Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Love? [KienBac]

Làm quen và tin nhắn.

Banh.
Banh.
Chaoo
Banh.
Banh.
😭
Banh.
Banh.
Xóa try roiii
Banh.
Banh.
Thôi bù cái này đi 🥰
_____
Bắc nghĩ , có những người sinh ra chỉ để đi qua cuộc đời mình. Họ đến , để lại vài kỉ niệm , rồi rời đi như chưa từng xuất hiện.
Vì vậy , khi Kiên xuất hiện , Bắc cũng không nghĩ người này sẽ ở lại lâu. Bắc là kiểu người mà nếu nhìn từ xa, ai cũng nghĩ cậu rất khó gần.
Cậu ít nói , không thích tụ tập , không thích kể chuyện của bản thân.
Nếu có chuyện buồn, Bắc thường chọn im lặng . Không phải vì cậu không muốn nói, mà vì cậu đã nói rất nhiều với một người.
Để rồi nhận ra người nghe mình lúc đó vốn chưa từng thật lòng quan tâm.
Từ sau chuyện đó, Bắc thay đổi . Cậu không còn dễ tin ai nữa . Không còn dễ tin người nữa. Không còn dễ cười nữa.
Mỗi ngày đi học , Bắc chỉ làm những việc quen thuộc.
Đến lớp.
Ngồi gần cửa sổ.
Tan học.
Trở về nhà.
Cuộc sống cứ lặp lại như vậy , cho đến ngày Kiên bước vào.
Hôm đó trời mưa rất lớn . Bắc ôm cặp chạy vào lớp vì quên mang áo mưa , mái tóc hơi uớt , chiếc áo độc phục cũng dính vài giọt nước.
Cậu vừa ngồi xuống thì nghe tiếng ghế kéo bên cạnh.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Bạn mới chuyển tới à?
Bắc quay sang. Một người con trai đang nhìn cậu , nụ cười rất tự nhiên.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Mình là Kiên.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Bắc...
Kiên nhìn cậu vài giây.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Bạn ít nói nhỉ?
Bắc hơi ngạc nhiên.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vậy chắc mình phải nói nhiều thay phần bạn rồi.
Bắc không trả lời, nhưng khóe môi hơi cong lên.
Một chút thôi. Kiên nhìn thấy.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cậu cười rồi.
Bắc quay đi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không có.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Có mà.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không.
Kiên bật cười.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Được rồi, coi như mình nhìn nhầm.
Không hiểu vì sao . Chỉ một cuôc nói chuyện nhỏ như vậy . Nhưng ngày hôm đó lại là lần đầu Bắc cảm thấy lớp học này không còn xa lạ nữa.
Những ngày sau.
Kiên cứ tự nhiên xuất hiện bên cạnh Bắc . Không ép cậu phải nói , không hỏi những câu quá riêng tư . Chỉ đơn giản là ở đó. Bắc quên bút , Kiên đưa bút . Bắc không hiểu bài, Kiên giảng lại . Bắc bỏ bữa , Kiên đặt hộp đồ ăn trước mặt cậu.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu làm gì vậy?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cho cậu ăn.
Kiên nhìn Bắc.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Nhưng mình muốn cậu ăn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
...
Bắc im lặng.
Câu nói đó rất bình thường. Nhưng không hiểu sao lại khiến lòng Bắc mềm đi.
Vì đã lâu rồi , không ai để ý những chuyện nhỏ như vậy về cậu.
Một ngày nọ, Bắc hỏi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Sao cậu cứ quan tâm tôi vậy?
Kiên chống cằm nhìn cậu.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Không được à?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không phải.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vậy thì được rồi.
Bắc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu đối sử tốt với ai cũng vậy sao?
Kiên im lặng một lúc.
Rồi nói.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Không.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tại sao?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vì không phải ai cũng khiến mình muốn ở cạnh.
Bắc khựng lại.
Lần đầu tiên, cậu không biết mình phải trả lời như thế nào.
Tối hôm đó.
Bắc nằm trên giường nhìn tin nhắn của Kiên.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
📳Ngủ sớm nhé.
Chỉ ba chữ.
Nhưng Bắc đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
Cậu tự hỏi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tại sao một người mới quen chưa lâu...
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Lại có thể khiến mình cảm thấy yên tâm như vậy?
Nhưng Bắc không biết.
Kiên cũng đang có suy nghĩ giống cậu.
_____
Banh.
Banh.
mệt.
Banh.
Banh.
600 chữ ấy. 😭💔
Banh.
Banh.
Vt dài v thì like cho banh đi cb 😞

Quên ô.

Banh.
Banh.
Flop zữ vầyy
Banh.
Banh.
Mún xóa try 😭🥀
_____
Kiên vốn là người luôn chủ động.
Luôn mạnh mẽ.
Luôn khiến người khác cảm thấy cậu chẳng sợ điều gì.
Nhưng trước Bắc.
Cậu lại muốn chậm lại.
Muốn hiểu cậu hơn.
Muốn biết vì sao một người luôn tỏ ra ổn.
Lại có ánh mắt buồn đến vậy.
Ngày hôm sau.
Trời lại mưa. Bắc đứng dưới mái hiên chờ tạnh.
Kiên xuất hiện.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cậu quên ô sao?
Bắc gật đầu.
Kiên thở dài.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cậu sống kiểu gì vậy?
Bắc nhìn cậu.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vẫn sống thôi.
Kiên bật cười rồi đưa ô ra.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Đi chung.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không cần.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Mình hỏi ý kiến đâu.
Bắc hơi bất ngờ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Kiên.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Hả?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu luôn ép người khác vậy à?
Kiên nghiêng đầu.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Không.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy sao với tôi...
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vì cậu hay tự chịu một mình quá.
Bắc im lặng.
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lại chạm vào đúng nơi mà cậu luôn dấu kín.
Hai người bước đi dưới cơn mưa.
Lần này.
Bắc không còn thấy lạnh nữa.
Vì bên cạnh cậu có một người, một người chưa hứa sẽ ở mãi. Nhưng lại cố gắng từng ngày để ở lại.
Banh.
Banh.
Câu này t nghĩ muốn nổ não đấy. 😭💃
Và Bắc chưa biết rằng.
Người mà cậu nghĩ chỉ là một người bạn bình thường...
Sau này sẽ trở thành người khiến cậu học lại cách tin tưởng.
Nhưng trước khi có một cái kết đẹp.
Banh.
Banh.
😈
Họ sẽ phải đi qua những ngày rất đau.
Vì tình yêu của Bắc và Kiên.
Không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Nó bắt đầu bằng sự kiên nhẫn của một người tên Kiên.
Dành cho một người từng không dám mở lòng.
Tên Bắc.
___
Banh.
Banh.
À kà kà.
Banh.
Banh.
Chưa đủ chữ. 😭
Banh.
Banh.
Định là cho ngược xog ms ngọt.
Banh.
Banh.
Mà ngc k nhẹ nhé. 😈💃
Banh.
Banh.
end nò.

Đi chơi.

Banh.
Banh.
=)
Banh.
Banh.
Ề ế sà cà đung cà đinh 😈💃🥰 Pặc đung đinh đung pặc đung đinh 😱🥵😝 ề ê sà cà đung cà đinh pặc đùng đinh đung pặc đung đinh 🥰😘😍
Banh.
Banh.
Xàm.
____
Sau ngày mưa hôm đó, Bắc bắt đầu có thêm một thói quen.
Đó là chờ một người.
Không phải vì Kiên luôn đến đúng giờ.
Mà vì Bắc dần quen với việc mỗi sáng khi bước vào lớp, người đầu tiên cậu nhìn thấy sẽ là Kiên.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Chào buổi sáng.
Kiên đặt một hộp sữa lên bàn.
Bắc nhìn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Lại nữa?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mình nói rồi, mình không cần.
Kiên kéo ghế ngồi xuống.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Nhưng mình thấy cậu cần.
Bắc định nói lại nhưng rồi thôi.
Vì cậu biết, có nói gì thì Kiên vẫn sẽ làm vậy.
Ở phía sau bàn, Việt chống cằm nhìn hai người.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Có thấy hai người này lạ không?
Khang đang chép bài ngẩng đầu lên.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Lạ gì?
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Kiên trước giờ có quan tâm ai kiểu này đâu.
Khang nhìn sang Bắc rồi cười.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Chắc tại Bắc đặc biệt.
Bắc nghe thấy.
Cậu quay lại.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chúng mày nói gì vậy?
Việt lập tức quay đi.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Không có gì.
Khang cười.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Không có gì mà mặt mày đỏ thế?
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
lm đi.
Bắc nhìn hai người bạn của mình.
Việt và Khang là hai người hiếm hoi cậu thân từ trước.
Không giống những người khác.
Họ không có hỏi chuyện quá khứ của Bắc.
Chỉ đơn giản là chấp nhận cậu như hiện tại.
Việt là người hay nói nhất nhóm, lúc nào cũng vui vẻ.
Còn Khang thì bình tĩnh hơn, thường là người nghe nhiều hơn nói.
Một hôm tan học.
Bắc đang xếp sách thì thấy Việt chạy tới.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Bắc, tối nay đi ăn không?
Bắc nhìn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Đi đi màa.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tại sao?
Việt cười.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Vì hôm nay có Trường qua.
Bắc nhíu mày.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Trường?
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Ừm, người yêu tao.
Khang ở bên cạnh nói.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Cuối cùng cũng chịu giới thiệu.
Việt cười.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Thì trước giờ có dịp đâuu.
Bắc nhìn việt.
Cậu thấy bạn mình rất khác khi nhắc đến Trường.
Ánh mắt vui hơn.
Nụ cười cũng tự nhiên hơn.
Có lẽ đó là cảm giác khi ở cạnh một người mình quý thật sự.
Buổi chiều hôm đó.
Bốn người gặp nhau ở một quán nhỏ.
Trường là người khá ít nói, nhưng lại rất quan tâm Việt.
Việt làm rơi đồ.
Trường nhặt giúp.
Việt quên mang áo khoác.
Trường đưa cho.
Những truyện nhỏ thôi nhưng Bắc nhìn thấy hết.
Kiên ngồi cạnh Bắc.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cậu đang nghĩ gì vậy?
Bắc lắc đầu.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không có.
Kiên nhìn cậu.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Cậu hay nói câu đó.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vì thật sự không có.
Kiên cười.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Nhưng mình biết cậu đang nghĩ.
Bắc quay sang.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Sao biết?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vì mình để ý.
Một câu nói khiến Bắc im lặng.
Kiên luôn như vậy.
Luôn nói những câu khiến cậu không biết phải trả lời sao.
Trên đường về.
Bắc đi cạnh Kiên.
Gió thổi nhẹ, cậu bổng hỏi:
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Kiên.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Hả?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu có tin một người sẽ thay đổi vì một người khác không?
Kiên suy nghĩ.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Có.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tại sao?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Vì mình từng thấy một người thay đổi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ai?
Kiên nhìn Bắc.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Là cậu.
Bắc đứng lại.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Mình?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Ừ.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Trước đây cậu lúc nào cũng một mình.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Nhưng bây giờ cậu chịu đi ăn cùng bạn.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Chịu nói chuyện nhiều hơn.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Chịu cười nhiều hơn.
Bắc cúi đầu.
Cậu không nhận ra.
Nhưng đúng là từ khi có Kiên, cuộc sống của cậu đã khác.
Chỉ là Bắc vẫn sợ.
Sợ một ngày nào đó...
Người này cũng rời đi giống như những người trước.
Kiên nhìn vẻ mặt im lặng của Bắc.
Nhẹ giọng nói.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Bắc.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Hả?
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Nếu có chuyện gì khiến cậu buồn.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Đừng lúc nào cũng giữ một mình.
Bắc nhìn Kiên.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy mình phải nói với ai?
Kiên trả lời ngay.
Trần Trung Kiên
Trần Trung Kiên
Với mình.
Khoảnh khắc đó.
Bắc không biết vì sao.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu... Cậu muốn tin một người.
Và người đó không ai khác.
Kiên.
Nhưng ở một nơi khác...
Một câu chuyện cũ của Bắc đang chuẩn bị quay trở lại.
Một người từng khiến Bắc mất niềm tin.
Sắp xuất hiện lần nữa.
Và lần này...
Kiên sẽ phải chứng minh rằng mình khác họ.
____
Banh.
Banh.
718 chữ.
Banh.
Banh.
🥰🥀
Banh.
Banh.
Th zui nà. 💃
Banh.
Banh.
Like đuyy. 🥺
Banh.
Banh.
//Khót//
Banh.
Banh.
Huhu.
Banh.
Banh.
Cb xem chùa. 🥺

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play