˗ˏˋ꒰ SeongHoon ꒱ ‧₊˚ | My Tutor.
₊ O1 ⋆˚꩜。
Phòng khách nhà họ Eom sực nức mùi trà cao cấp, nhưng bầu không khí lại ngột ngạt như thể sắp có giông bão.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Bảng điểm tháng này của con đây sao, Seonghyeon?
Người phụ nữ quý phái đặt mạnh tờ phiếu liên lạc xuống bàn. Eom Seonghyeon – cậu quý tử ngậm thìa vàng từ nhỏ – chỉ lười biếng tựa lưng vào sô pha, hai tay bấm điện thoại liên tục, miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Mẹ à, con là game thủ thiên tài, sau này đi đánh giải kiếm tiền.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Ba cái môn Toán Lý Hóa này có giúp con thăng hạng được đâu?
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Nếu kỳ này con không lọt vào top 50 của trường.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Mẹ sẽ tịch thu toàn bộ dàn máy tính dàn dựng năm trăm triệu của con, cấm túc ba tháng!
Seonghyeon khựng lại, đôi mắt sắc sảo rốt cuộc cũng rời khỏi màn hình điện thoại. Tịch thu máy tính? Đó chẳng khác nào lấy mạng cậu.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Mẹ...
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Không mẹ con gì hết.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Mẹ đã thuê một gia sư giỏi nhất ở trường đại học Seoul về đây cho con.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Cậu ấy là sinh viên năm hai, thành tích xuất sắc, hôm nay bắt đầu dạy.
Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa vang lên. Quản gia dẫn vào một chàng trai trẻ. Người nọ mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị đã hơi sờn gấu, quần jean xanh và đeo chiếc ba lô vải đen. Gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng nhưng lại mang một vẻ điềm tĩnh, có chút lạnh lùng.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Chào phu nhân, tôi là Kim Juhoon, gia sư mới của cậu chủ.
Giọng nói của Juhoon trầm ấm, lịch sự cúi đầu.
Mẹ Seonghyeon lập tức đổi thái độ, niềm nở:
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Ôi cậu Kim, phiền cậu quá.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Thằng bé này bướng lắm, cậu cứ nghiêm khắc vào nhé.
⋆˚ 𝘔𝘢𝘮𝘢 𝘌𝘰𝘮 ꩜。
Học phí tôi sẽ chuyển theo tuần như đã thỏa thuận.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Vâng, xin phu nhân cứ yên tâm.
Ánh mắt Juhoon dời sang phía sô pha, chạm phải cái lườm cháy da cháy thịt của Seonghyeon. Cậu nhóc mười bảy tuổi hếch cằm, đánh giá Juhoon từ đầu đến chân bằng ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh.
Một tên mọt sách nghèo hèn. – Seonghyeon thầm nghĩ.
Nửa tiếng sau, tại phòng học riêng của Seonghyeon.
Juhoon vừa đặt xấp tài liệu xuống bàn, Seonghyeon đã gác hẳn hai chân lên bàn học, xoay xoay cây bút trong tay, nhếch môi cười:
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Này anh gia sư, anh biết tôi là ai không?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Tôi khuyên anh nên tự xin nghỉ việc đi.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Người trước trụ được lâu nhất ở đây cũng chỉ có một tuần thôi.
Juhoon không hề tức giận. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu, lấy kính cận ra đeo vào, lật giở cuốn sách Toán.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Cậu là Eom Seonghyeon, học sinh lớp 11, đứng thứ 250 trên tổng số 300 học sinh của khối.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Và tôi là Kim Juhoon, người sẽ khiến cậu phải hạ chân xuống trong vòng ba giây nữa.
Seonghyeon bật cười thành tiếng:
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Anh mơ à? Tôi không hạ đấy...
Juhoon dùng cây thước gỗ gõ mạnh xuống bàn, âm thanh vang dội khiến Seonghyeon giật nảy mình. Ánh mắt Juhoon lúc này không còn vẻ dịu dàng trước mặt phụ huynh nữa, mà sắc lẹm như dao cạo.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Hạ chân xuống.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tôi đi làm kiếm tiền, không phải đi hầu hạ cái tính công tử của cậu.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Không học thì tôi báo mẹ cậu tịch thu máy tính ngay bây giờ.
Seonghyeon nghiến răng. Được lắm, khắc tinh của cậu đây rồi. Cậu hậm hực hạ chân xuống, lầm bầm:
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Đồ đáng ghét.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Mở trang 45 ra.
Juhoon lạnh lùng ra lệnh, chính thức bắt đầu cuộc chiến.
₊ O2 ⋆˚꩜。
Buổi học đầu tiên kết thúc trong sự tra tấn đối với Seonghyeon. Juhoon giảng bài rất dễ hiểu, nhưng Seonghyeon cố chấp không thèm nghe, chỉ vẽ bậy lên sách. Juhoon cũng chẳng thèm phạt, anh chỉ lẳng lặng ghi chú lại những phần cậu hổng kiến thức vào một cuốn sổ tay nhỏ.
Ngay sau khi Juhoon ra về, Seonghyeon liền gọi điện ngay cho Ahn Keonho – thằng bạn thân chí cốt kiêm "kho ý tưởng sai trái" của cậu.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Keonho! Mai sang nhà tao.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Tao với mày phải hợp lực tống cổ thằng gia sư mới này đi.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Thằng đó gắt quá, tao chịu không nổi!
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Ai mà làm trùm acai rén thế?
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Được rồi, mai tao sang.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Để xem ông chịu được mấy chiêu của tụi mình.
Hôm sau, đúng 6 giờ tối, Juhoon bước vào phòng học và không ngạc nhiên mấy khi thấy có thêm một nhân vật nữa. Ahn Keonho đang ngồi chễm chệ trên ghế xoay của Seonghyeon, trên tay cầm hai cái tay cầm chơi game, mặt mày hớn hở.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Ồ, gia sư đến rồi à?
Seonghyeon cười đắc ý, đập tay với Keonho.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Giới thiệu với anh, đây là Keonho, bạn thân của tôi.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Hôm nay tụi tôi có giải đấu đôi quan trọng lắm, anh tự chơi một mình đi nhé.
Keonho cũng hùa theo, cười toe toét.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Chào anh ạ!
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Hôm nay Seonghyeon bận cùng em gánh team rồi.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Thầy cho cậu ấy nghỉ một bữa đi nha, tụi em bao anh tiền nước.
Juhoon nhìn đồng hồ, không nói một lời. Anh đi thẳng đến chỗ ổ cắm điện của dãy máy tính, thẳng tay... rút phích cắm.
Màn hình máy tính tối đen như mực.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Mẹ kiếp!
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Anh làm cái gì vậy?!
Seonghyeon bật dậy, suýt chút nữa là nhảy bổ vào Juhoon.
Keonho cũng đơ người, cái miệng đang cười ngoác ra bỗng cứng đờ. Cậu chàng không ngờ anh thầy nhìn thư sinh, gầy gò này lại gan đến thế.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Bây giờ là giờ học của tôi.
Juhoon bình thản đeo kính lên, nhìn thẳng vào Keonho.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Cậu Ahn, nếu cậu muốn học cùng thì lấy ghế ngồi nghiêm túc.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Dạy luôn một thể không tính thêm tiền.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Còn nếu đến đây để chơi game, thì mời cậu ra về.
Keonho nhìn sang Seonghyeon đang tức nổ đom đóm mắt, lại nhìn sang ánh mắt sắc lẹm như dao của Juhoon, nuốt nước bọt cái ực. Cậu chàng lập tức nhặt ba lô, vỗ vai Seonghyeon.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Thôi mày lo học đi.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Tao chuồn trước đây.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Thầy giáo của mày gắt quá, áp lực ngang đi gặp giám thị!
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Này! Ahn Keonho!
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Mày phản bội tao hả?!
Seonghyeon hét lên nhưng Keonho đã nhanh chân chuồn mất, không quên khép hờ cửa phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người. Seonghyeon tức đến run người, cậu chỉ thẳng mặt Juhoon:
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Anh nghĩ mình là gia sư thì ngon lắm sao?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Anh tưởng anh là ai?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Chẳng qua cũng chỉ là một đứa sinh viên nghèo hèn phải đi làm thuê cho nhà tôi thôi!
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Đừng có tỏ vẻ thanh cao!
Lời nói ra có chút quá đáng. Seonghyeon sau khi nói xong cũng hơi hối hận vì thấy sắc mặt Juhoon chợt trầm xuống.
Juhoon im lặng một lúc lâu. Anh tháo kính ra, thu dọn sách vở cho vào ba lô. Seonghyeon tưởng anh sẽ khóc hoặc tức giận bỏ về, nhưng không, Juhoon chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt vô cảm.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Cậu nói đúng.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tôi nghèo, tôi phải đi làm thuê cho nhà cậu để kiếm từng đồng tiền sinh hoạt phí.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tôi không thanh cao.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Nhưng ít nhất, tôi dùng chất xám của mình để kiếm tiền.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Chứ không phải loại chỉ biết dựa dẫm vào tiền của bố mẹ rồi tự mãn như cậu.
Juhoon khoác ba lô lên vai, bước ra cửa. Trước khi đi, anh để lại một câu:
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Hôm nay coi như cậu nghỉ học không phép.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tôi vẫn sẽ tính tiền buổi này vào hóa đơn gửi mẹ cậu.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Chào cậu, cậu chủ Eom.
Cánh cửa khép lại. Seonghyeon đứng chôn chân giữa phòng, cảm giác tội lỗi và sự bực tức đan xen làm cậu nghẹt thở. Cậu nhìn phích cắm điện bị rút trên sàn, lần đầu tiên trong đời, Eom Seonghyeon cảm thấy mình vừa thua một trận thảm hại – trước một người con trai chỉ hơn cậu 2 tuổi.
₊ O3 ⋆˚꩜。
Cả đêm hôm đó, Seonghyeon không tài nào chợp mắt nổi. Cứ hễ nhắm mắt lại, trong đầu cậu lại hiện lên ánh mắt thất vọng xen lẫn lạnh lùng của Juhoon, cùng câu nói như tạt nước thẳng vào mặt: "Tôi dùng chất xám của mình để kiếm tiền, chứ không phải loại chỉ biết dựa dẫm vào tiền của bố mẹ rồi tự mãn như cậu."
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Phiền phức thật chứ!
Seonghyeon vò đầu bứt tai, ném mạnh chiếc gối ôm xuống sàn. Cậu là đại thiếu gia nhà họ Eom, từ nhỏ đến lớn ai ai cũng chiều chuộng, cung phụng. Người ta tiếp cận cậu vì tiền, vì quyền thế của gia đình cậu, hoặc nếu có ghét cậu thì cũng chỉ dám nói xấu sau lưng. Chưa một ai dám thẳng thừng bóc trần sự thật phũ phàng đó trước mặt cậu như Juhoon.
Sáng hôm sau tại trường học, Seonghyeon ngồi thẫn thờ như người mất hồn, ngay cả tựa game yêu thích đang chạy trên màn hình điện thoại cũng chẳng buồn ngó ngàng tới.
Keonho ôm một bọc bánh ngọt từ căng tin chạy vào, thấy thằng bạn thân có biểu hiện lạ liền dùng cùi chỏ huých nhẹ vào vai cậu.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Này, làm gì mà mặt mày ủ rũ như bánh bao nhúng nước thế kia?
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Hôm qua sau khi tao về, anh gia sư kia có làm gì mày không?
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Hay là... anh ta mách mẹ mày thật rồi?
Seonghyeon thở dài một tiếng, nằm dài ra bàn gục đầu xuống cánh tay.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Không có.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Mẹ tao chưa nói gì cả.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Chắc anh ta chưa kịp báo cáo.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Nhưng mà Keonho này...
Keonho vừa nhai bánh vừa lơ đãng đáp.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Hôm qua tao... tao lỡ lời nói anh ta là đứa sinh viên nghèo hèn đi làm thuê.
Giọng Seonghyeon nhỏ dần, có chút ngập ngừng và ái ngại.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Khụ! Khụ!
Keonho suýt chút nữa thì bị nghẹn, trợn tròn mắt nhìn bạn mình.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Mày điên rồi à Seonghyeon?
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Người ta dù sao cũng là thủ khoa đầu vào của đại học Seoul.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Là thiên tài khối Tự nhiên đấy!
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Dù nhà người ta có nghèo thật thì lòng tự trọng cũng cao ngút trời.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Mày nói thế khác nào vả vào mặt người ta?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Thì lúc đó tao đang tức quá nên lỡ lời...
Seonghyeon lí nhí biện minh, trong lòng càng thêm bồn chồn.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Bây giờ tao phải làm sao?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Chiều nay đến giờ học tiếp rồi.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Chắc anh ta không đến đâu nhỉ?
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Ai lại thèm đến cái nơi mình bị sỉ nhục chứ.
Keonho tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Tao chịu.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Ca này mày tự sinh tự diệt đi.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Mà nếu anh ta có đến thật.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Thì mày lo mà giữ cái mồm lại.
⋆˚ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ꩜。
Không thì dàn máy tính năm trăm triệu của mày bay màu chắc chắn.
Trái ngược với dự đoán của Seonghyeon rằng Juhoon sẽ bỏ việc, đúng 5 giờ 55 phút chiều, tiếng chuông cửa nhà họ Eom lại vang lên một cách đều đặn.
Seonghyeon ngồi sẵn trong phòng học, tai dỏng lên nghe ngóng. Khi cánh cửa phòng mở ra, Juhoon bước vào với dáng vẻ chỉnh tề như mọi khi, chiếc ba lô vải đen quen thuộc đeo trên một bên vai. Sắc mặt anh bình thản đến mức đáng sợ, cứ như trận cãi vã nảy lửa ngày hôm qua chưa từng tồn tại.
Juhoon kéo ghế ngồi xuống, đặt cuốn sách giáo khoa Toán và một xấp đề bài tự in lên bàn, thanh âm đều đều không một chút gợn sóng.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Mở sách trang 52.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tôi đã tóm tắt công thức ra tờ giấy này, cậu đọc qua trong ba phút.
Seonghyeon nhìn tờ giấy được viết tay bằng nét chữ vô cùng nắn nót, sạch đẹp, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Cậu liếc nhìn Juhoon, thấy vành mắt anh có hơi thâm quầng, sắc mặt cũng nhợt nhạt hơn hẳn hôm trước.
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Cái đó...
⋆˚ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ꩜。
Chuyện ngày hôm qua...
Seonghyeon ấp úng mở lời, hai ngón tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn.
Juhoon không ngẩng đầu lên, tay vẫn lật giở tài liệu.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Trong giờ học không nói chuyện riêng.
⋆˚ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ꩜。
Tập trung vào bài đi.
Bức tường băng mà Juhoon dựng lên còn đáng sợ hơn cả sự tức giận. Anh giảng bài giống như một máy móc, lạnh lùng và duy trì khoảng cách tuyệt đối. Anh không còn gõ thước, không còn lớn tiếng răn đe, nhưng chính sự thờ ơ này lại khiến một kẻ kiêu ngạo như Seonghyeon cảm thấy nghẹt thở và bức bối đến điên người. Cậu thà rằng anh mắng cậu, còn hơn là xem cậu như một không khí thế này.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play