BH—Nàng Đi Qua Mùa Hạ [Bách Chu - Bách Lý Thiêu Di]
Chap 1.
Inkwo🎐🎏
Một "đứa con" nghiêm túc của tớ.
Inkwo🎐🎏
cho tớ, cho các cậu, và em.
Truyện của tớ sẽ không nhẹ nhàng lắm, không có tình yêu nào không đi qua thử thách.
Một mùa hạ mà không có một cơn mưa,
Tháng chín năm ấy, mưa thu đến muộn.
Nghĩa trang nằm ở phía tây thành phố, tựa lưng vào một ngọn đồi thấp. Trời vừa tạnh mưa, những phiến lá còn đọng nước, dưới ánh chiều tà giống như hàng ngàn mảnh lưu ly vỡ vụn được ai đó vô tình rắc xuống nhân gian.
Con đường dẫn vào khu mộ viên trải đầy lá khô. Gió thổi qua. Một chiếc lá vàng chao nghiêng giữa không trung, cuối cùng vẫn không tránh khỏi số phận rơi xuống mặt đất.
Người đời thường nói lá rụng về cội. Nhưng có những người đi xa rồi, ngay cả một nơi để trở về cũng chẳng còn.
Bách Hân Dư
/đứng dưới tán cây ngân hạnh/
Nữ nhân ấy mặc một chiếc áo khoác màu đen, mái tóc ngắn ngang vai bị gió thổi loạn. Trong tay cô là một bó cúc trắng.
Cúc trắng không thơm. Ít nhất không thơm bằng loài hoa nàng từng thích. Chu Di Hân thích hoa hồng. Không phải những đóa hồng đỏ rực rỡ như lửa cháy. Nàng thích những đóa hồng trắng. Trắng đến mức tưởng chừng vừa bước ra từ một giấc mộng.
Nghĩ đến đây, Bách Hân Dư khẽ bật cười. Tiếng cười rất nhẹ. Nhẹ như tro bụi. Mà tro bụi thì vốn chẳng thể giữ lại điều gì. Cô bước từng bước về phía trước. Cuối con đường. Giữa vô số bia đá lạnh lẽo. Có một người đang ngủ. Ngủ rất lâu. Rất lâu rồi.
Dòng chữ khắc trên bia đá đã bị mưa gió bào mòn ít nhiều.
Bách Hân Dư nhìn cái tên ấy thật lâu. Lâu đến mức ánh mắt như muốn xuyên qua lớp đá lạnh kia để chạm tới người nằm bên dưới.
Đáng tiếc. Có những khoảng cách không đo bằng mét. Có những chia ly không đo bằng năm tháng. Người ở bên này sinh tử. Người ở bên kia sinh tử. Chỉ cách nhau một lớp đất. Lại giống như cách nhau cả một kiếp người. Bách Hân Dư đặt bó hoa xuống. Ngón tay khẽ vuốt mặt bia.
Lạnh. Vẫn lạnh như lần đầu tiên cô tới đây.
Vẫn lạnh như lần đầu tiên cô tới đây. Mười ngón tay đều lạnh. Nhưng không lạnh bằng cái đêm nhận được tin dữ ấy.
Một giọng nói vang lên phía sau.
Người bạn duy nhất còn giữ liên lạc với Chu Di Hân trước khi nàng qua đời.
Trong tay cô gái trẻ cầm một chiếc ô. Ánh mắt thoáng dừng trên bó hoa trắng.
Trần Dữ
/thở dài/ Chị lại tới nữa.
Trần Dữ
/nhìn tấm bia đá/ Lần nào chị tới cũng mang hoa.
Bách Hân Dư
/ngước mắt nhìn trời/ Mang hoa đến cho người đã khuất là chuyện duy nhất tôi còn làm được.
Gió thu lướt qua. Tán cây rung động. Giống như ai đó vừa khẽ thở dài.
Trần Dữ
/cúi đầu/ Di Hân mà biết chắc sẽ mắng chị.
Bách Hân Dư
Mắng tôi cái gì?
Trần Dữ
Mắng chị vẫn lì lợm như thế.
Bách Hân Dư bật cười. Nụ cười ấy vừa xuất hiện đã tan mất. Giống như một tia nắng cuối ngày chìm xuống mặt hồ.
Bách Hân Dư
Đúng là em ấy sẽ mắng.
Dừng một chút. Cô lại nói.
Bách Hân Dư
Bởi vì em ấy luôn tốt hơn tôi.
Sau khi Trần Dữ rời đi. Nghĩa trang lại chìm vào yên tĩnh.
Xa xa có tiếng chim. Có tiếng gió. Có tiếng lá rơi. Duy chỉ không còn tiếng của người cô muốn nghe nhất. Bách Hân Dư ngồi xuống bên cạnh bia mộ. Lấy ra một điếu thuốc.
Ngọn lửa nhỏ phản chiếu trong mắt cô.
Một thoáng rồi tắt. Khói thuốc chầm chậm bay lên trời.
Chu Di Hân từng ghét thuốc lá. Nàng nói thứ ấy làm người ta nghiện. Làm người ta tự hủy hoại chính mình.
Nhưng kỳ lạ thay. Cuối cùng người nghiện lại là Bách Hân Dư. Người rời đi lại là Chu Di Hân.
Thế gian này vốn là như vậy.
Người yêu không đúng lúc.
Chưa bao giờ hỏi chúng ta có cam lòng hay không.
Bách Hân Dư khẽ gọi. Giọng nói bị gió thổi tản ra.
Bách Hân Dư
Em biết không?
Bách Hân Dư
Em thật sự rất tồi
Khóe môi cô cong lên. Giống như đang trách móc. Lại giống như đang dỗ dành.
Bách Hân Dư
Rõ ràng em thông minh như vậy.
Bách Hân Dư
Rõ ràng em hiểu lòng người hơn bất kỳ ai.
Bách Hân Dư
Vậy mà sao đến cuối cùng lại làm một chuyện ngu ngốc nhất?
Khói thuốc tan trong gió. Mặt trời phía chân trời dần ngả màu đỏ sẫm. Giống như một vết thương cũ đang rỉ máu. Bách Hân Dư cúi đầu. Ánh mắt dừng trên cái tên khắc đá.
Bách Hân Dư
Em biết không, em tồi lắm.
Bách Hân Dư
Với người khác, em có thể liều mạng.
Bách Hân Dư
Với một đứa trẻ em không quen biết, em có thể nhảy xuống dòng nước lũ.
Bách Hân Dư
Em giữ lấy sinh mệnh của người xa lạ.
Bách Hân Dư
Vậy mà em lại chọn đẩy tôi ra.
Gió nổi lên. Mấy chiếc lá khô lăn qua mặt đất. Không ai trả lời cô. Người nằm dưới mộ đã không còn khả năng trả lời nữa rồi. Bách Hân Dư khẽ cười. Ánh mắt lại dịu xuống. Dịu như nước. Dịu như ánh trăng rơi trên mặt hồ cuối thu.
Bách Hân Dư
Em thích tôi. Tôi biết. Tôi vẫn luôn biết.
Bách Hân Dư
Nhưng tôi hèn nhát. Tôi sợ mất đi. Tôi sợ trách nhiệm. Tôi sợ tương lai.
Bách Hân Dư
Tôi sợ cả việc yêu một người.
Cô ngừng lại. Một khoảng lặng rất dài. Dài như những năm tháng không ai nhắc đến tên nàng.
Bách Hân Dư
Tôi hèn nhát. Nhưng em cũng chẳng khá hơn tôi là bao.
Bách Hân Dư
Em yêu tôi lâu như vậy. Vậy mà một câu cũng không chịu nói. Một lần cũng không chịu giữ lấy tôi.
Bách Hân Dư
Nếu năm đó em ích kỷ thêm một chút...
Bách Hân Dư
Nếu năm đó tôi kéo tay em lại...
Bách Hân Dư
Liệu mọi chuyện có khác không?
Không ai biết. Bởi đời người làm gì có chữ nếu. Mùa hạ đi qua sẽ thành mùa thu. Người bỏ lỡ rồi sẽ thành tiếc nuối. Cũng như chiếc gương đã rơi xuống đất. Người đời luôn thích nói gương vỡ lại lành. Nhưng thật ra. Trên thế gian này làm gì có chiếc gương nào thật sự lành lại. Chỉ có chiếc gương vốn chưa từng vỡ. Hoặc người nhìn vào nó giả vờ không thấy những vết nứt mà thôi.
Bách Hân Dư ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Những đám mây màu cam đang chậm rãi trôi về phía chân trời.
Đột nhiên cô nhớ đến một câu từng đọc trong quyển sách cũ.
Có thể có hàng triệu đóa hồng trên thế giới. Nhưng sẽ luôn có một đóa hồng là độc nhất vô nhị. Không phải bởi nó đẹp nhất. Mà bởi người dành thời gian cho nó. Người yêu nó. Người đặt trái tim mình lên từng chiếc gai nhỏ. Cho nên nó trở nên đặc biệt. Cho nên nó trở thành duy nhất.
Inkwo🎐🎏
Trích Hoàng Tử Bé nha.
Chu Di Hân chính là đóa hồng ấy.
Là đóa hồng duy nhất của Bách Hân Dư.
Là phương hướng duy nhất.
Là điều duy nhất khiến một người lãnh đạm như cô nhớ suốt mười năm mà không quên được.
"Chu Di Hân. Em là mặt trời. Mà tôi là người đứng dưới bóng cây. Tôi đã từng cho rằng chỉ cần đứng xa một chút cũng có thể nhìn thấy ánh sáng. Nhưng tôi quên mất. Ánh sáng không thuộc về ai cả. Một khi mặt trời lặn. Thì nhân gian chỉ còn đêm dài."
Inkwo🎐🎏
Chuyện đã lâu rồi.
Chap 2.1
Đêm ấy, thành phố không ngủ.
Mưa đã thôi từ lâu, nhưng mặt đường vẫn còn ướt, những vệt nước loang dưới đèn xe kéo dài như từng sợi tơ bạc bị thời gian dằn xuống mặt phàm trần. Bách Hân Dư ngồi trong khoang xe, cửa kính khép hờ, đầu ngón tay kẹp chiếc dây buộc tóc màu xanh nhạt, mảnh đến mức dường như chỉ cần một hơi thở nặng hơn cũng có thể làm nó tan đi giữa khoảng tối.
Ngoài kia, những tòa nhà dựng lên lạnh lẽo mà sáng rực, như một khu thành lũy bằng thủy tinh. Trong xe không bật nhạc, cũng không có tiếng người. Chỉ có đồng hồ điện tử trên bảng điều khiển chớp những con số vô tình, từng nhịp, từng nhịp, như đang đếm một điều gì đó đã mất từ rất lâu.
Bách Hân Dư
/nghiêng đầu nhìn ra ngoài/
Lá cây bên đường bị gió quất nghiêng, bóng đèn đầu xe lướt qua rồi bỏ lại phía sau một khoảng sáng nhợt nhạt. Cô bỗng nghĩ, nhân sinh thực sự là thứ gì?
Là một cuộc hành trình dài vô hạn với vô số khúc quanh, hay chỉ là một lần ngoái đầu không kịp, đã lỡ mất người đáng lẽ phải đi cùng mình suốt nửa đời?
Bách Hân Dư
/khẽ nhắm mắt/
Chiếc dây buộc tóc vẫn nằm yên trong tay. Nhỏ bé như một mẩu ký ức còn sót lại sau khi toàn bộ mùa hạ đã bị xé rách. Rồi rất chậm, rất chậm, một cơn buồn ngủ mỏng như khói phủ xuống mí mắt cô.
Không phải giấc ngủ của kiệt sức. Mà là một thứ gì đó giống như có người từ rất xa khẽ gọi.
Gọi cô đi qua một cánh cửa khác. Gọi cô bước lùi khỏi hiện tại. Gọi cô trở về nơi ánh nắng còn nguyên vẹn.
Vàng đến mức tưởng như cả bầu trời bị hoà tan vào trong mật ngọt của thời gian.
Trong mơ, Bách Hân Dư đứng giữa một hành lang dài. Gió lùa qua ô cửa sổ mở nửa, rèm trắng bay lên rồi rơi xuống, vuốt ngang đầu gối cô như bàn tay của một người nào đó vừa đi ngang qua mà không nỡ chạm lâu hơn một chút.
Cuối hành lang có một thiếu nữ.
Mái tóc đen buộc thấp, áo đồng phục trắng còn vương nếp gấp của nắng trưa, vai gầy mỏng, dáng đứng rất yên, như một nhành cây non chưa kịp học cách chống lại gió.
Nàng đang cúi đầu. Trong tay là một tờ giấy thi nhàu nhẹ. Vai nàng run lên một thoáng. Rồi một giọt nước mắt rơi xuống.
Không phải loại nước mắt làm người ta ồn ào đau đớn, mà là kiểu nước mắt rơi rất khẽ, rất kín, như sương bị ánh sáng đánh thức. Bách Hân Dư đứng nhìn, trái tim trong lồng ngực dường như cũng theo đó mà lặng đi một nhịp.
Thiếu nữ kia ngẩng đầu. Một đôi mắt đỏ hoe. Một vệt lệ còn đọng nơi khoé mi. Nàng nhìn về phía cô, rồi quay đi rất nhanh như thể sợ người khác trông thấy sự mềm yếu của mình.
Bách Hân Dư
/muốn bước tới/
Nhưng chân cô nặng như bị chôn trong lớp đất dày của một mùa cũ.
Cô chỉ có thể đứng đó, nghe tiếng ve xa xa vọng về, nghe hơi thở của nắng tràn qua từng phiến gạch, nghe chính mình hỏi trong câm lặng:
Bách Hân Dư
"rốt cuộc em đã làm bài thi thế nào, Chu Di Hân?"
Tên ấy vừa hiện lên trong đầu, tim cô bỗng thắt lại.
Là nàng ư? Là người con gái mà kiếp trước cô luôn tự hỏi, sau ngày thi đại học ấy, nàng đã khóc vì bài thi khó quá, hay vì một điều gì khác mà cô chưa từng kịp hiểu?
Trong mơ, thiếu nữ kia quay mặt đi, chỉ để lộ một góc nghiêng sáng mịn dưới nắng. Và giọng nói của một ai đó chợt vang lên phía xa.
???
Chu Di Hân, cậu sao thế?
Chu Di Hân
/khẽ lắc đầu/ Không sao.
Giọng nói ấy mỏng như tơ, tưởng như chỉ cần một cơn gió cũng đủ làm đứt.
Thiếu nữ kia im lặng một lúc. Rồi nàng cúi xuống, dùng mu bàn tay lau đi vệt nước trên má.
Chu Di Hân
Chỉ là hơi tiếc.
Chu Di Hân
Tiếc mình đã cố gắng muộn một chút.
Một câu ấy rơi xuống hành lang như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ.
Cô muốn hỏi, nàng đang tiếc vì điều gì? Tiếc kỳ thi? Tiếc một mùa hạ? Hay tiếc một người đã đi ngang qua đời cậu mà cậu chưa kịp giữ lại?
Nhưng nàng không nghe thấy. Mơ vốn là thế. Chạm được mà không nắm được. Đau được mà không gọi thành tên.
Bỗng ánh sáng trong mơ nghiêng đi, hành lang kia như bị ai đó nhẹ tay lật ngược.
Những viên gạch cũ, vệt nắng vàng, tiếng ve, tiếng giày bước qua nền xi măng, tất cả đều mỏng dần, xa dần, như một lớp sương bị gió đưa đi. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ chìm xuống, Bách Hân Dư trông thấy thiếu nữ kia ngoái đầu nhìn lại.
Lần này, nàng không khóc. Nàng chỉ cười. Một nụ cười rất nhạt. Rất dịu. Dịu đến mức khiến người ta đau lòng.
Bách Hân Dư
/vươn tay/ Di Hân...
Cô gọi. Nhưng ngay giây sau, bóng hình ấy đã tan vào nắng.
Chap 2.2
Bách Hân Dư tỉnh lại trong bóng tối.
Không phải bóng tối của đêm, mà là thứ mờ nhòe rất cũ của một căn phòng không quen.
Tiếng quạt trần kẽo kẹt. Một ngọn gió nhẹ lùa qua cửa sổ. Ánh sáng rơi thành vệt lên mép chăn.
Bách Hân Dư mở mắt, chậm chạp nhìn trần nhà phía trên đầu.
Trắng. Cũ. Có một vết nứt nhỏ chạy chéo như đường kẻ của thời gian.
Cô im lặng rất lâu. Rồi chậm rãi đưa tay lên trước mặt. Bàn tay này nhỏ hơn. Trẻ hơn.
Những đường gân trên mu bàn tay chưa hằn sâu đến mức lạnh lẽo như sau này. Móng tay sạch sẽ. Da thịt chưa trải qua những năm dài bị đời mài sẵn thành sắc độ nhạt hơn. Cô ngồi dậy, chăn trượt xuống ngang eo. Bên cạnh là chiếc bàn học gỗ quen mà lạ, trên mặt bàn còn đặt một chồng sách ôn thi xếp ngay ngắn, một chiếc bút máy, một lọ mực, và một chiếc đồng hồ báo thức kiểu cũ đang tích tắc từng nhịp.
Bách Hân Dư cúi đầu nhìn tờ lịch treo trên tường.
Ngày tháng in đậm. Năm ấy. Năm cô mười tám tuổi.
Đầu ngón tay cô khẽ run. Không phải kiểu run vì sợ. Mà là kiểu run của người vừa bị ai đó kéo khỏi bờ vực sâu hun hút, khi quay đầu lại thì phát hiện nơi mình đứng đã không còn là nơi mình từng quen thuộc.
Ngoài cửa có tiếng bước chân.
Rồi giọng một người phụ nữ vọng vào.
Mẹ cô
Tiểu Dư, dậy chưa con?
Mẹ cô
Hôm nay còn phải đến trường nghe giáo viên dặn dò trước kỳ thi đó.
Giọng mẹ. Rõ ràng đến mức tưởng như chỉ cần mở cửa là có thể trông thấy người phụ nữ ấy đang đứng ngoài hành lang, tay còn cầm một bát cháo nóng, trên vai vương mùi dầu gội rất dịu của những ngày cũ.
Bách Hân Dư nhắm mắt. Khi mở ra lần nữa, hốc mắt đã đỏ một vòng. Cô không đáp ngay. Chỉ ngồi đó, nghe tim mình đập từng nhịp rất chậm, rất nặng.
Nếu đây là mộng. Vậy mộng này có quá thật không? Nếu đây là giả tưởng. Vậy vì sao ngón tay cô lại có thể chạm được vào những ký ức tưởng chừng đã chết cùng mùa hạ?
Bách Hân Dư hít một hơi thật sâu, kéo lại cổ họng đang nghẹn cứng.
Giọng cô khàn hơn chính mình nghĩ.
Mẹ cô
Vậy thì ra ăn sáng đi, đừng ngồi ngẩn ra như tượng.
Nắng sớm bò qua khung cửa, chạm lên đầu gối cô, mỏng và ấm. Cô nhìn đốm sáng ấy, trong lòng bỗng dậy lên một thứ cảm giác không nói rõ thành lời. Là đau? Là mừng? Là kinh ngạc? Hay là một nỗi ngậm ngùi đã ngủ yên quá lâu, nay bị tiếng ve của mùa hạ gọi dậy?
Bách Hân Dư
/đứng lên, bước tới bên gương/
Trong gương là một thiếu nữ mười tám tuổi. Mái tóc dài, gương mặt vẫn còn ít nét mềm của tuổi mới lớn, ánh mắt chưa kịp đậy kín tất cả những lặng im về sau. Khóe môi cô nhạt, nhạt đến mức như chưa từng biết thế nào là thương tổn.
Bách Hân Dư nhìn người trong gương.
Ngày mà kiếp trước cô đã bước qua mà không biết, ở đâu đó ngoài một cánh cổng trường khác, có một thiếu nữ tên Chu Di Hân cũng đang ngồi trước bài thi, cũng đang cúi đầu trước số phận của riêng mình, cũng đang âm thầm đi qua một mùa nắng chẳng ai kịp giữ.
Bách Hân Dư đứng đó, ngón tay siết lại.
Trong đầu cô lại hiện ra hình ảnh giọt lệ rơi xuống má nàng trong giấc mơ. Không biết vì sao, lòng cô chợt mềm đi một mảnh.
Cô nhớ kiếp trước, sau ngày thi ấy, cô từng đứng trước cổng trường mình, ngẩng nhìn bầu trời đỏ rực cuối chiều, tự hỏi không biết nữ sinh mình chỉ gặp thoáng qua kia thi có ổn không. Khi ấy, hai người còn chưa quen biết, còn chưa cùng trường, còn chưa có bất cứ điều gì để gọi là thân thuộc. Thế mà chỉ một giọt nước mắt không rõ nguyên do của nàng, đã đủ khiến cô nhớ rất lâu.
Rất lâu. Lâu đến mức bước sang đại học rồi vẫn không quên. Lâu đến mức về sau gặp lại ở Đại học Bắc Kinh, trong một lần người nọ đi ngang qua sân trường, cô chỉ cần ngước mắt lên đã nhận ra. Giống như có một sợi tơ duyên vô hình, từ cõi nào đó đã lặng lẽ cột hai người lại, dù lúc ấy họ chưa từng biết tên nhau.
Bách Hân Dư
Cái gì mà ngẫu nhiên.
Bách Hân Dư
Có lẽ từ đầu đến cuối, chỉ là những sợi tơ quấn nhau quá kín, đến lúc nhận ra thì đã không thể gỡ.
Lời vừa dứt, cô lại thấy buồn cười cho chính mình. Bởi người như cô, ở kiếp trước, đến tận lúc lớn rồi vẫn không chịu tin vào mấy thứ như duyên phận. Ấy vậy mà giờ đây, chính cô lại đang đứng ở trung tâm của một mạch chỉ không đầu không cuối.
Một giấc mơ. Một buổi sáng. Một mùa hạ bị lãng quên. Và một người con gái mà cô từng bỏ lỡ.
Mà ở lòng người. Bách Hân Dư cúi đầu cài cúc áo, chậm rãi như thể sợ chỉ cần nhanh thêm một chút là thời gian sẽ chớp mắt mà bỏ chạy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play