[ĐN One Piece] Bản Tình Ca Của Biển Và Máu
1.
Nvp
Ba: Bỏ nó đi. Con khốn!
Nvp
Ba: Nhà nghèo thấy mẹ! Tiền đâu nuôi?
Nvp
Mẹ: Đã không có tiền nuôi còn dụ tôi ngủ với ông?!
°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・
Aurelia Seraphine
[Bám lấy chân người đàn ông]
Cho cháu xin ít tiền với ạ.
Nvp
Người đàn ông: Mẹ nó! Biến đi con khốn.
[Đạp cô]
Nvp
Người đàn ông: Khốn khiếp, dơ hết quần ông đây rồi!
[Phủi quần]
Aurelia Seraphine
[Lồm cồm bò dậy]
Xin ông đấy, ba ngày nay. Cháu không có gì bỏ bụng rồi..
Aurelia Seraphine
[Van xin]
Cháu xin ông... Hức..
Nvp
Người đàn ông: Gớm ghiếc!
°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・
Biển Grand Line chưa bao giờ dịu dàng với trẻ con.
Có những đứa trẻ sinh ra đã được định sẵn làm quý tộc.
Có những đứa sinh ra để trở thành quái vật.
Và cũng có những đứa bị thế giới quên mất ngay từ lúc cất tiếng khóc đầu tiên.
Nàng thuộc kiểu cuối cùng.
Mưa rơi xuống bến cảng của một hòn đảo vô danh thuộc South Blue.
Một đứa bé gái khoảng bốn tuổi co ro dưới mái hiên mục nát của quán rượu cũ, đôi mắt màu tro lặng lẽ nhìn đoàn người đi ngang qua như thể đã quá quen với việc bị xem như không tồn tại.
Người ta chỉ nhớ rằng vài năm trước có một cặp vợ chồng nghèo để lại đứa trẻ ấy bên thùng hàng rồi biến mất khỏi hòn đảo trong đêm.
Từ đó về sau, nàng sống như cỏ dại.
Ban ngày làm việc vặt ở bến cảng để đổi lấy thức ăn. Ban đêm ngủ trong kho hàng, ôm con dao gỉ sét dưới gối vì biết rằng chỉ cần sơ suất một chút thôi, nàng sẽ chết mà chẳng ai hay biết.
Thế giới của One Piece vốn là như vậy.
Kẻ ngây thơ chết đầu tiên.
Cho nên nàng học cách cười.
Một nụ cười mềm mại, ngoan ngoãn, khiến người khác buông cảnh giác.
Nàng học cách nói chuyện nhẹ nhàng để người lớn thích mình.
Học cách quan sát sắc mặt.
Học cách biết ai đang tức giận, ai đang sợ hãi, ai chuẩn bị phản bội.
°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・
Năm mười hai tuổi, nàng bắt đầu điều khiển cả khu chợ đen của hòn đảo bằng lời nói.
Không ai biết người đứng sau những cuộc giao dịch đó là một thiếu nữ luôn mặc váy trắng sạch sẽ và cười dịu dàng với mọi người.
Một con sói biết kiên nhẫn.
Năm mười bốn tuổi, nàng gặp quý nhân thay đổi số vận đời mình.
Trong một lần truy đuổi hải tặc ở South Blue, Monkey D. Garp đã vô tình bắt gặp cô bé đang ngồi giữa căn cứ đổ nát của một băng cướp.
Xung quanh là hàng chục tên đàn ông bất tỉnh.
Không có vết thương nghiêm trọng.
Nhưng tất cả đều hoảng loạn đến phát điên.
Nvp
Một tên: [Vừa khóc vừa gào]
Con bé đó là quái vật!! Nó biết hết chúng tôi nghĩ gì!!
2.
Garp nhìn cô gái nhỏ đang bình thản uống trà giữa đống hỗn loạn, rồi bật cười ha hả.
Monkey D Garp
Gahahaha! Nhóc làm gì tụi nó vậy?
Nụ cười mềm mại đến mức vô hại.
Aurelia Seraphine
Chỉ nói vài chuyện thôi ạ.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau.
Garp nhận ra điều bất thường.
Con bé này… cực kỳ thông minh.
Không phải kiểu thiên tài bình thường.
Mà là kiểu người có thể khiến cả thế giới hỗn loạn chỉ bằng lời nói.
Và đáng sợ hơn cả… là nó vẫn còn giữ được lòng tốt.
Monkey D Garp
Nhóc có tên không?
Aurelia Seraphine
...Không.
Garp im lặng vài giây rồi chống cằm suy nghĩ.
Monkey D Garp
Vàng rực như mặt trời.
Ông nhìn đôi mắt cô gái nhỏ, thứ ánh mắt đẹp nhưng lạnh như biển sâu.
Monkey D Garp
Còn Seraphine… nghe giống thiên thần.
Aurelia Seraphine
[Hơi nhíu mày]
Ông thấy tôi giống thiên thần ở đâu?
Monkey D Garp
[Phá lên cười]
Không giống. Nhưng ta thích cái tên đó.
°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・
Garp không đưa cô vào Marineford ngay.
Ông giấu sự tồn tại của Aurelia gần như tuyệt đối.
Suốt sáu năm, cô bị ném vào địa ngục luyện tập.
Học cách sống sót trên đảo hoang.
Học chiến thuật, điều hướng, lịch sử, tâm lý tội phạm.
Nhưng thứ Garp chú ý nhất…
Ông nhận ra Aurelia không chỉ mạnh.
Bởi cô có thể khiến người khác tin tưởng mình hoàn toàn… trong khi âm thầm dẫn dắt mọi thứ theo ý muốn.
Aurelia rất giỏi giả vờ yếu đuối.
Cô biết khi nào nên cười.
Biết khi nào nên khiến người khác cảm thấy mình cần được bảo vệ.
Cho đến khi con sói lộ nanh.
Dù lớn lên giữa sự phản bội và bạo lực...
Aurelia chưa từng đánh mất phần dịu dàng của mình.
Cô nhớ tên những người dân thường từng giúp mình.
Lén để tiền cho trẻ mồ côi.
Âm thầm cứu người rồi biến mất trước khi họ kịp cảm ơn.
Nhưng đôi khi… chỉ để cứu họ.
Đó cũng là điều khiến Garp lo lắng nhất.
Bởi ông hiểu:
“Con bé này sẽ trở thành người cứu cả thế giới… hoặc là người đủ sức hủy nó.”
°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・°❀⋆.ೃ࿔*:・
6 năm sau, đồng nghĩa với việc nàng đã 20 tuổi xanh.
Bầu không khí trong phòng họp của Marineford nặng nề đến nghẹt thở.
Tiếng sóng biển ngoài xa cũng không thể át nổi những cuộc tranh cãi gay gắt bên trong.
Một tuyến vận chuyển của Hải quân vừa bị phá hủy.
Nhiều căn cứ ở Tân Thế Giới bị rò rỉ thông tin nội bộ.
Tệ hơn nữa, Chính Phủ Thế Giới nghi ngờ trong tổng bộ có nội gián.
3.
Cuộc họp khẩn được triệu tập ngay trong đêm.
Ngồi quanh chiếc bàn dài là những cái tên quyền lực nhất Hải quân:
Sengoku
Sakazuki
Borsalino
Kuzan
Tsuru
Cùng hàng loạt phó đô đốc cấp cao.
Không khí căng đến mức chỉ cần một câu nói sai… cũng có thể biến thành cãi vã.
Sakazuki Akainu
[Đập mạnh tay xuống bàn]
Phải thanh lọc toàn bộ nội bộ.
Kuzan Aokiji
[Cau mày]
Làm thế chỉ khiến binh lính hoảng loạn.
Sakazuki Akainu
Cậu quá mềm yếu.
Kuzan Aokiji
Còn ông thì quá cực đoan.
Borsalino Kizaru
Ồ ồ~ đáng sợ ghê nha~
Kizaru nhấp trà, giọng kéo dài đầy châm chọc.
Ông đã thức trắng gần ba ngày.
Vấn đề lớn nhất không phải thiếu sức mạnh.
Mà là… không ai tìm được điểm mấu chốt.
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Garp bước vào với vẻ mặt tỉnh bơ như thể không hề nhận ra mình vừa đến trễ gần một tiếng.
Sakazuki Akainu
[Gằn giọng]
Ông còn biết đến à?
Monkey D Garp
Ta ngủ quên.
Sakazuki Akainu
…Ông là trẻ con sao?
Ánh mắt mọi người dần chuyển sang người phía sau Garp.
Khí chất thanh tao đến mức hoàn toàn lạc quẻ giữa căn phòng đầy sát khí.
Cô mặc đồng phục hải quân đơn giản.
Trông còn giống tiểu thư quý tộc hơn quân nhân.
Một vài phó đô đốc lập tức nhíu mày.
Garp kéo ghế ngồi phịch xuống.
Monkey D Garp
À. Người ta nuôi sáu năm.
Tsuru nheo mắt quan sát cô gái trẻ.
Sakazuki Akainu
[Lạnh giọng]
Ông mang trẻ con vào cuộc họp tối mật?
Monkey D Garp
[Ngoáy tai]
Nó thông minh hơn đám các cậu cộng lại đấy.
Câu nói khiến cả căn phòng chấn động.
Sakazuki Akainu
[Bật cười nhạt[
Vậy sao?
Ánh mắt ông chuyển sang Aurelia.
Sakazuki Akainu
Cô nhóc. Nếu đã được đưa tới đây… chứng minh giá trị đi.
Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía cô.
Nhưng Aurelia không hề lúng túng.
Một nụ cười mềm mại đến vô hại.
Aurelia Seraphine
Trước khi bắt đầu…
Aurelia Seraphine
Cho phép tôi hỏi một câu.
Sengoku
[Chống tay nhìn cô]
Nói đi.
Aurelia lật tập tài liệu trên bàn.
Aurelia Seraphine
Tại sao mọi người lại chắc chắn nội gián nằm trong tổng bộ?
Hải Quân
Thông tin chỉ có nội bộ biết.
Aurelia Seraphine
Không hẳn.
Aurelia bình thản chỉ vào bản đồ.
Aurelia Seraphine
Ba căn cứ bị tấn công đều từng tiếp nhận tàu tiếp tế từ Chính Phủ Thế Giới trước đó.
Sengoku lập tức khựng lại.
Aokiji hơi mở mắt lớn hơn.
Aurelia Seraphine
Nếu tôi là kẻ đứng sau… tôi sẽ cố tình để Hải quân nghi ngờ lẫn nhau.
Aurelia Seraphine
Bởi khi nội bộ mất niềm tin…
Aurelia Seraphine
Thì không cần chiến tranh cũng tự sụp đổ.
Akainu nhìn chằm chằm cô.
Lần đầu tiên trong cuộc họp, ông im lặng hoàn toàn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play