Đế Chế Trong Bóng Đêm!.
1.
Màng đêm buông xuống,thành phố ngầm mới thực sự thức giấc
Những ánh đèn xa hoa che giấu vô số bí mật.
Những bữa tiệc sang trọng là nơi các ông trùm trao đổi quyền lực.
Và phía sau những bộ vest đắt tiền ấy…
Là những bàn tay từng nhuốm máu để xây nên đế chế của riêng mình.
Trong thế giới này, lòng tốt là thứ xa xỉ nhất.
Nguyễn Quang Anh.
Tuổi: 25
Chiều cao: 1m89
Chức vụ: Người thừa kế và là người đứng đầu tổ chức RITSCAG.
Biệt danh trong thế giới ngầm:“Kẻ Thống Trị Bóng Đêm”.
Nguyễn Quang Anh sinh ra trong một gia tộc quyền lực bậc nhất thế giới.
Ngay từ nhỏ hắn đã được định sẵn là người kế thừa RITSCAG — tổ chức ngầm hùng mạnh nhất hành tinh.
Cuộc đời của hắn không có tuổi thơ.
Không có sự nuông chiều.
Không có quyền được yếu đuối.
Thứ duy nhất hắn được học là cách sinh tồn.
Hắn được dạy rằng:
“Không được mềm lòng.”
“Không được yêu.”
“Không được để bất kỳ ai trở thành điểm yếu.”
Để trở thành người đứng đầu RITSCAG, Nguyễn Quang Anh phải học cách đưa ra những quyết định tàn nhẫn nhất.
Trong mắt thế giới ngầm, hắn là một ông trùm trẻ tuổi nhưng đáng sợ.
Bình tĩnh.
Máu lạnh.
Quyết đoán.
Chiếm hữu.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Cũng không ai đủ can đảm để đối đầu với hắn.
Chỉ cần một câu nói của Nguyễn Quang Anh.
Một gia tộc có thể biến mất khỏi bản đồ quyền lực chỉ sau một đêm.
Người ta kính sợ hắn.
Tôn thờ hắn.
Nhưng cũng sợ hãi hắn.
Bởi dưới ánh hào quang của quyền lực là một con người đã tự tay khóa trái trái tim mình từ rất lâu.
Cho đến khi…
Một người tưởng như đã chết xuất hiện trở lại trong cuộc đời hắn.
Hoàng Đức Duy.
Người duy nhất khiến Nguyễn Quang Anh không thể giữ được sự bình tĩnh.
-Ngày ấy-
Nguyễn Quang Anh (16tuổi)
Nếu Hoàng Đức Duy là ánh nắng.
Thì Nguyễn Quang Anh chính là bóng tối.
Sinh ra trong gia tộc quyền lực nhất thế giới ngầm, Quang Anh từ nhỏ đã được nuôi dạy như một người thừa kế.
Khi những đứa trẻ khác được vui chơi.
Cậu phải học cách sử dụng súng.
Khi những đứa trẻ khác được cha mẹ ôm vào lòng.
Cậu phải học cách che giấu cảm xúc.
Từ nhỏ, Quang Anh đã hiểu một điều.
Trong thế giới của cậu.
Yếu đuối đồng nghĩa với thất bại.
Tình cảm đồng nghĩa với điểm yếu.
Vì vậy cậu luôn lạnh lùng.
Ít nói.
Xa cách với tất cả mọi người.
Ngoại trừ một người.
Hoàng Đức Duy.
Chỉ khi ở bên Đức Duy.
Cậu mới giống một đứa trẻ bình thường.
Mới biết cười.
Mới biết lo lắng.
Mới biết thế nào là muốn bảo vệ một người bằng tất cả những gì mình có.
Cậu từng hứa:
“Dù có chuyện gì xảy ra, Quanh Anh cũng sẽ bảo vệ em.”
Nhưng cuối cùng…
Lại là người thất hứa.
⸻
Hoàng Đức Duy (15 tuổi)
Nếu Nguyễn Quang Anh là bóng tối.
Thì Hoàng Đức Duy chính là ánh sáng duy nhất trong bóng tối ấy.
Sinh ra trong một gia đình nghèo khó.
Bố bỏ đi khi em mới bốn tuổi.
Mẹ nghiện cờ bạc.
Người duy nhất yêu thương em là bà ngoại.
Tuổi thơ của Đức Duy không có đồ chơi đắt tiền.
Không có quần áo đẹp.
Không có những bữa cơm đầy đủ.
Nhưng em chưa bao giờ than phiền.
Em luôn mỉm cười.
Luôn cố gắng giúp đỡ mọi người.
Luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho bản thân mình.
Dù cuộc sống đối xử với em không công bằng.
Em vẫn chọn trở thành một người tốt.
Trong nhóm bạn năm người.
Đức Duy là người được yêu quý nhất.
Bởi em giống như một mặt trời nhỏ.
Ấm áp.
Hiền lành.
Và luôn mang đến tiếng cười cho mọi người.
Em từng tin rằng.
Sáu người bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Cho đến đêm định mệnh năm mười lăm tuổi.
Ngọn lửa ấy không chỉ thiêu rụi ngôi nhà.
Mà còn thiêu rụi cả tuổi thơ của tất cả bọn họ.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Trần Đăng Dương
Nguyễn Thanh Pháp
Lê Quang Hùng
Đặng Thành An
6 người như hình với bóng.
6 đứa luôn là chỗ dựa cho nhau.
Là động lực sống tiếp.
Chẳng nói cũng chẳng cần nói,họ đều coi nhau như gia đình.
Ấy vậy mà đứa trẻ nhỏ nhất cũng rời đi sớm nhất
Duy.
Đứa em út rời đi không một lời từ biệt,ai cũng thương em những chẳng làm gì được vì con quá nhỏ.
2.
Biệt phủ RITSCAG nằm sâu trong khu rừng tối.
Những hàng cây cổ thụ cao lớn che khuất gần như toàn bộ ánh trăng.
Duy Anh-cánh tay phải đắc lực của hắn.
Duy Anh
Thưa đại ca, bữa tiệc đấu giá nhân lực sắp bắt đầu. Xe đã chuẩn bị xong.
Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo càng khiến khí chất lạnh lùng của hắn trở nên đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Xuất phát.
Bữa tiệc được tổ chức dưới tầng hầm của một khách sạn xa hoa.
Nơi đây quy tụ những kẻ giàu có và quyền lực nhất.
Người dẫn chương trình bước lên sân khấu.
“Xin mời món hàng đầu tiên.”
Tiếng xích sắt vang lên.Một thân ảnh bị áp giải lên sân khấu.
Hắn vốn đang xem tài liệu trong tay.
Nhưng nhìn thấy gương mặt ấy..
Đôi mắt luôn bình tĩnh lần đầu tiên xuất hiện sự dao động.
Nguyễn Quang Anh
Là em ấy sao?
ột thiếu niên với mái tóc bạch kim rối nhẹ đang bị trói chặt.
Gương mặt gầy đi rất nhiều.
Nhưng đôi mắt ấy…hắn không thể nhận nhầm.
Đứa trẻ đã biến mất khỏi thế giới của hắn suốt mười mấy năm.
Sau vụ hỏa hoạn năm mười lăm tuổi.Không ai còn tìm thấy tung tích của Đức Duy.
Mọi người đều nghĩ đứa trẻ ấy đã chết.
Em làm đủ nghề để nuôi bà ngoại
Làm bất cứ điều gì có thể kiến tiền.
Cho đến nay.khi dòng dời đẩy đến nơi đáng sợ nhất.
Đức Duy bị ép quỳ trên sân khấu.
Giống như một món hàng đang chờ được lựa chọn.
Những tiếng bàn tán vang lên khắp khán phòng.
“Cậu nhóc này đẹp thật.”
“Mua về làm người hầu cũng được.”
“Khá thú vị.”
Người dẫn chương chình cất giọng.
Giá tiền không người tăng lên.
Người dẫn chương trình mỉm cười.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Cả khán phòng lập tức im bặt.
Tất cả đều quay đầu nhìn về phía hàng ghế đầu.
Nguyễn Quang Anh chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn.
Ánh mắt vẫn không rời khỏi sân khấu.
Bởi người bừa lên tiếng là chủ nhân của RISTCAS.
3.
Hai vệ sĩ đưa Đức Duy vào căn phòng rộng lớn.
Cánh cửa đằng sau đóng lại.
Tiếng bước chân vang lên.
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng mặt.
Đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi.
Trái tim tưởng đã chết bỗng nhưng thắt lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
D-dạ 24 tuổi.
Một người đáng lẽ không còn tồn tại trên thế giới này.
Nguyễn Quang Anh
*cần điều tra thêm*
Nguyễn Quang Anh
Bắt đầu từ mai.
Nguyễn Quang Anh
Em là vệ sĩ của riêng tôi.
Hắn quay đi bước được vài bước rồi bỗng dừng lại.
Nguyễn Quang Anh
Đó là cái giá của em.
Nguyễn Quang Anh
Đừng để tổi phải nghĩ rằng mình đã mua nhầm người.
Hoàng Đức Duy
“Tại sao lại giống Quang Anh đến thế?”
Căn phòng dành cho Đức Duy nằm ở tầng ba của biệt phủ.
Nhưng trống trải đến đáng sợ.
Chỉ có một chiếc giường đơn.
Và một chiếc đèn ngủ nhỏ đặt cạnh đầu giường.
Ánh đèn vàng nhạt không đủ xua tan cảm giác lạnh lẽo trong căn phòng.
Gió thổi qua những tán cây ngoài cửa sổ.Tạo nên những tiếng xào xạc khiến người ta bất an.
Em ngồi bó gối trên giường.
Mắt nhắm chặt,không dám nhìn về góc phòng.
Nơi ánh sáng không thể chạm tới
Nơi bóng tối đang lặng lẽ bao chùm,
Hơi thở trở lên gấp gáp,thân hình nhỏ nhắn khẽ run.
Bàn tay vô thức siết chặt chăn.
Từ nhỏ em đã sợ bóng tối.
Nỗi sợ ấy càng chở lên nghiêm trọng hơn.
Một thân hình cao lớn đứng đó,bộ vest chỉnh tề,gương mặt lạnh lùng,ánh mắt sắc lạnh khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Nguyễn Quang Anh
Chưa ngủ?
Hoàng Đức Duy
Tôi sợ bóng tối..
Nguyễn Quang Anh
*lỗi sợ cũng giống em ấy*
Nguyễn Quang Anh
Bóng tối?
Nguyễn Quang Anh
Nó làm gì được em?
Nguyễn Quang Anh
Nó ăn thịt được em à?
Một hình ảnh mờ nhạt bỗng lóe lên trong đầu em.
Hoàng Đức Duy-ngày bé
Quang Anh,em sợ..
Đứa trẻ nhỏ run rẩy đứa trốn sau lưng anh mình.
Cậu bé Quang Anh khi ấy chẳng nói gì.
Chỉ dang tay ôm chặt lấy em.
Nguyễn Quang Anh-ngày bé
Đừng sợ,Quang Anh ở đây.
Ký ức vụt qua nhanh như một cơn gió.
Em vô thức siết chặt vạt áo.
Em buộc miệng nói như một thói quen khó bỏ.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh,em sợ…
Không khí im lặng bao chùm lấy cả hai.
Quen thuộc đến mức trái tim hắn nhói.
Hắn nhìn chằm chằm người trước mặt.
Vừa muốn tin vừa không muốn tin.
Ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Nguyễn Quang Anh
Quen dần đi.
Quang Anh ngày trước của em không còn ôm em như trước nữa.
Hoàng Đức Duy
Không sao…không sao.
Hoàng Đức Duy
Đức Duy..sẽ không sao.
Không ngủ và không thể ngủ,
Cơ thể em nóng hầm hập,làn da trắng nhợt nhạt,mồ hôi đầy trán.
Em có vác cơ thể nặng nhọc xuống giường,vệ sinh cá nhân rồi thay ra một bộ quần áo khác.
Bởi hôm nay là ngày em huấn luyện,ngày để em trứng tỏ năng lực.
Duy Anh
Đại ca kêu tôi phải kiểm tra năng lực cậu.
Hoàng Đức Duy
Hôm nay tôi không được khoẻ,có thể-
Em chỉ có thể cắn môi chịu đựng.
Em cầm khẩu Glock 17 trên tay.Cơn sốt khiến tầm nhìn của em mờ nhoè.
Nhưng mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh.Em không được phép dừng lại.
Trần Đăng Dương
📲đã điều tra xong,người mày nói có phần trăm cao là út.
Út-một cái tên gọi thân mật nhẹ nhàng mà 5 người bạn đặt cho em.
Nguyễn Quang Anh
📲điều tra thêm,phải chắc.
Nguyễn Quang Anh
Rốt cuộc có phải em không?
Nguyễn Quang Anh
Cậu ấy quá giống em.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không thể tin.
Nguyễn Quang Anh
Những vẫn muốn tìm lại em.
Nguyễn Quang Anh
Phải làm sao đây.
Duy Anh
Tay run như vậy thì bắn kiểu gì?
Duy Anh
Cậu cầm súng như cầm hoa thì bắn được ai.
Duy Anh
Bài hai tập cận chiến.
Huấn luyện viên là người đàn ông to cao và khoẻ.
Lần đầu ông ta không hề nương tay đạp em một cái thật mạnh.
Chưa kịp hoàn hồn,ông ta đã tiến tới nhấc em lên ném mạnh xuống
Lưng em một lần nữa đập xuống,đau điếng và khó thở
Huấn luyện viên
Tiếp tục,không có thời gian cho cậu nghỉ.
Hắn từ trên cao nhìn xuống.
Ông chạy nhanh tới chỗ em.
Một cú đấm dáng thẳng xuống mặt em.
Em ngã dúi dụi,máu chảy ra từ mép.
Em gắng gượng đứng lên rồi bỗng ngã xuống.
Máu chảy ra từ đầu không gớt vì đầu va đập với sàn đá, máu hoà quyện lại với mồ hôi.
Thân hình nhỏ bé nằm trên sàn đá lạnh,quần áo nấm nem.
Hắn từ trên nhìn xuống giật mình hết lên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play