[Freenbecky] Kẻ Trộm Trái Tim Công Chúa
P1
Trong lâu đài nguy nga tráng lệ, nơi trị vì đảo Elysia rộng lớn nổi tiếng khắp năm châu bốn bể
Quân lính với bộ giáp bạc từng đoàn từng đoàn cầm đuốc và gươm lùng sục càn quét khắp ngõ ngách lâu đài. Nơi kín cổng cao tường ấy chỉ là chưa từng có ai dám bén mảng bước qua, ấy vậy mà đêm hôm nay lại có một bóng đen lạ lao vun vút như tên bắn, chỉ một nhoáng liền tiến vào sâu lâu đài
Chỉ có thể là tên trộm xinh đẹp nghiệp dư... Freen
Freen
Freen với mái tóc đen nhánh túm gọn lại bằng dây chun vải, trong đêm tối đôi con ngươi màu hổ phách phát sáng mà đẹp như ngọc, sau lớp nhung đen là khuôn mặt tuyệt mĩ hoàn hảo không vương chút tạp nham bụi trần, trên tay cầm viên ngọc lục bảo mới trộm được, nhanh như cắt, leo tới tầng cao nhất của lâu đài, lẻn vào một căn phòng đã sớm tắt đèn
Điều đầu tiên cô thấy được trên sàn là hàng dãy đồ chơi, búp bê đến gấu bông đều có đủ, có lẽ đây là phòng của trẻ con. Không thấy bóng người, Freen ghé tới bên cửa sổ lớn, ló đôi mắt xinh đẹp dò quanh một lượt, thấy tán lính vẫn hớt hải chạy đi tìm bản thân, môi gợi cảm sau lớp nhung khẽ nhếch lên nụ cười ngạo nghễ
Freen
"Đúng là ngu đần cả lũ!"
Freen
Freen trong khoảnh khắc tim gần như rớt ra ngoài, đôi đồng tử mở lớn, vội quay lại đằng sau, tay lăm lăm chạm lên chuôi dao dắt bên thắt lưng. Khi đảm bảo chỉ là một đứa con nít cao bằng đầu gối cô mới an tâm buông tay
Freen
Freen híp mắt, dưới ánh trăng vằng vặc, cô có thể thấy rõ mặt đứa trẻ. Quá hoàn bảo! Là một tiểu mĩ nhân! Cô bé có đôi mắt màu xanh lục, khuôn mặt tròn trịa trắng muốt, môi đỏ chúm chím, nước da thanh thoát mịn màng, mái tóc nâu sữa suôn dài, thoạt nhìn qua liền có thể nghĩ tới ý đồ xấu xa
Cô bé trên tay ôm một chú gấu nhỏ, đôi mắt long lanh thuần khiết tựa thiên sứ trắng, mi dài cong vút khẽ chớp...
Freen liền có thể đoán được đó là công chúa nổi tiếng xinh đẹp dễ thương khắp xứ Elysia
Nhẹ bẫng như chuồn chuồn đậu nước...
Freen
Freen hai má bỗng ửng đỏ, thiết nghĩ không thể nào có ý với một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Cúi người, cô bỏ lớp nhung, nhét vào trong chiếc túi nhỏ đeo bên người
Freen
"Nhóc là công chúa?"
Đứa bé ngây thơ gật đầu, đôi má phúng phính ửng hồng vô cùng đáng yêu, nó líu lo đáp:
Becky
"Phải, ta là công chúa, tên ta là Becky , Becky Armstrong, ta năm nay đã 7 tuổi! Còn ngươi là ai?"
Freen
"Tôi là Freen, Freen Sarocha. Chuyên gia của những cây kẹo cầu vồng!"
Becky
"Vậy tại sao ngươi vào được đây?"
Freen
Freen liền bị cứng họng, trước giờ cô chưa từng nói dối, trước mặt cô lại là một đứa trẻ, cô càng không thể nói vẫn vơ
Becky
"Ah, có phải nhà ngươi cưỡi chú ngựa Pony không Không đúng, chắc ngươi được nàng tiên Tinker Bell đưa vào đây, chỉ có nàng ấy mới có cánh. Đúng chứ Freen"
Freen
Freen toát mồ hôi hột, ậm ừ cho qua chuyện
Freen
"Đúng rồi. Công chúa thật thông minh!"
Becky
Becky cười tít mắt, vứt chú gấu bông sang bên cạnh. Kiễng chân với lấy tay Jisoo lôi vào góc khuất cạnh giường ngủ to bự
Freen
Freen có chút hoảng, ngắm thấy bàn tay bé xíu đang nắm chặt tay mình, da thị con bé quá ư mềm mại, làm cô có chút ngượng
Cô bé kéo Freen ngồi bên mép giường, ngón trỏ xinh xắn đưa lên mép môi, phát ra một tiếng đáng yêu
Becky
Cô bé ngước đôi mắt to tròn lên nhìn cô, vẻ mặt nhiều chuyện bắt đầu toát lên, nói
Becky
"Nhà ta đang có trộm! Nếu ngươi nói to, hắn sẽ ăn thịt ngươi đó!"
Freen
Freen ồ lên một tiếng, vô cùng vui vẻ, ghé lại sát mặt con bé
Freen
"Vậy...công chúa có biết trộm là gì không?"
Becky
"Có chứ. Trộm giống như yêu cầu quái trong siêu nhân vậy, ta rất thích siêu nhân!"
Freen
"Không phải, trộm là kẻ tội đồ, là kẻ xấu xa, chuyên lấy cắp kẹo và gấu bông"
Becky
"Thật xấu tính, có cây kẹo bé tí cũng cắp của người ta"
Freen
Freen sực nhớ ra thứ gì đó, móc trong túi áo cục kẹo nhỏ xíu, đưa ra trước mặt Becky
Freen
"Cho công chúa này, giờ tôi phải đi rồi"
Con bé vui mừng nhận lấy cây kẹo, thấy Jisoo chuẩn bị rời đi, con bé níu lấy vạt áo cô, ra sức mè nheo
Becky
"A đừng đi, ở lại chơi với ta. Chỉ có ngươi mới nói chuyện với ta, trong lâu đài này không ai nói chuyện với ta trừ mẹ ta. Ta sẽ cho ngươi thật nhiều đồ chơi, cha ta giàu lắm, ngươi ở đây với ta đi Jisoo!"
Freen
"Mỗi đêm tôi sẽ lại đến thăm công chúa. Được chứ"
Con bé bĩu môi, mắt đỏ hoe, hụt hẫng tưởng chừng như sắp khóc, nó giơ lên ngón út nhỏ xíu, chờ đợi cô đáp lại nó. Freen ngoắc tay với cô bé, Becky liền mỉm cười rạng rỡ
Becky
"Ta đồng ý gả ta cho ngươi, nhà ngươi hứa chăm sóc ta mỗi đêm, ngươi hứa rồi đấy"
Cô trúng bẫy của yêu tinh nhỏ...
Chính tại khoảnh khắc ấy...
Cô đem tấm chân tình vốn mai một trước đây...trao tới đôi mắt màu lục ngây dại của tiểu công chúa danh giá...
Đem lòng yêu một nụ hồng vô giá cao quý như nàng...cô chưa từng nghĩ tới kết cục..
Bừng dậy tình yêu đầu mùa...
Cô bé với nụ cười tươi tắn tựa bông hướng dương rực rỡ trước nắng...
Năm đó...tôi thương em...
P2
Không giấu gì mọi người...
Là Freen lần đầu biết yêu...
Phải, là có tình cảm với một đứa trẻ nhỏ hơn mình 10 tuổi
Vẫn như thường lệ, đêm nay Freen lại tới, điêu luyện leo qua từng cạm bẫy, nhanh như tên bắn, chỉ một lúc liền có thể leo tới cửa sổ căn phòng quen thuộc
Freen
Freen nhíu mày, thấy được động tĩnh từ chiếc giường màu hồng kingsize của cô bé, đoán rằng Becky đang ngủ, điềm đạm tiến tới, đập vào mắt cô là hai má tròn phúng hồng hào của con bé, mi dài cong vút, mắt nhắm nghiền, mái tóc nâu dài rủ xuống nền gối trắng, tuy còn nhỏ tuổi nhưng đường nét vô cùng thanh thoát, liền tưởng tượng ra được một bảo bối sáng giá rực rỡ đẹp phi phàm hơn người trong tương lai
Dường như Becky ngửi thấy hương lạ, khẽ cựa mình, một lúc sau, mi mắt mở ra, đôi mắt con bé giống như chứa cả một đại dương sâu thẳm, thấy cô, con bé liền ngồi dậy, dụi dụi mắt, điệu bộ vô cùng đáng yêu, ngái ngủ nói
Becky
"Ta ngủ quên mất, ngươi lần sau không được nhìn trộm ta lúc ngủ, thực sự ta ngủ rất xấu"
Freen
"Công chúa vẫn luôn xinh đẹp mà"
Becky
Becky được khen liền cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng muốt
Becky
"Hôm nay ngươi có mang kẹo cho ta chứ"
Freen chỉ định đùa cô bé một chút, Becky liền đem sắc mặt ỉu xìu cùng đôi mắt ươn ướt ra doạ cô bối rối đến bủn rủn hết cả tay chân. Vội giơ lên túi bánh bao mới mua lúc nãy
Freen
"Đây đây, công chúa đừng giận, tôi mang bánh bao nhân thịt bù kẹo cho em rồi đây"
Becky
"Woa, bánh bao sao? Ta rất thích"
Con bé với đôi mắt sáng rực chẳng mấy chốc còn lung linh hơn cả sao trời, Freen tim đập liên hồi, cô thề rằng chính khoảnh khắc ấy kẻ nào định sẵn mang nặng chữ tình liền mảy may sa chân ngã nhào xuống mặt hồ nơi đáy mắt con bé, không bao giờ tìm được con đường ngoi lên
Freen
Con mẹ nó Becky xinh đến nỗi khiến người khác phải suy diễn những thứ xấu xa...
Becky
"Freen ngươi có muốn ăn cùng ta không"
Freen
"Không, tôi đã ăn rồi, cái này mua phần công chúa"
Becky
Becky nhai nốt chiếc bánh bao đầu tiên, cư dưng túm gọn miệng túi lại để lên kệ tủ, tâm trạng lại trở nên vui vẻ
Becky
"Để ngươi ngồi nhìn như vậy ta thực sự có lỗi, nên lát nữa ngươi đi ta sẽ ăn sau. Giờ ta có một trò chơi mới, ngươi có muốn chơi cùng không"
Con bé vô cùng tinh ranh, mới 7 tuổi mà nghĩ gì là nói rành mạch từ đầu đến cuối câu đấy, lại rất thông minh, xử lí tình huống nhanh nhạy. Freen cảm thấy vô cùng thú vị, đồng tình gật đầu
Becky
"Vậy bây giờ ta cùng ngươi sẽ đóng thử cảnh công chúa cầu hôn hoàng tử. Ngươi là hoàng tử què, nên không phải đứng lên, bắt đầu nhé, ta nói trước"
Bỗng dưng, con bé đứng trên giường để có tầm cao bằng chiều cao khi ngồi của Freen hiện tại, đôi tay nhỏ nhắn mềm mại bưng lấy má cô, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chân tình giống hệt như truyện cổ tích mà nó từng được mẹ kể
Freen
"Cái gì mà Freen Rabbit "
Freen khó hiểu ngắt lời, đang chuyển cảnh lãng mạn, tự dưng chèn cái từ Rabbit vào, thật sự làm cô có chút hoảng. Becky chậc một tiếng rõ to, dõng dạc ra lệnh:
Becky
"Freen Rabbit , cho dù ngươi có câm, có què, nhưng thực sự ngươi rất xinh đẹp, ta rất thích nhà ngươi, vì vậy nếu ngươi có không đồng ý, ta vẫn sẽ tìm cách để lấy được ngươi, đồng ý lấy ta chứ"
Becky
"Ta nói ngươi bị câm mà, ngươi bắt buộc phải lấy ta. Gật đầu đi"
Freen
"Freen khổ sở mím chặt môi, bất lực gật đầu"
Freen
Cô có thể cảm nhận được môi con bé mềm mại mà thơm tho đến nhường nào
Freen
Freen đơ người, để mặc con bé hôn mình, không chệch đi giây nào, nụ hôn đơn giản không điêu luyện, con bé rời ra, cười tít mắt. Lưỡi nhỏ trong khoang miệng xinh xắn của nó le ra liếm lên vành môi
Becky
"Ngươi đã lấy ta, ngươi hứa chăm sóc ta cả đời"
Lại dìu dịu tựa đám mây trôi, nhởn nhơ cướp đi nụ hôn đầu đời của cô...
Vẫn vương vấn chút lưu tình ngòn ngọt của con bé trên môi...si dại...
Chỉ là lời nói đầu môi mà tưởng chừng như định mệnh tương lai...
Một chút cũng muốn đem nàng về nhà nuôi nấng...
Đợi nàng lớn lên.Yêu thật đậm sâu...
Công chúa này tinh quái quá di thôi 🤣🤣
P3
Công chúa Becky hôm nay đã thức đợi cô từ rất sớm, cô bé đặc biệt ăn diện, chiếc váy hồng kiêu sa đúng chuẩn khí chất của con nhà quyền thế, mái tóc dài được kẹp vài chiếc cặp lấp lánh, hai phiến má bầu bĩnh không cần phấn mà hồng hào đến lạ kì
Một lúc sau, bóng đen quen thuộc cuối cùng cũng tới, mái tóc đen nhanh đặc biệt buông xoã, ôm lấy hai gò má trắng trắng muốt, trước gió, mái tóc tung bay, toả ra mùi hương đặc biệt mê người, tuệ căn thanh tú ẩn ẩn hiện hiện sau lớp nhung đen
Freen
"Công chúa, hôm nay mặc đẹp như vậy, phải chăng em muốn bày ra thêm một vở kịch nghịch ngợm"
Becky
"Không phải, ta hẹn ngươi tới sớm vì ta muốn ngươi đem ta đi ngắm sao trời"
Freen
"Công chúa Kim, tôi có thể đem em đi theo ý nguyện, cơ mà nhỡ mẹ và cha em tới bất ngờ thì sao đây? Họ sẽ không để yên đâu"
Becky
"Đến lúc đó ta vẫn còn ngươi bảo vệ cơ mà"
Becky có đôi mắt rất đẹp, mỗi khi cười liền cong lên thành nửa vầng trăng, cùng với đôi má tròn phúng đáng yêu. Freen bỗng dưng đỏ mặt, trước ánh mắt long lanh trực chờ được cô đồng ý, Jisoo đành gật đầu
Không nói không rằng, một lực bế bổng con bé lên trên tay, Becky hơi hoảng, vội vã nắm lấy vạt áo cô
Freen
"Sợ gì mà không dám đem công chúa đi trốn chứ"
Freen
Freen cơ thể nhẹ bẫng, vun vút thoăn thoắt như tên bắn, chẳng mấy chốc đã leo ra tới ngoài lâu đài
Freen
Freen bưng con bé lên một mái nhà cách xa lâu đài, người dân đã ngủ hết, chỉ còn ánh trăng còn lung linh toả rạng
Đặt Becky sang bên cạnh, vui vẻ nghiêng đầu, nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp với từng chi tiết hài hoà của con bé. Mái tóc nâu tung bay, vài cọng chạm nhẹ vào da thịt cô...mát lạnh
Nàng còn nhỏ, vẫn chưa biết định nghĩa của thứ tình yêu xa xỉ, không vì vậy mà Becky xa lánh nàng. Huống chi nàng lại là cả một tương lai lai sáng giá của cả vương quốc lớn, cô lại càng trân trọng nhường nào
Freen có mơ tưởng cũng không thể chạm tới một người có danh phận cao sang như nàng...
Chỉ là vẫn rong ruổi truy tìm hạnh phúc của bản thân...hạnh phúc ấy...mong muốn cùng nàng trao trọn yêu thương...
Becky
"Freen ta cho ngươi cái này"
Becky
Becky bỗng lấy trong túi áo một nhánh cỏ bốn lá nhỏ xíu, khi đưa lên
Becky
"Ôi, nát mất rồi! Ta định tặng bông cỏ mà ta thấy đẹp nhất cho ngươi, nhưng mà..."
Đôi mắt to tròn của con bé rưng rưng như sắp khóc, Freen dấy lên chút thương cảm, nhận lấy tấm lòng của con bé
Freen
"Tôi rất thích, đều là của công chúa tặng nên dù có héo tàn tôi cũng nhận"
Becky
"Ngươi không cần thương hại ta, ngày mai ta sẽ mang cho ngươi một nhánh to hơn, ta hứa đấy"
Freen
"Không cần, tôi chỉ thích nhánh này"
Becky thấy Freen vuốt ve nhánh cỏ, hài lòng mỉm cười, nụ cười ấy có lẽ là nụ cười mà cả đời này cô không thể quên, con bé bỗng dưng nằm lên đùi cô, mắt hau háu ngắm nhìn bầu trời đầy sao đẹp nhất cuộc đời nó
Freen
Freen không kìm được, đưa tay vuốt ve mái tóc mượt thơm mùi ngọt ngào, ánh mắt hiền hoà ấm áp
Becky
"Được làm bạn với ngươi ta rất thích đấy Freen Trước đây ta không có bạn, bởi vì ta luôn bị nhốt trong lâu đài, thậm chí người làm còn không được nói chuyện với ta, mẹ ta rất thương ta, nhưng mà bà ấy ít khi trò chuyện với ta vì phải phụ giúp cha, ta thực sự rất cô đơn, bây giờ có ngươi bàu bạn, ta rất thích ngươi. Vậy còn ngươi thì sao Jisoo, ngươi có bạn chứ"
Freen
"Tôi chưa từng có bạn bè, tôi không có gia đình, chỉ một mình tôi đơn độc"
Becky
"Ngươi không có cha mẹ sao"
Freen
"Mẹ tôi mất khi tôi vừa mới sinh ra, đến năm 6 tuổi, cha cũng ra đi vì căn bệnh lạ, tôi sống một mình, không người quen thân cận, tôi đã phải đi xin ăn, khoảng thời gian đó thực sự rất khó khăn. Lớn lên một chút, tôi làm bồi bàn ở một quán rượu, họ luôn đánh đập, chửi bới tôi giống như mở rác, vì vậy tôi không ưa nổi thế giới loài người này, tôi luôn tìm cách xa lánh, một mình đơn độc tự kiếm sống qua ngày"
Freen
"Tôi thậm chí còn căm hận con người, tôi ghét những bộ mặt thiện lương của bọn làm vua chúa mà bên trong lại kinh tởm đến ghê người. Họ xấu xa, đê tiện, một người như em...thuần khiết trong sáng... giống như đóa hoa nở rộ, lộng lẫy giữa đống bùn lầy cặn bã.Becky.."
Freen
Freen cúi xuống, cảm nhận hơi thở đều đều của con bé. Mi mắt con bé nhắm nghiền, hai má bánh bao phập phồng theo từng nhịp thở, lại xinh đẹp động lòng người
Freen
"Becky tôi thực sự rất thương em. Em xinh đẹp đáng yêu quá, thực sự không thể ở một nơi như vậy, càng không thể ở chung với tà tâm của cha em"
Freen
"Sớm muộn gì tôi cũng sẽ tìm cách mang em đi thật xa, ở nơi đó, chỉ mình em toả sáng, còn tôi, nguyện thấy em hạnh phúc, bảo vệ em...vậy là đủ. Vì em, tôi từ bỏ cả một đời tội lỗi..."
Trong lòng tràn ngập ưu tư muộn phiền, mỗi lúc như muốn xé nát đáy lòng cô...
Cô tương tư vấn vương nụ cười tuyệt sắc của nàng. Kể từ khi gặp nàng ấy, cô vẫn luôn mang chấp niệm được bên cạnh người cả đời.
Kẻ trộm này hiện không còn chút tư tưởng đi trộm vặt, lại canh cánh nỗi mong chờ thương nhớ
Khi em lớn lên, liệu em có hiểu cho tôi...hiểu tấm chân tình của kẻ tội đồ này..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play