[ CapRhy ] Dealer Của Tôi
Chương 01
Nếu nhắc đến gia tộc họ Hoàng, gần như không ai trong thành phố là không biết
Từ bất động sản, khách sạn cho đến các khu thương mại lớn, cái tên của ông Hoàng xuất hiện ở khắp nơi
Ông là một doanh nhân nổi tiếng, sở hữu khối tài sản khiến nhiều người phải ngưỡng mộ
Trong mắt người ngoài, gia đình ông gần như là hình mẫu hoàn hảo về sự giàu có và quyền lực
Hoàng Đức Duy - là con trai duy nhất của ông, từ nhỏ đã sống trong điều kiện mà rất nhiều người mơ ước
Cuộc sống không thiếu bất cứ thứ gì
Nhưng Duy lại không giống với hình tượng của một cậu ấm ngông cuồng mà mọi người thường tưởng tượng
Nó ít nói hơn những người cùng tuổi
Cũng chẳng hứng thú với việc dùng tiền để gây ấn tượng với người khác
Trên trường, Duy là học sinh lớp 12, thành tích học tập không tệ
Bạn bè xung quanh không nhiều, chỉ có hai người thân thiết thường đi cùng. Sau giờ học, cả nhóm đôi khi ghé qua casino thuộc quyền quản lý của gia đình nó
Nó không quan tâm lắm đến chuyện thắng thua
Casino đối với nó giống như một nơi để giết thời gian hơn
Buổi tối hôm ấy, casino vẫn náo nhiệt như mọi ngày
Ánh đèn pha lê phản chiếu trên trần nhà
Tiếng trò chuyện, tiếng cười và âm thanh từ những bàn chơi hòa lẫn vào nhau tạo thành bầu không khí xa hoa nhưng đầy phức tạp
Duy ngồi ở bàn quen thuộc cùng hai người bạn
Lê Quang Hùng | MASTERD
Ê Duy, hôm nay làm bài toán được không?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Tạm
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
Tạm của mày chắc lại trên 9
Lê Quang Hùng | MASTERD
Nhìn mặt nó là biết chẳng quan tâm rồi
Ánh mắt vô tình dừng lại ở bàn chơi đối diện
Một dealer trẻ tuổi đang chia bài. Động tác thành thạo, bình tĩnh, gọn gàng
Giữa hàng chục nhân viên trong casino, người đó chẳng làm điều gì nổi bật. Ấy vậy mà Duy nó lại không thể rời mắt
Lê Quang Hùng | MASTERD
Ê nhìn gì hoài mày ?
Nó chớp mắt, thu hồi lại ánh nhìn
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Không gì
Nhưng vài phút sau, ánh mắt nó lại vô thức hướng về phía bàn đối diện
Phía đối diện, Quang Anh vẫn đang làm việc như thường lệ
Đêm nay khách khá đông, những bàn chơi liên tục kín chỗ. Quang Anh đã quá quen với áp lực của công việc này, cũng quá quen với những ánh mắt dò xét từ khách hàng
Casino vốn không phải nơi dành cho những người ngây thơ. Làm việc ở đây lâu như vậy, cậu hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Thế nên khi cảm nhận được có người đang nhìn mình, sống lưng cậu gần như lập tức căng cứng
Theo phản xạ Quang Anh đưa mắt quan sát xung quanh, rồi nhìn thấy Duy - trên người còn mặc đồng phục học sinh cấp 3
Nó lập tức ho khan, vội quay mặt đi
Không hiểu sao lại có cảm giác phản ứng của đối phương hơi kỳ lạ
Dưới ánh đèn vàng của casino, vành tai của Đức Duy dường như hơi đỏ lên
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
...?
Quang Anh chớp mắt, khó hiểu
Ngọt - Ngược ít - Chiếm hữu nhẹ
[ CapRhy ] Dealer Của Tôi
Nguyễn Quang Anh _ 23 tuổi
Chương 02
Casino lúc này cũng vắng khách dần và bớt náo nhiệt so với đầu đêm
Quang Anh thay đồng phục, cầm túi đồ rồi rời khỏi khu vực nhân viên
Cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi vài tiếng trước khi sáng mai lại đến bệnh viện thăm em gái
Nguyễn Quang Anh - một nhân viên casino bình thường. Cha mẹ mất sớm, em gái mắc bệnh và đang điều trị tại bệnh viện
Ban ngày đến viện thăm em gái, ban đêm làm nhân viên tại casino
Ngôi trường danh tiếng mà Đức Duy đang theo học đã náo loạn từ sáng sớm
Bọn học sinh nháo nhào lấn nhau trước cổng trường. Bởi bên kia đường trường chúng nó là chiếc Mercedes AMG GT Đen đang đậu. Khỏi hỏi cũng biết, cậu ấm gia tộc nhà Hoàng mới đổi xe đây mà
Nó vừa bước khỏi xe là đã có vệ sĩ hậu tiễn lên tận lớp học
Đức Duy nó vốn chẳng muốn vệ sĩ theo mình như vậy, nhưng là mệnh lệnh của cha nên nó không thể cãi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Tan học khỏi rước cháu
? ? ?
Vệ sĩ : Cậu chủ qua casino của ông chủ ạ? Có cần tôi đưa qua không?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Không cần
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Cháu đi với Dương và Hùng rồi
? ? ?
Vệ sĩ : Vâng, tôi nhớ rồi
Gia tộc Trần và Lê của Dương, Hùng cũng gọi là có tiếng. Ngôi trường mà Đức Duy theo học chủ yếu là bọn học sinh trọng giới thượng lưu, hay cũng thuộc một gia tộc lớn nào đó
Nhưng riêng về gia tộc Hoàng, thì chẳng một gia tộc nào bước qua nổi
Sau giờ học, Đức Duy cùng hai người bạn thân ghé casino
Nó không đến để tìm vui, không đến vì một bàn thắng thua. Đơn giản chỉ vì nó muốn thế
Đêm sớm, khách ra vào trong casino đông hơn vào thời điểm này
Đức Duy và hai người bạn vẫn ngồi bàn hôm qua, và lần nào cũng chỉ duy nhất là bàn đó. Nó quen đến mức ai trong casino cũng biết rõ, không ai ngồi vào, không ai động đến vào thời gian này
Không khí trong casino dần náo nhiệt hơn khi đêm dần buông
Cậu dealer trẻ tuổi bước vào, đi lại bàn của những tên đàn ông cao tuổi nhiều tiền
Quang Anh nhanh nhẹn và thành thạo chia bài
Phía đối diện, Đức Duy lại nhìn sang
Ánh mắt nó sâu và thẳm, dừng trên khuôn mặt Quang Anh... lâu hơn mức cần thiết
Lê Quang Hùng | MASTERD
Ê nhìn con nhà người ta hoài mày
Quang Hùng chợt lên tiếng
Đức Duy thoát khỏi suy nghĩ
Nó lắc đầu rồi cầm ly whiskey nhấp mấy ngụm
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Nhìn gì ?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Nhảm vừa
Lê Quang Hùng | MASTERD
Chối hộ bố
Lê Quang Hùng | MASTERD
Mày nhìn dealer bàn đối diện hoài
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
Thằng này nó có bao giờ nhìn ai được quá 3 giây, vậy mà bây giờ...
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
Khéo cái mặt tao nó còn chưa biết
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Nhảm
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Nín dần là vừa
Nó nhấp thêm ngụm whiskey nữa, rồi mắt khẽ liếc sang Quang Anh
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
Thích à?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Sảng à?
Lê Quang Hùng | MASTERD
Khỏi chối
Lê Quang Hùng | MASTERD
Nhìn mày bọn tao cũng đủ hiểu
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Chúng mày nhảm quá
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Phắn về đi
Lê Quang Hùng | MASTERD
Đuổi thì đi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Ừ phắn lẹ
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Ở lại nói nhảm không
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
Đi rồi đừng có năn nỉ bọn tao ở lại
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Ừ ai cần
Trần Đăng Dương | DƯƠNG DOMIC
🙂?
Lê Quang Hùng | MASTERD
Thôi tao với mày biến về đi, nói chuyện với nó khác mẹ gì nói với tảng băng di động
Chương 03
Đăng Dương và Quang Hùng bị thằng Duy đuổi xéo về
Thế là hai người chúng nó cũng rời khỏi casino
Mãi đến hơn 1 giờ sáng. Khách mới giãn dần
Quang Anh trở về phòng dành cho nhân viên để nghỉ ngơi, thay đồng phục chuẩn bị về nhà
Phố đêm ẳng lặng, nằm im giữa bầu trời đen đặc. Ánh đèn rải xuống mặt nhựa những vệt sáng nhợt nhạt
Không còn tiếng cười nói, không còn dòng người vội vã, chỉ còn khoảng không rộng lớn và sự tĩnh lặng kéo dài đến vô tận
Bảng hiệu cửa hàng Cricle K chớp nháy
Quang Anh đẩy cửa, bước vào trong. Không gian bên trong mát lạnh khiến cơ thể Quang Anh thả lỏng hơn một chút
Khác hẳn so với khi cậu ở casino
Cậu mua một ly cafe pha sẵn và một ly mì ăn liền, do Quang Anh cũng chưa ăn gì từ tối
? ? ?
Nhân viên Cricle K : Của mình hết 54k tổng cộng bạn nhé. Mình dùng tại đây hay đem về nhỉ ?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Em dùng tại đây ạ
? ? ?
Vậy mình qua bên kia có khu vực nước nóng để mình pha mì ăn liền giúp em nhé
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Em cảm ơn ạ
Quang Anh chống cằm, tay còn lại cầm chiếc nĩa nhựa khuấy nhẹ những sợi mì
Cậu ăn chậm rãi, vẻ mặt hơi mệt mỏi sau một ngày dài. Hai má phồng lên một chút, động tác vừa tự nhiên vừa có phần lười biếng của một người đang ăn lúc nửa đêm
Cánh cửa Cricle K một lần nữa mở ra
Đức Duy bước vào, cả người hơi khựng lại khi thấy Quang Anh đang ngồi một mình ở chiếc bàn sát cửa kính
Cậu ngẩng lên, cả hai chạm mắt
Quang Anh có chút giật mình khi thấy Đức Duy. Cậu nhận ra thằng nhóc đó, trên người nó vẫn còn y nguyên đồng phục học sinh, người thoang thoảng mùi rượu và khói thuốc
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Anh dealer trong casino này ?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Anh chưa về nữa sao?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
...Tôi chưa
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
...Uh
Nó mua chai sting, thanh toán rồi tiến lại đứng cạnh bàn Quang Anh đang ngồi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Em có thể ngồi cùng không?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
H-hả
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Ngồi cùng hả...
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Nếu không được thì thôi vậy
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Em làm phiền anh rồi
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Thì ngồi đi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Được hả ?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Uh
Đức Duy trong lòng nở hoa, nó hớn hở kéo cái ghế bên cạnh ra, ngồi xuống. Nó chống cằm nhìn ra ngoài đường qua lớp cửa kính, bất giác khoé môi cong
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Anh là dealer mới hả ? Em chưa gặp bao giờ
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Cũng một thời gian
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Oh, thế mà em không biết
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Phòng VIP3 mới có mấy tên đàn ông trong giới ngầm, nên quản lý điều tôi xuống làm dealer ở đấy
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Có biết mấy tên trong giới ngầm nguy hiểm như nào không?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Biết chứ
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Nhưng lương cao hơn, nên tôi chấp nhận được điều xuống đó
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Anh không sợ mấy tên đó làm gì anh à?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Làm gì ?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Mỗi lần anh bước vào, mọi ánh nhìn không mấy trong sạch từ mấy tên đó luôn hướng về anh
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Uh
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Tôi luôn đủ tỉnh táo để cảnh giác
Quang Anh đứng dậy, bỏ ly cafe và ly mì rỗng vào sọt rác
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Tôi về trước
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
À...
Cậu quay lưng, định đẩy cửa bước ra thì Đức Duy gọi lại
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Gì ?
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Muộn rồi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Tôi đưa anh về nha?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Không cần. Cảm ơn
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Thế thôi vậy...
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Mà anh tên gì thế ?
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
...
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
Xin lỗi. Tôi không muốn cho người khác biết
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
...
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Vậy làm phiền anh rồi
Hoàng Đức Duy | CAPTAIN BOY
Về cẩn thận
Nguyễn Quang Anh | RHYDER
...Uh
Download MangaToon APP on App Store and Google Play