(MasonB )Đêm Mưa Gặp Gỡ
Người lạ dưới màn mưa
Cơn mưa đầu mùa đổ xuống thành phố như trút nước.
Từng hạt mưa nặng nề đập vào mái hiên bệnh viện, tạo nên những âm thanh lộp bộp không ngừng. Bầu trời tối đen như mực, thỉnh thoảng lại bị xé toạc bởi những tia chớp trắng lóa.
Nguyễn Thành Công ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang.
Trên tay cậu là hóa đơn viện phí vừa được bác sĩ đưa cách đây không lâu.
Con số trên tờ giấy khiến cậu cảm thấy nghẹn thở.
Đó là số tiền mà dù có làm việc ngày đêm, cậu cũng chưa chắc kiếm đủ trong thời gian ngắn.
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở.
????
y tá: cậu là người nhà của bệnh nhân Nguyễn Thị Lan đúng không
nghe vậy cậu lập tức đứng dậy
Nguyễn Thành Công ( cậu)
Dạ là em ạ
????
y tá: được tôi cũng nói qua luôn tình trạng của mẹ cậu đã ổn định hơn nhưng vẫn cần tiếp tục điều trị và theo dõi thêm nữa
Nguyễn Thành Công ( cậu)
Dạ
????
y tá: cậu cố gắng chuẩn bị chi phí nhé
nói xong cô y tá nhẹ nhàng rời đi
Cậu siết chặt tờ hóa đơn , tiền sao số tiền lớn như vậy sao cậu có thể xoay sở thể nào được , người thân cũng chẳng còn ai giúp đỡ , tiền tiết kiệm cũng đã cạn từ lâu mọi thứ như đang dồn cậu vào đường cùng.
Bên trong phòng bệnh mẹ cậu đang ngủ gương mặt bà tái nhợt dưới ánh đèn vàng
cậu đứng nhì rất lâu rồi mới khẽ kéo chăn lên cho bà
Nguyễn Thành Công ( cậu)
mẹ yên tâm nhé... con sẽ kiếm được tiền chữa khỏi bệnh cho. mẹ
khoảng 9h tối
cậu rời khỏi bệnh viện để đi làm ca đêm tại một cửa hàng tiện lợi.
Mưa vẫn chưa ngớt.
Gió lạnh thổi qua khiến chiếc áo khoác cũ kỹ trên người cậu gần như chẳng còn tác dụng.
Con đường phía trước vắng vẻ đến lạ.
Cậu vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại.
Đột nhiên...
"KÉT!"
Tiếng phanh xe chói tai vang lên.
Cậu giật mình ngẩng đầu.
Một chiếc xe màu đen vừa dừng lại giữa đường.
Ngay phía trước xe là một người đàn ông đang nằm bất động.
Đám đông gần đó lập tức hoảng
- Trời ơi!
- Có người bị thương!
- Mau gọi cấp cứu!
Mọi người bắt đầu tụ tập.
cậu thấy vậy cũng chạy tới.
Người đàn ông kia bị thương ở chân, nhưng may mắn vẫn còn tỉnh táo.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
anh ko sao chứ
cậu đỡ ông ta ngồi dậy.
Người đàn ông run giọng.
Ngay lúc ấy.
Cửa xe mở ra.
Một chàng trai bước xuống.
Anh mặc áo sơ mi đen đơn giản.
Không có bất kỳ món trang sức nổi bật nào.
Nhưng khí chất lại khiến người khác khó lòng rời mắt.
Từng bước chân của anh đều vô cùng bình tĩnh.
Những người đi cùng nhanh chóng che ô.
Không khí xung quanh bỗng trở nên yên lặng.
Người đàn ông bị thương vừa nhìn thấy anh lập tức tái mặt.
Cậu khó hiểu nhìn cảnh tượng trước mắt.
Người kia rõ ràng mới là nạn nhân.
Tại sao lại phải xin lỗi?
Chàng trai mặc áo đen dừng lại trước mặt ông ta.
Ánh mắt lạnh nhạt.
????
Ông uống rượu rồi băng qua đường?❄
Người đàn ông cúi gằm mặt.
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Không lớn.
Nhưng đủ khiến người khác cảm thấy áp lực.
Lúc này cậu mới lên tiếng
Nguyễn Thành Công ( cậu)
Dù sao người ta cũng bị thương rồi
Ánh mắt chàng trai lập tức chuyển sang cậu.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Không hiểu sao cậu lại cảm thấy người trước mặt rất nguy hiểm.
Nhưng cậu vẫn không né tránh ánh nhìn ấy.
Một vệ sĩ phía sau lập tức bước
quần chúng
cậu ăn nói với ai đấy
Nguyễn Thành Công ( cậu)
tôi chỉ nói sự thật thôi
Người vệ sĩ còn định nói thêm nhưng chàng trai đã giơ tay ngăn lại.
Khóe môi anh hơi cong lên.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
hả
????
lâu rồi mới có người dám nói chuyện với tôi như vậy
cậu chẳng hiểu người này đang nói gì.
Cậu chỉ biết mình còn phải đi làm.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
nếu không còn chuyện gì thì tôi đi trước
Nói xong, cậu quay người rời đi.
Mưa vẫn rơi nặng hạt.
Bóng lưng cậu nhanh chóng khuất dần dưới ánh đèn đường.
Một người đàn ông đứng cạnh chàng trai thấp giọng hỏi:
có cần điều tra cậu ta ko anh Bách
anh nhìn theo hướng cậu rời đi.
Ánh mắt sâu thẳm khó đoán.
Vài giây sau, anh đáp:
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
không cần❄
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
nhưng để ý một chút❄
Người đàn ông ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động chú ý đến một người xa lạ.
Trong màn mưa dày đặc, chiếc xe đen từ từ rời đi.
Không ai biết rằng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy sẽ trở thành bước ngoặt lớn trong cuộc đời của cả hai.
Một người thuộc về thế giới ngầm đầy nguy hiểm.
Một người chỉ đang cố gắng kiếm tiền cứu mẹ.
Hai con người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Nhưng định mệnh đã bắt đầu vận hành kể từ đêm mưa hôm ấy.
Và đây mới chỉ là sự khởi đầu...
Nguyễn Thành Công ( cậu)
giới thiệu chút: Nguyễn Thành Công là Sinh viên 20 tuổi
hoàn cảnh : Mẹ mắc bệnh, cuộc sống khó khăn.
Tích cách :Tốt bụng, sẵn sàng giúp người khác
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
giới thiệu chút : Nguyễn Xuân Bách 23 tuổi
là Lãnh đạo một tổ chức ngầm lớn.
Bề ngoài lạnh lùng, quyết đoán.
Có một quá khứ khiến anh rất khó tin tưởng người khác.
Tg HanZy
đây là lần đầu lắm nên còn thiếu sót có gì mn góp ý cho mình sửa thêm nha cảm ơn mn
Tg HanZy
nhớ ủng hộ truyện mình nha
cuộc gặp Gỡ thứ hai
Sáng hôm sau.
Tiếng chuông báo thức vang lên từ chiếc điện thoại cũ đặt bên cạnh giường bệnh.
Cậu giật mình tỉnh giấc.
Tối qua sau khi tan làm, cậu đã ở lại bệnh viện chăm mẹ nên gần như không ngủ được bao nhiêu.
Mẹ cậu vẫn đang ngủ.
Gương mặt bà đã đỡ nhợt nhạt hơn đôi chút.
cậu khẽ thở phào.
Ít nhất tình hình vẫn chưa xấu đi
Đúng lúc ấy, điện thoại cậu rung lên.
Là quản lý cửa hàng tiện lợi.
cậu nhanh chóng bắt máy.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
alo
????
Quản lý: Thành Công, hôm nay em không cần tới làm nữa.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
dạ ? có chuyện gì vậy anh?
????
Quản lý: Cửa hàng vừa tuyển được nhân viên mới làm toàn thời gian rồi.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
nhưng em...
????
Quản lý: anh xin lỗi nhé.
Cuộc gọi kết thúc.
Cậu đứng chết lặng.
Công việc duy nhất có thu nhập ổn định của cậu vừa mất.
Mà viện phí vẫn còn đó.
Tiền thuốc vẫn còn đó.
Mọi thứ như một tảng đá đè nặng lên vai cậu.
Sau khi gửi hồ sơ xin việc ở vài nơi nhưng đều bị từ chối, cậu mệt mỏi ngồi xuống ghế đá trước bệnh viện.
Bầu trời bắt đầu kéo mây đen.
Có lẽ sắp mưa.
Một chiếc xe hơi màu đen từ từ dừng lại gần cổng.
Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông lớn tuổi bước xuống.
Đi theo phía sau là vài vệ sĩ mặc vest đen.
cậu chẳng để tâm.
Cho đến khi người cuối cùng bước xuống xe.
Là người tối qua.
Nguyễn Xuân Bách.
Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản.
Khác với vẻ lạnh lùng dưới cơn mưa tối qua, hôm nay trông anh bình tĩnh hơn rất nhiều.
anh cũng nhanh chóng nhận ra cậu.
Hai người nhìn nhau vài giây.
cậu lập tức quay mặt đi.
Cậu không muốn dây dưa với những người như vậy.
Nhưng không ngờ anh lại chủ động bước tới.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
lại gặp rồi❄
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ùm
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
mẹ cậu đang nằm viện❄
Nguyễn Thành Công ( cậu)
sao anh lại biết
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
đoán thôi
Cậu không tin.
Người này chắc chắn đã điều tra mình.
Nhưng cậu cũng chẳng muốn hỏi thêm.
Anh nhìn tập hồ sơ xin việc trên tay cậu.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
mất việc
Nguyễn Thành Công ( cậu)
anh là đang điều tra tôi à
anh bật cười khẽ.
Đó là lần đầu tiên anh cười kể từ lúc gặp cậu.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
không khó để đoán
Nguyễn Thành Công ( cậu)
vậy thì anh đoán sai rồi
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
thế à
Nguyễn Thành Công ( cậu)
....
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
Khi người ta cầm theo năm bộ hồ sơ xin việc và ngồi trước bệnh viện với vẻ mặt đó thì thường là vừa mất việc.
cậu nhất thời ko biết phản bác thế nào
Đúng lúc ấy.
Một tiếng hét bất ngờ vang lên.
Người phụ nữ đứng gần cổng bệnh viện bỗng hốt hoảng.
????
Người phụ nữ: Cướp! Cướp túi của tôi!
Một thanh niên phóng xe máy lao đi.
Trên tay hắn là chiếc túi xách vừa giật được.
Mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn.
Nhưng cậu lại lập tức đuổi theo.
anh hơi nhíu mày.
quần chúng
Vệ sĩ: Anh Bách, để chúng tôi xử lý.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
không cần
Anh nhìn theo bóng lưng đang lao đi dưới cơn mưa bắt đầu rơi.
Ánh mắt thoáng hiện vẻ hứng thú.
Mười phút sau.
Tên cướp bị người dân chặn lại ở cuối hẻm.
Cậu thở hổn hển cầm chiếc túi quay về.
Người phụ nữ xúc động suýt khóc.
????
Người phụ nữ: Cảm ơn cháu! Cảm ơn cháu nhiều lắm!
Nguyễn Thành Công ( cậu)
không có gì đâu ạ
Người phụ nữ liên tục cúi đầu cảm ơn.
Ở phía xa.
Anh lặng lẽ quan sát.
????
vệ sĩ : cậu ta đúng là lo chuyện bao đồng mà
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
không
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
là người tốt
Vệ sĩ ngạc nhiên.
Rất hiếm khi Xuân Bách đánh giá cao người khác như vậy
Chiều tối.
Mưa bắt đầu nặng hạt.
Thành Công đứng dưới mái hiên bệnh viện nhìn dòng xe qua lại.
Trong đầu vẫn là nỗi lo tiền viện phí.
Bỗng nhiên điện thoại reo lên.
Là số lạ.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
alo
Nguyễn Thành Công ( cậu)
phải
????
Nếu muốn cứu mẹ mình thì tối nay hãy đến địa chỉ tôi gửi.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ông là ai
Nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy.
Ngay sau đó.
Một tin nhắn được gửi đến.
Bên trong chỉ có một địa chỉ cùng dòng chữ ngắn ngủi: " đừng nói cho bất kì ai biết "
Cậu nhìn màn hình điện thoại.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Cậu không hề biết rằng từ giây phút này...
Một âm mưu nguy hiểm đã bắt đầu nhắm vào mình.
Tg HanZy
cắt cắt cắt nho mn
Tg HanZy
chúc mọi người đọc vui vẻ
lời mời bí ẩn
Đêm xuống.
Cơn mưa kéo dài từ chiều đến tận tối muộn.
Cậu đứng dưới mái hiên bệnh viện, nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên điện thoại.
Địa chỉ vẫn hiện rõ trên màn hình.
Một nơi hoàn toàn xa lạ.
Cậu đã suy nghĩ suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Đi hay không đi?
Nếu đó là lừa đảo thì sao?
Nếu đó là người quen của mẹ?
Hay nếu thật sự có cách giúp cậu kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ?
Cuối cùng, cậu hít sâu một hơi.
Cậu quyết định đến xem thử.
Chiếc xe buýt cuối cùng dừng cách địa chỉ trong tin nhắn gần một cây số.
Mưa vẫn rơi lất phất.
Con đường trước mặt khá vắng vẻ.
Hai bên chỉ có những dãy nhà cũ kỹ cùng vài cửa hàng đã đóng cửa từ lâu.
Cậu nhìn số nhà rồi tiếp tục bước đi.
Cuối cùng cậu dừng lại trước một quán trà nhỏ.
Tấm biển hiệu cũ kỹ phát ra ánh sáng vàng nhạt.
Trông chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng càng nhìn, cậu càng thấy kỳ lạ.
Quán mở cửa vào giờ này sao?
Cậu đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông leng keng vang lên.
Bên trong chỉ có vài vị khách.
Không gian yên tĩnh đến lạ.
Một người đàn ông trung niên ngồi ở góc quán chậm rãi đặt tách trà xuống.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ông là người gọi tôi
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ông là ai
người đàn ông đó mĩm cười
????
cậu không cần biết điều đó
Nguyễn Thành Công ( cậu)
vậy tôi đi về
????
tôi biết mẹ cậu đang nằm viện
bước chân cậu lập tức dừng lại
Ánh mắt cậu trở nên cảnh giác.
????
tôi cũng biết cậu vừa mất việc
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ông muốn gì
Nguyễn Thành Công ( cậu)
Trên đời này không ai tự nhiên giúp người khác cả.
Người đàn ông nhìn cậu vài giây rồi gật đầu.
????
Quả nhiên cậu rất thông minh.
Ông ta lấy ra một phong bì.
Bên trong là một khoản tiền lớn.
Lớn đến mức cậu chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy cùng một lúc.
????
Chỉ cần cậu làm một việc nhỏ.
cậu Không chạm vào phong bì.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
việc gì
Nguyễn Thành Công ( cậu)
ai
Bầu không khí trong quán đột nhiên trở nên nặng nề
Cậu chưa kịp phản ứng.
Cửa quán bất ngờ mở ra.
Tiếng chuông lại vang lên.
Một luồng gió lạnh mang theo hơi nước từ cơn mưa tràn vào.
Tất cả khách trong quán đồng loạt đứng dậy.
Người đàn ông trung niên lập tức tái mặt.
Bởi người vừa bước vào không ai khác ngoài Nguyễn Xuân Bách.
Anh mặc áo khoác đen.
Mái tóc hơi ướt vì mưa.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua cả căn phòng.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
xem ra tôi đến đúng lúc❄
Người đàn ông trung niên lập tức đứng bật dậy.
Anh Chậm rãi bước tới.
Không khí xung quanh như đông cứng lại.
Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh nhìn phong bì trên bàn.
Rồi nhìn người đàn ông.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
Ông đang lôi kéo người ngoài vào chuyện của mình? ❄
????
tôi không biết cậu đang nói gì hết
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
thật sao❄
Người đàn ông bắt đầu lộ vẻ lo lắng.
Trong khi đó, cậu càng lúc càng khó hiểu.
Nguyễn Thành Công ( cậu)
Có ai giải thích cho tôi được không?
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào quán, anh nhìn thẳng vào cậu.
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
Đừng nhận tiền của ông ta. ❄
Nguyễn Thành Công ( cậu)
tại sao
Nguyễn Xuân Bách ( anh)
Vì sau khi nhận, cậu sẽ không thể quay đầu được nữa.
Cậu khựng lại.
Không hiểu vì sao nhưng cậu cảm thấy người này đang nói thật.
Bên ngoài.
Một tia sét xé ngang bầu trời.
Tiếng sấm vang lên khiến cửa kính rung nhẹ.
Cơn mưa đêm càng lúc càng lớn.
Trong ánh sáng chớp nhoáng ấy, Cậu bất ngờ nhìn thấy một hình xăm nhỏ trên cổ tay người đàn ông trung niên.
Biểu tượng đó giống hệt biểu tượng trên chiếc nhẫn mà một người lạ từng xuất hiện gần phòng bệnh của mẹ cậu vài ngày trước.
Trái tim cậu đập mạnh.
Chẳng lẽ..
Mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ?
Và mẹ cậu...
Có thật chỉ là một bệnh nhân bình thường hay không?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play