Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Anh Từng Quên

Chương 1: Ngày Anh Hứa

Ryn
Ryn
Bộ thứ 2 của tui
Ryn
Ryn
Dự định ra 36 bộ truyện ngược cực nặng
Ryn
Ryn
my gu là ngược
_____________
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tịnh An
Hạ Tịnh An ngẩng đầu khỏi cuốn sách trong tay
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vâng?
Người đàn ông ngồi đối diện cậu khẽ cười
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Em nhìn gì mà chăm chú vậy?
Tịnh An đặt cuốn sách xuống bàn
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Nhìn anh
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
//bật cười// Cả ngày còn chưa nhìn đủ sao?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Chưa //mỉm cười nhẹ//
Câu trả lời thẳng thắn khiến anh bất lực xoa đầu cậu
Buổi chiều cuối thu, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua lớp kính lớn của quán cà phê. Hai người ngồi cạnh cửa sổ, giống như vô số lần trước đó.
Tịnh An thích yên tĩnh, Thiên Vũ thì thích nhìn Tịnh An. Thế nên cuối cùng người được lợi vẫn là anh
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tịnh An
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Hửm?
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Nếu sau này anh già đi thì sao?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
//chống cằm nhìn anh// thì em cũng già.
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Nếu anh xấu đi?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Em cũng đâu đẹp mãi
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
// bật cười// Nếu anh phá sản?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vậy em nuôi anh
Lần này anh không nhịn được mà cười thành tiếng
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Ha... Em không sợ lỗ vốn à?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Không //lắc đầu// Em thích anh
Giọng nói rất nhẹ nhưng lại khiến trái tim ai đó rung lên dữ dội.
Năm năm
Hai người bên nhau đã năm năm. Từ những ngày còn là sinh viên nghèo chỉ có thể chia nhau một hộp cơm. Đến hiện tại khi Thiên Vũ đã gây dựng được sự nghiệp riêng
Năm năm không dài nhưng cũng không ngắn. Đủ để một người trở thành thói quen của người còn lại
Thiên Vũ nhìn người trước mặt ánh mắt dịu xuống.
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Anh có chuyện muốn nói
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
//hơi nghiêng đầu// Sao tự nhiên nghiêm túc vậy?
Thiên Vũ im lặng vài giây sau đó lấy trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen
Tịnh An sững người
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh...
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Đừng mở!
Thiên Vũ nhanh chóng cất lại
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Ngày mai mới được mở
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vì sao?
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
//khẽ cười// Bí mật
Tịnh An nhìn anh đầy nghi ngờ
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh đang giấu em chuyện gì đúng không?
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Không
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Chắc chắn có!
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Không có
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh nói dối rất tệ
Thiên Vũ phì cười sau đó đưa tay nắm lấy tay cậu. Nhẹ nhàng đan những ngón tay vào nhau.
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tịnh An
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vâng
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Nếu một ngày anh quên em thì sao?
Cậu khựng lại rồi bật cười
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh mới xem phim ngôn tình à?
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Trả lời đi
Tịnh An suy nghĩ vài giây
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Nếu anh quên em...
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vậy em sẽ theo đuổi anh lần nữa
Ánh mắt Thiên Vũ khẽ dao động
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tại sao?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Bởi vì em vẫn yêu anh
Không khí bỗng yên lặng
Một lúc lâu sau Thiên Vũ siết nhẹ bàn tay cậu
Giọng nói trầm thấp vang lên
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Dù có quên cả thế giới anh cũng sẽ không quên em
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
//cười nhẹ// Em nhớ lời này đấy
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Nhớ đi
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Đừng thất hứa
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Anh sẽ không
Không ai biết rằng, chưa đầy hai mươi bốn giờ sau. Lời hứa ấy sẽ bị số phận nghiền nát thành từng mảnh
___End Chapter___
Ryn
Ryn
còn ngọt chán
Ryn
Ryn
Qua chap 2 khóc

Chương 2: Cuộc Gọi Lúc Nửa Đêm

_____________
Đêm hôm đó, Thiên Vũ lái xe trở về công ty để xử lý một vài công việc còn dang dở. Trước khi đi, anh còn cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tịnh An.
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh.
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Về sớm
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Được
_________
23 giờ 32 phút
Hạ Tịnh An đang ngồi trong phòng khách. Chiếc đèn vàng nhạt vẫn còn sáng. Trên bàn là ly sữa nóng đã nguội từ lâu
Cậu vốn định đợi Vương Thiên Vũ về rồi cùng uống. Nhưng thời gian trôi qua từng phút, người kia vẫn chưa xuất hiện
Tịnh An nhìn màn hình điện thoại, không có tin nhắn mới, không có cuộc gọi nhỡ
Cậu khẽ nhíu mày
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Không phải bảo về sớm sao...
Lẩm bẩm một câu rồi lại bật cười. Có lẽ Thiên Vũ đang bận. Chuyện này cũng không phải lần đầu.
Tịnh An đứng dậy đi vào bếp. Vừa định hâm nóng ly sữa thì điện thoại đột nhiên rung lên. Màn hình hiện một dãy số lạ
Cậu hơi ngẩn người, muộn thế này rồi còn ai gọi?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Tôi nghe
Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ gấp gáp
Nvp Nữ
Nvp Nữ
Xin hỏi đây có phải người nhà của anh Vương Thiên Vũ không?
Tim Tịnh An khẽ hẫng
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Đúng, có chuyện gì vậy?
Người bên kia im lặng vài giây sau đó nói
Nvp Nữ
Nvp Nữ
Anh Vương gặp tai nạn giao thông
Nvp Nữ
Nvp Nữ
Hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện
Trong khoảnh khắc ấy. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Tai Tịnh An ù đi. Cậu không còn nghe rõ người kia đang nói gì nữa. Chỉ còn duy nhất bốn chữ quanh quẩn trong đầu
"Tai nạn giao thông"
Ly sữa trong tay rơi xuống vỡ tan trên nền gạch. Sữa trắng bắn tung tóe trên sàn nhưng cậu không còn tâm trí để quan tâm
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Tôi... tôi đến ngay!
_________
23 giờ 58 phút
Bệnh viện trung tâm
Tịnh An lao thẳng vào sảnh cấp cứu. Hơi thở hỗn loạn, tóc tai rối bời. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu chạy nhanh như vậy. Nhanh đến mức lồng ngực đau nhói.
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Xin hỏi...
Cậu chống tay lên quầy tiếp tân
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vương Thiên Vũ... anh ấy đang ở đâu?
Y tá lập tức dẫn cậu tới khu cấp cứu. Hành lang dài lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng nồng đến khó chịu
Tịnh An chưa bao giờ ghét bệnh viện như lúc này. Cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng kín. Đèn đỏ phía trên vẫn sáng
Một bác sĩ bước tới
Nvp Nam
Nvp Nam
Người nhà bệnh nhân?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Vâng
Nvp Nam
Nvp Nam
Hiện tại bệnh nhân bị chấn thương vùng đầu khá nghiêm trọng
Tịnh An cảm thấy chân mình mềm nhũn
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Bác sĩ...
Giọng cậu run lên
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh ấy sẽ ổn đúng không?
Bác sĩ nhìn cậu, không trả lời ngay. Khoảng lặng ấy khiến trái tim Tịnh An rơi thẳng xuống vực sâu
Nvp Nam
Nvp Nam
Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức
Chỉ một câu nói nhưng đủ khiến mắt cậu đỏ lên.
_________
2 giờ 16 phút sáng
Cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở
Nvp Nam
Nvp Nam
//tháo khẩu trang// Ca phẫu thuật thành công
Tịnh An gần như khuỵu xuống
Sống rồi, Thiên Vũ vẫn còn sống, chỉ cần còn sống là được, chỉ cần còn sống...
Cậu được phép vào thăm khi trời gần sáng
Trong phòng bệnh. Tiếng máy móc vang lên đều đều. Vương Thiên Vũ nằm trên giường. Đầu quấn băng trắng, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Đây là lần đầu tiên Tịnh An nhìn thấy anh yếu ớt như vậy
Người đàn ông luôn mạnh mẽ trong ký ức giờ lại nằm im không động đậy
Cậu chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh
Bàn tay lạnh ngắt
Tịnh An cuối đầu áp trán lên mu bàn tay ấy
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh làm em sợ chết mất...
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
//Giọng nói nghẹn lại// Anh hứa sẽ về sớm mà...
Không có ai trả lời. Chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên trong căn phòng tĩnh lặng
Tịnh An siết chặt tay anh hơn như thể sợ chỉ cần buông ra một chút thôi người trước mặt sẽ biến mất
Cậu không hề biết rằng tai nạn này đã cướp đi một thứ còn đáng sợ hơn cả mạng sống
Một thứ mà vài ngày sau sẽ khiến trái tim cậu tan nát hoàn toàn.
___End Chapter___

chương 3: cậu là ai?

_____________
Ánh nắng đầu tiên của buổi sáng len qua khung cửa kính. Trong phòng bệnh chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đều đều
Hạ Tịnh An ngồi bên giường bệnh suốt cả đêm. Đến gần sáng mới chống không nổi mà ngủ gục xuống, bàn tay vẫn nắm chặt tay Vương Thiên Vũ. Giống như sợ vừa buông ra một giây thôi, người kia sẽ lại biến mất
...
Ngón tay trên giường bệnh khẽ động, rồi động thêm lần nữa, hàng mi dài run nhẹ. Vương Thiên Vũ chậm rãi mở mắt
Ánh sáng khiến anh hơi khó chịu, đầu đau như bị ai đó dùng búa đập liên tục. Anh nhíu mày. Theo bản năng muốn cử động tay nhưng lại phát hiện có thứ gì đó đang nắm lấy mình
Thiên Vũ cúi đầu nhìn xuống. Là một người con trai đang ngủ, gương mặt trắng nhợt. Dường như đã rất lâu rồi không nghỉ ngơi
Trong lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ. Rất quen nhưng lại không nhớ nổi
Đúng lúc ấy, Tịnh An cũng tỉnh giấc
Cậu mở mắt, đập vào mắt là đôi mắt quen thuộc đang nhìn mình. Trong nháy mắt, toàn bộ lo lắng suốt hai ngày qua tan biến
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Thiên Vũ!
Cậu lập tức đứng bật dậy
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh tỉnh rồi?
Đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ lập tức sáng lên. Tịnh An vui đến mức suýt khóc
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh thấy trong người thế nào? Có đau không? Có khó chịu ở đâu không?
Nhưng càng nghe Vương Thiên Vũ càng nhíu mày. Ánh mắt nhìn cậu dần trở nên xa lạ, xa lạ đến mức khiến trái tim Tịnh An chùng xuống
Một lúc lâu sau anh mới khàn giọng mở miệng
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Xin lỗi...
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
//khựng lại// Hả?
Thiên Vũ nhìn cậu, ánh mắt hoàn toàn không có chút thân thuộc nào
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Cậu là ai?
Cả căn phòng im bặt
Tịnh An đứng chết lặng tại chỗ. Nụ cười trên môi cứng đờ. Cậu nghĩ mình nghe nhầm hoặc Thiên Vũ vừa tỉnh nên chưa tỉnh táo. Nhất định là vậy
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Thiên Vũ... //miễn cưỡng cười//
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh đừng đùa nữa
Nhưng người trên giường bệnh vẫn chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt khó hiểu
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tôi không đùa
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Chúng ta quen nhau sao?
Một câu nói như lưỡi dao đâm thẳng vào tim. Tịnh An cảm thấy toàn thân lạnh đi, bàn tay run rẩy
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Anh... Không nhớ em?
Thiên Vũ im lặng sau đó lắc đầu
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Xin lỗi
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tôi thật sự không nhớ
Mười phút sau bác sĩ vội vàng chạy tới. Sau khi kiểm tra một loạt mới đưa ra kết luận
Nvp Nam
Nvp Nam
Do chấn thương vùng não nên bệnh nhân bị mất một phần ký ức.
Tịnh An đứng bên cạnh, tai như ù đi
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Mất... ký ức?
Nvp Nam
Nvp Nam
//gật đầu// Hiện tại chưa xác định được thời gian ký ức bị mất
Nvp Nam
Nvp Nam
Có thể vài tháng, cũng có thể vài năm
Tịnh An nhìn sang Thiên Vũ. Người kia cũng đang nhìn mình, nhưng ánh mắt ấy không còn là ánh mắt mỗi sáng thức dậy vẫn dịu dàng nhìn cậu, không còn là ánh mắt chứa đầy yêu thương. Chỉ còn lại sự xa lạ, hoàn toàn xa lạ
Buổi chiều
Khi bác sĩ rời đi. Trong phòng chỉ còn hai người. Tịnh An ngồi bên giường im lặng rất lâu. Cuối cùng cậu mới lấy hết can đảm mở miệng
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Em là Hạ Tịnh An.
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Người yêu của anh
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
//sững người// Người yêu?
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Ừm
Tịnh An cười nhưng đôi mắt lại đỏ hoe
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Bọn mình yêu nhau năm năm rồi
Thiên Vũ im lặng rất lâu sau mới nói
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Xin lỗi.
Lại là hai chữ ấy
Vương Thiên Vũ
Vương Thiên Vũ
Tôi thật sự không nhớ
Trái tim Tịnh An đau đến mức gần như không thở nổi. Nhưng cậu vẫn cố gắng cười
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Không sao
Hạ Tịnh An
Hạ Tịnh An
Em nhớ là được.
Cậu không biết rằng kể từ giây phút này. Cuộc đời mình sẽ bước vào một cơn ác mộng kéo dài
___End Chapter___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play