đồ trắng trên người đã nhuốm màu đỏ
Mùi máu tanh xộc thẳng vào khoang mũi khiến em hơi nhăn mặt
Con dao nhỏ trên tay khẽ hạ xuống
Một giọt chất lỏng màu đỏ sóng sánh rơi xuống nền nhà lạnh buốt
Himiko [ NEX-1009 ]
// nhìn xung quanh căn phòng //
Đôi mắt sắc lẹm chậm rãi liếc qua từng góc phòng
Không còn tiếng bước chân
Em đã thật sự thoát ra được rồi
Nhưng em không dừng lại lâu
Em lập tức quay người , chạy khỏi căn phòng ấy
Chạy qua những hành lang dài
Chạy qua những cánh cửa mà trước đây em chưa từng được phép bước qua
Không còn ai ra lệnh em phải dừng lại
Không còn ai khoá cửa nhốt em vào căn phòng trắng đó
Đã không còn đủ sức để tận hưởng sự tự do ấy
Em không biết mình đã chạy được bao lâu
Chỉ biết mỗi bước chân đều nặng hơn bước trước
Hai chân ngày càng mất đi sức lực
Đôi chân em không còn đủ sức nữa
Em ngã xuống bên thành cầu
Himiko [ NEX-1009 ]
Ha ...hộc // thở dốc //
Em tựa lưng vào thành cầu
Sau một lúc , em khẽ kéo ống quần lên cao hơn một chút
Ở chân em là một vết kim đâm
Xung quanh vết thương vẫn còn dấu vết của mũi tiêm
Trong lúc hỗn loạn ở phòng thí nghiệm
Có kẻ đã kịp đâm vào chân một mũi thuốc ức chế thần kinh
Loại thuốc được tạo ra để hạn chế vận động của NEX khi cơ thể mất kiểm soát
Nhưng với một cơ thể vốn đã chịu đựng quá nhiều...
Nó khiến từng bước chạy trở nên khó khăn hơn
Cơ thể em vốn đã kiệt quệ sau những năm tháng bị thí nghiệm
Những vết thương chưa kịp hồi phục
Em chỉ mới có được sự tự do của bản thân mình thôi mà
Himiko [ NEX-1009 ]
... Mình...
Đôi mắt dần mất đi tiêu cự
Cơn đau lan ra khắp cơ thể
Không phải vì mũi tiêm có thể lấy đi mạng sống của em
Đã không còn chịu đựng được thêm nữa
Himiko [ NEX-1009 ]
Khụ ... Khụ !
Tiếng ho vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng
Đôi vai nhỏ run nhẹ theo từng nhịp thở đứt quãng
Một giọt đỏ rơi xuống nền đất
Em nhìn chúng trong im lặng
Nhưng chẳng có ai ở đây để hỏi em có đau không
Bàn tay em lần tìm thứ gì đó trong túi áo
Nắm chạt lấy một sợi dây chuyền cũ kỹ
Sợi dây chuyền mà em vẫn luôn giữ bên mình
Himiko [ NEX-1009 ]
... // nắm chặt sợi dây chuyền //
Trong khoảnh khắc ý thức dần chìm xuống
Em bỗng nhớ đến ông ngoại
Người duy nhất từng khiến em cảm thấy mình không phải một vật thí nghiệm
Himiko [ NEX-1009 ]
" ... như thế cũng được ..."
Himiko [ NEX-1009 ]
" ... Chết rồi thì mình sẽ được gặp lại ông ngoại "
Nhanh đến mức em còn chưa kịp hiểu rằng...
Em còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới bên ngoài kỹ hơn
Chưa biết bầu trời bên ngoài phòng thí nghiệm rộng lớn đến nhường nào
Bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt sợi dây chuyền
Kết quả : Phát hiện thi th.ể tại cây cầu ở phía Tây khu ngoại ô
Vật thí nghiệm mã NEX - 1009
Tác giả
Tối hôm qua tôi phải ngồi sửa 2 chap đầu ra giấy khá là lâu
Tác giả
Mọi người khen tác đi =))
[ chap 3 ]
Em cảm thấy bản thân đang dần chìm xuống
Cứ như một hòn đá nhỏ bị ném xuống làn nước lạnh buốt
Không có trần nhà trắng của viện nghiên cứu
Không có tiếng gọi " NEX-1009 " vang lên bên tai
Nhưng em thì vẫn tiếp tục chìm xuống
Một nơi lạnh lẽo đến mức không còn cảm thấy lạnh nữa
Một nơi cô độc đến mức chẳng còn cảm thấy cô độc nữa
Những bàn tay vô hình như đang nắm chặt lấy cổ chân em , kéo em xuống vực sâu vô tận
Và em cũng chẳng còn sức để chống cự nữa
Một mảnh ký ức rời rạc chợt lướt qua tâm trí em
Giữa màn đêm sâu thẳm , em nhìn thấy một khu vườn nhỏ
Một ông lão đứng bên những khóm hoa rực rỡ , lặng lẽ mỉm cười nhìn em
Himiko [ NEX-1009 ]
!! // mở to mắt //
Gương mặt ông mờ nhạt đến mức chẳng thể nhìn rõ
Cũng không nhớ bản thân đã gặp ông từ bao giờ
Thế nhưng chẳng hiểu sao...
Lồng ngực lại nhói lên từng cơn lạ lẫm
Như thể , em đã đánh mất điều gì đó vô cùng quan trọng
Bàn tay vốn đang buông xuôi cũng vô thức vươn lên phía trên
Như đang cố nắm lấy thứ gì đó
Từng lời nói xa lạ vang lên bên tai
Nhưng lại khiến em muốn khóc
Đến em cũng chẳng hiểu vì sao
Khoảng khắc ấy , mặt nước tối tăm ở phía trên dường như xuất hiện một tia sáng nhỏ
[ chap 4 ]
Bầu trời xám nhẹ phía trên, gió thổi qua làm mái tóc em rối nhẹ
Himiko [ NEX-1009 ]
" Gì vậy "
Himiko [ NEX-1009 ]
" Chẳng phải.. mình đã chết rồi sao ? "
Dưới lưng là mặt bê tông lạnh cứng
Himiko [ NEX-1009 ]
// Khẽ cử động//
Himiko [ NEX-1009 ]
// ngồi dậy //
Em chậm rãi đưa tay lên nhìn . Những ngón tay ngắn hơn, yếu hơn
Himiko [ NEX-1009 ]
// véo mạnh vào tay//
Mọi thứ đều quá chân thực
Himiko [ NEX-1009 ]
" vậy là ... không phải mơ sao ?"
Trên đầu còn cảm giác vướng
Himiko [ NEX-1009 ]
// gỡ cái kẹp xuống//
Một chiếc kẹp nơ màu hồng đã hơi cũ
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mặt kim loại lạnh ngắt , cơ thể em bỗng cứng lại
Một cơn đau nhói bất ngờ xuyên qua đầu
Một chiếc bánh kem dâu tây nhỏ được cắm một cây nến hình số sáu
Một bàn tay già nua đặt chiếc kẹp vào lòng bàn tay em
Nhưng gương mặt ấy lại bị một màn sương trắng xoá che phủ
" Chúc mừng sinh nhật nhé "
Chỉ còn lại chiếc kẹp nơ trong tay và sợi dây chuyền trên cổ
Là món quà sinh nhật năm sáu tuổi
Em đã quay về năm mình sáu tuổi !
Himiko [ NEX-1009 ]
// đứng dậy //
Em đứng dậy rồi lặng lẽ bước đi
Đôi mắt không ngừng nhìn ngắm mọi thứ xung quanh mình
Những toà nhà cao tầng sáng rực ánh đèn
Những chiếc xe vẫn nối đuôi nhau chạy trên đường
Himiko [ NEX-1009 ]
" đó .. Là gì vậy ? "
// nhìn chiếc ô tô đang chạy //
Tiếng cười nói của người qua đường vang lên giữa màn đêm yên tĩnh
Himiko [ NEX-1009 ]
// bước vào một con hẻm gần đó //
Đây là lần đầu tiên em được nhìn ngắm thế giới bên ngoài lâu đến vậy
Đẹp hơn những bức tường trắng ở viện nghiên cứu rất nhiều
Những ngọn đèn đủ màu sắc thắp sáng cả màn đêm
Không khí mát lạnh khẽ lướt qua mái tóc
Khác hẳn với sự ngột ngạt và lạnh lẽo bên trong viện nghiên cứu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play