Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Người Bản Mây

CHƯƠNG 1: KẺ ĐỘC HÀNH

Trên bản Mây năm ấy, ai cũng biết Quang Anh là thằng con trai ngông nhất vùng.
Cậu sống một mình trên căn nhà gỗ gần bìa rừng, ngày ngày theo người trong bản lên núi săn thú, tối về lại ngồi trước bếp lửa uống rượu ngô đến tận khuya.
Người ta bảo Quang Anh dữ lắm, ánh mắt nhìn ai cũng lạnh tanh như sương đêm trên đỉnh núi. Cho đến ngày Duy xuất hiện. Duy là người dưới xuôi lên bản dạy học. Da trắng, dáng gầy, nói chuyện nhỏ nhẹ đến mức lũ trẻ trong bản cũng không nỡ quậy phá.
Mỗi lần đi ngang qua chợ phiên, đám con gái lại đứng nhìn theo. Riêng Quang Anh thì ghét cậu ngay từ lần đầu gặp. Vì Duy nhìn Quang Anh bằng ánh mắt chẳng hề sợ hãi.
Đêm ấy, cả bản mở lễ hội cầu mùa. Tiếng khèn vang khắp núi rừng, lửa cháy đỏ giữa sân đất. Duy bị mấy gã say rượu chặn đường phía sau nhà văn hóa.
Chưa kịp phản ứng đã bị kéo tay mạnh tới mức suýt ngã. Rồi một bàn tay khác giật cậu lại. Quang Anh đứng đó, mắt lạnh ngắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt đầy sát khí, chắn trước mặt Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người của tao. Đụng vào thử xem?
Cả đám im bặt. Duy còn chưa hiểu chuyện gì thì Quang Anh đã kéo cậu rời khỏi đám đông, đi thẳng lên con dốc dẫn về nhà sàn. Mưa rừng bắt đầu rơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giật mạnh tay ra, gắt lên// Mày bị điên à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Không trả lời, cúi xuống nhìn Duy rất lâu, khàn giọng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, nếu không nói vậy… em bị bắt đi thật đấy.
Tiếng mưa rơi lách tách trên mái gỗ. Duy định cãi lại, nhưng khi nhìn thấy vết máu trên khóe môi Quang Anh, cậu bỗng im lặng.
Từ hôm đó, cả bản đều đồn Duy là “vợ Quang Anh”. Lũ trẻ gọi Duy là “thầy Quang Anh”, mấy bà trong bản còn đem đồ ăn sang nhà sàn cho hai người.
Duy tức đến đỏ mặt mỗi lần nghe thấy. Còn Quang Anh thì chỉ ngồi cạnh bếp lửa cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn Duy, nhếch môi cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm vợ tao thiệt đi, khỏi cần giải thích với ai nữa.
Duy ném thẳng chiếc khăn đang lau tóc vào mặt hắn. Nhưng rồi chẳng ai biết từ lúc nào, căn nhà gỗ lạnh tanh kia bắt đầu có tiếng cười.
Có người chờ cửa mỗi đêm. Có người ngồi hong tóc cạnh bếp sau những cơn mưa núi. Và có một kẻ từng cô độc cả đời… cuối cùng cũng biết sợ mất đi một người là cảm giác thế nào.
_____________
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Demo mới
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Demo mới
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Demo mới 🙏
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Mong ủng hộ
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Xia xỉa~ 💋🙆

CHƯƠNG 2: MÈO NHỎ GIƯƠNG VUỐT

Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Sao thấy tên chap cute hong 😏
___________
Sáng hôm sau, mưa rừng dứt hẳn, để lại những hạt nước đọng trên kẽ lá long lanh. Duy mang theo xấp giáo án bước ra khỏi nhà sàn, gương mặt thanh tú cố tình bày ra vẻ lạnh lùng.
Thế nhưng vừa đi xuống chân dốc, em đã thấy Quang Anh ngồi vắt vẻo trên tảng đá lớn, tay cầm con dao găm gọt vỏ củ đậu, tà mị nhìn sang.
Từ sau đêm lễ hội, tên này cứ như âm hồn bất tán, bám đuôi em không rời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhếch môi cười cợt nhả, ném một miếng củ đậu về phía em//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vợ yêu đi dạy học à? Tiện đường tao hộ tống em ra lớp nhé?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Né người tránh miếng củ đậu, khoanh tay trước ngực, hếch cằm nhìn hắn chuẩn bị xả//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi dẹp đi! Ai là vợ yêu của mày?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi đường của mày đi, mặt dày vừa vừa thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao tự đi được, không mượn thằng ngông nhà mày hộ tống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cắm phập con dao xuống tảng đá, nhảy xuống đứng chắn trước mặt em, khàn giọng dụ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cả cái bản này gắn mác em là người của tao rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không đi với tao, lát nữa lại có thằng say rượu bắt em đi đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhếch môi cười lạnh, lách người qua một bên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày tưởng tao sợ chắc?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thử đứa nào dám đụng vào tao xem, tao dùng thước gỗ gõ nát đầu đứa đấy. Tránh ra con ạ!
Duy nghênh mặt bỏ đi thẳng, tà áo sơ mi trắng khẽ bay theo gió.
Quang Anh nhìn cái dáng vẻ chảnh chọe như một con mèo nhỏ giương vuốt của em thì không những không giận, mà lồng ngực lại đập liên hồi vì thích thú.
Ánh mắt dê dê của hắn khóa chặt vào vòng eo gầy của Duy, khẽ huýt sáo rồi thong thả rảo bước đi theo sau, giữ một khoảng cách vừa đủ để bảo vệ em.
___
Đến trưa, Duy đang đứng trên bục giảng viết chữ thì nghe tiếng xôn xao bên ngoài cửa lớp. Mấy bà trong bản vừa đi chợ phiên về, hồ hởi xách theo một giỏ trứng gà tươi và ít thịt gác bếp ngó đầu vào gọi lớn.
Bà Trưởng Bản— Dế
Bà Trưởng Bản— Dế
//Cười híp mắt, đưa giỏ đồ cho Duy//
Bà Trưởng Bản— Dế
Bà Trưởng Bản— Dế
Thầy Duy ơi, thịt với trứng này đem về nhà sàn nấu cho thằng Quang Anh nó ăn với nhé.
Bà Trưởng Bản— Dế
Bà Trưởng Bản— Dế
Hai đứa ăn nhiều vào cho mau có tin vui!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Mặt lập tức đỏ bừng vì thẹn và tức, dậm chân thanh minh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kìa bà! Cháu với cái thằng điên ấy không có quan hệ gì đâu ạ! Bà đừng nghe nó nói bậy!
Mấy bà cụ chỉ cười che miệng rồi bỏ đi, chẳng thèm nghe Duy giải thích.
Duy tức đến mức bẻ gãy cả viên phấn trên tay, quay ngoắt mắt ra cửa sổ liền bắt gặp Quang Anh đang tựa lưng vào thân cây mận, khoanh tay nhìn em cười khẽ.
___________
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Nhạt thế 😡😡
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Lần này anh chịu thua em rùi 🤦. em bỏ anh đi giữ đêm tối 🌃. từng giọt nước mắt anh chợt tuôn😭, một người nắm🤝, một người buông🫱🫲. I told you that never leave me alone. Lần này anh chịu thua em rùi🤦. Chẳng có cơ hội nào nữa em ơi.🙍 Giá mà em cũng iu anh nhìu🙏. I told you that never leave me alone. Và giờ bức tranh ta vẽ tình yêu cũng đã nhạt phai. Yeah, you broke, broke, broke my heart, yeah. Tại sao ko nói lun đi, bây giờ em đang cần ai? ( Ai? Ai?)🤌. Không phải anh ,no, no, no, no, no 🤣🤣🤣

CHƯƠNG 3: CHIẾN TRANH LẠNH

Giữ đúng lời hứa ngó lơ gã thợ săn mặt dày, Duy bắt đầu chiến dịch chiến tranh lạnh suốt một tuần liền.
Mỗi lần đi ngang qua con dốc dẫn về nhà sàn, dù Quang Anh có huýt sáo, ném củ đậu hay lèo nhèo bên tai, em cũng hếch cằm, đi thẳng một mạch như thể hắn là không khí.
Thấy con mèo nhỏ chảnh chọe xù lông triệt để, Quang Anh vừa buồn cười vừa ngứa ngáy trong lòng nhưng cũng đành bất lực.
Cho đến ngày thứ tám, Duy không còn thấy bóng dáng cao lớn của hắn đứng vắt vẻo dưới chân dốc đợi mình nữa.
Cả bản Mây xôn xao bảo nhau: Quang Anh một mình vác súng săn đi vào tận rừng sâu bao phủ sương mù độc để săn thú dữ.
Tối hôm đó, mưa rừng lại bắt đầu trút xuống tầm tã, gõ lộp bộp lên mái gỗ. Duy đứng bên cửa sổ nhà sàn nhìn về phía bìa rừng đen kịt, lòng dạ bỗng bồn chồn, đứng ngồi không yên.
Đột nhiên, tiếng cửa gỗ dưới nhà bị đẩy mạnh, một mùi máu tanh nồng nặc theo gió lạnh xộc thẳng vào mũi.
Duy giật mình lao xuống cầu thang, đập vào mắt em là Quang Anh đang tựa lưng vào cột nhà, gương mặt tái nhợt, một tay ôm lấy bờ vai loang lổ máu tươi, áo chàm rách nát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lao đến đỡ lấy hắn, giọng run run// Nguyễn Quang Anh!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày... mày bị làm sao thế này? Sao lại bị như thế này?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Khàn giọng trêu chọc dù hơi thở thoi thóp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vợ yêu... chịu nhìn tao rồi à? Tưởng em tính... bơ tao cả đời chứ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tức đến ứa nước mắt, vừa mở hộp y tế vừa gắt lên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thằng điên này! Lúc nào rồi còn đùa được? Ngồi im đấy cho tao!
Duy ấn mạnh hắn ngồi xuống cạnh bếp lửa, đôi bàn tay gầy run rẩy xé áo, rửa vết thương cho hắn.
Nhìn vết cào sâu hoắm còn rỉ máu trên vai Quang Anh, tim em thắt lại, động tác bỗng chốc nhẹ nhàng đến lạ kỳ.
Quang Anh không kêu một tiếng, ánh mắt thâm trầm, si mê khóa chặt vào gương mặt đang lo lắng đến đỏ bừng của Duy.
Hắn bất ngờ đưa bàn tay còn lành lặn lên, khẽ vuốt ngược lọn tóc ướt của Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ghé sát tai em khàn giọng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao đi săn suýt chết cũng không sợ... chỉ sợ về nhà sàn không thấy em chờ cửa thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm vợ tao thiệt đi, nha?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đứng hình mất ba giây, tai đỏ ửng lên, vội né tránh ánh mắt hắn rồi băng bó thật mạnh một phát//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Im miệng! Lo giữ cái mạng của mày trước đi rồi tính!
Duy mắng thì mắng thế, nhưng đêm đó, em không về phòng mình mà tình nguyện ngồi cạnh bếp lửa, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ trán kiểm tra nhiệt độ cho gã đang thiếp đi vì sốt.
Căn nhà gỗ lạnh tanh bấy lâu, nay lại có một người lặng lẽ canh giấc ngủ cho một người...
_________________
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Dy bố đời ݁ ˖Ი𐑼⋆
Ai sớm có thưởng 💋🪳

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play