Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

˗ˏˋ꒰ MarHoon ꒱ ‧₊˚ | Exchange Log.

- 01 ⋆˚꩜。

.
Tiệm cà phê sách "Time Corner" nằm khép mình trong một con hẻm nhỏ, tách biệt hẳn với sự xô bồ, náo nhiệt của những con phố trung tâm thành phố. Nơi đây lúc nào cũng thoang thoảng mùi gỗ thông ẩm mục từ những chiếc kệ sách cũ kỹ và hương hạt cà phê rang xay nồng nàn, tạo nên một bầu không khí hoài cổ, tĩnh lặng.
Kim Juhoon kéo lê đôi chân mệt mỏi qua cánh cửa kính, tiếng chuông gió bằng đồng vang lên một âm thanh len keng sầu thảm hệt như tâm trạng của cậu lúc này. Cậu chọn chiếc ghế sô pha bọc da màu nâu sẫm nằm sâu trong góc khuất nhất của quán, nơi ánh đèn vàng cam hắt ra từ chiếc đèn bão treo tường tạo nên một vùng không gian riêng tư.
Thả phịch chiếc ba lô vải nặng trĩu xuống nền đất, Juhoon buông một tiếng thở dài thườn thượt như muốn trút bỏ toàn bộ gánh nặng của một ngày tồi tệ.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Chào anh James, cho em một ly trà dâu nhiều đá, ít đường như cũ ạ.
Juhoon uể oải gọi với lên phía quầy pha chế, giọng điệu thiếu thốn sức sống đến thảm thương.
​Chao Yufan – hay còn gọi là James, anh chủ quán kiêm đàn anh khóa trên thân thiết cùng trường đại học với cậu – ngẩng đầu lên khỏi chiếc máy pha cà phê đang nghi ngút khói. Anh đẩy gọng kính cận tròn trên sống mũi, nheo mắt nhìn cậu nhóc hậu bối với vẻ ái ngại:
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Sao thế Juhoon?
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Mặt mũi như cái bánh bao nhúng nước thế kia?
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Lại bị thầy phê bình bài tiểu luận cấu trúc giải phẫu à?
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Hay lại thất tình?
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Còn tệ hơn thế nữa anh ơi, thà là thất tình luôn cho rồi.
Juhoon gục hẳn đầu xuống mặt bàn gỗ xù xì, hai tay buông thõng.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Hôm nay là buổi thuyết trình bài tập nhóm chiếm 30% điểm số cuối kỳ.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Cái nhóm năm người mà hết bốn người 'tàng hình' từ lúc phân chia đề tài cho đến lúc làm slide.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Một mình em gánh còng lưng, thức trắng ba đêm liền để hoàn thành.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Đã vậy, lúc nãy đứng thuyết trình, tụi nó còn đi trễ, làm em bị thầy chấm điểm trừ vì tội quản lý nhóm kém.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Chưa hết đâu!
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Lúc đi bộ đến đây, một chiếc xe máy phóng nhanh như ăn cướp lao qua vũng nước tù đọng bên đường.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Bắn bẩn hết cả gấu quần jeans mới mua của em.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Em cảm thấy mình sắp bùng nổ đến nơi rồi!
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Thôi thương, ngày gì mà xui xẻo đồng loạt thế không biết.
James cười hiền từ, bước đến đặt ly trà dâu mát lạnh cùng một đĩa bánh quy nhỏ xuống bàn.
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Tí nữa anh cho thêm ít trân châu trắng coi như an ủi cậu em nhé.
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Uống nước đi cho hạ hỏa, rồi nằm chợp mắt một lát cho đỡ mệt.
James vỗ vai Juhoon rồi quay trở lại quầy để tiếp tục công việc. Juhoon thở dài, định rút chiếc điện thoại trong túi quần ra để lướt mạng xã hội cho khuây khỏa. Thế nhưng, khi ngón tay cậu vừa duỗi ra, nó bỗng chạm vào một vật thể lạ, có bề mặt nhám sần nằm ở góc khuất của chiếc bàn gỗ, ngay sát khe hở giữa bàn và bức tường gạch trần.
Đó là một cuốn sổ tay cỡ A5, bọc bằng một lớp da bò màu nâu đậm đã lên nước bóng loáng nhưng có vài vết xước dăm, mang lại cảm giác rất hoài cổ và bí ẩn. Juhoon cầm cuốn sổ lên, ngó nghiêng xung quanh một vòng. Quán lúc này đã vào giờ thấp điểm, các bàn bên cạnh đều trống trơn, chỉ có vài vị khách ngồi tận phía cửa sổ đang cắm cúi vào màn hình laptop.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Của vị khách nào bỏ quên nhỉ?
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Nhìn chất mộc mạc thế này chắc là đồ đắt tiền hoặc có ý nghĩa lắm đây.
Juhoon lầm bầm tự thoại.
Sự tò mò của một sinh viên ngành nhân văn trỗi dậy, cậu rụt rè lật mở trang đầu tiên. Trống trơn, không có tên tuổi, số điện thoại hay bất kỳ dòng ghi chú sở hữu nào. Cậu lật tiếp trang thứ hai, thứ ba, rồi đến giữa cuốn sổ... tất cả đều là những trang giấy dày màu kem ngà, hoàn toàn là giấy trắng chưa từng có vết mực bôi qua. Có vẻ như đây là một cuốn sổ mới được mua, hoặc được tặng nhưng chủ nhân của nó chưa kịp viết gì thì đã vô tình đánh rơi.
​Áp lực tích tụ từ bài tập nhóm, sự mệt mỏi vì thiếu ngủ cộng thêm sự bực bội từ gấu quần lấm bẩn khiến đầu óc Juhoon nảy ra một ý nghĩ vô cùng kỳ quặc. Cậu muốn tìm một nơi để hét lên, nhưng giữa quán cà phê yên tĩnh này thì không thể. Cậu rút chiếc bút bi mực đen có gắn chiếc đầu gấu nhỏ màu nâu – vật bất ly thân của mình – từ trong túi ba lô ra.
Lật đại một trang giấy ở chính giữa cuốn sổ, Juhoon tì mạnh ngòi bút, bắt đầu viết nguệch ngoạc với những nét chữ tròn trịa nhưng đầy vẻ hằn học:
# ‧₊ ᵎᵎ "Hôm nay là ngày 27 tháng 5, và tôi xin chính thức tuyên bố đây là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của tôi! Nếu có ai đó vô tình nhặt được cuốn sổ này, xin hãy biết rằng trên thế giới này tồn tại những sinh vật được gọi là 'thành viên bài tập nhóm' vô trách nhiệm đến mức có thể khiến người khác phát điên! Thêm cả cái đài dự báo thời tiết lừa đảo nữa, cam đoan nắng ráo mà cuối cùng lại để đường sá bẩn thỉu hết chỗ nói. Tôi hận chiếc xe máy lúc nãy! Ước gì ngày hôm nay biến mất hoàn toàn khỏi lịch sử loài người cho rồi!"
​Viết xong, Juhoon dùng sức gạch một đường mạnh dưới chữ cuối cùng, suýt chút nữa làm rách cả trang giấy. Cậu buông bút, ngửa cổ ra sau ghế sô pha, trút ra một hơi thở dài. Lạ lùng thay, cảm giác u uất nghẹn ứ ở lồng ngực suốt từ chiều đến giờ bỗng nhiên vơi bớt đi rất nhiều. Việc viết ra những lời mắng nhiếc vô tri lên một trang giấy vô danh mang lại một hiệu ứng giải tỏa tâm lý mạnh mẽ đến không ngờ.
Juhoon đóng cuốn sổ da lại, cẩn thận đặt nó về vị trí cũ ở góc bàn giống như lúc đầu. Cậu thong thả thưởng thức nốt ly trà dâu ngọt mát, thanh toán tiền cho James rồi khoác ba lô ra về, hoàn toàn coi hành động vừa rồi là một chút bốc đồng của tuổi trẻ và không mảy măn suy nghĩ gì thêm.
.

- 02 ⋆˚꩜。

.
Chiều ngày hôm sau, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả những ngọn cây phong bên đường, Martin Edwards đẩy cửa bước vào "Time Corner". Anh vừa mới kết thúc buổi tập huấn bóng rổ căng thẳng kéo dài ba tiếng đồng hồ tại câu lạc bộ trường đại học. Mái tóc vàng tự nhiên của anh hơi ẩm mồ hôi, được vuốt ngược ra sau một cách dứt khoát, làm lộ ra vầng trán cao và những đường nét gương mặt góc cạnh, có phần lạnh lùng và nghiêm nghị.
Martin sở hữu một vóc dáng cao lớn vượt trội, bờ vai rộng vững chãi khiến anh luôn thu hút ánh nhìn ở bất cứ đâu. Tuy nhiên, anh lại là người cực kỳ ghét sự ồn ào và thích sự riêng tư. Đó là lý do tại sao anh luôn chọn góc bàn khuất sau bức tường gạch – chính là chiếc bàn mà Juhoon đã ngồi ngày hôm trước – làm nơi trú ẩn quen thuộc để đọc tài liệu hoặc lên kế hoạch huấn luyện cho đội bóng.
Vừa thả người xuống chiếc ghế sô pha, Martin đã ngay lập tức chú ý đến một vật thể lạ nằm ở góc bàn. Chiếc bàn gỗ vốn được lau dọn sạch sẽ mỗi ngày, nên sự xuất hiện của một cuốn sổ da màu nâu sần sùi không thể qua mắt được một người có tính cách nhạy bén như anh. Martin nhướng đôi lông mày rậm, khẽ lầm bầm:
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Ai lại để quên đồ ở đây à?
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Nhân viên quán hôm nay làm việc thiếu sót thế nhỉ?
Martin cầm cuốn sổ lên với ý định ban đầu là sẽ mang nó ra quầy thu ngân để gửi cho James, nhờ anh tìm lại chủ nhân. Thế nhưng, trong lúc xoay chuyển cuốn sổ trên tay, do kết cấu gáy sách đã bị bẻ cong từ trước bởi Juhoon, cuốn sổ vô tình tự động mở ra ngay trang giấy ở chính giữa. Những dòng chữ mực đen nổi bật trên nền giấy kem lập tức đập vào mắt Martin.
Anh vốn không phải là người tò mò chuyện đời tư của người khác, nhưng nét chữ tròn trịa, hơi nghiêng về bên phải và cách dùng những từ ngữ đầy tính "phẫn uất" kia đã giữ chân anh lại.
Martin chăm chú đọc từng chữ một. Càng đọc, khóe môi vốn luôn giữ đường thẳng băng lãnh của anh lại càng cong lên. Đến đoạn "Ước gì ngày hôm nay biến mất hoàn toàn khỏi lịch sử loài người", Martin không kìm được mà bật cười thành tiếng – một nụ cười hiếm hoi và vô cùng ấm áp. Anh có thể mường tượng ra hình ảnh của một cậu nhóc hoặc một cô nhóc nào đó, mặt mũi đỏ bừng vì tức giận, vừa khóc thầm vừa cặm cụi trút giận lên trang giấy này.
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Tâm trạng tồi tệ đến mức muốn xóa sổ cả một ngày sao?
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Đúng là trẻ con.
Martin lắc đầu, lầm bầm với tông giọng trầm thấp.
Anh tự hỏi, liệu người viết dòng chữ này có quay lại tìm cuốn sổ không? Nhìn nét chữ này, có vẻ người đó đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ môi trường đại học. Sự đồng cảm bất chợt nảy sinh trong lòng Martin, bởi chính anh cũng nhiều lần muốn nổ tung với đống bài tập chiến thuật và áp lực thành tích từ huấn luyện viên.
Martin nhìn quanh quán một lượt để đảm bảo không ai chú ý đến mình, rồi anh rút cây bút mực màu xanh đen từ túi áo khoác thể thao ra. Phía dưới dòng chữ đầy lửa giận và mực đen của người lạ, Martin nắn nót viết lại vài dòng bằng chất giọng trầm ổn, súc tích nhưng đầy tính triết lý của mình:
# ‧₊ ᵎᵎ ​"Chào người lạ mặt. Bài tập nhóm đúng là một cơn ác mộng kinh điển của thời sinh viên, tôi hoàn toàn hiểu và đồng cảm với cảm giác bất lực đó của bạn. Nhưng ngày hôm nay không thể và không nên biến mất khỏi lịch sử đâu. Vì nếu nó biến mất, bạn sẽ không có cơ hội ngồi ở góc bàn này, uống một ly nước thật ngon hay tự thưởng cho mình một chiếc bánh ngọt để bù đắp cho sự chăm chỉ của bản thân, đúng không? Thời tiết hôm nay đã tốt hơn rồi, và ngày mai chắc chắn trời sẽ nắng đẹp. Cố lên nhé."
Viết xong dòng cuối cùng, Martin đột nhiên khựng lại. Anh nhận ra một vấn đề: nếu anh cứ để cuốn sổ ở trên bàn thế này, nhân viên phục vụ ca tối khi lau dọn chắc chắn sẽ tịch thu nó và đưa vào kho đồ thất lạc. Như vậy, người lạ mặt kia sẽ không bao giờ đọc được lời phản hồi của anh, và cuốn sổ cũng sẽ mất đi sự kỳ diệu mới chớm nở của nó.
Suy nghĩ một lát, Martin đứng dậy, cầm theo cuốn sổ bước đến kệ sách bằng gỗ sồi lớn nằm ở trung tâm của tiệm "Time Corner". Kệ sách này chứa toàn những tác phẩm văn học kinh điển dày cộp, rất ít khi có khách chạm tới. Ở phía sau hàng sách của Lev Tolstoy, có một khoảng trống nhỏ do thiết kế lỗi của kệ gỗ, vừa vặn để giấu một cuốn sổ tay mà không bị lộ ra ngoài. Martin khéo léo đẩy cuốn sổ vào cái hốc bí mật đó, sau đó lấy điện thoại ra chụp lại vị trí để làm ghi nhớ. Anh bước ra quầy pha chế, nơi James đang lau ly thủy tinh.
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Anh James.
Martin lên tiếng.
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Hả?
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Nếu dạo gần đây có cậu nhóc hay cô nhóc nào hay ngồi ở góc bàn khuất của em đến tìm một cuốn sổ da cũ.
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘔𝘢𝘳𝘵𝘪𝘯 𝘌𝘥𝘸𝘢𝘳𝘥𝘴 ⚝₊
Anh làm ơn nhắn lại với họ là hãy tìm ở cái hốc bí mật phía sau mấy cuốn sách văn học Nga nhé.
James dừng tay, nhướng mày nhìn Martin đầy ngạc nhiên, rồi trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý:
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Ồ, trò chơi mật mã gì đây hả chàng trai lạnh lùng?
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Cậu lại bày trò gì thú vị thế?
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Được rồi, anh sẽ ghi nhớ và nhắn lại nếu có ai đó hỏi.
.

- 03 ⋆˚꩜。

.
Phải đến ba ngày sau, Juhoon mới có dịp quay trở lại "Time Corner". Lần này, cậu không đi một mình mà bị bám đuôi bởi hai đứa em khóa dưới cùng câu lạc bộ truyền thông – Eom Seonghyeon và Ahn Keonho. Hai đứa nhóc này nổi tiếng là "giặc nhà" với độ nghịch ngợm và ồn ào vô đối, khiến Juhoon nhiều lúc chỉ biết bất lực chịu trận.
˖ִ ࣪  𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⚝₊
Anh Juhoon, qua đây ngồi với tụi em nè!
˖ִ ࣪  𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘈𝘩𝘯 𝘒𝘦𝘰𝘯𝘩𝘰 ⚝₊
Hôm nay thằng Seonghyeon nó bao đó!
Keonho toe toét miệng cười, đứng hẳn lên ghế vẫy tay rối rít ngay khi thấy bóng dáng Juhoon bước vào cửa.
Seonghyeon ở bên cạnh lập tức dùng thực đơn cốc vào đầu Keonho một cái rõ đau, cằn nhằn:
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
Mày bớt nói bậy đi Keonho!
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
Ai bảo tao bao?
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
Anh Juhoon xem nó kìa, nó lại giành ăn mất phần bánh tart dâu tây em mới gọi rồi!
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘌𝘰𝘮 𝘚𝘦𝘰𝘯𝘨𝘩𝘺𝘦𝘰𝘯 ⚝₊
Anh phải đòi lại công bằng cho em!
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Hai đứa thôi đi, cho anh xin hai chữ bình yên.
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Hôm nay anh mệt rã rời cả người rồi.
Juhoon cười khổ, xua xua tay.
Cậu hướng dẫn hai đứa em ngồi vào bàn lớn ở giữa quán, còn bản thân thì chợt nhớ ra mục đích chính của mình khi đến đây hôm nay. Ký ức về cuốn sổ bỗng chốc ùa về làm lòng cậu dấy lên một sự tò mò kỳ lạ. Cậu đi thẳng đến quầy pha chế, ngập ngừng hỏi James:
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Anh James ơi...
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Chuyện là hôm trước em có vô tình thấy một cuốn sổ tay bọc da cũ ở cái bàn góc khuất kia...
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Không biết có ai nhặt được hay mang vào kho đồ thất lạc chưa anh?
James đang pha trà, nghe thấy vậy liền dừng tay, nụ cười bí hiểm ngày hôm trước lại xuất hiện. Anh chỉ tay về phía kệ sách lớn ở giữa quán:
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
À, có một cậu chàng cao to nhặt được.
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Cậu ấy không gửi anh mà nhắn lại rằng, nếu em tìm cuốn sổ đó.
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
˖ִ ࣪ 𝘊𝘩𝘢𝘰 𝘠𝘶𝘧𝘢𝘯 ⚝₊
Hãy đến cái hốc bí mật phía sau mấy cuốn sách văn học Nga trên kệ mà lấy.
Juhoon ngơ ngác mất vài giây. Cậu nửa tin nửa ngờ đi tới trước kệ sách lớn. Theo lời chỉ dẫn, cậu luồn bàn tay nhỏ nhắn của mình vào khe hở tối tăm phía sau những cuốn tiểu thuyết dày cộp. Ngón tay cậu lướt qua lớp bụi mỏng rồi chạm ngay vào bề mặt da sần sùi quen thuộc. Juhoon nuốt nước bọt, kéo cuốn sổ ra. Khi lật mở trang giấy ở chính giữa, tim Juhoon bỗng nhiên đập chệch đi một nhịp.
Nằm ngay dưới những dòng chữ mực đen đầy oán hận của cậu là một hàng chữ mực xanh đen vô cùng gọn gàng, sắc sảo.
​"Thời tiết hôm nay đã tốt hơn rồi, và ngày mai chắc chắn trời sẽ nắng đẹp. Cố lên nhé..."
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
݁ ˖ִ ࣪ 𝘒𝘪𝘮 𝘑𝘶𝘩𝘰𝘰𝘯 ⚝₊
Cái gì thế này... Có người trả lời thật sao?
Mặt Juhoon bỗng chốc đỏ ửng lên vì ngượng ngùng và cả sự kinh ngạc. Cậu cảm thấy như hành vi mắng nhiếc thầm kín của mình đã bị một người lạ lột trần, nhưng lời động viên của người đó lại dịu dàng đến mức làm lòng cậu ấm áp lạ kỳ.
Juhoon vội vàng ôm khư khư cuốn sổ vào lòng, chạy thẳng về góc bàn khuất quen thuộc của mình, hoàn toàn phớt lờ tiếng réo gọi, đòi phân xử chuyện cái bánh dâu của hai đứa em Seonghyeon và Keonho phía xa. Cậu lật sang trang tiếp theo, đặt bút viết với một tâm trạng hồi hộp khó tả:
# ‧₊ ᵎᵎ ​"Cảm ơn lời động viên bất ngờ của cậu. Thật kỳ lạ và cũng thật thần kỳ khi có một người lạ mặt chịu khó đọc và trả lời những lời lảm nhảm đầy tiêu cực này của tôi. Để không làm phiền đến không gian chung của quán và tránh bị anh James trêu chọc, chúng ta cứ giữ quy luật ngầm này nhé: viết xong sẽ để sổ lại ở cái hốc bí mật sau kệ sách này. Mà... để giữ mọi chuyện tự nhiên nhất, chúng ta đừng hỏi tên thật, tuổi tác hay ngành học của nhau nhé, như vậy sẽ thoải mái tâm sự hơn. Cậu có thể gọi tôi là J. Còn cậu thì sao?"
Chiều ngày hôm sau, Martin đến quán theo đúng lịch hẹn của bản thân. Anh bước đến kệ sách, điêu luyện lấy cuốn sổ ra và mang về bàn. Khi đọc được những dòng chữ phản hồi đầy rụt rè nhưng lại vô cùng dứt khoát về việc thiết lập "quy luật trò chơi" của J, khóe môi anh lại một lần nữa cong lên. Anh cảm nhận được sự tinh tế và có phần nhút nhát của người bên kia trang giấy. Martin lật bút, viết lại bằng chất mực xanh đặc trưng:
# ‧₊ ᵎᵎ ​"Được thôi, J. Tôi hoàn toàn đồng ý, cậu có thể gọi tôi là M. Tuần này tôi có rất nhiều bài tập lớn và các trận đấu tập ở trường, áp lực từ huấn luyện viên và điểm số khiến tôi đôi khi chỉ muốn ném hết sách vở và bóng rổ đi cho rảnh nợ. Nhưng chiều nay, khi bước vào quán và đọc được tin nhắn hồi đáp này của cậu, tôi đột nhiên cảm thấy những mệt mỏi trong người nhẹ lòng hơn một chút. Cảm ơn cậu, J."
Và cứ thế, một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt đã được hình thành giữa hai con người xa lạ thông qua cuốn sổ da cũ. Những lời tâm sự ngày một dài hơn, trải dài qua nhiều trang giấy. J kể cho M nghe về việc mình vụng về thế nào khi làm đổ cả hộp sữa tươi ra sàn nhà bếp vào buổi sáng, hay việc bị điểm kém môn thể dục chạy bền vì đôi chân ngắn ngủi. M lại kể cho J nghe về những đêm thức trắng trong phòng mô phỏng để làm đồ án kiến trúc, về sự cô đơn trống trải trong căn phòng ký túc xá mỗi khi đêm muộn. Họ chỉ xưng hô với nhau bằng hai chữ cái ngắn ngủi M và J, nhưng khoảng cách tâm hồn thì dường như đã xích lại gần nhau hơn bao giờ hết.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play