Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bạn Cùng Phòng Phiền Toái Của Tôi

#1

Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
Tô Vân: Nữ chính, em gái. Mạnh mẽ, ít nói, là "hộ vệ" số 1 của chị gái.
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều: Nữ chính, chị gái. Dịu dàng nhưng bướng bỉnh, là "nam châm" hút rắc rối.
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh: Nam chính, diễn viên trẻ triển vọng. Hoạt bát, đôi khi hơi "hướng ngoại", luôn tìm cách tiếp cận Tô Vân
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
​Lâm Tư Lộ: Nam chính, ca sĩ/nhạc sĩ nổi tiếng. Lạnh lùng, thâm trầm, nhớ rõ ký ức năm 7 tuổi.
Chương 1
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hai đứa nghe đây, lát nữa sẽ có hai vị khách từ thành phố về ở nhờ nhà mình. Bố của hai cậu ấy là bạn cũ của cậu.
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
Cậu, nhà mình chật lắm, không tiện đâu.
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
Đúng đó cậu, người thành phố quen ở biệt thự, về đây ở nhà gỗ có khi họ không chịu nổi đâu.
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hồ Chí Phi _ cậu út
Không được cãi! Hai cậu ấy tên là Lâm Tư Lộ và Trần An Sinh. Phải tiếp đón cho tử tế!
Cánh cửa mở ra, hai chàng trai cao ráo bước vào, một người khí chất lạnh lùng (Tư Lộ), một người gương mặt sáng láng, nụ cười tỏa nắng (An Sinh)
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
Chào mọi người, tôi là Trần An Sinh. Hy vọng thời gian tới ở thôn Phu Hoa sẽ vui vẻ!
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
//Ánh mắt dừng lại ở Tô Kiều// ... Lâm Tư Lộ.
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
//Thầm thì với Tô Vân//Cái tên mặt lạnh này trông ghét thật đấy...
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
//Nhìn thẳng vào mắt Trần An Sinh, giọng điệu sắc bén//Tôi hy vọng hai người không gây ra rắc rối gì ở đây. Thôn Phu Hoa không phải là nơi để mấy cậu thiếu gia thành phố đến chơi đùa đâu.
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
//Cười tinh nghịch, tiến lại gần Tô Vân// Cô bạn này dữ dằn nhỉ? Chúng ta từng gặp nhau chưa nhỉ? Sao tôi thấy... quen thế.

#2

Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
//Đẩy anh ra// Đừng dùng chiêu bài "làm quen" rẻ tiền đó. Cậu là diễn viên à? Diễn hơi lố rồi đấy.
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hồ Chí Phi _ cậu út
//Xoa đầu hai chị em//Thôi, đừng cãi nhau. Tư Lộ, An Sinh, hai đứa dọn vào phòng trống cạnh bếp nhé. Kiều, Vân, tối nay làm món gì ngon một chút, tiếp đón khách quý nào!
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
//Ghé sát tai Tô Kiều//Bạn cùng phòng" đáng ghét, chúng ta gặp lại rồi.
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
//Sững sờ// Cái gì? Cậu nói cái gì cơ?
Nhưng Lâm Tư Lộ đã lạnh lùng kéo vali đi thẳng vào phòng, để lại Tô Kiều đang đứng ngẩn ngơ với sự khó hiểu và bực dọc
Sáng hôm sau Ánh nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ gỗ, nhưng không khí trong nhà Hồ Chí Phi lại chẳng hề bình yên như cái tên của thôn Phu Hoa.
Tô Vân – người con gái vốn dĩ ít nói và điềm tĩnh, giờ đây đang đứng trước cửa phòng Hồ Chí Phi, tay chống nạnh, giọng hét vang vọng khắp căn nhà nhỏ
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
HỒ CHÍ PHI! CẬU CÓ DẬY GIAO HÀNG KHÔNG HẢ? Đơn hàng gấp của khách phải gửi đi trước bảy giờ sáng, cậu tính để con làm "shipper" bất đắc dĩ thay cậu à?
Từ trong phòng, tiếng ngáy vẫn đều đều vọng ra, xen lẫn tiếng lầm bầm của người đang say ngủ.
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hồ Chí Phi _ cậu út
//Ngái ngủ// Để... để tí nữa... cậu mệt...
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
//Đạp cửa cái "rầm"// Cậu đã hứa với mợ út Vương Ngữ Yên là sáng nay sẽ mang quà đến trường cho cô ấy rồi, còn định ngủ tiếp? Nếu cô ấy biết cậu lười biếng thế này, con không đảm bảo "mợ út tương lai" sẽ không đổi ý đâu nhé!
Hồ Chí Phi _ cậu út
Hồ Chí Phi _ cậu út
Đâu? Ai nói gì? Vân, con đừng hù cậu! Cậu dậy ngay, dậy ngay đây!
Trong lúc Tô Vân đang bận rộn "xử lý" ông cậu út, thì ở phía dưới nhà bếp, một khung cảnh cũng "bất ổn" không kém đang diễn ra.
​Tô Kiều đang lúi húi nấu bữa sáng, thì bỗng nhiên, bóng hình cao lớn của Lâm Tư Lộ xuất hiện ngay sau lưng cô. Anh chống một tay vào vách bếp, tạo tư thế "kẹp" cô vào giữa.
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
//Giật bắn mình, suýt làm rơi cái chảo//Này! Cậu bị làm sao vậy? Đứng xa ra chút xem nào!
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
//Ngáp dài, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại có chút... buồn ngủ đáng yêu//Nhà này không có cà phê máy à? Tôi không tỉnh nổi.
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
//Vừa từ phòng bước ra, đầu tóc vẫn còn rối, mặt tươi tỉnh// Có gì ăn thế? Tôi đang đói muốn xỉu đây này!
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
Này Tô Vân, cậu dậy sớm thật đấy. Hay là để tôi phụ cậu một tay?
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
//Lườm một cái sắc lẹm// Cậu mà động vào đống hàng đó, khách mà khiếu nại thì cậu là người đi đền bù, rõ chưa? Tránh ra!
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
//Cười hề hề, không hề nao núng// Thì tôi đền. Tôi là diễn viên, tiền cát-xê không thiếu đâu. Mà nè, hồi 7 tuổi cậu đâu có cộc cằn thế này...
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
???
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
//Thở dài// Một buổi sáng thật là... phiền phức!
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
//Nhếch mép cười, thì thầm với Tô Kiều// Mới bắt đầu thôi mà, cô làm quen dần đi là vừa.
Kiều chỉ biết nghiến răng, cầm lấy cặp sách rồi chạy thẳng ra ngoài, bỏ lại đám nam chính đang đứng cười tủm tỉm vì kế hoạch "xâm chiếm" cuộc sống yên bình của hai chị em đã bắt đầu thành công.

#3

Ngày đầu tiên nhập học tại trường cấp 3 thôn Phu Hoa diễn ra không hề êm đềm như kỳ vọng.
Khi cả lớp 11 đang ổn định chỗ ngồi, thì một tiếng "ụt ịt" vang lên giữa lớp. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía dưới gầm bàn của Tô Kiều. Một con heo con màu hồng phấn, béo mầm – Xá Xíu – từ trong túi xách của cô nàng chui ra, tung tăng chạy vòng quanh lớp.
Vương Niên Vũ
Vương Niên Vũ
//Trố mắt// Ơ... Tô Kiều, cậu mang... heo đến trường thật đấy à?
Tô Kiều_nu9
Tô Kiều_nu9
//Mặt đỏ bừng, cuống cuồng đuổi theo// Xá Xíu! Đứng lại đó cho chị! Không được chạy lung tung!
Con heo nhỏ càng được đà, chạy xuyên qua chân bàn của Lâm Tư Lộ, rồi lại húc thẳng vào cặp sách của Trần An Sinh. Cả lớp được một phen náo loạn. Đúng lúc đó, giáo viên chủ nhiệm Vương Ngữ Yên – cũng là mợ út tương lai – bước vào.
Vương Ngữ Yên _Gvcn
Vương Ngữ Yên _Gvcn
//Khoanh tay, nhìn con heo đang nằm ườn trên bục giảng//Cô muốn hỏi, "học sinh" này là ai đây?
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
//Đột nhiên đứng dậy, giọng điệu bình thản, tiến lên trước một bước chắn ngang tầm mắt cô giáo khỏi Tô Kiều// Thưa cô, con heo này là của em. Do sáng nay em bất cẩn để nó chạy theo, em xin nhận phạt ạ.
Cả lớp ồ lên. Ai cũng biết Tô Vân là người nghiêm túc, chuyện này hoàn toàn không giống cô. Tô Kiều đứng phía sau, mắt rưng rưng nhìn bóng lưng em gái đang đứng ra bao che cho mình.
Vương Ngữ Yên _Gvcn
Vương Ngữ Yên _Gvcn
//Nheo mắt nhìn hai chị em// Tô Vân, em bao che cho chị gái mình đấy à? Được, đã nhận thì không từ chối. Chạy 10 vòng sân trường ngay bây giờ!
​Tô Vân không nói một lời, gương mặt lạnh băng, quay người rời khỏi lớp học đi ra sân. Dưới nắng gắt, dáng người mảnh khảnh của cô dần xa khuất.
Trần An Sinh_ na9
Trần An Sinh_ na9
//Nhìn theo Tô Vân, lòng trĩu nặng//Cô ấy... luôn bảo vệ chị mình như vậy sao?
Lâm Tư Lộ _na9
Lâm Tư Lộ _na9
//Ngồi xuống ghế, nhìn con heo đang bị Tô Kiều bế lên Cô em gái đó... bản lĩnh thật.
Sau khi chạy xong 10 vòng, Tô Vân lững thững bước vào lớp, mồ hôi ướt đẫm trán, gương mặt có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Diệp Vũ Hân nhanh chóng đưa khăn giấy cho cô, lo lắng hỏi:
Diệp Vũ Hân
Diệp Vũ Hân
Vân, cậu ổn chứ? Mệt lắm phải không?
Cô dừng lại một chút, khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng chút hài hước:
Tô Vân _nữ9
Tô Vân _nữ9
Lần đầu tiên trong đời... tôi bị phạt chỉ vì một con heo đấy. Không tệ!
​Cả lớp bật cười, còn Trần An Sinh ngồi bên cạnh, lặng lẽ đẩy chai nước suối sang bàn cô, ánh mắt không rời khỏi vẻ mặt kiên cường của cô gái nhỏ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play