太阳带走了她。[1510]
#1
Mở đầu : ✰
Kết thúc : 𖤐
Tua : __
Trong căn nhà nhỏ của Đình Bắc và Văn Khang
Hai người đang ngồi xem phim cùng nhau trên ghế sofa
Khang tựa đầu lên vai Bắc, còn Bắc thì một tay ôm eo em, tay còn lại cầm điều khiển tivi
Khung cảnh yên bình đến mức ai nhìn vào cũng phải ghen tị
Điện thoại của Bắc bất ngờ sáng màn hình
Một số điện thoại lạ gọi đến
Bắc nhíu mày rồi nhấc máy
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Alo?
Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ quen thuộc
Trần Phạm Linh Nhi
Bắc, là tớ đây
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Linh Nhi?
Trần Phạm Linh Nhi
Tớ mới về nước rồi nè
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Thật á?
Trần Phạm Linh Nhi
Ừm. Cậu ra đón tớ được không?
Nghe vậy, Bắc bật cười rất tươi
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Được chứ. Đợi tớ một lát
Nói xong, cậu lập tức đứng dậy
Vội vàng chạy lên phòng thay quần áo
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh đi đâu vậy?
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Đi có chút việc
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Việc gì
Không hiểu sao Bắc lại cảm thấy khó chịu vì bị hỏi liên tục
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Đi đâu kệ anh
Cả căn phòng lập tức im lặng
Bắc cũng nhận ra mình lỡ lời nhưng vẫn quay người bước đi
Để lại Khang đứng một mình giữa phòng khách
Tại một quán cà phê ở trung tâm thành phố
Một cô gái xinh đẹp đang ngồi đợi
Thanh mai trúc mã của Bắc
Khi nhìn thấy Bắc xuất hiện
Linh Nhi lập tức chạy tới
Cô lao đến ôm chầm lấy cậu
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Ê... ê...
Trần Phạm Linh Nhi
Nhớ cậu quá đi mất
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Được rồi được rồi
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Cậu vẫn y như ngày xưa
Trần Phạm Linh Nhi
Cậu chở tớ đi đâu đó đi
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Ra quán ở kia nhé
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Vừa ăn vừa nói chuyện
Hai người ngồi trong quán
Đồ ăn được mang lên đầy bàn
Linh Nhi nhìn mấy lon bia
Trần Phạm Linh Nhi
Cậu uống không?
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Cũng được
Dần dần cả hai đều có chút men say
Lý Đức và Trung Kiên đang đi dạo
Kiên vừa uống nước vừa nhìn quanh
Bỗng nhiên Kiên khựng lại
Trần Trung Kiên ( Piu )
Ủa?
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gì vậy?
Kiên chỉ tay về phía quán nước
Trần Trung Kiên ( Piu )
Bún ơi
Trần Trung Kiên ( Piu )
Em nhìn xem thằng Bắc đang nói chuyện với ai kìa
Phạm Lý Đức ( Bún )
Vãi thật
Phạm Lý Đức ( Bún )
Piu ơi, không ngờ luôn
Trần Trung Kiên ( Piu )
Lấy điện thoại chụp gửi cho thằng Gạo đi
Đức lập tức lấy điện thoại
Bức ảnh nhanh chóng được gửi đi
Văn Khang đang nằm trên giường
Ngay lập tức nhìn thấy ảnh một chàng trai ngồi cùng một cô gái lạ
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Ai vậy?
Đức trả lời gần như ngay lập tức
Phạm Lý Đức ( Bún )
Thằng Bắc đó
Khang lập tức ngồi bật dậy
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Gửi định vị
Lúc ấy Đức và Kiên vẫn đang đứng bên ngoài quan sát
Nhưng điều khiến cả ba không ngờ tới là...
Linh Nhi đột nhiên kéo Bắc vào một góc khuất phía sau quán
Trần Trung Kiên ( Piu )
Ê?
Linh Nhi bất ngờ nhón chân lên
Men rượu khiến đầu óc Bắc trống rỗng
Nhất thời không biết phải phản ứng thế nào
Cậu tận mắt nhìn thấy tất cả
Bắc nghe thấy liền quay đầu
Khoảnh khắc nhìn thấy Khang
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gạo...
Bắc lập tức đẩy Linh Nhi ra
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Không phải như em nghĩ đâu
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Nghe anh giải thích
Khang chỉ lặng lẽ nhìn Bắc
Ánh mắt thất vọng đến đáng sợ
Sau đó quay người chạy thẳng về phía Đức và Kiên
Nhìn Bắc bằng ánh mắt đầy tức giận
Phạm Lý Đức ( Bún )
Tao không ngờ mày luôn đấy, Bắc
Kiên cũng lạnh lùng nhìn bạn thân
Trần Trung Kiên ( Piu )
Thì ra mày là loại người như vậy
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Không phải...
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Chúng mày nghe tao giải thích đã
Phạm Lý Đức ( Bún )
Nếu mày không lo được cho Khang
Phạm Lý Đức ( Bún )
Thì để bọn tao lo
Đức lập tức đưa Khang rời đi
Chỉ còn lại Bắc đứng chết lặng giữa màn đêm
Nhìn bóng lưng người mình yêu ngày càng xa
Mình sắp mất Văn Khang thật rồi
#2
Khi chỉ còn cách nhà Đức vài trăm mét, Đức bỗng dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Hả?
Phạm Lý Đức ( Bún )
Mày đứng đây đợi bọn tao một tí nhé
Phạm Lý Đức ( Bún )
Bọn tao vào mua ít đồ ăn cho mày
Kiên đứng bên cạnh cũng gật đầu
Trần Trung Kiên ( Piu )
Ừ, tiện mua ít sữa nữa
Nói rồi cậu chậm rãi đi tới chiếc ghế đá gần đó ngồi xuống
Đức và Kiên nhìn nhau một cái rồi bước vào cửa hàng
Ánh đèn đường vàng nhạt phủ xuống con phố vắng
Khang ngồi một mình trên ghế đá
Trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi
Hình ảnh Linh Nhi hôn Bắc
Hình ảnh chính cậu chết lặng nhìn tất cả
Từng giọt từng giọt rơi xuống
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Chắc anh ấy chán mình rồi...
Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Mình làm sao bằng được người ta...
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Người ta là con gái...
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Lại còn được hôn anh ấy...
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Chắc ở cạnh nhau lâu lắm mới như vậy...
Ngay từ đầu cậu đã không nên mơ tưởng
Rằng một người như Đình Bắc sẽ mãi ở bên mình
Một cái bóng đổ xuống trước mặt cậu
Một giọng nói quen thuộc vang lên
Tác rả cute
Đọc sơ sơ qua thì chắc chắn biết kết gì gòi đúm hemmm
Tác rả cute
SE chứ gì nữa🥰
Tác rả cute
Đổi gió qua SE cho nó vui nhà vui cửa
#3
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gạo...
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, cả người Khang khựng lại
Khang chậm rãi ngẩng đầu lên
Đập vào mắt cậu là gương mặt của Đình Bắc
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, Khang lập tức quay mặt đi chỗ khác
Khang đứng dậy định rời đi
Nhưng vừa bước được một bước
Bắc đã giữ lấy cổ tay cậu
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gạo, nghe anh giải thích đã
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Tôi không muốn nghe
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gạo...
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Tôi bảo tôi không muốn nghe!
Đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Em đừng như thế được không?
Một nụ cười đầy chua chát
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Như thế là như nào?
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Tôi không muốn nghe gì hết
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Cảnh đó đã quá đủ rồi
Không muốn để Bắc nhìn thấy mình yếu đuối
Vẫn nhìn thấy đôi vai đang run lên của Khang
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Anh nói thật
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Cô ta là người chủ động
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Cô ta dụ anh
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Thế sao anh không né?
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh nói đi
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh có chân, có tay mà
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Sao anh không né?
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Hay là anh thích nên anh mới đứng im?
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Gạo!
Nhưng càng cười nước mắt càng rơi nhiều hơn
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh còn đứng im nhìn cô ta nữa
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Tôi tận mắt nhìn thấy
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh bảo tôi phải tin anh kiểu gì đây?
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
Em có thôi đi không!
Đôi mắt đỏ hoe nhìn người trước mặt
Người luôn nâng niu cậu như báu vật lại lớn tiếng với cậu
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Được
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Tôi thôi
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Anh yên tâm
Khuất Văn Khang ( Gạo )
Phiền anh nữa rồi
Nguyễn Đình Bắc ( Bù )
GẠO!
Đức và Kiên từ cửa hàng chạy ra
Cả hai vừa bước ra đã nhìn thấy cảnh tượng đó
Đức lập tức nhận ra Khang đang khóc
Kiên cũng định chạy theo nhưng bị Đức kéo lại
Phạm Lý Đức ( Bún )
Anh ở đây
Trần Trung Kiên ( Piu )
Hả?
Phạm Lý Đức ( Bún )
Em đuổi theo Khang
Phạm Lý Đức ( Bún )
Anh nói chuyện với thằng Bắc đi
Đức chạy thẳng theo hướng Khang vừa rời đi
Chỉ còn lại Kiên và Bắc đứng giữa con phố
Không khí nặng nề đến đáng sợ
Kiên nhìn người bạn thân của mình
Ánh mắt không còn sự vui vẻ như mọi ngày
Chỉ biết đứng chết lặng nhìn theo hướng Khang rời đi
Bàn tay vẫn run lên từng hồi
Như thể vừa đánh mất thứ quan trọng nhất cuộc đời mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play