[RhyCap] Những Ngày Không Có Anh?!
Chap1: ๛ཞђฯ₡རק _ 🪽⁀ᶦᵈᵒᶫ
Rùaa🐢
Đây là bộ truyện đầu tay cụa mình💓
Rùaa🐢
Cũng mong là đc mọi người ủng hộ và yêu thích 💓💝
Rùaa🐢
Cảm ơn mọi người nhìu lắm😘
Rùaa🐢
Bắt đầu vô luôn nhaaaaa bỏ qua phần giới thiệu nhe 👉👈
Rùaa🐢
Tại tui lười nghĩ á😜🤭
Tiếng ve kêu vang vọng khắp sân trường tiểu học ADDH
Những cánh phượng đỏ rực rơi lả tả theo từng cơn gió đầu hè. Dưới gốc cây lớn nhất sân trường, bốn cậu bé đang ngồi chen chúc trên một chiếc ghế đá màu trắng
Đó là Nguyễn Quang Anh, Hoàng Đức Duy, Trần Đăng Dương và Lê Quang Hùng
Bốn người là bạn với nhau từ nhỏ
Nhỏ tới mức chẳng ai nhớ nổi lần đầu tiên gặp nhau là khi nào
Duy ngồi ngay ngắn nhất trong bốn người, Trên đùi cậu là một quyển vở toán đã kín đặc chữ viết
Hoàng Đức Duy
/Nhíu lông mày/
Hoàng Đức Duy
/Xoay xoay bút trong tay/
Nguyễn Quang Anh
/Chống cằm nhìn Duy/
Nguyễn Quang Anh
Duy đang làm gì dạ?
Nguyễn Quang Anh
Mai có kiểm tra đúm hăm?
Nguyễn Quang Anh
Duy làm từ giờ luôn á?
Hoàng Đức Duy
/Ngẩng đầu nhìn anh/
Hoàng Đức Duy
Quang Anh không học hã?
Nguyễn Quang Anh
/Nhún vai/ Anh học ròi!!
Duy cũng cạn lời với Quang Anh
Ở phía đối diện, Dương và Hùng đang chia nhau một gói bánh
Trần Đăng Dương
/Vừa nhai vừa nói/
Trần Đăng Dương
Nghe nói mai kiểm tra toán khó lắm
Lê Quang Hùng
/Gật đầu/ Hùng cũng nghe vậy!
Trần Đăng Dương
/Quay sang nhìn Duy/ Duy!
Trần Đăng Dương
Nếu mai tao được dưới năm điểm thì mày đừng cười tao nha🤭
Hoàng Đức Duy
Mày không nói thì không ai bảo gì đâu
Trần Đăng Dương
Ờm thì đừng có cười đâu
Quang Anh bật cười thành tiếng Hùng cũng không nhịn được mà cười theo
Trần Đăng Dương
Có cái gì mà buồn cười? /Nhục/
Trần Đăng Dương
Tao đang nghiêm túc à nghen😞
Lê Quang Hùng
Mày nghiêm túc nhưng điểm thì không
Nguyễn Quang Anh
/Ném lon nước ngọt vào người Dương/
Trần Đăng Dương
Anh em tốt. Nhớ trả tiền🤭
Nguyễn Quang Anh
Biết ngay mà
Tiếng cười lại vang lên dưới tán phượng. Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá. Chiếu xuống gương mặt non nớt của bốn cậu bé
Không ai biết rằng sau này cuộc sống sẽ thay đổi nhiều đến thế
Không ai biết rằng những đứa trẻ đang cười đùa dưới gốc phượng hôm nay sẽ phải trải qua những mất mát đau đớn đến nhường nào
Điều khiến họ bận tâm nhất...
Vẫn chỉ là bài kiểm tra toán ngày mai mà thôi.
"Tùng... Tùng... Tùng..."
Tiếng trống báo hết giờ ra chơi bất ngờ vang lên
Khắp sân trường, học sinh bắt đầu chạy về lớp. Dương nhìn đám bạn xung quanh rồi than trời
Trần Đăng Dương
Nhanh dữ vậy? Tao còn chưa chơi đủ nữa...
Lê Quang Hùng
/Đứng dậy phủi bụi trên quần/
Lê Quang Hùng
Cậu có ngày nào chơi đủ đâu!
Trần Đăng Dương
Đó là vì tuổi thơ rất ngắn. Nhưng giờ ra chơi còn ngắn hơn
Nguyễn Quang Anh
/Bật cười/ Mày ơi đừng là tao buồn cười
Hoàng Đức Duy
/Dọn sách vở rồi đứng dậy/
Hoàng Đức Duy
Đi vào lớp không? Sắp vào học rồi!
Cả bốn đứa cùng nhau đi lên cầu thang
Vì học chung lớp nên từ nhỏ tới giờ lúc nào bọn họ cũng dính với nhau như hình với bóng
Đến mức giáo viên trong trường cũng quen mặt
Vừa bước tới cửa lớp. GVCN đã nhìn thấy cả bốn
Đa nv (Nữ)
GVCN: Bốn đứa lại đi cùng nhau à?
Đa nv (Nữ)
GVCN: Riết cô tưởng mấy đứa yêu nhau ...
Nguyễn Quang Anh
Cô cứ đùa
Đa nv (Nữ)
GVCN: Nhưng mà giống thật mà🤭
Lê Quang Hùng
Tụi em là bạn thânn thoii cô ơi
Đa nv (Nữ)
Rồi rồi bạn thân thì cũng phải vào lớp nhanh lên!
Ngay khi vừa ngồi xuống chỗ.
Tiếng chuông vào học cũng vang lên. Tiết đầu tiên là môn Toán
Môn học mà khiến Duy sáng mắt lên
Nhưng lại khiến Dương khóc thét
Thầy giáo vừa bước vào lớp, Dương đã nằm gục xuống bàn
Hùng ngồi bên cạnh khẽ huých tay cậu
Lê Quang Hùng
Mày làm cái trò gì vậy? Thầy vô rồi kìa
Trần Đăng Dương
Chuẩn bị tinh thần thôi
Lê Quang Hùng
Cho chuyện gì?
Trần Đăng Dương
Một màn tra tấn kéo dài 45 phút
Ở phía trên.Duy đang chăm chú nghe giảng.Từng phép tính được cậu ghi lại rất cẩn thận.Quang Anh ngồi cạnh chống cằm nhìn cậu
Quang Anh lấy bút chọt nhẹ vào tay Duy
Hoàng Đức Duy
/Ngẩng đầu lên nhìn anh/
Nguyễn Quang Anh
Duy có thấy thầy đang giảng nhanh quá không?
Hoàng Đức Duy
Nhanh hả? Nhanh chỗ nào vậy ?
Quang Anh im lặng. Duy thật sự không hiểu. Đối với cậu, mấy bài toán này rất đơn giản
Nhìn vẻ ngây thơ của Duy, Quang Anh chỉ biết bật cười
Đa nv (nam)
GV toán: QUANG ANH!!
Đa nv (nam)
Cả lớp lập tức quay lại
Nguyễn Quang Anh
/Ngẩng đầu/ Dạ?
Đa nv (nam)
GV toán: Em thấy bài này dễ lắm sao?
Đa nv (nam)
GV toán: Còn thời gian nhìn bạn?
Cả lớp bắt đầu cười khúc khích
Nguyễn Quang Anh
/Ho nhẹ/ Em xin lỗi thầy
Đa nv (nam)
GV toán: Đứng lên giải bài này cho tôi
Dương còn che miệng cười đến run cả vai
Trần Đăng Dương
Mày xong đời rồi
Nguyễn Quang Anh
/Quay xuống lườm/ Cười nữa tao méc thầy
Trần Đăng Dương
Mày học mẫu giáo hả?
Cuối cùng Quang Anh vẫn phải lên bảng làm bài
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là cậu giải đúng toàn bộ
Ngay cả thầy giáo cũng gật đầu hài lòng
Đa nv (nam)
GV toán: Về chỗ đi!
Quang Anh vừa ngồi xuống. Duy lập tức quay sang
Hoàng Đức Duy
Duy biết ngay Quang Anh sẽ làm được mà
Nghe vậy khoé môi Quang Anh cong lên
Nguyễn Quang Anh
"Duy tin tưởng anh vậy luon"
Chỉ một chữ đơn giản nhưng không hiểu sao lại khiến Quang Anh vui hơn cả lúc được thầy khen
Ở dãy bàn bên cạnh. Dương nhìn cảnh đó rồi huých vai Hùng.
Trần Đăng Dương
Mày nhìn thấy gì không?
Lê Quang Hùng
/Đang viết bài/ Thấy gì ?
Trần Đăng Dương
Tao thấy hai đứa bó cứ kì kì
Trần Đăng Dương
Không biết
Trần Đăng Dương
/Chống cằm suy nghĩ/
Trần Đăng Dương
Nhưng nhìn cái là thấy cứ kì kì sao á
Lê Quang Hùng
/Liếc Dương cái/
Lê Quang Hùng
Tao thấy mày mới kì á
Trần Đăng Dương
Mày nói vậy biết người khác tổn thương không ?
Một buổi sáng bình thường cứ thế trôi qua
Không ai biết rằng những ngày tháng vô tư như thế này rồi sẽ trở thành những ký ức quý giá nhất trong cuộc đời họ
Bởi nhiều năm sau. Khi nhìn lại, thứ khiến người ta đau lòng nhất không phải là những ngày tồi tệ
Mà là những ngày đã từng hạnh phúc đến như vậy
Rùaa🐢
Rùa viết vậy coa được hăm 👉👈
Rùaa🐢
Cho Rùa xin y/k nhaaa
Chap 2: ๛ཞђฯ₡རק _ 🪽⁀ᶦᵈᵒᶫ
Rùaa🐢
Tiếp tục với bộ truyện đầu tay của mình nhaa💓
Buổi tối hôm ấy. Sau khi tạm biệt nhau ở cổng trường, bốn đứa trẻ trở về nhà
Bầu trời cuối xuân nhuộm một màu cam nhạt. Những đám mây lững lờ trôi giữa nền trời xanh biếc
Trên con đường lớn dẫn vào khu biệt thự, xe cộ vẫn tấp nập qua lại
Duy ngồi trong xe, ánh mắt vẫn không rời khỏi quyển vở toán trên tay
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu vài lần rồi bật cười
Đa nv (nam)
Tài xế: Cậu chủ vẫn học nữa sao?
Hoàng Đức Duy
/Ngẩng đầu lên/ Dạ?
Đa nv (nam)
Tài xế: Sắp về tới nhà rồi!
Hoàng Đức Duy
/Cúi xuống nhìn đồng hồ/
Lúc này cậu mới nhận ra mình đã đọc lại cùng một trang sách suốt mười phút
Duy khép quyển vở lại. Nhưng chưa được bao lâu. Cậu lại mở
Biệt thự nhà Duy sáng đèn
Chiếc đèn chùm pha lê lớn giữa phòng khách phản chiếu ánh sáng xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng
Duy vừa ăn tối vừa xem lại công thức
Lúc này mới phát hiện mình đang cầm đũa bằng một tay, tay còn lại vẫn giữ quyển vở
Mẹ Duy
Con lo tới vậy sao?
Hoàng Đức Duy
Con sợ làm sai
Cha cậu nhìn con trai rồi lắc đầu
Ba Duy
Từ nhỏ tới giờ con lúc nào cũng vậy
Ba Duy
Chỉ là một bài kiểm tra thôi
Mẹ Duy
/Ngắt lời/ Không nhưng gì hết
Mẹ Duy
Dù kết quả thế nào thì ba mẹ vẫn tự hào về con
Duy cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên
Quang Anh đang nằm dài trên sofa
Trên bàn là máy chơi game mới nhất vừa được mua tuần trước. Tiếng súng trong trò chơi vang lên liên tục
Cánh cửa phòng mở ra, mẹ Quang Anh bước vào
Mẹ Quang Anh
Bài kiểm tra ngày mai học chưa?
Mẹ Quang Anh
Học lúc nào?
Mẹ anh im lặng vài giây sau đó quay người rời đi
Mẹ Quang Anh
Đừng làm mẹ phải nhận giấy họp phụ huynh
Nguyễn Quang Anh
/Bật cười/ Con bít ời
Nhà Dương lại là một khung cảnh hoàn toàn khác
Trần Đăng Dương
Cái gì cơ?
Tiếng hét vang khắp tầng hai
Trần Đăng Dương
/Ôm đầu/ Mai kiểm tra thật à?
Bố cậu ngồi đọc báo dưới nhà
Bố Dương
Chứ con tưởng khi nào?
Trần Đăng Dương
Con tưởng tuần sau!
Trần Đăng Dương
Con mới biết luôn á!
Bố Dương chậm rãi gấp tờ báo lại
Bố Dương
Vậy con tính làm gì?
Dương đứng im vài giây rồi chạy như bay lên cầu thang
1h sáng điện thoại Duy dung lên
Trên màn hình hiện cuộc gọi từ cái tên rất quen thuộc
Nguyễn Quang Anh
📲 Ngủ chưa?
Nguyễn Quang Anh
📲 Quang Anh đoán ngay mà
Nguyễn Quang Anh
📲 Duy mà ngủ sớm chắc nay bão
Hoàng Đức Duy
📲 Đơn giản vì Duy là một người nổi loạn🤭
Nguyễn Quang Anh
📲 Duy học nhiều quá Duy bị điên hã?
Nguyễn Quang Anh
📲 Quang Anh dỡn, Duy đừng để bụng nha
Hoàng Đức Duy
📲 Duy không để bụng đâu Duy để trong đầu
Nguyễn Quang Anh
📲 Tin Quang Anh tán cho Duy caia không?
Nguyễn Quang Anh
📲 Tán mạnh lắm đó
Nguyễn Quang Anh
📲 Ừm Đang học à?
Nguyễn Quang Anh
📲 Học gì?
Nguyễn Quang Anh
📲 Biết ngay mà
Hoàng Đức Duy
/Ngồi thẳng lưng/
Hoàng Đức Duy
📲 Quang Anh gọi có việc gì hăm
Nguyễn Quang Anh
📲 Chúc Duy thii tốtttt nhaaa
Hoàng Đức Duy
/Ngẩn người/
Trong giây lát, trái tim cậu khẽ rung lên một cảm giác rất lạ. Nhưng cậu còn quá nhỏ để hiểu đó là gì
Hoàng Đức Duy
📲 Cảm ơn anh
Nguyễn Quang Anh
📲 Duy chắc chắn sẽ đc điểm mười
Hoàng Đức Duy
📲 Nếu không được thì sao?
Nguyễn Quang Anh
/Suy nghĩ vài giây/
Nguyễn Quang Anh
📲 Thì anh sẽ mua kem cho Duy
Hoàng Đức Duy
📲 Nếu Duy được mười thì sao?
Nguyễn Quang Anh
📲 Quang Anh cũng mua kem cho Duy!
Nguyễn Quang Anh
📲 Quang Anh thích🤭
Ngoài cửa sổ, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua mang theo hương hoa thoang thoảng
Không ai biết rằng cuộc gọi tưởng như bình thường ấy sẽ trở thành một trong những ký ức đẹp nhất của tuổi thơ
Chap 3: ๛ཞђฯ₡རק _ 🪽⁀ᶦᵈᵒᶫ
Rùaa🐢
Tiếp tục nối tiếp chap 2 nhaa
Đồng hồ vừa điểm sáu giờ Duy đã thức dậy
Cậu thay đồng phục, đeo cặp, kiểm tra bút, kiểm tra thước, kiểm tra tẩy, kiểm tra giấy nháp...
Rồi lại kiểm tra thêm một lần nữa
Mẹ cậu đứng bên cạnh cửa nhìn một hồi cũng không nhịn được mà bật cười
Mẹ Duy
Con kiểm tra đến lần thứ mấy rồi?
Hoàng Đức Duy
/Gãi đầu cười khờ/
Hoàng Đức Duy
Con không nhớ nữa
Mẹ Duy
/Lắc đầu/ Xuống ăn sáng đi không đói
Hoàng Đức Duy
/Lon ton chạy xuống bàn ăn/
Mẹ cậu cũng bất lực trước sự đáng yêu vô tri này của cậu
Chiếc xe vừa dừng trước cổng
Hoàng Đức Duy
/Bước xuống xe/
Từ xa, cậu đã nhìn thấy Quang Anh, thấy Dương đang ôm đầu và nhìn thấy Hùng với dáng vẻ bất lực thường ngày
Và bài kiểm tra toán mà Duy lo lắng suốt cả tuần cuối cùng cũng đã tới...
"Tùng... Tùng... Tùng..."
Tiếng trống vào lớp vang lên
Hoàng Đức Duy
Có đi lên lớp không?
Trần Đăng Dương
Nhưng mà tào sợ😭
Lê Quang Hùng
Chỉ là một bài kiểm tra thôi mày à...
Trần Đăng Dương
Nhưng mà vẫn sợ chứ bộ
Nguyễn Quang Anh
Thôi đi lên lớp!
Nguyễn Quang Anh
/Đi cùng Duy lên trước/
Từng học sinh nhanh chóng trở về lớp học của mình
Không khí náo nhiệt lúc nãy dần biến mất
Thay vào đó là sự căng thẳng...
Hôm nay là ngày kiểm tra toán cuối năm, ngay cả những học sinh thường ngày nghịch ngợm nhất cũng trở nên yên lặng hơn
Duy ôm cặp đi bên cạnh Quang Anh, hai bàn tay nhỏ vô thức siết chặt quai cặp
Nguyễn Quang Anh
/Quay sang nhùn Duy/
Nguyễn Quang Anh
Căng thẳng lắm à?
Hoàng Đức Duy
/Gật đầu/ Có một chút
Nguyễn Quang Anh
Một chút của Duy chắc bằng cả lớp cộng lại
Hoàng Đức Duy
/Đánh nhẹ Quang Anh/ Không hề nha
Vừa bước vào lớp tiếng nói chuyện lập tức vang lên
Đa nv (nam)
HS: Mày học bài chưa?
Đa nv (Nữ)
HS: Tao thức tới mười một giờ luôn đó
Đa nv (Nữ)
HS: Đề năm ngoái khó lắm!
Đa nv (nam)
HS: Nghe nói năm nay còn khó hơn
Những câu nói liên tục xuất hiện khiến Duy càng thêm hồi hộp
Hoàng Đức Duy
/Ngồi xuống rồi lấy hộp bút ra/
Sắp xếp từng cây bút ngay ngắn, bút chì bên trái, bút mực bên phải, thước đặt ở giữa, tẩy đặt góc trên. Mọi thứ phải thật hoàn hảo
Nguyễn Quang Anh
/Chống cằm nhìn Duy/
Nguyễn Quang Anh
Duy chuẩn bị đi đánh trận hả?
Nguyễn Quang Anh
Có ai đi thi mà xếp bút như Duy hăm ?
Hoàng Đức Duy
/Phồng má/ Xếp thế mới dễ tìm chứ
Nguyễn Quang Anh
/Nhéo má Duy/ Ròi ròi
Trần Đăng Dương
/Bàm bò ra bàn/
Lê Quang Hùng
Mày làm gì vậy?
Trần Đăng Dương
Cầu nguyện
Trần Đăng Dương
Cầu nguyện cho bài kiểm tra đó...
Lê Quang Hùng
Rồi có tác dụng gì không?
Trần Đăng Dương
Không biết nữa
Trần Đăng Dương
/Thở dài/ Nhưng còn hơn không làm gì
Lê Quang Hùng
/Quyết định mặc kệ/
15 phút sau GV toán bước vào lớp trên tay cầm tập đề kiểm tra dày cộm
Cả lớp lập tức ngồi ngay ngắn tếng nói chuyện hoàn toàn biến mất
"Chúng em chào thầy ạ!"
Cả lớp đồng thanh
Đa nv (nam)
GV toán: /Mỉm cười/
Đa nv (nam)
GV toán: Các em ngồi xuống đi
Sau khi ổn định lớp học thầy bắt đầu phát đề
Tiếng giấy sột soạt vang lên khắp phòng
Tờ đề kiểm tra được đặt trước mặt từng học sinh
Nhưng chưa ai được phép làm bài
Duy nhìn tờ đề trước mặt lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi
Bên ngoài cửa sổ, tiếng ve vẫn không ngừng vang lên cơn gió nhẹ thổi qua những tán phượng đỏ
Không hiểu vì sao Duy lại thấy càng hồi hộp hơn
Đa nv (nam)
GV toán: Các em bắt đầu làm bài
Thầy giáo vừa dứt lời cả lớp lập tức cúi xuống
Tiếng bút viết vang lên khắp phòng học
Hoàng Đức Duy
/Hít hơi thật sâu/
Hoàng Đức Duy
/Lật đề đọc đề/
Những bài toán hiện ra rõ ràng và quen thuộc
Từng bài toán, phép tính lại dễ dàng đối với Duy một cách lạ thường
Mắt cậu chớp chớp không tin vào mắt mình đề lại dễ như vậy
Hoàng Đức Duy
/Cầm bút cắm cụi làm bài/
Nguyễn Quang Anh
/Chống cằm nhìn Duy/
Nguyễn Quang Anh
Đề dễ vậy hả?
Hoàng Đức Duy
Ừm dễ một cách lạ thường
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh cũng thấy vậy
Quang Anh cũng bắt đầu chăm chú làm bài
Chả mấy chốc đã làm được một nửa
Thỉnh thoảng cậu cũng hay liếc sang nhùn Duy
Nguyễn Quang Anh
*Nhóc này lại chuẩn bị được 10₫ ròi*
Dương đang nhìn câu ba câu ba cũng nhìn lại Dương
Vài giây sau cậu quyết định nhìn sang câu bốn
Nhưng câu bốn lại càng đáng yêu hơn câu ba
Trần Đăng Dương
/Ngẩng đầu nhìn trần nhà/
Trần Đăng Dương
/Quay sang nhìn đồng hồ/
Trần Đăng Dương
/Nhìn cửa sổ rồi nhìn đề/
Cuối cùng cúi xuống viết tên mình thật đẹp. Ít nhất phần đó cậu chắc chắn đúng
Hùng ngồi bên cạnh nhìn thấy tất cả
Khóe môi khẽ giật giật nhưng vẫn cố tập trung làm bài
45 phút trôi qua rất nhanh
Tiếng chuông kết thúc giờ kiểm tra vang lên
Đa nv (nam)
GV toán: Các em dừng bút
Duy đặt bài làm lên bàn giáo viên, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm
Hoàng Đức Duy
/Quay về chỗ/
Nguyễn Quang Anh
Duy làm được bài hăm?
Hoàng Đức Duy
/Cười dạng rỡ/
Hoàng Đức Duy
Duy làm được! Đề dễ lắm
Nguyễn Quang Anh
/Cười/ Biết ngay mà
Tiếng than thở của Dương phát ra từ bàn bên cạnh
Trần Đăng Dương
Tao xong đời rồi 😭
Lê Quang Hùng
/Quay sang nhìn Dương/
Lê Quang Hùng
Từ qua đến giờ mày nói câu này bao nhiêu lần rồi?
Trần Đăng Dương
Nhưng mà giờ là thật
Nguyễn Quang Anh
/ Quay sang chỗ Dương/
Nguyễn Quang Anh
Mày làm được bài không?
Trần Đăng Dương
Theo tao cảm nhận thì giấy in đẹp sờ thích êm, chữ viết đẹp đều dễ nhìn
Trần Đăng Dương
Nhưng tao đọc đề không hiểu gì
Lê Quang Hùng
Nhưng tao thấy mày câu nào cũng viết mà
Trần Đăng Dương
Chắc gì đã đúng
Ánh nắng mùa hè vẫn dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ
Không ai biết rằng, nhiều năm sau, khi nhớ về tuổi thơ, điều họ nhớ nhất không phải điểm số
Mà là những ngày tháng vô tư ngồi cạnh nhau trong cùng một lớp học, những ngày tháng mà hạnh phúc đơn giản đến mức...
Chỉ cần được nhìn thấy nhau mỗi ngày là đủ
_________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play