Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Attack On Titan - The Forgotten One

第1章

NovelToon
Năm tám chăm bốn mươi lăm.
Ngày bức Tường Maria sụp đổ.
Tiếng chuông báo động vang vọng khắp quận Shiganshina.
Người dân hoảng loạn chạy trên những con phố chật hẹp.
Tiếng khóc trẻ con.
Tiếng người gọi tên nhau.
Tiếng bước chân nặng nề của những Titan khổng lồ.
Tất cả hòa thành một âm thanh hỗn loạn chưa từng có.
NovelToon
“Ariel!”
Một người phụ nữ chạy đến nắm chặt lấy tay cô.
“Mau chạy khỏi nơi này!!”
Ariel bị kéo đi giữa dòng người đông đúc.
Mái tóc vàng nhạt rối tung trong gió.
Đôi mắt xanh liên tục nhìn về phía sau.
Người dân hét lên bỏ chạy.
Các binh sĩ lao tới ngăn cản.
Nhưng đúng lúc đó.
Ariel nghe thấy một âm thanh không rõ ở đâu xuất phát.
“Đau quá...”
Cô giật mình thốt lên.
Ariel khi nhỏ
Ariel khi nhỏ
Là ai nói vậy?
Người phụ nữ kéo tay cô chợt dừng lại.
“Con nói gì thế?”
Ariel nhìn quanh.
Không có ai.
“Tôi không muốn...”
Giọng nói ấy lại vang lên.
Yếu ớt.
Và run rẩy.
Như thể ai đó đang khóc.
Ariel chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn về phía Titan đang bước tới.
“Làm ơn...”
Đôi mắt cô mở to.
Không hiểu vì sao.
Nhưng cô biết.
Giọng nói ấy phát ra từ Titan.
Ariel khi nhỏ
Ariel khi nhỏ
Không...
Ariel lùi lại một bước.
Titan vẫn tiến về phía trước.
Miệng nó há rộng.
Khuôn mặt méo mó đáng sợ.
Nhưng trong đầu Ariel.
Cô lại nghe thấy một điều hoàn toàn khác.
“Tôi sợ lắm...”
“Ai đó...”
“Hãy giết tôi đi...”
Nước mắt bất giác trào ra nơi khóe mắt.
Tại sao?
Tại sao một con quái vật lại có thể nói như vậy?
“Ariel à!”
Người phụ nữ kéo mạnh tay cô.
Ariel mới bình tĩnh lại.
Cô quay người chạy theo dòng người.
Nhưng trước khi rời đi.
Cô vẫn ngoái đầu nhìn lại.
Titan ấy đã bị các binh sĩ chặn lại.
Một nhát chém.
Một tiếng gầm.
Cơ thể khổng lồ đổ xuống.
Và trong khoảnh khắc nó tan biến.
Ariel lại nghe thấy giọng nói cuối cùng.
“Cảm ơn...”
Rồi tất cả biến mất.
Nhiều năm sau.
Ariel giật mình tỉnh giấc.
Căn phòng tối om.
Chỉ còn ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ.
Cô ngồi dậy.
Đưa tay lên trán.
Lại là giấc mơ đó.
Đã nhiều năm trôi qua.
Nhưng cô vẫn không quên được.
Những Titan.
Những tiếng nói.
Và cảm giác đau đớn đến nghẹt thở ấy.
Từ nhỏ đến giờ.
Ariel chưa từng kể với ai.
Bởi vì ngay cả bản thân cô cũng không hiểu.
Tại sao mình lại nghe được chúng?
Tại sao những Titan vô tri lại giống như đang cầu cứu?
Cô bước tới bên cửa sổ.
Bầu trời đêm yên tĩnh.
Những vì sao lấp lánh phía xa.
Đột nhiên.
Có một cơn đau nhói lướt qua đầu.
Một hình ảnh xa lạ hiện lên.
Một cánh đồng rộng lớn.
Tiếng trẻ con cười đùa.
Một cậu bé tóc nâu.
Một cậu bé tóc vàng.
Một cô gái tóc vàng đang chạy giữa đồng cỏ.
Và một giọng nói.
“Ariel!”
Cô giật mình.
Hình ảnh lập tức biến mất.
Ariel khi nhỏ
Ariel khi nhỏ
Người đó là ai...
Cô khẽ thì thầm.
Nhưng không có ai trả lời.
Chỉ còn lại sự yên lặng.
Ariel không biết.
Ở nơi rất xa ngoài những bức tường.
Vẫn còn những người chưa từng quên cái tên ấy.
Và số phận của họ.
Sắp một lần nữa giao nhau.

第2章

NovelToon
Buổi sáng ngày hôm nay tại doanh trại huấn luyện.
Tiếng còi vang lên khắp sân.
Các tân binh lập tức tập trung.
Ariel vừa chạy vừa cố buộc lại mái tóc bị gió thổi rối.
Keith Shadis
Keith Shadis
Nhanh lên!
Tiếng quát của huấn luyện viên Shadis vang lên.
Keith Shadis
Keith Shadis
Ai chậm chân hôm nay thì khỏi ăn sáng!
Jean lập tức tăng tốc.
Connie chạy sát bên cạnh.
Connie Springer
Connie Springer
Ông già đó lúc nào cũng thích dọa người khác
Jean thở hổn hển.
Jean Kirstein
Jean Kirstein
Giờ thử đứng lại xem có bị dọa thật không
Connie lập tức im miệng.
Phía sau.
Sasha vẫn đang ôm một ổ bánh mì giấu trong áo.
Ariel nhìn thấy thì bật cười.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Sasha
Cô giật mình.
Sasha Braus
Sasha Braus
Hả hả?
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Đừng nói là cậu lại lấy đồ ăn nữa nhé
Sasha lập tức che ổ bánh lại.
Sasha Braus
Sasha Braus
Tớ không biết cậu đang nói gì hết
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Cái bánh mì nó đang lòi ra kia kìa
Sasha Braus
Sasha Braus
...
Sasha Braus
Sasha Braus
À
Cả sân điều bật cười.
Không khí thoải mái hơn đôi chút.
Cho đến khi Shadis xuất hiện phía sau Sasha.
Keith Shadis
Keith Shadis
SASHA BRAUS!
Cả sân huấn luyện lập tức im bặt.
Sasha từ từ quay đầu.
Sasha Braus
Sasha Braus
...Thưa huấn luyện viên?
Keith Shadis
Keith Shadis
Mang nó đây
Sasha Braus
Sasha Braus
...
Keith Shadis
Keith Shadis
Ngay
Sasha Braus
Sasha Braus
...
Sasha đau đớn đưa ổ bánh mì ra.
Connie quay mặt đi để khỏi cười.
Jean suýt nghẹn.
Ngay cả Ariel cũng phải cắn môi.
Sau buổi tập.
Mọi người được nghỉ ngắn.
Ariel ngồi dưới bóng cây.
Mồ hôi vẫn còn đọng trên trán.
Cô ngửa đầu nhìn bầu trời.
Yên tĩnh.
Rất yên tĩnh.
Cho đến khi...
Một âm thanh rất nhỏ vang lên.
Ariel hơi khựng lại.
Rồi nhìn quanh.
Không có ai.
“Có..nghe thấy không..”
Cô lập tức đứng bật dậy.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Ai vừa mới nói đó?
Nhưng xung quanh chỉ có gió.
Không một ai đang nhìn cô.
Armin Arlert
Armin Arlert
Ariel?
Armin vừa đi tới.
Armin Arlert
Armin Arlert
Cậu sao vậy?
Ariel giật mình.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
À...không có gì
Armin Arlert
Armin Arlert
Cậu trông như vừa gặp ma vậy
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Chắc do tớ mệt thôi
Armin không hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt cậu vẫn lộ rõ vẻ khó hiểu.
Ở một góc khác.
Eren đang tập luyện một mình.
Hết cú đấm này đến cú đấm khác.
Mikasa đứng bên cạnh.
Mikasa Ackerman
Mikasa Ackerman
Eren
Eren Yeager
Eren Yeager
Hả?
Mikasa Ackerman
Mikasa Ackerman
Nghỉ ngơi một chút đi
Eren Yeager
Eren Yeager
Tớ chưa mệt
Mikasa Ackerman
Mikasa Ackerman
Nhưng tay cậu nó đã chảy máu rồi
Eren cúi xuống nhìn.
Quả thật khớp tay đã đỏ lên.
Eren Yeager
Eren Yeager
...
Mikasa thở dài.
Mikasa Ackerman
Mikasa Ackerman
Thật cứng đầu
Đúng lúc đó.
Ariel đi ngang qua.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Cậu ấy lúc nào cũng như vậy hả?
Mikasa gật đầu.
Mikasa Ackerman
Mikasa Ackerman
Phải
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Tớ có nghe nói cậu ấy từng đánh nhau với ba người cùng lúc
Eren quay sang.
Eren Yeager
Eren Yeager
Là năm người
Ariel bật cười.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Ồ, xin lỗi
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Tớ đánh giá thấp cậu rồi
Khóe miệng Eren nhếch lên.
Lần đầu tiên kể từ sáng.
Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ở phía xa xa đằng kia.
Reiner đang uống nước.
Anh vô tình nhìn về phía Ariel.
Một thoáng thôi.
Rồi lại quay đi.
Nhưng chẳng hiểu sao.
Mỗi lần nhìn thấy cô gái đó.
Trong lòng anh lại xuất hiện cảm giác kỳ lạ.
Như thể...
Đã từng gặp ở đâu đó.
Rất lâu rồi.
Nhưng anh không thể nhớ ra.
Chiều hôm đó.
Buổi huấn luyện vẫn tiếp tục.
Ariel leo lên giàn thiết bị cơ động.
Cô hít sâu.
Rồi bật người lao đi.
Gió lướt qua mái tóc.
Mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.
Cho đến khi...
“...đừng quên...”
Giọng nói ấy lại xuất hiện.
Ngay sát bên tai.
Ariel giật mình.
Dây cáp lập tức lệch hướng.
Armin Arlert
Armin Arlert
Cẩn thận!!
Tiếng Armin hét lên.
Ariel mất thăng bằng.
Cơ thể lao thẳng xuống đất.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một sợi dây khác phóng tới.
Giữ chặt cô lại.
Ariel mở to mắt.
Người đang giữ dây là Reiner.
Reiner Braun
Reiner Braun
Vẫn ỗn chứ?
Ariel vẫn còn chưa hoàn hồn.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
...Ừ
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Cảm ơn nhé
Reiner gật đầu.
Reiner Braun
Reiner Braun
Không có gì
Nhưng khi bàn tay hai người chạm vào nhau.
Cả hai đều khựng lại.
Một cảm giác rất lạ thoáng vụt qua.
Nhanh đến mức chẳng ai kịp nắm bắt.
Không ai biết.
Đó chỉ mới là những khởi đầu.
Của những bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu.

第3章

NovelToon
Đến tối.
Sau một ngày huấn luyện mệt mỏi.
Các tân binh cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.
Connie nằm dài trên giường.
Connie Springer
Connie Springer
Tớ sắp chết rồi...
Jean đang lau đôi ủng của mình.
Jean Kirstein
Jean Kirstein
Tính ra cậu nói câu đó mỗi ngày
Connie Springer
Connie Springer
Tại vì ngày nào tớ cũng sắp chết...
Jean Kirstein
Jean Kirstein
Thế hả, vậy mà cứ nghĩ cậu sinh ra đã như vậy rồi chứ
Connie Springer
Connie Springer
JEAN!
Jean Kirstein
Jean Kirstein
Trời ơi cứu cứu
Jean giả vờ hoảng sợ.
Tiếng cười lập tức vang lên khắp phòng.
Chuyển cảnh đến phòng của các tân binh nữ.
Ở chiếc giường gần cửa sổ.
Ariel đang ngồi đọc cuốn sổ tay huấn luyện.
Sasha ló đầu qua.
Sasha Braus
Sasha Braus
Cậu đang học hả, Ariel?
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Phải
Sasha Braus
Sasha Braus
Thật sao?
Ariel bật cười.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Phản ứng đó của cậu là sao
Sasha Braus
Sasha Braus
Tớ tưởng giờ này mọi người chỉ nghĩ tới đồ ăn thôi..
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Tớ cũng nghĩ tới đồ ăn mà
Sasha Braus
Sasha Braus
Thấy chưa!
Sasha đập tay xuống giường đầy đồng cảm.
Sasha Braus
Sasha Braus
Tớ biết ngay mà!
Cả hai cùng bật cười.
Eren vừa bước ra khỏi khu tập luyện.
Mồ hôi vẫn còn đọng trên trán.
Rõ ràng cậu lại ở lại tập thêm sau giờ huấn luyện.
Armin đi bên cạnh, bất đắc dĩ phải theo về.
Armin Arlert
Armin Arlert
Eren, cậu nên nghỉ ngơi một chút đi này
Eren Yeager
Eren Yeager
Tớ vẫn còn sức
Armin Arlert
Armin Arlert
Cậu nói câu đó mỗi ngày rồi
Eren Yeager
Eren Yeager
Thì tớ vẫn sống khỏe đấy thôi
Armin bất lực thở dài.
Đúng lúc đó.
Ariel vừa từ phòng khu nữ đi ra sân.
Trên tay vẫn cầm quyển sổ ghi chép.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Lại tập thêm đó hả
Eren quay sang.
Eren Yeager
Eren Yeager
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Cậu không cảm thấy mệt sao?
Eren Yeager
Eren Yeager
Mệt chứ
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Vậy mà còn không nghỉ
Eren nhìn lên bức tường xa xa.
Eren Yeager
Eren Yeager
Vì Titan sẽ không đợi tớ nghỉ ngơi
Ariel hơi ngẩn người.
Câu trả lời đó...
Rất giống Eren.
Armin cười bất đắc dĩ.
Armin Arlert
Armin Arlert
Tớ đã bảo rồi mà
Armin Arlert
Armin Arlert
Không ai thay đổi được cậu ấy đâu
Eren Yeager
Eren Yeager
Nói như thể tớ là người có vấn đề vậy Armin?
Armin Arlert
Armin Arlert
Chứ tớ nói không phải hả
Eren Yeager
Eren Yeager
...
Ariel bật cười.
Lần đầu tiên trong ngày.
Eren cũng cười theo.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng đủ để không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu.
Eren và Armin trở về phòng bên khu nam.
Sân huấn luyện dần trở nên yên tĩnh.
Ariel vẫn chưa muốn ngủ.
Cô ngồi xuống một bậc thềm gần sân.
Ngước nhìn bầu trời đêm.
Gió khẽ thổi qua.
Mọi thứ đều yên bình.
Cho đến khi.
“Có nghe thấy tôi không...”
Ariel khựng lại.
Đôi mắt cô lập tức mở to.
Giọng nói đó.
Lại xuất hiện.
Cô đứng bật dậy.
Nhìn quanh.
Không có ai cả.
“có...nghe thấy...chúng tôi không...”
Lần này không phải một giọng.
Mà là nhiều giọng nói khác nhau.
Xa xôi.
Mơ hồ.
Như đang vọng về từ một nơi rất xa.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Là ai..đang nói vậy?
Không có câu trả lời.
Nhưng những âm thanh ấy vẫn tiếp tục.
“...đừng quên...”
“...xin hãy nhớ...”
Ariel vô thức lùi lại một bước.
Một cơn đau đầu bất ngờ ập tới.
Những hình ảnh xa lạ thoáng hiện lên.
Một cánh đồng.
Một bầu trời rộng lớn.
Những đứa trẻ đang chạy nô đùa.
Rồi tất cả biến mất.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Rốt cuộc...
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Những người là ai?
Đúng lúc đó.
Reiner Braun
Reiner Braun
Ariel?
Cô giật mình quay lại.
Reiner đang đứng cách đó không xa.
Có lẽ vừa kết thúc ca trực.
Reiner Braun
Reiner Braun
Cậu ổn chứ?
Ariel nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Chỉ là tự nhiên hơi đau đầu một chút
Reiner hơi nhíu mày.
Reiner Braun
Reiner Braun
Lại thức khuya đó à?
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Có lẽ vậy
Hai người im lặng một lúc.
Reiner Braun
Reiner Braun
Nếu không khỏe thì nên nghỉ ngơi sớm chút
Ariel Veyra
Ariel Veyra
Được rồi
Cô khẽ bật cười.
Không hiểu sao.
Khi nhìn thấy Ariel cười.
Reiner lại có cảm giác quen thuộc đến lạ.
Như thể anh đã từng nhìn thấy nụ cười ấy ở đâu đó.
Rất lâu rồi.
Nhưng ký ức ấy vẫn nằm ngoài tầm với.
Bầu trời đêm vẫn lặng yên.
Không ai biết.
Một bí mật đã bị chôn vùi từ nhiều năm trước.
Đang từng chút một thức tỉnh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play