Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BMas - CongBach] Chút Dịu Dàng Giữ Lại Thế Giới Nhỏ.

#0. Intro

⋅˚₊‧ ୨୧ ‧₊˚ ⋅
#Intro
[ ❤️‍🩹 ]
NovelToon
- Nguyễn Xuân Bách - 27.01.2000 Từng là nhiếp ảnh gia, tạm hoãn công việc vì vấn đề sức khỏe và tâm lí.
“Tránh xa tôi ra đi, tôi... dơ bẩn lắm.”
---
[ 🩹 ]
NovelToon
- Nguyễn Thành Công - 08.12.2000 Nhà văn tự do, bác sĩ tâm lí, thích vẽ nhưng vẽ xấu kinh.
“Không đâu, bạn nhỏ của tớ không bẩn mà.”
---
💗 Chuyện kể về chuỗi ngày chữa lành trái tim mỏng manh của thỏ cưng nhà Thành Công.
🖇 Truyện có yếu tố bệnh tâm lí: Haphephobia.
📌 Mọi tình huống trong truyện chỉ là giả tưởng, tính cách và nghề nghiệp nhân vật không đúng sự thật.
❗️Vui lòng: - Không áp dụng lên người thật. - Không đem bé nó ra khỏi app.
---
qchee.
qchee.
hí luuu
qchee.
qchee.
tới đây k cần đọc lại tên acc đâu mấy bà =)))
qchee.
qchee.
tại tui xài chung acc này với bạn trqahh, cục cưng của tui á
qchee.
qchee.
tụi tui lập 1 acc chung nì để viết truyện thui
qchee.
qchee.
òm nếu mng đã đọc qua vài pov nhỏ của chi bên tíc tốc r thì có thể biết
qchee.
qchee.
chi quen viết one-shot hơn, đây là lần đầu chi viết hẳn một bộ truyện hoàn chỉnh như này
qchee.
qchee.
nên là có sai sót gì mong mí cục vàng hoan hỉ bỏ qua, hoặc là góp ý cho chi nè
qchee.
qchee.
nếu mng thắc mắc về căn bệnh “haphephobia” chi có nhắc tới ở trên thì để chi giải thích một chút nha
qchee.
qchee.
nói đơn giản cho dễ hiểu thì “haphephobia” là một dạng rối loạn lo âu đặc trưng bởi nỗi sợ hãi mãnh liệt hoặc phi lý khi bị người khác đụng chạm, có thể gây ra các cơn hoảng loạn, buồn nôn, hoặc run rẩy dữ dội, ảnh hưởng lớn đến cuộc sống hàng ngày.
qchee.
qchee.
òm, theo tui tìm hiểu thì có thể chữa được qua trị liệu tâm lí nè
qchee.
qchee.
tr ơi để viết ra đc bé fic này cũm tốn kha khá thời gian á
qchee.
qchee.
tui tìm hiểu khá sâu về căn bệnh này, tại tui nghĩ mình ph nắm rõ thì viết sẽ ôkela hơn ^^
qchee.
qchee.
mặc dù k ai hỏi nhg tui vẫn muốn nói :>
qchee.
qchee.
ý là cảm hứng để tui quyết định viết bé này là qua một lần tui có lướt thấy trên mạng về vài căn bệnh tâm lí
qchee.
qchee.
thì thấy ngta có nói về bệnh haphephobia, nghe thú zị nên tui mới mò đi tìm hiểu
qchee.
qchee.
sau vài ngày mò mẫm đủ thứ về bé nó thì tự nhiên đầu tui nảy ra cái suy nghĩ nếu viết 1 con fic về plot có bệnh nì thì sẽ như thế nào
qchee.
qchee.
cũm khá lâu tui mới quyết định đc, tui có đăng demo chương 1 bé fic này bên tíc tốc rùi, trộm vía là flop ^^
qchee.
qchee.
huhu, mặc dù flop đó nma tui vẫn khoái cái plot này cho nên bay sang bên đây để viết
qchee.
qchee.
văn phong tui không được cao siêu bay bổng gì lắm đâu nên mng đọc vui vui thui nhee
qchee.
qchee.
hẹn gặp lại mí tình yêu vào ngày chương 1 chính thức ra mắt nhóooo
qchee.
qchee.
luv u all 💗🫶
-ˋˏ✄┈┈┈┈┈┈

#1. Về Nhà

⋅˚₊‧ ୨୧ ‧₊˚ ⋅
Gió trên sân thượng tòa nhà cũ rít qua kẽ tai, lạnh buốt.
Xuân Bách đứng sát mép xi măng gồ ghề, đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống dòng người nhỏ xíu như những hạt cát bận rộn dưới kia.
Trong đầu em không có âm thanh nào khác ngoài tiếng đổ vỡ của quá khứ.
Em ghê tởm thế giới này, ghê tởm những bàn tay đã từng chạm vào em, và ghê tởm cả chính sự tồn tại của bản thân mình.
Gió lộng thổi tung vạt áo sơ mi mỏng manh của Xuân Bách.
Em đứng đó, sát mép sân thượng, nơi chỉ cần một bước chân nữa thôi, mọi ký ức kinh tởm và sự run rẩy trong từng thớ thịt ấy sẽ vĩnh viễn tan biến.
Thế giới này từng là lí do để em sống và đắm chìm vào những bức ảnh mà chính em cầm máy.
Nhưng mọi hy vọng nhỏ nhoi đều tan biến sau cái ngày hôm ấy.
Những cánh tay thô bạo đã xé nát tâm hồn của cậu thiếu niên 19 tuổi. Một nhiếp ảnh gia tài hoa đã gom mọi ước mơ lại vì căn bệnh “haphephobia” dằn vặt.
Em nhắm mắt lại, đôi chân run rẩy chực chờ bước thêm một bước nữa để kết thúc tất cả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Hoàng hôn hôm nay không đẹp để làm phông nền cho một bức ảnh cuối cùng đâu.
Một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên từ phía sau.
Bách giật mình, theo bản năng lùi lại, đôi vai co rúm vì sợ hãi.
Em thấy một người đàn ông đang ngồi bệt trên sàn xi măng, tay cầm một cuốn sổ cũ, trên vai khoác chiếc áo len mỏng màu nâu ấm áp.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu... cậu là ai?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng lại gần tôi!
Giọng Bách lạc đi, ánh mắt đầy sự cảnh giác và hoảng loạn.
Người đó giơ hai tay lên như một lời hứa hẹn sẽ không xâm phạm ranh giới mỏng manh ấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ là Thành Công, một gã viết lách dạo đang đi tìm cảm hứng thôi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ không lại gần đâu, tớ đứng đây nhé?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cách Bách đúng năm mét.
Bách khựng lại.
Người này biết tên em?
Không chỉ thế, anh ta vừa tự xưng là “tớ”.
Cách xưng hô kỳ lạ đó khiến sự phòng bị của em giảm đi một chút, nhưng nỗi đau trong lòng thì vẫn vẹn nguyên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mặc kệ tôi đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi dơ bẩn lắm... thế giới này không có chỗ cho tôi.
Bách gục đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt tái nhợt.
Thành Công nhìn dáng vẻ nhỏ bé, gầy gò của cậu trai trước mặt, trái tim anh bỗng thắt lại một nhịp.
Anh không khuyên em đi xuống, anh chỉ nhẹ nhàng lật một trang giấy trắng trong sổ:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách à, tớ vừa viết một đoạn kết cho nhân vật của mình, nhưng nó buồn quá, tớ không nỡ đóng sổ lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em có muốn nghe thử không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Trước khi em quyết định... rời đi?
Bách không trả lời, nhưng em cũng không bước thêm bước nào nữa.
Gió vẫn thổi, nhưng không khí giữa hai người bỗng chốc lặng im đến lạ thường.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhân vật của tớ cũng từng thấy mình vỡ vụn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng cậu ấy không biết rằng, những mảnh vỡ đó nếu được ánh mặt trời chiếu vào, sẽ lấp lánh như kim cương vậy.
Công ngước mắt nhìn em, ánh nhìn dịu dàng như muốn bao bọc lấy tất cả tổn thương của đối phương.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách không bẩn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thế giới ngoài kia bụi bặm quá nên em mới thấy mình lấm lem thôi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Về nhà với tớ nhé?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ có trà gừng nóng, và tớ hứa... sẽ không ai chạm vào em nếu em chưa cho phép.
Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, Xuân Bách thấy có một người nhìn thấu được nỗi sợ của mình mà không phán xét.
Đôi bàn tay em siết chặt vạt áo, nhìn gã đàn ông lạ mặt đang kiên nhẫn đợi mình dưới ánh chiều tà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu... cậu thực sự sẽ không chạm vào tôi chứ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ hứa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cho đến khi em sẵn sàng nắm lấy tay tớ.
Bách nhìn vào đôi mắt ấy.
Nó không có sự hung bạo, không có sự chiếm hữu.
Nó chỉ có một sự bao dung rộng lớn đến mức khiến em thấy nghẹn đắng ở cổ họng.
Căn bệnh “haphephobia”quái ác ấy khiến em không còn muốn tin một ai nữa, liệu họ sẽ lại chạm vào mình, rồi nuốt chửng mình bằng sự kinh tởm đó?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em vẫn còn sợ tớ ạ?
Thành Công nghiêng đầu nhìn cậu thanh niên trước mặt, rồi nhìn vào đôi mắt đang hơi dao động vì do dự ấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ không chắc tớ sẽ chữa khỏi bệnh cho em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng ít ra... vẫn sẽ bù đắp được phần nào tổn thương trong em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nên là cứ yên tâm, về nhà với tớ nhé, em nhỏ?
Xuân Bách cắn nhẹ vào môi dưới, liệu em có thể tin người đàn ông xa lạ này không?
Nhưng những lời nói ấy quá đỗi chân thành, em chẳng biết nên nghe theo con tim hay làm theo lí trí.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Em ơi, em tin tớ nhé?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Hứa với tôi nhé..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Đừng làm đau tôi...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ thương em còn không hết, sao tớ nỡ làm đau em được.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
..Hứa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vâng, tớ hứa với em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Giờ thì về nhà nhé, trời tối rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừm...
-ˋˏ✄┈┈┈┈┈┈
qchee.
qchee.
bản nì hoàn thiện hơn bản tui đăng bên tíc nè
qchee.
qchee.
mà sao thấy sượng trân vậy trời =)))

#2. Đêm Đầu Tiên

⋅˚₊‧ ୨୧ ‧₊˚ ⋅
Căn hộ của Thành Công nằm ở cuối hành lang một chung cư cũ, tĩnh lặng và thoang thoảng mùi gỗ mộc cùng hương trà thanh khiết.
Xuân Bách đứng nép mình sau cánh cửa, đôi mắt như một chú mèo nhỏ bị lạc, không ngừng đảo qua đảo lại đầy cảnh giác.
Em siết chặt chiếc balo cũ, thứ duy nhất em mang theo từ đống đổ nát của cuộc đời mình.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách cứ tự nhiên nhé.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Phòng của em ở phía tay trái, tớ đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.
Công tháo giày, nhưng anh không tiến lại gần để giúp em cất đồ.
Anh đứng ở bếp, giữ đúng khoảng cách năm mét như đã hứa trên sân thượng.
Anh biết, lúc này chỉ cần một cử động vồ vập cũng có thể khiến em vỡ tan một lần nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại sao... cậu lại đưa tôi về đây?
Bách lí nhí, giọng em khản đặc.
Công bật chiếc đèn vàng ở góc phòng khách, ánh sáng ấm áp tỏa ra, xua đi cái âm u của buổi chiều tà.
Anh mỉm cười, đôi mắt cong lại hiền từ:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Vì tớ đang viết một cuốn sách về những điều xinh đẹp bị lãng quên, mà Bách thì xinh đẹp quá, tớ không nỡ để em biến mất.
Bách cúi gằm mặt, bàn tay vô thức siết lấy cổ tay mình, nơi những vết sẹo cũ vẫn còn mờ nhạt.
Em ghét từ “xinh đẹp”.
Với em, đó là mồi nhử cho những kẻ tàn nhẫn ngoài kia.
Nhưng nhìn nụ cười của Thành Công, em lại không thấy bất kì sự tham lam hay chiếm hữu, chỉ thấy một sự bao dung lạ kỳ.
Đêm đó, Bách không ngủ được.
Em liên tục trở mình trên giường trong căn phòng xa lạ.
Ở phía ngoài phòng khách, em vẫn nghe thấy tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn.
Tiếng động đó như một sợi dây vô hình kết nối em với sự sống.
Đến khoảng 3 giờ sáng, khi em đã lơ mơ chìm vào giấc ngủ, một cơn ác mộng bất chợt ùa về.
Em thấy những bàn tay nhớp nháp, thấy tiếng cười hả hê của những gã đàn ông trên cơ thể mình.
Bách hét lên một tiếng, tay quờ quạng vớ lấy chiếc đèn bàn ném mạnh vào tường.
Choang!
Mảnh sứ vỡ tan tành.
Bách co rụp người lại, hơi thở dồn dập, nước mắt giàn giụa.
Em sợ hãi chờ đợi một lời quát mắng, hoặc một cái tát như cách người ta vẫn làm với một kẻ điên.
Nhưng không.
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra một chút, chỉ đủ để ánh sáng từ phòng khách lọt vào.
Thành Công đứng ngoài hành lang, bóng anh đổ dài trên mặt đất nhưng tuyệt đối không bước qua ngưỡng cửa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách ơi, tớ đây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ vẫn ở ngoài này.
Giọng anh trầm ấm, đều đặn như đang đọc một bài thơ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đừng sợ, không ai vào đây được đâu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách cứ khóc đi, tớ sẽ ngồi đây cho đến khi em thấy ổn.
Anh từ từ ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào cánh cửa phòng em.
Cách nhau một bức tường, cách nhau một mét sàn nhà, nhưng đó là khoảng cách an toàn nhất mà Bách từng biết.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi... Tôi vừa làm vỡ đồ của cậu rồi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Không sao cả.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đồ vật vỡ thì mua cái mới, còn Bách mà “vỡ” thì tớ không biết tìm đâu ra một Xuân Bách thứ hai đâu.
Đêm ấy, đêm đầu tiên sau nhiều năm, em không còn thấy mình đơn độc trong bóng tối nữa, vì em biết, chỉ cần em lên tiếng, người kia sẽ luôn đáp lại bằng sự dịu dàng tột cùng.
Xuân Bách dần thiếp đi khi tiếng gõ bàn phím của Thành Công lại vang lên nhịp nhàng ngoài cửa.
-ˋˏ✄┈┈┈┈┈┈
qchee.
qchee.
huhu chương này ngắn qs tr ơi
qchee.
qchee.
hãy giải cứu qchi đi
qchee.
qchee.
qchi nghĩ qchi sắp drop r á =))))
qchee.
qchee.
thấy mng up truyện viral lắm á, tới mình cái nó flop ngang z tr
qchee.
qchee.
toi bùn qs, toi sắp khót r
qchee.
qchee.
ai đó hãy an ủi toi đi
qchee.
qchee.
huhu 😭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play