Giữ Em Bằng Nỗi Đau
Giới thiệu
Đức Duy
Tính cách: nhạy cảm, hiền nhưng không yếu đuối hoàn toàn
Ban đầu bị động, sau đó bắt đầu phản kháng
Luôn bị giằng xé giữa cảm xúc (rung động nhẹ) và lý trí (muốn thoát ra)
Quang Anh
Tính cách: lạnh lùng, kiểm soát mạnh, ít nói nhưng cực kỳ quyết đoán
Cách yêu: chiếm hữu, muốn “giữ” người mình yêu bằng mọi cách
Bên ngoài bình tĩnh, bên trong ám ảnh và dễ mất kiểm soát khi liên quan đến Đức Duy
người báo cáo(gián điệp của Quang Anh
.
t/g
nhớ đọc truyện đó nha 🐑

t/g
🖤 Giai đoạn 1: Giữ em từ ánh nhìn đầu tiên (1–20)
Giữ em từ ánh nhìn đầu tiên
Em bước vào thế giới anh
Lần đầu anh muốn sở hữu một người
Em không thuộc về anh
Nhưng anh vẫn muốn giữ
Ánh mắt không thể thoát ra
Ranh giới bị xóa nhòa
Sự chú ý quá mức
Em bắt đầu thấy ngột ngạt
Anh học cách xuất hiện trong đời em
Một chút kiểm soát đầu tiên
Em không thích điều đó
Nhưng anh không dừng lại
Trái tim bắt đầu lệch nhịp
Anh gọi đó là tình yêu
Em gọi đó là ràng buộc
Không thể tránh khỏi anh
Một chút rung động sai lầm
Em bắt đầu quen với đau
Giữ em bằng ánh nhìn
💔 Giai đoạn 2: Nỗi đau mang tên chiếm hữu (21–40)
Tình yêu bắt đầu sai cách
Anh ghen với cả thế giới
Em không có quyền rời đi
Một người thứ ba xuất hiện
Hiểu lầm không thể cứu
Anh không cho phép mất em
Em bắt đầu sợ anh
Nhưng vẫn không thoát được
Những lời nói làm đau
Trái tim bị siết chặt
Em muốn chạy trốn
Nhưng anh tìm lại
Càng yêu càng đau
Một lần vỡ nát
Em rời đi lần đầu
Anh phát điên vì mất em
Tìm kiếm trong tuyệt vọng
Không ai thắng trong tình yêu này
Em khóc trong im lặng
Giữ em bằng nỗi đau
🩸 Giai đoạn 3: Không lối thoát (41–60)
Em biến mất khỏi anh
Anh không chấp nhận sự thật
Thành phố không còn em
Anh bắt đầu thay đổi
Nhưng đã quá muộn
Gặp lại trong tổn thương
Em không còn như trước
Anh vẫn không buông
Một cái ôm cưỡng ép
Nỗi đau quay trở lại
Em muốn thoát thêm lần nữa
Nhưng không thể
Tình yêu thành xiềng xích
Anh và sự chiếm hữu
Em kiệt sức
Không còn tiếng cười
Những đêm dài im lặng
Anh vẫn nghĩ đó là yêu
Em chỉ thấy đau
Giữ em trong bóng tối
🖤 Giai đoạn 4: Yêu nhưng không cứu được nhau (61–80)
Em không còn ánh sáng
Anh bắt đầu nhận ra
Nhưng không biết cách sửa sai
Khoảng cách vô hình
Một tình yêu lệch hướng
Em không còn tin anh
Anh bắt đầu sợ mất em
Nhưng lại càng giữ chặt
Một lần chia tay nữa
Vỡ nát lần thứ hai
Không còn đường quay lại
Anh chỉ biết nhìn em xa dần
Em học cách quên anh
Nhưng không thể
Anh sống trong hối hận
Em sống trong đau
Hai người hai thế giới
Không còn cứu vãn
Yêu nhưng không chạm được
Giữ em bằng ký ức
🌧️ Giai đoạn 5: Hối hận muộn màng (81–95)
Những ngày không có em
Anh bắt đầu trả giá
Em đứng dậy sau vết thương
Anh vẫn mắc kẹt
Sai lầm mang tên “giữ em”
Không thể quay lại
Tha thứ cho chính mình
Em trưởng thành hơn
Anh chỉ còn ký ức
Một lời xin lỗi muộn
Buông tay lần đầu tiên
Tự do nhưng trống rỗng
Trái tim dần lành lại
Không còn xiềng xích
Chỉ còn quá khứ
🌈 Giai đoạn 6: Giữ hay buông (96–100)
Gặp lại sau nhiều năm
Ánh mắt không còn đau
Những điều chưa từng nói
Lựa chọn cuối cùng
Không còn giữ em nữa
Chương 1 : Giữ em từ ánh nhìn đầu tiên
Sân trường buổi sáng hôm đó ồn ào như mọi ngày, nhưng với Quang Anh, mọi thứ chỉ như bị tách ra thành những mảng mờ nhạt không đáng chú ý.
Cho đến khi cậu nhìn thấy Đức Duy.
Cậu đứng dưới tán cây phượng, tay cầm tập hồ sơ, ánh nắng rơi xuống mái tóc khiến cả người trông như bị phủ một lớp sáng mỏng. Không ồn ào, không cố gắng nổi bật, nhưng lại khiến người khác phải nhìn.
Quang Anh vốn không quan tâm đến ai lâu hơn ba giây.
Nhưng lần này, ánh mắt cậu dừng lại.
Lâu hơn.
Rất lâu.
Giáo viên
Em mới chuyển tới lớp 11A1 đúng không?
Đức Duy
Dạ… em là Đức Duy.
Không có gì đặc biệt trong câu nói đó. Nhưng Quang Anh lại cảm thấy một thứ gì đó rất lạ—như thể cái tên ấy không nên xuất hiện trong cuộc sống yên ổn vốn có của mình.
Tiết học đầu tiên trôi qua bình thường.
Nhưng Quang Anh nhận ra một điều:
Cậu ta cứ nhìn về phía bàn cuối lớp.
Không phải nhìn chung chung.
Mà là nhìn Đức Duy.
Khi Duy cúi xuống ghi bài.
Khi Duy bị gọi trả lời câu hỏi rồi lúng túng.
Khi Duy im lặng nhìn ra cửa sổ.
Mỗi khoảnh khắc đều bị Quang Anh thu lại.
Không ai để ý.
Ngoại trừ chính cậu.
Giờ ra chơi.
Đức Duy đứng dậy đi lấy nước.
Và lần đầu tiên, Quang Anh cũng đứng lên.
Không ai gọi cậu đi theo.
Nhưng cậu vẫn đi.
Như một phản xạ không cần lý do.
Hành lang đông người.
Đức Duy bước chậm, tránh va chạm.
Còn Quang Anh thì đi phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện.
Cậu không hiểu mình đang làm gì.
Chỉ biết… không muốn mất dấu người kia.
Quang Anh
Cậu mới chuyển tới?
Quang Anh
Nhìn cậu không giống người thích ở lại lâu.
Quang Anh
Không có gì. Chỉ là cảm giác thôi.// quay đi //
Đức Duy đứng lại một lúc.
Không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường.
Cậu không thích ánh mắt đó.
Không thích cách người kia nhìn mình như thể đã biết trước điều gì.
Nhưng điều kỳ lạ là…
Cậu không thể quên nó.
Ở phía xa hành lang, Quang Anh dừng lại.
Cậu không quay đầu.
Nhưng giọng nói của Duy vẫn còn trong đầu.
Và lần đầu tiên trong đời, Quang Anh nhận ra một điều rất rõ:
Có những thứ chỉ cần nhìn một lần…
Là đã muốn giữ lại.
Dù không có lý do.
Dù chưa thuộc về mình.
Và chính khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu sai lệch.
Một chút.
Nhưng đủ để không thể quay lại.
Chương 2: Bắt đầu của sự chiếm hữu
t/g
Xin chào các cục dzàng
Sau ngày hôm đó, Đức Duy bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Không phải một sự kiện rõ ràng.
Mà là cảm giác bị nhìn thấy… dù không quay đầu lại.
Trong lớp học.
Ngoài hành lang.
Giờ ăn trưa.
Thậm chí cả lúc tan học.
Luôn có một ánh mắt không tên bám theo cậu.
Đức Duy quay lại vài lần.
Nhưng không thấy gì bất thường.
Chỉ là học sinh đi qua.
Chỉ là tiếng ồn quen thuộc của trường học.
Vậy mà cảm giác ấy vẫn không biến mất.
Còn Quang Anh thì khác.
Cậu không cố che giấu nữa.
Chỉ là không ai đủ tinh ý để nhận ra.
Cậu biết giờ học của Duy.
Biết Duy ngồi bàn nào.
Biết Duy hay đi đường nào ra căn tin.
Biết cả việc Duy thường uống nước sau tiết 3 vì hay khô cổ.
Mọi thứ đều được ghi nhớ.
Không cần cố.
người báo cáo(gián điệp của Quang Anh
Cậu đang làm gì vậy?
người báo cáo(gián điệp của Quang Anh
Nhìn gì mà nhìn dữ vậy?
Chiều hôm đó.
Đức Duy ra về muộn vì trực nhật.
Trường gần như vắng người.
Cậu xách cặp đi qua sân trường.
Gió thổi nhẹ.
Mọi thứ yên đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.
Nhưng không phải một mình.
Giọng nói vang lên phía sau.
Trầm.
Lạnh.
Rất quen.
Đức Duy quay lại.
Quang Anh đứng dưới ánh đèn sân trường.
Không cười.
Không biểu cảm.
Chỉ đứng đó như thể đã chờ sẵn.
Đức Duy
Anh… cũng chưa về à?
Quang Anh bước tới một bước.
Chỉ một bước thôi.
Nhưng khoảng cách lập tức bị thu hẹp.
Quang Anh
Chỉ là… không muốn em đi một mình.
Đức Duy
Em đi một mình suốt mà.
Quang Anh nhìn thẳng vào cậu.
Ánh mắt không dao động.
Quang Anh
Trước đây thì được.
Quang Anh
Nhưng từ giờ thì không.
Không khí im bặt.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Đức Duy.
Cậu lùi nhẹ một bước.
Quang Anh nghiêng đầu.
Giọng bình thản đến đáng sợ
Quang Anh
Ý là… em không cần phải tự đi nữa.
Một câu nói nghe qua tưởng như quan tâm.
Nhưng lại giống như một quyết định đã được đặt sẵn.
Không hỏi ý kiến.
Không cần đồng ý.
Đức Duy siết chặt quai cặp.
Đức Duy
Em không hiểu anh đang nói gì.
Quang Anh im lặng vài giây.
Rồi cười rất nhẹ.
Nhưng không có chút ấm áp nào.
Quang Anh
Không cần hiểu.Chỉ cần quen là được.
Gió thổi mạnh hơn.
Tán cây phía sau rung lên.
Nhưng Đức Duy chỉ nghe rõ tiếng tim mình đập.
Rất nhanh.
Rất lạ.
Quang Anh bước lùi lại một chút.
Như thể vừa nói xong một điều hiển nhiên.
Quang Anh
Ngày mai anh đợi em ở cổng trường.
Đức Duy
Em không có hẹn với anh.
Quang Anh nhìn cậu.
Ánh mắt hơi tối lại.
Một nhịp im lặng.
Rồi cậu nói tiếp:
Quang Anh
Nhưng từ ngày mai thì có.
Không phải lời mời.
Không phải câu hỏi.
Mà là một sự sắp đặt.
Đức Duy cảm thấy khó thở.
Cậu không thích điều này.
Không thích cách người trước mặt mình nói chuyện như thể đã quyết định thay mình mọi thứ.
Cậu quay người bỏ đi.
Quang Anh không giữ lại.
Không gọi.
Không đuổi theo.
Chỉ đứng nhìn bóng lưng đó rời đi.
Nhưng trong mắt cậu, không có dấu hiệu buông bỏ.
Chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Không cần em đồng ý.
Anh vẫn sẽ giữ em lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play