Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hoắc Gia, Chúng Ta Ly Hôn Rồi

Chương 1

Chương 1:

Đúng 9 giờ sáng, buổi họp báo ly hôn của Hoắc Gia – Hoắc Nghiêm và bà chủ lớn của công ty giải trí Tinh Quang – Phó Tinh diễn ra đúng như dự kiến. Màn hình livestream quay rõ ánh đèn flash nhấp nháy liên tục chụp hai nhân vật chính ngồi cạnh nhau.

Người đàn ông ngoài ba mươi, tóc vuốt keo, áo vest được ủi phẳng phiu trông vô cùng nghiêm túc, lại tỏa ra khí chất lạnh lùng xa cách. Người phụ nữ bên cạnh khoác trên mình chiếc váy màu xanh biển, làm nổi bật làn da trắng, mái tóc uốn lượn sóng làm cho cô thêm phần quyến rũ.

Hai người không ai nhìn ai, chỉ lặng lẽ nói ra những lời đã chuẩn bị trước. Dòng bình luận trong phần livestream không ngừng lướt qua những dòng chữ tiếc nuối của khán giả.

“Tôi ship couple nhiều năm, khó khăn lắm mới có một gặp nhan sắc lẫn gia thế hòa hợp đến không còn từ gì để diễn tả như vậy, nào ngờ cặp vợ chồng ngọt ngào nhiều năm của tôi bỗng bất ngờ thông báo ly hôn hu hu hu.”

“Phó Tinh vừa tốt nghiệp Đại học đã được Hoắc Gia dùng một đoàn siêu xe rước từ Hải Nguyệt về Tân Thành. Bức ảnh Hoắc Gia bế cô ấy, tôi vẫn còn đặt làm ảnh nền điện thoại để xin vía đó. Đúng là không thể ngờ…”

“Chị yêu, có phải có khúc mắc gì không? Em không tin hai người vậy là lại ly hôn đâu.”

“Năm ngoái Hoắc Gia còn đốt pháo hoa để mừng kỉ niệm ngày cưới của họ mà.”

“Trong lễ khai máy phim của nghệ sĩ dưới trướng Tinh Quang vào cuối năm ngoái, Phó Tinh còn trả lời phỏng vấn rằng bọn họ đang dự tính sinh con mà.”

“…”

Những dòng bình luận lần lượt trôi qua, Phó Tinh lẫn Hoắc Nghiêm đều không nhìn thấy. Cô nhìn thẳng vào hàng loạt máy quay đang chỉa vào họ, chậm rãi mở miệng trả lời câu hỏi của phóng viên.

“Sếp Tinh, lần trước phỏng vấn chị còn nói hai người đang dự tính sinh con. Sao lại đột ngột thông báo ly hôn, có phải gặp vấn đề gì không?”

Nghe đến mấy chữ “dự tính sinh con” trong lời của phóng viên, ánh mắt người đàn ông bên cạnh khẽ động. Riêng Phó Tinh chỉ mỉm cười lịch thiếp, cô nâng tay vén một loạn tóc ra sau tai rồi trả lời.

“Không có vấn đề gì hết. Chỉ là hai người chúng ta có định hướng riêng, cảm thấy bên nhau không còn thích hợp nữa. Vì vậy, quyết định ly hôn.”

“Chẳng phải hai người kết hôn vì yêu nhau sao? Bao nhiêu năm nay vẫn mặn nồng, chẳng lẽ một trong hai người ngoại tình?”

Câu hỏi của cô phóng viên vừa dứt, hiện trường lập tức xôn xao, màn hình livestream cũng ồn ào không kém. Sắc mặt Phó Tinh vẫn rất bình tĩnh, môi đỏ khẽ hé ra.

“Mọi người nghĩ nhiều rồi. Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoại tình… vậy thì Hoắc Gia của các vị còn có thể ngồi đây cùng tôi sao?”

Ai cũng biết, xuất thân của bà chủ Tinh Quang rất lớn. Trước khi kết hôn với Hoắc Gia, cô đã là bà chủ lớn của Tinh Quang. Khi đó, Hoắc Nghiêm còn chưa trở thành người nắm quyền như bây giờ. Chỉ là không ai trong giới giải trí biết rõ, Phó Tinh xuất thân từ gia tộc nào.

Nghe lời của nói, người đàn ông lạnh lùng im lặng từ nãy đến giờ bỗng bật cười. Ánh mắt nhàn nhạt lướt qua người phụ nữ bên cạnh, khẽ lên tiếng hùa theo.

“Mọi người thấy rồi đó. Ngoại tình không thể xuất hiện trong cuộc hôn nhân này.”

Phó Tinh cụp mắt liếc người kia một cái. Hành động nhỏ này của cô vô tình lọt vào ống kính livestream, khiến mọi người đang tiếc nuối bỗng dậy sóng.

“Mọi người có thấy thứ tôi đã thấy không a a a a a a.”

“Tôi thấy tôi thấy.”

“Tôi cũng thấy. Rõ ràng vẫn còn tình cảm mà.”

“Có khi nào đang diễn kịch có người khác xem không? Tôi không tin Hoắc Gia không yêu sếp Tinh nữa.”

“Tôi cũng không tin.”

Thấy tình hình trên mạng bắt đầu không ổn, sắc mặt trợ lý của Phó Tinh hơi trầm xuống. Cô nàng nhỏ tiếng liên hệ bằng mic kết nối với tai nghe của Phó Tinh.

“Chị Tinh, không xong rồi. Trên mạng, mọi người đang nói chị và Hoắc Gia diễn kịch chứ không phải ly hôn thật.”

“Sẽ không sao chứ?”

Phó Tinh nghe những lời này, cảm xúc trong lòng cũng không dao động. Đúng là bọn họ diễn, chỉ là trước nay đều diễn. Nghĩ đến đây, khóe môi Phó Tinh nhếch lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt chất chứa nhiều ý nghĩ.

Đúng một tiếng sau, buổi họp báo kết thúc như dự kiến. Mặc dù còn nhiều câu hỏi do phóng viên đặt ra vẫn chưa có câu trả lời, nhưng cả hai nhân vật chính đều đứng dậy cúi chào rời đi theo đúng như lịch trình đã đặt ra.

Bên dưới tầng hầm đỗ xe, chiếc siêu xe chở Phó Tinh đậu ngay cạnh xe của Hoắc Nghiêm. Lúc cô ra xe, chiếc xe kia vẫn chưa rời đi. Thư ký của Hoắc Nghiêm nhìn thấy cô thì ngập ngừng tiến đến chào hỏi.

Cô không phải người xoay lưng liền phủ sạch quan hệ, liền mỉm cười chào lại. Tuy nhiên, nụ cười của cô càng làm cho cậu thư ký đổ mồ hôi hột.

“Phu nhân… à sếp Tinh, Hoắc Gia có vài lời muốn nói chuyện riêng với cô.”

“Được rồi.”

Phó Tinh không làm cậu thư ký phải khó xử, liền nâng bước chân tiến về cửa xe đang mở.

Chương 2

Chương 2:

Phó Tinh vừa bước chân lên xe, một giọng nói bình thản từ người đàn ông trong xe vang lên.

“Đóng cửa lại.”

Nghe vậy, Phó Tinh cũng vươn tay kéo cửa lại. Sau đó, ngồi ngay ngắn vào ghế, ánh mắt hững hờ luớt qua người đàn ông bên cạnh.

“Còn chuyện gì muốn nói với em nữa sao? Chẳng lẽ Hoắc Gia đổi ý muốn tặng cho em thêm cổ phần nào đó.”

Dứt lời, Hoắc Nghiêm không nhịn được mà bật cười. Ánh mắt dừng trên gương mặt xinh đẹp có chút ngưng động. Giây tiếp theo, anh mở miệng bật ra giọng nói nhàn nhạt.

“Cũng không phải là không thể. Nhưng mà e là sếp Tinh không để mắt đến chút cổ phần nhỏ bé của anh đâu nhỉ?”

“Xùy, chẳng có ai chê tiền bao giờ. Hoắc Gia có lòng thì em chắc chắn sẽ nhận không từ chối.”

Hoắc Nghiêm nhìn cô, trong mắt lóe lên một tia sáng khiến người khác không thể nhìn ra suy nghĩ của anh. Bỗng, anh đáp lại một kết quả làm Phó Tinh ngây người.

“Được, cho em thêm 5% cổ phần công ty anh.”

Phó  Tinh nheo mắt. Theo sự hiểu biết của cô, 5% này, Hoắc Nghiêm đã tranh giành với người nhà rất khốc liệt.

Năm đó là năm thứ hai họ kết hôn, Hoắc Nghiêm trên đường từ Bắc Thành quay về bị người trong nhà thuê một dàn xe ép sát tạo thành một vụ tai nạn kinh hoàng. Hoắc Nghiêm hôn mê trong vòng một tháng, sau khi tỉnh lại đã vạch trần tội ác của bọn người kia trước hội đồng.

Lúc đó, ông nội Hoắc vẫn còn sống, ông ấy chuyển số cổ phần trong tay đám người kia sang cho anh. Có thể nói 5% đó là do anh dùng mạng đổi lấy. Không nghĩ cũng biết, nó quan trọng với anh thế nào.

“5% thì quá nhiều rồi. Em không giúp gì được cho anh cả, nếu lấy thì ngại lắm. Cùng lắm thì tặng em vài căn biệt thự là được rồi.”

Hoắc Nghiêm, một con sói lớn trên thương trường, làm sao anh không đoán được suy nghĩ của cô. Khóe môi anh nhếch lên tạo thành nụ cười nhàn nhạt.

“Xem ra vợ cũ vẫn còn thương anh lắm nhỉ?”

“Em thấy chính là chồng cũ thương em thì đúng hơn. Hoắc Gia, không phải anh hối hận rồi chứ?”

Câu nói của cô vừa dứt, mọi thứ đều chìm vào im lặng. Anh rũ mắt, không rõ đang nghĩ gì. Phó Tinh bị bầu không khí trong xe làm cho ngột ngạt, cô ho khẽ một tiếng rồi lại nói.

“Đùa một chút thôi. Sau hôm nay em còn có việc khác phải làm, không ở lại Tân Thành nữa đâu. Dù sau em đã đi tận 5 năm rồi, bây giờ mọi thứ trở về quỹ đạo, em phải về Hải Nguyệt thu dọn đống hỗn loạn.”

“Phải rồi, sếp Tinh đâu chỉ là sếp Tinh, mà còn là cô hai tập đoàn tơ lụa Thiên Tầm mà.”

Phó Tinh ném cho anh một cái liếc mắt, sau đó bĩu môi giả vờ ấm ức lên tiếng.

“Lúc trước đâu thấy Hoắc Gia móc mỉa người ta như vậy. Người ngoài nói, Hoắc Gia yêu vợ như mạng, bây giờ xem ra là nói quá rồi.”

Hoắc Nghiêm bật cười, chân mày nhướng lên thích thú.

“Người ta nói anh yêu vợ, chứ đâu nói là vợ cũ. Nếu em hối hận, chúng ta không cần ly hôn nữa.”

“Hừ, không hối hận. Bây giờ em thấy rõ bộ mặt thật của anh rồi. Em về Hải Nguyệt đây, không hẹn gặp lại.”

Nói rồi, Phó Tinh đẩy cửa bước xuống đi về phía xe của mình. Cậu thư ký thấy cô lên xe rời đi cũng quay lại xe của Hoắc Nghiêm.

Cậu ấy vừa ngồi vào ghế phụ đã cảm thấy bầu không khí trong xe có chút kỳ lạ. Linh tính mách bảo cậu đừng quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau, nhưng lòng tò mò không ngừng thối thúc khiến cậu không nhịn được liếc mắt qua kính chiếu hậu.

Một giây sau, cậu thư ký cắn môi, cúi đầu không dám nhìn thẳng nữa. Ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Nghiêm chậm chạp nghiêng ra ngoài cửa sổ.

Ba mươi phút sau, chiếc ô tô dừng lại trước sân biệt thự. Hoắc Nghiêm bước xuống, biệt thự dưới ánh nắng vẫn tráng lệ như cũ, nhưng bên trong ngôi nhà lại vắng lặng đến đáng sợ. Anh cúi đầu, khẽ bật cười nhạt, song nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt.

Bên này, Phó Tinh ngồi ô tô quay về Hải Nguyệt. Từng hàng cây, tòa nhà cao ốc quen thuộc lướt bên ngoài cửa sổ, cô nghiêng đầu tựa vào cửa kính. Trong lòng bỗng dâng lên một dòng cảm xúc chua xót khó tả.

5 năm qua, phải nói Hoắc Nghiêm đối xử với cô quá tốt, bây giờ rời đi, có chút không nỡ.

Nghĩ rồi cô lại bật cười. Đúng là không thể dựa dẫm vào người khác quá nhiều, nếu không sẽ trở thành thói quen.

"Sếp Tinh, chị thật sự về Hải Nguyệt à? Còn Tinh Quang thì sao?"

"Về Hải Nguyệt có việc, thời gian tới... e là phải điều hành từ xa rồi."

Nghe giọng thờ ơ đáp lại của cô, trợ lý ngồi trên ghế phụ lại hỏi tiếp.

"Em không hiểu việc làm của chị và Hoắc Gia, nhưng xét về phương diện tình cảm, hai người cũng đâu phải không có. Sao lại ly hôn chứ?"

Phó Tinh cười nhạt, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Tòa nhà cao ốc xoa hoa dần rời xa phía sau, trên đường cao tốc cô đã nhìn thấy những rặng núi nhấp nhô phía xa.

Về nhà rồi.

"Đó là quyết định của nhiều năm trước rồi. Chỉ là bây giờ mới là thời điểm thích hợp."

Chương 3

Chương 3:

Một tuần trôi qua, tin tức trong giới tài chính lẫn giải trí vẫn đang đưa tin về vụ ly hôn của Hoắc Nghiêm và Phó Tinh. Mặc cho người ngoài vẫn bàn tán về cuộc hôn nhân của mình, hai nhân vật chính đã tay vào quỹ đạo cuộc sống riêng của mình.

Trợ lý Nguyệt Nhi đẩy cửa bước vào văn phòng mới của Phó Tinh. Người phụ nữ vừa mới ly hôn trong cuộc bàn tán của dư luận đang nghiêm túc cúi đầu đọc tài liệu khẽ ngẩn đầu.

“Sếp Tinh, bên phía nhà đầu tư nhắn đến, nói rằng họ muốn mời thêm khách.”

Phó Tinh hơi cau mày, giọng nói khẽ chùng xuống.

“Chậc, thời thế thay đổi. Mới ngày nào các nhà đầu tư còn chạy theo chúng ta. Bây giờ, chúng ta bỏ ra nhiều công sức như vậy, vậy mà chẳng mấy ai để mắt.”

Nguyệt Nhi nhìn cô một lúc, chần chừ không nói tiếp. Thấy vậy, Phó Tinh nheo mắt, tò mò hỏi cô nàng.

“Có chuyện gì sao?”

“Sếp Tinh, khách trong lời của bọn họ là Hoắc Gia đó. Có phải Hoắc Gia muốn tranh giành với chúng ta không?”

Nghe hai chữ “Hoắc Gia”, chân mày cô càng cau chặt. Anh ta đến Hải Nguyệt làm gì? Tân Thành không đủ để anh ta làm ăn à, còn chạy đến đây làm phiền cô.

“Vậy thì chúng ta càng phải đi.”

“Sếp Tinh, chị nói trước đây nhà đầu tư còn chạy theo chúng ta là có ý gì vậy?”

“Trước khi làm bà chủ nhàn hạ trong mắt em thì chị đã vào đây làm rồi.”

Nghe lời của cô, Nguyệt Nhi khẽ gật gù.

“Bây giờ thì em đã hiểu tại sao chị chỉ muốn rót tiền rồi làm bà chủ. Công việc này… cực khổ quá đi mất.”

Ánh mắt Phó Tinh dừng lại trên người của Nguyệt Nhi, sau đó bình thản cất giọng.

“Tuần sau em về lại Tân Thành đi. Công ty Tinh Quang bên đó không có ai quản lý sẽ loạn đấy.”

“Em là trợ lý thân cận của chị mà.”

Nguyệt Nhi làm trợ lý của cô đến nay đã gần 5 năm. Lúc đó tuyển trợ lý là vì cả nhà không an tâm cô phải sống nơi đất khách quê người nên muốn tìm người chăm sóc. Huống hồ, cô chỉ muốn làm bà chủ, nên Nguyệt Nhi rất thích hợp để thay cô quản lý nghệ sĩ dưới trướng.

Phó Tinh hít sâu một hơi, rồi ngả lưng tựa vào thành ghế.

“Vì em là trợ lý thân cận của chị nên em càng phải về đó giám sát bọn họ làm việc.”

“Em hiểu rồi.”

Nhìn dáng vẻ ủ rủ của cô nàng, khóe môi cô hơi nhếch lên trêu chọc.

“Còn làm ra biểu cảm đó à? Chẳng phải về đó em có thể ở bên cạnh bạn trai mình sao? Huống hồ công việc ở đây em hiểu được chắc?”

Nguyệt Nhi ngẩn đâu, môi nhỏ hơi chu ra làm nũng với cô. Cô nàng bước vòng qua bàn làm việc, hai tay chạm vào khuỷu tay cô ra sức lung lay.

“Mặc dù em không hiểu nhưng em có thể ở bên cạnh chăm sóc chị mà. Còn nữa, em và bạn trai yêu xa vừa hay là thử thách giúp bọn em yêu nhau hơn thì sao?”

“Dẻo miệng quá đi mất. Em đó, về bên đó phải quản lý bọn họ cho chặt vào. Chị đi một tuần, chắc chắn sắp loạn rồi.”

“Em biết rồi, em biết rồi.”

[…]

6 giờ tối tại nhà hàng ba sao hướng mặt ra biển, Phó Tinh cùng nhà đầu tư như đã hẹn trước tiến vào bên trong. Hai người còn chưa nói được bao nhiêu câu, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra, ba bốn người đàn ông tiến vào.

Cô đưa mắt thầm thăm dò đối phương, sau đó, ánh mắt dừng lại trên người đàn ông bước vào cuối cùng. Hoắc Nghiêm cảm nhận được cô đang nhìn mình liền đảo mắt nhìn sang, đáy mắt không hề chưa bất kì cảm xúc nào, chỉ là bình tĩnh đáp lại.

Dường như mọi người nhận ra điểm kì lạ trong phòng, vị nhà đầu tư kia lập tức quay sang cô, mỉm cười áy ngại.

“Sếp Tinh, thật tình xin lỗi, là tôi thất trách rồi. Tôi tự phạt mình một ly.”

Phó Tinh định ngăn cản nhưng người kia đã cầm ly rượu trắng trên bàn, một hơi uống sạch. Sắc mặt cô lập tức trở nên phức tạp, chuyện gì xảy ra nữa đây?

Bàn ăn nhanh chóng trở lại những vấn đề trên thương trường. Hoắc Nghiêm thỉnh thoảng đáp lại vài câu, phần lớn thời gian chỉ yên lặng lắng nghe. Điều này làm Phó Tinh không khỏi cảm thán, bởi vì người nói nhiều nhất ở đây chính là cô, người không có kinh nghiệm nhất.

Bên ngoài nhà vệ sinh, Hoắc Nghiêm khẽ rít một hơi thuốc lá. Đốm lửa đỏ nổi bật giữa bóng tối, thu hút ánh mắt người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Phó Tinh nheo mắt, nghiêng đầu nhìn về hướng ban công, mùi thuốc lá hắt đến khiến cô vô thức che mũi.

“Em ngủ bên trong à?”

Giọng người kia vang lên, vừa lạnh lùng vừa mang theo chút chế giễu. Nghe lời này, cô lạnh mặt, trong lòng có chút không vui.

“Muốn giành nhà đầu tư với em, bây giờ lại châm chọc em. Hoắc Gia, anh ngứa đòn à?”

Hoắc Nghiêm bật cười, vứt điếu thuốc vào gạt tàn rồi chậm rãi bước đến gần người phụ nữ xinh đẹp không xa. Từ trên cao nhìn xuống, mọi biểu cảm trên mặt cô đều hiện rõ mồn một trong mắt anh.

“Tức giận à?”

“Em không thể tức giận sao?”

Anh thở dài một tiếng rồi nói.

“Anh không có tranh giành với em mà.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play