[RhyCap] ĐẶC NHIỆM 001!!
1.Mệnh lệnh thành lập
Mưa lớn bao phủ toàn bộ khu chỉ huy quân sự.Ánh đèn trong tòa nhà trung tâm vẫn sáng rực giữa màn đêm.Tầng cao nhất.Phòng họp tuyệt mật.Không khí bên trong nặng nề đến mức không ai mở lời.Trên màn hình lớn là hàng loạt hình ảnh nhiệm vụ trong hai năm gần đây.
Những cuộc giải cứu con tin.
Những vụ truy bắt tội phạm có vũ trang.
Những chiến dịch chống buôn lậu xuyên biên giới.
Đều thất bại.
Vị thủ trưởng chậm rãi đứng dậy.Ông nhìn quanh phòng họp,rồi từ tốn cất giọng nói.
Thủ trưởng
Trong hai năm qua, số lượng nhiệm vụ đặc biệt tăng lên hơn bốn mươi phần trăm.Đa số đều thiệt hại nặng nề.
Ông bấm điều khiển,màn hình lập tức đổi sang một trang mới.Dòng chữ màu đỏ xuất hiện.
DỰ ÁN ĐẶC NHIỆM 001
Toàn bộ căn phòng yên lặng.Một vị thượng tướng lên tiếng.
Thượng tướng
Cuối cùng cũng quyết định thành lập sao?
Thủ trưởng
Đã đến lúc chúng ta cần một lực lượng tinh nhuệ hơn.
Một đội đặc nhiệm thực hiện những nhiệm vụ cấp S.
Độc lập tác chiến.
Độc lập chỉ huy.
Mức độ bảo mật tuyệt đối.
Ông nhìn về phía cửa phòng họp.
Thủ trưởng
Mời người được chỉ định vào.
Cạch.
Cánh cửa mở ra.Tiếng giày quân đội vang lên.Người đàn ông bước vào với dáng người cao ráo.Quân phục được chỉnh tề đến từng chi tiết.Gương mặt nghiêm nghị.Ánh mắt sắc bén.Anh đứng nghiêm.
Nguyễn Quang Anh
Báo cáo thủ trưởng
Nguyễn Quang Anh
Thiếu tá Nguyễn Quang Anh có mặt
Vị thủ trưởng gật nhẹ đầu.
Thủ trưởng
Thiếu tá Nguyễn Quang Anh
Thủ trưởng
Từ hôm nay,cậu chính thức được bổ nhiệm thành đội trưởng đội Đặc Nhiệm 001
Thủ trưởng
Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất
Quang Anh nhìn thẳng vào vị thủ trưởng
Nguyễn Quang Anh
Xin thủ trưởng chỉ thị
Thủ trưởng
Hãy tạo ra một đội đặc nhiệm mạnh nhất
Cuộc họp kết thúc sau gần một giờ.Từng người lần lượt rời khỏi phòng.Chỉ còn lại Quang Anh.Trên bàn là chồng hồ sơ cao gần nửa mét.Hơn hai trăm quân nhân ưu tú được đề cử.Anh ngồi xuống.
Hoàng Đức Duy.
Tuổi: 23.
Chuyên môn: Trinh sát.
Kết quả huấn luyện sinh tồn: Xuất sắc.
Khả năng ngụy trang: Xuất sắc.
Khả năng ứng biến chiến trường: Xuất sắc.
Nhận xét:
Thiên phú rất cao.
Khả năng phán đoán tốt.
Tính cách bướng bỉnh.
Không dễ phục tùng.
Quang Anh dừng lại vài giây.
Anh đặt hồ sơ sang bên trái.
Được chọn
Nguyễn Thanh Pháp.
Xạ thủ bắn tỉa.
Tỷ lệ bắn trúng mục tiêu hơn chín mươi tám phần trăm.
Được chọn.
Hoàng Lê Bảo Minh.
Quân y.
Tốt nghiệp loại xuất sắc.
Từng cứu sống nhiều đồng đội trong nhiệm vụ nguy hiểm.
Được chọn.
Trần Minh Hiếu.
Chuyên gia công nghệ.
Thiên tài về hệ thống thông tin.
Được chọn.
Thời gian dần trôi.Kim đồng hồ chỉ ba giờ sáng.Tách cà phê bên cạnh đã nguội lạnh.Nhưng Quang Anh vẫn tiếp tục lật xem từng hồ sơ.
Lê Quang Hùng.
Chuyên gia chất nổ.
Được chọn.
Trần Đăng Dương.
Đột kích.
Được chọn.
Nguyễn Nhật Phát.
Đột kích.
Được chọn.
Đặng Thành An.
Tình báo.
Được chọn.
Khi ánh bình minh đầu tiên xuất hiện phía chân trời.
Danh sách cuối cùng cũng hoàn thành.Quang Anh nhìn tám cái tên trước mặt.
Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Thanh Pháp.
Hoàng Lê Bảo Minh.
Trần Minh Hiếu.
Lê Quang Hùng.
Trần Đăng Dương.
Nguyễn Nhật Phát.
Đặng Thành An.
Tám con người.
Tám chuyên môn khác nhau.
Tám quân nhân ưu tú nhất.
Anh cầm bút ký tên vào danh sách.Nét mực đen hiện rõ trên trang giấy.
Khoảnh khắc ấy.
Đặc Nhiệm 001 chính thức ra đời.
Ở những nơi khác nhau.
Tám người vẫn chưa hề biết.
Cuộc đời họ sắp thay đổi hoàn toàn.
Và một huyền thoại mới...
Đang bắt đầu.
2.Những người được chọn
6 giờ sáng.
Tiếng còi báo thức vang lên khắp doanh trại.
Hoàng Đức Duy đã có mặt trên sân huấn luyện từ sớm.
Mồ hôi thấm ướt lưng áo quân phục.
Sau khi hoàn thành mười vòng chạy quanh sân, cậu vừa định quay về khu nghỉ thì một chiến sĩ chạy đến.
Quân sĩ
Trung úy Hoàng Đức Duy
Quân sĩ
Chỉ huy gọi cậu đến văn phòng ngay
Hoàng Đức Duy
Giờ này sao?
Không hỏi thêm,cậu nhanh chóng bước về khu hành chính
Đức Duy đẩy cửa bước vào.Người chỉ huy đơn vị đang ngồi phía sau bàn làm việc.Trên bàn là một phong bì màu đỏ được niêm phong.Nhìn thấy nó, Đức Duy lập tức nghiêm túc hơn.Loại phong bì này chỉ xuất hiện trong những nhiệm vụ đặc biệt.
Hoàng Đức Duy
Không cần đâu chỉ huy
Chỉ huy
Vẫn cứng đầu như ngày nào
Nói rồi ông đẩy phong bì về phía cậu.
Đức Duy mở phong bì,bên trong chỉ chỉ có một tờ giấy.
LỆNH TRIỆU TẬP KHẨN CẤP
Có mặt tại Căn cứ số 7 trước 08:00 sáng ngày mai.
Nội dung nhiệm vụ: Tuyệt mật.
Không được từ chối.
Đức Duy đọc đi đọc lại vài lần.
Hoàng Đức Duy
Căn cứ số 7?
Hoàng Đức Duy
Chỉ huy có biết chuyện gì không?
Chỉ huy
Ngay cả tôi cũng không có quyền tiếp cận thông tin
Nghe vậy,Đức Duy càng tò mò hơn.
Cùng thời điểm đó,ở nhiều nơi khác.Những quân nhân ưu tú khác cũng nhận được lệnh tương tự.
Nguyễn Thanh Pháp vừa kết thúc buổi tập bắn.
Viên đạn cuối cùng xuyên thẳng qua tâm bia.
Cậu còn chưa kịp rời sân tập thì đã nhận được lệnh triệu tập.
Hoàng Lê Bảo Minh đang trực tại bệnh xá.
Anh vừa băng bó cho một chiến sĩ bị thương thì nhận được cuộc gọi từ cấp trên.
Mười phút sau.
Một phong bì đỏ được giao đến tận tay.
Trần Minh Hiếu đang ngồi trước màn hình máy tính.
Hàng loạt dòng mã lệnh hiện lên liên tục.
Đúng lúc đó.
Lệnh triệu tập xuất hiện
Lê Quang Hùng.
Trần Đăng Dương.
Nguyễn Nhật Phát.
Đặng Thành An.
Tất cả đều nhận được cùng một mệnh lệnh.
Không ai biết lý do.
Nhưng tất cả đều lập tức lên đường
Căn cứ số 7.
Nằm sâu giữa khu rừng nguyên sinh.Nơi này được bảo vệ nghiêm ngặt.Hàng rào thép gai kéo dài vô tận.Những chòi canh xuất hiện ở khắp nơi.Chiếc xe quân sự đầu tiên dừng lại.Hoàng Đức Duy bước xuống.Cậu đeo balo trên vai.Ánh mắt nhanh chóng quan sát toàn bộ khu vực.
Hoàng Đức Duy
Căn cứ bí mật sao...
Đức Duy khẽ lẩm bẩm.
Mười phút sau.
Một chiếc xe khác xuất hiện.
Nguyễn Thanh Pháp bước xuống.
Hai người nhìn nhau.
Không ai lên tiếng.
Chỉ khẽ gật đầu chào.
Tiếp theo là Hoàng Lê Bảo Minh.
Sau đó là Trần Minh Hiếu.
Lê Quang Hùng.
Trần Đăng Dương.
Nguyễn Nhật Phát.
Và cuối cùng là Đặng Thành An.
Tám người.
Tám gương mặt xa lạ.
Nhưng ai cũng mang khí chất của những quân nhân ưu tú.
Mọi người nhanh chóng đứng thành hàng.Không khí trở nên căng thẳng.
Tiếng bước chân vang lên từ phía xa.
Cộp Cộp Cộp
Âm thanh đều đặn khiến tất cả cùng nhìn về một hướng.
Một người đàn ông mặc quân phục bước ra khỏi tòa nhà trung tâm.
Dáng người cao lớn.
Gương mặt nghiêm nghị.
Ánh mắt sắc bén.
Trên vai là quân hàm Thiếu tá.
Anh dừng lại trước hàng ngũ.
Ánh mắt chậm rãi quét qua từng người.
Không bỏ sót bất kỳ ai.
Cuối cùng anh lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ nay tôi sẽ là đội trưởng của các cậu
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm.Không ai lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết các cậu đều là những người xuất sắc.Nhưng ở đây...
Nguyễn Quang Anh
Xuất sắc là chưa đủ.
Ánh mắt anh dừng lại trên người Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Đặc Nhiệm 001 không cần những kẻ chỉ biết chiến đấu một mình.Chúng tôi cần đồng đội.
Đức Duy hơi nhíu mày.Không hiểu vì sao cậu có cảm giác những lời đó đang nhắm thẳng vào mình.Quang Anh tiếp tục.
Nguyễn Quang Anh
Từ hôm nay,các cậu sẽ trải qua đợt huấn luyện khắc nghiệt nhất.
Người không đạt yêu cầu sẽ bị loại.
Người trụ lại được đến cuối cùng...
Nguyễn Quang Anh
Sẽ trở thành thành viên chính thức của Đặc Nhiệm 001.
Không khí lập tức trở nên nặng nề.Ai cũng hiểu.Con đường phía trước sẽ không dễ dàng.Quang Anh quay người.
Nguyễn Quang Anh
Lê Quang Hùng
Nguyễn Quang Anh
Trần Đăng Dương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Nhật Phát
Lần lượt từng người đáp lại.Cuối cùng.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Ánh mắt hai người chạm nhau.Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.Không ai biết rằng.Đó sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ kéo dài suốt những năm tháng sau này.Và cũng là khởi đầu của huyền thoại mang tên...
Đặc Nhiệm 001.
3.Màn chào hỏi đầu tiên
Tiếng còi báo động chói tai vang khắp căn cứ.Tám người gần như bật dậy cùng lúc.Đây là ngày đầu tiên của đợt huấn luyện.Không ai dám chậm trễ.Chỉ trong vòng ba phút, toàn bộ đã có mặt trên sân tập.Quang Anh đứng phía trước.Hai tay đặt sau lưng.Gương mặt lạnh lùng như mọi khi.Anh nhìn đồng hồ.
Nguyễn Quang Anh
Chậm 4 phút
Nguyễn Quang Anh
Trong chiến trường, bốn phút đủ để mất mạng.
Không khí lập tức căng thẳng.Quang Anh tiếp tục:
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay là bài kiểm tra đầu tiên.Tôi muốn biết năng lực thật sự của từng người.
Nói xong, anh ném một tập giấy xuống bàn.
Nguyễn Quang Anh
Bài kiểm tra vượt chướng ngại vật.
Thời gian tiêu chuẩn: ba mươi phút.
Tất cả xuất phát cùng lúc.
Đức Duy khẽ nhếch môi.
Đây vốn là nội dung cậu giỏi nhất.
Năm phút sau.Tiếng còi vang lên.
Tám người lao đi như những mũi tên.
Leo tường.
Bò thấp.
Vượt hào nước.
Đu dây.
Từng chướng ngại vật hiện ra liên tiếp.
Ngay từ đầu, Hoàng Đức Duy đã dẫn trước.Phía sau là Trần Đăng Dương và Nguyễn Nhật Phát.Nguyễn Quang Anh đứng trên đài quan sát.Ánh mắt không rời khỏi từng người.
Mười phút.
Mười lăm phút.
Hai mươi phút.
Khoảng cách giữa Đức Duy và những người còn lại ngày càng lớn.Đến vật cản cuối cùng.Cậu là người đầu tiên chạm đích.
23 phút 18 giây.
Một thành tích cực kỳ xuất sắc.Đức Duy thở ra một hơi.Khóe môi hơi cong lên.Cậu quay đầu nhìn những người còn lại.Trong mắt hiện lên chút tự hào.Quang Anh bước tới.
Nguyễn Quang Anh
Thành tích tốt.
Lần đầu tiên đội trưởng khen người khác.Mọi người đều bất ngờ.Đức Duy cũng vậy.Nhưng ngay sau đó.
Quang Anh hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Tại sao cậu về đích một mình?
Nguyễn Quang Anh
Cậu không nghe rõ sao?
Nguyễn Quang Anh
Tại sao cậu về đích một mình?
Hoàng Đức Duy
Đây là kiểm tra cá nhân
Nguyễn Quang Anh
Nhưng Đặc Nhiệm 001 là một đội.Cậu chỉ biết chạy nhanh hơn người khác?
Cậu có thấy ai bị bỏ lại phía sau không?
Cả sân tập im lặng.Đức Duy bắt đầu khó chịu.
Hoàng Đức Duy
Tôi nghĩ nhiệm vụ là hoàn thành bài kiểm tra
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt cậu.
Nguyễn Quang Anh
Vậy nếu đồng đội bị thương?
Cậu cũng mặc kệ sao?
Hoàng Đức Duy
Tôi không nói vậy.Nhưng nhiệm vụ hôm nay đâu yêu cầu hỗ trợ đồng đội.
Quang Anh không đáp.Anh chỉ quay người nhìn mọi người.Sau đó lạnh lùng nói:
Nguyễn Quang Anh
Tất cả đạt yêu cầu
Mọi người thở phào.Nhưng câu tiếp theo khiến ai cũng đứng hình.
Nguyễn Quang Anh
Riêng Hoàng Đức Duy.Chạy thêm hai mươi vòng sân.
Cả đội ngơ ngác.Đức Duy lập tức bước lên.
Hoàng Đức Duy
Thưa đội trưởng
Nguyễn Quang Anh
Phát biểu
Hoàng Đức Duy
Tôi đứng hạng nhất
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao tôi bị phạt?
Ánh mắt Quang Anh trở nên sắc lạnh
Nguyễn Quang Anh
Bởi vì cậu không hiểu thế nào là đồng đội.Đặc Nhiệm 001 không cần người hùng cá nhân.Cũng không cần kẻ chỉ biết quan tâm đến bản thân.Tôi cần những người có thể giao mạng sống cho nhau.
Từng lời vang lên rõ ràng.
Không ai dám nói gì.Đức Duy vẫn không phục.Nhưng cuối cùng vẫn nghiến răng đáp:
Hai mươi vòng sân.Dưới cái nắng gay gắt.Mồ hôi chảy dọc gương mặt.Đức Duy vừa chạy vừa thầm mắng vị đội trưởng mới.
Hoàng Đức Duy
Khó tính.
Độc đoán.
Vô lý.
Phía bên ngoài,Thanh Pháp nhìn theo.
Nguyễn Thanh Pháp
Cậu ấy gan thật
Hoàng Lê Bảo Minh
Dám cãi đội trưởng ngay ngày đầu tiên
Đặng Thành An
Tôi có cảm giác từ nay căn cứ sẽ không còn yên bình nữa
Chiều hôm đó.
Sau khi kết thúc huấn luyện.
Tám người được đưa đến khu ký túc xá.Mỗi phòng ở hai người.Danh sách được dán trước cửa.Đức Duy nhìn lên bảng.Sau đó chết lặng.
Người cùng phòng:
Nguyễn Quang Anh.
Đức Duy tưởng mình nhìn nhầm.Nhưng không tên vẫn ở đó.Phía sau,một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nguyễn Quang Anh
Có vấn đề gì sao?
Đức Duy quay đầu.
Nguyễn Quang Anh đang đứng ngay sau lưng cậu.Khoảng cách gần đến mức khiến cậu giật mình.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì vào phòng
Nói xong, đội trưởng trực tiếp mở cửa bước vào.Để lại Đức Duy đứng chết trân tại chỗ.Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Cuộc sống sau này...
Có lẽ sẽ rất mệt đây.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play