Tuấn Lâm tắt màn hình điện thoại, lòng có chút xao động. Cậu liếc nhìn người bên cạnh: Hạo Tường đang bước đi thẳng, mắt nhìn về phía trước, không nói gì. Nhưng trong tay anh vẫn cầm chiếc túi nilon nhỏ – là chiếc ô gấp mà Tuấn Lâm hay để quên ở nhà anh.
- Sao anh mang ô theo? Trời không có mưa mà – Tuấn Lâm hỏi.
- Dự báo có mưa tối nay. Để cậu mang về, lần sau đừng có lại chạy về nhà ướt như chuột lột – Hạo Tường trả lời mà không quay đầu.
- Ồ… cảm ơn – Tuấn Lâm nói nhỏ, cắn một miếng kem ngọt ngào, cảm thấy hương vị ngọt ngào lan tỏa từ đầu lưỡi đến tận trái tim.
Đi được nửa đường, bỗng có ba học sinh lớp khác đi ngược chiều, nhìn hai người rồi cười nói to tiếng:
- Ôi, không phải là đôi bạn nối khố nổi tiếng của trường sao? Đi đâu cùng nhau thế này?
- Nghe nói học kém Toán phải nhờ người khác kèm cặp, đúng không?
Mặt Tuấn Lâm lập tức đỏ bừng, tay siết chặt que kem, định mở miệng cãi lại thì đã thấy Hạo Tường bước lên một bước, đứng chắn trước mặt cậu. Vẻ mặt anh trở nên lạnh lùng, giọng nói trầm thấp mà nghiêm nghị:
- Nói đủ chưa? Muốn nói tiếp thì đến phòng giáo viên nói tiếp.
Ba người kia thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Hạo Tường, đều ngượng ngùng im lặng, vội vàng bước nhanh qua. Sau khi họ đi xa, Hạo Tường quay lại, giọng nói dịu hơn một chút:
- Không sao chứ?
- Tôi… tôi không sao – Tuấn Lâm lắc đầu, nhưng trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Đây là lần đầu cậu thấy Hạo Tường bảo vệ mình một cách rõ ràng như vậy.
- Đừng để ý đến lời người khác. Học được là của mình – Hạo Tường tiếp tục bước đi, “Ngày mai tiếp tục học lúc 7 giờ tối, nhớ mang vở bài tập.”
- Ừm! Nhớ rồi! – Tuấn Lâm gật đầu thật mạnh, mỉm cười rạng rỡ.
Khi về đến cổng nhà, Tuấn Lâm đứng nhìn Hạo Tường bước vào nhà bên cạnh, mới nhận ra que kem đã tan chảy một chút trên tay. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, lòng thầm nghĩ: có lẽ việc có một người bạn nối khố như Hạo Tường… cũng không tệ chút nào.