[ DuongHung ] Kẻ Thuộc Về Bóng Tối.
#1.
Hiệp ước Hòa bình thế kỷ trước đã vẽ nên một viễn cảnh hoàn hảo.
Con người và Dạ tộc cùng chung sống, chia sẻ quyền lực và luật pháp một cách bình đẳng.
Thế nhưng, đó chỉ là lớp sơn bóng bẩy bao phủ lên một thực tế thối nát.
Ở những góc tối mà ánh mặt trời không chiếu đến, luật rừng của kẻ săn mồi vẫn là tuyệt đối.
Con người — đặc biệt là những Omega — vẫn chỉ là những con mồi béo bở được định giá bằng tiền trên các sàn đấu giá ngầm của giới quý tộc Dạ tộc.
Lê Quang Hùng đứng trên bục gỗ cao, hai tay bị xích chặt bằng còng bạc, ánh đèn rọi thẳng vào đỉnh đầu khiến anh chói mắt.
Phía dưới khán đài tối tăm là những ánh mắt đỏ rực của những kẻ hút máu đang nhìn anh như một món hàng.
Anh là một Omega lặn. Nhưng hiện tại, nhờ liều thuốc nén nồng độ cao uống trước đó ba tiếng, trong mắt chúng, anh chỉ là một Beta 28 tuổi vô vị, gầy gò và có phần cạn kiệt sức sống.
NVP - Male.
Năm trăm ngàn đô lần thứ nhất! Có ai ra giá cao hơn cho món hàng Beta này không?
Tiếng gã quản trò rao giảng rôm rả, nhưng khán đài chỉ có những tiếng xì xào chán ghét.
Họ muốn những Omega thơm tho, hoặc những cơ thể trẻ trung hơn.
Quang Hùng cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt lạnh tanh.
Anh không sợ hãi, anh chỉ đang đếm ngược thời gian.
Càng ít kẻ chú ý, anh càng dễ tìm đường trốn thoát sau khi cuộc mua bán kết thúc.
Một tiếng gõ nhẹ vào thành ghế ở hàng ghế VIP trung tâm, âm thanh rất nhỏ nhưng lại khiến cả khán phòng im bặt.
Pheromone mùi rượu Rum nồng đậm, lạnh lẽo đột ngột tràn ra, thô bạo đè ép toàn bộ không gian.
Bản năng của một Omega lặn khiến sống lưng Quang Hùng lạnh toát.
Áp lực này... không phải của một Alpha thông thường.
Trần Đăng Dương.
Một triệu đô, tôi mua đứt.
Giọng nói trầm thấp, lười nhác vang lên từ góc tối.
Chiếc bóng cao lớn đứng dậy, bước ra dưới ánh sáng.
Đó là một chàng trai trẻ tuổi, gương mặt góc cạnh sắc sảo cùng chiều cao áp đảo, nhưng đôi mắt lại mang một màu đỏ thẫm sâu hoắm đầy nguy hiểm.
Trần Đăng Dương - Thống lĩnh trẻ tuổi của gia tộc Dạ tộc tối cao.
Một Enigma thuần chủng nắm giữ huyết mạch hoàng gia.
Gã nhìn thẳng vào Quang Hùng trên sân khấu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
NVP - Male.
Bán.. Bán đứt cho ngài Đăng Dương!
Tiếng búa gõ xuống khô khốc. Số phận của anh chính thức bị định đoạt.
Chiếc xe Stretch Limousine màu đen lao vút trong đêm mưa, hướng thẳng về tòa lâu đài cổ biệt lập ngoại ô.
Phía sau tấm kính đen cách âm tuyệt đối với buồng lái, khoang hành khách rộng lớn như một căn phòng giam sang trọng.
Trần xe thiết kế giả lập bầu trời sao lấp lánh nhưng lại hắt ra sắc đỏ thẫm mờ ảo, ma mị.
Quang Hùng bị đẩy ngồi thu mình ở dãy sofa bọc da cá sấu màu đen tuyền, hai tay bị xích chặt đặt trên đùi.
Ngay đối diện anh, cách một lối đi trải thảm nhung và chiếc bàn mini bằng gỗ mun, Đăng Dương đang thong thả tựa lưng vào lớp đệm ghế êm ái.
Gã một tay lắc lư ly rượu vang đỏ, một chân gác chữ ngũ, đôi chân dài của gã Enigma gần như chiếm trọn khoảng trống ở giữa, khiến đầu gối gã suýt chút nữa là chạm vào đầu gối của anh.
Cái kiểu ngồi đối diện trực diện này khiến Quang Hùng không cách nào né tránh được ánh nhìn như muốn lột trần người khác của Đăng Dương.
Anh càng cố thu người lại bao nhiêu, gã lại càng thích thú nhìn ngắm món mồi của mình bấy nhiêu.
Trong xe, không gian im ắng đến ngạt thở.
Trần Đăng Dương.
Anh tên Lê Quang Hùng?
Quang Hùng mím môi, cố giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
Lê Quang Hùng.
Phải. Cảm ơn ngài đã cứu tôi khỏi sàn đấu giá.
Lê Quang Hùng.
Số tiền một triệu đô... tôi sẽ tìm cách hoàn trả.
Đăng Dương bật cười, tiếng cười trầm khàn vang lên trong không gian hẹp.
Gã rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc.
Mùi rượu Rum từ người gã xộc thẳng vào khứu giác của anh, mạnh mẽ và đầy tính xâm chiếm.
Trần Đăng Dương.
Anh Hùng, anh nghĩ tôi bỏ một triệu đô ra để làm từ thiện ở cái xã hội 'trung hòa' giả tạo này sao?
Quang Hùng quay mặt đi, né tránh ánh mắt của gã.
Lê Quang Hùng.
Tôi chỉ là một Beta bình thường, không có máu ngon, cũng không thể sinh sản.
Lê Quang Hùng.
Ngài giữ tôi lại cũng chẳng có ích gì.
Đăng Dương lặp lại từ đó, thanh âm kéo dài đầy giễu cợt.
Bất chợt, gã đưa tay lên, những ngón tay thon dài, lạnh ngắt như băng thô bạo bóp chặt lấy cằm Quang Hùng, ép anh phải nhìn thẳng vào mình.
Đôi mắt đỏ rực của gã ma cà rồng nheo lại, gã cúi xuống, hít một hơi thật sâu ngay sát hõm cổ của anh.
Trần Đăng Dương.
Thuốc nén mùi của con người chế tạo... công nhận là tốt thật.
Trần Đăng Dương.
Nhưng anh quên mất một điều, anh Hùng.
Trần Đăng Dương.
Đứng trước một Enigma, mọi sự ngụy trang đều là vô nghĩa.
Tim Quang Hùng đập hụt một nhịp. Toàn thân anh cứng đờ.
Trần Đăng Dương.
Tôi ngửi thấy rồi.
Khóe môi Đăng Dương sát rạt bên tai anh, hơi thở nóng hổi tương phản với làn da lạnh ngắt.
Trần Đăng Dương.
Mùi hoa trà cúc rất thanh khiết, rất ngọt... và nó đang run rẩy.
Quang Hùng hốt hoảng, bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh dùng chút sức lực yếu ớt đẩy lồng ngực gã ra.
Lê Quang Hùng.
Bỏ tôi ra!
Trần Đăng Dương.
Suỵt! Ngoan nào.
Đăng Dương dễ dàng dùng một tay khóa chặt hai cổ tay đang run lên của anh, ép chặt anh vào lưng ghế.
Nhìn anh, ánh mắt gã xẹt qua một tia chiếm hữu điên cuồng.
Trần Đăng Dương.
Tính theo tuổi người, tôi mới 24 thôi, thua anh tận 4 tuổi cơ mà.
Trần Đăng Dương.
Sao anh Hùng lại đề phòng đứa em trai này thế?
Chưa để anh kịp phản ứng, Đăng Dương đã cúi đầu, răng nanh sắc nhọn khẽ lộ ra, tì mạnh lên vùng da nhạy cảm sau gáy của anh – nơi tuyến thể Omega đang giấu kín.
Trần Đăng Dương.
Anh có biết cái giá của việc lừa dối một Enigma là gì không?
Quang Hùng cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, cơ thể anh bắt đầu nóng bừng lên vì tác dụng của thuốc nén đang bị pheromone của Đăng Dương đánh tan.
Lê Quang Hùng.
Giết tôi đi..
Đăng Dương cười khẽ, răng nanh day nhẹ lên da thịt anh, tạo ra một cảm giác vừa đau đớn vừa tê dại đến rùng mình.
Trần Đăng Dương.
Giết anh? Không, tôi không nỡ.
Trần Đăng Dương.
Tôi sẽ biến anh thành kẻ thuộc về bóng tối... của riêng tôi.
Đôi răng nanh cắm lút vào da thịt.
Quang Hùng trợn tròn mắt, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng khi dòng pheromone rượu Rum thô bạo bơm thẳng vào tuyến thể của anh.
Nhưng, ngay trong giây phút khế ước độc quyền tưởng như đã hoàn thành, Đăng Dương bỗng khựng lại.
Đôi mắt đỏ rực của gã co rút đầy kinh ngạc.
Gã đột ngột rút răng nanh ra, nhìn vệt máu vàng nhạt lẫn đỏ trên cổ Quang Hùng, rồi nhìn thẳng vào mắt anh.
Cơ thể anh không hề chấp nhận pheromone của Enigma, dòng máu của anh đang tự động đào thải và chống trả lại gã một cách quyết liệt.
Đây là điều chưa từng có trong lịch sử Dạ tộc.
Quang Hùng nở một nụ cười yếu ớt, khóe mắt đẫm nước nhìn gã ma cà rồng đang ngỡ ngàng.
Lê Quang Hùng.
Tôi đã nói rồi... tôi không phải là một món hàng dễ nuốt đâu, cậu chủ.
#2.
Lời khiêu khích yếu ớt của Lê Quang Hùng vừa dứt, bầu không khí trong khoang xe limousine liền đông cứng lại như băng.
Đăng Dương nhìn chằm chằm vào giọt máu vàng nhạt lẫn sắc đỏ đang từ từ chảy xuống mu bàn tay mình.
Gã không tức giận ngay lập tức, mà ngược lại, một nụ cười đầy nguy hiểm và vặn vẹo dần nở trên môi gã Enigma trẻ.
Trần Đăng Dương.
Không dễ nuốt sao?
Đăng Dương cúi sát hơn, ngón tay thô bạo miết mạnh vào vết cắn còn rỉ máu trên cổ anh, giọng gã trầm xuống đầy sát khí.
Trần Đăng Dương.
Anh Hùng, anh càng có gai, tôi lại càng muốn nhổ sạch từng chiếc một.
Thuốc nén trong người Quang Hùng lúc này đã hoàn toàn bị đánh tan.
Hương trà cúc thanh khiết, ngào ngạt bung tỏa ra khắp không gian hẹp, nhưng nó không mang dáng vẻ phục tùng, mà giống như một lời tuyên chiến vô hình đầy kiêu hãnh.
Anh cắn chặt môi, dù cơ thể đang run rẩy vì đau đớn nhưng đôi mắt ướt nước vẫn găm thẳng vào gã không chút sợ hãi.
Lịch sử Dạ tộc chưa từng ghi nhận một Omega nào có thể từ chối sự đánh dấu của một Enigma tối cao.
Sự cứng đầu của anh chính là một cái tát thẳng vào bản năng thống trị của gã.
Chiếc xe limousine đột ngột phanh gấp.
Cánh cửa xe mở ra, ánh đèn từ sảnh tòa lâu đài cổ hắt vào, soi rõ gương mặt đang sa sầm của Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Lôi anh ta xuống. Nhốt vào ngục tối phía Đông.
Đăng Dương lạnh lùng ra lệnh cho đám thuộc hạ, gã rút khăn tay lau vệt máu trên da, ánh mắt không rời khỏi cơ thể đang rệu rã của anh.
Trần Đăng Dương.
Để xem cái xương cốt cứng cỏi này của anh chịu đựng được mấy ngày.
Quang Hùng bị ném vào căn phòng giam nằm sâu dưới lòng đất.
Nơi này ẩm ướt, lạnh lẽo, chỉ có một chiếc giường sắt cũ kỹ.
Hai tay anh vẫn bị xích chặt vào tường.
Tác dụng phụ của việc ép đào thải pheromone bắt đầu ập đến.
Toàn thân anh nóng ran như lửa đốt, cổ họng khô khốc.
Anh biết, nếu không có thuốc ức chế thì kỳ phát tình của một Omega lặn sẽ thiêu cháy anh trong vòng vài tiếng nữa.
Tiếng giày da nện xuống nền đá lạnh lẽo vang lên đều đặn.
Gã đã thay một bộ vest đen chỉnh tề, trên tay cầm theo một xi lanh chứa thứ chất lỏng màu xanh bích ảo diệu.
Gã đứng trước mặt anh, từ trên cao nhìn xuống giống như một vị thần cai quản sự sống chết.
Gã xoay nhẹ ống tiêm, giọng nói mập mờ vang lên trong không gian tối tăm.
Trần Đăng Dương.
Đây là chất kích thích tuyến thể liều mạnh.
Trần Đăng Dương.
Anh Hùng, tôi rất tò mò.
Trần Đăng Dương.
Liệu dòng máu phản nghịch của anh, có thể chống lại tôi khi cơ thể anh hoàn toàn cầu xin tôi tiến vào không?
Quang Hùng ngước đầu lên, hô hấp rệu rã.
Nhìn mũi kim nhọn hoắt đang từ từ hạ xuống, tim anh đập liên hồi.
Gã điên này... gã muốn dùng cách tàn nhẫn nhất để bẻ gãy anh.
#3.
Mũi kim nhọn hoắt lạnh ngắt chạm vào vùng da gáy nhạy cảm.
Quang Hùng nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng.
Anh tự hỏi, sự kiêu hãnh của bản thân đáng giá bao nhiêu khi đứng trước một Enigma điên cuồng như Đăng Dương?
Nhưng dòng máu cứng cỏi trong người không cho phép anh cầu xin.
Chất lỏng màu xanh bích từ từ được bơm vào.
Gần như ngay lập tức, một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng, kích nổ tuyến thể Omega vốn đang ngủ yên của Quang Hùng.
Anh không kìm được tiếng hét, hai tay bấu chặt lấy thành giường sắt đến trắng bệch.
Hương trà cúc vốn thanh khiết bỗng chốc trở nên nồng đậm, ngọt lịm đến mức nghẹt thở, mời gọi kẻ săn mồi.
Từng tế bào trong cơ thể anh bắt đầu gào thét, bản năng Omega bị kích thích đến mức tối đa, điên cuồng đòi hỏi pheromone của kẻ đối diện.
Đăng Dương đứng đó, lặng lẽ thưởng thức sự rã rời của con mồi.
Gã rút ống tiêm ra, ném thẳng xuống nền đất lạnh, rồi thong thả ngồi xuống mép giường.
Gã đưa tay vuốt ve gò má đang đỏ bừng vì nhiệt độ cao của Quang Hùng.
Trần Đăng Dương.
Cơ thể anh thành thật hơn cái miệng của anh rồi đấy, anh Hùng.
Đăng Dương khẽ thì thầm, ánh mắt đỏ rực khóa chặt lấy gương mặt đẫm mồ hôi của anh.
Quang Hùng cắn chặt môi đến bật máu để giữ lại chút lý trí cuối cùng.
Anh căm ghét cái bản năng Omega chết tiệt này.
Nó đang bắt anh phải khuất phục trước kẻ vừa giam cầm mình.
Anh nhìn gã, ánh mắt run rẩy nhưng chứa đầy sự phẫn uất.
Lê Quang Hùng.
Cậu… dùng thủ đoạn này… thì có gì đáng tự hào?
Đăng Dương bật cười, một tiếng cười trầm thấp, lạnh lùng tràn ngập căn phòng tối.
Gã bóp cằm anh, ép anh đối diện với sự thật tàn nhẫn.
Trần Đăng Dương.
Ở thế giới này, kẻ mạnh là kẻ định đoạt luật chơi.
Trần Đăng Dương.
Anh lừa dối tôi trước, tôi chỉ đang lấy lại sự công bằng thôi.
Gã ghé sát tai anh, hơi thở mùi rượu Rum nồng nặc vây hãm lấy anh.
Trần Đăng Dương.
Nào, cầu xin tôi đi.
Trần Đăng Dương.
Chỉ cần anh ngoan ngoãn, tôi sẽ cho anh pheromone.
Pheromone rượu Rum của Đăng Dương lúc này như một liều thuốc độc bọc đường, không ngừng dụ dỗ Quang Hùng sa ngã.
Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt, cơ thể nóng ran như muốn nổ tung.
Một giọng nói vô hình trong đầu thúc giục anh hãy buông xuôi, hãy nhào vào lòng gã để chấm dứt cơn đau này.
Nhưng, ngay khi Đăng Dương tưởng như đã hoàn toàn bẻ gãy được ý chí của anh, Quang Hùng bỗng nhiên nghiến răng, dùng hết sức lực chút ít còn lại, nghiêng đầu lao mạnh trán mình vào trán gã.
Cú va chạm bất ngờ khiến Đăng Dương choáng váng, gã vô thức lùi lại một bước.
Quang Hùng ngã xoài ra giường, thở dốc, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt sinh lý vì đau, nhưng nụ cười của anh lại đầy vẻ chế giễu.
Lê Quang Hùng.
Mơ.. Mơ đi.
Gương mặt Đăng Dương lập tức sa sầm xuống.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của gã Enigma chính thức bay biến.
Gã không nói không rằng, thô bạo túm lấy tóc anh giật ngược ra sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần đang run rẩy.
Lần này, gã không dùng răng nanh, mà rút từ trong túi áo ra một chiếc vòng cổ bằng kim loại màu đen, có gắn gai nhọn phía trong.
Trần Đăng Dương.
Được, anh giỏi lắm.
Giọng Đăng Dương khàn đặc, tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
Trần Đăng Dương.
Nếu không thể dùng pheromone khóa chặt anh, tôi sẽ dùng chiếc vòng cấm vệ này để xích anh lại.
Trần Đăng Dương.
Đời này, anh đừng mong bước ra khỏi bóng tối của tôi.
Quang Hùng trợn mắt, cảm giác như một chiếc gông xiềng vừa đóng đinh vào linh hồn mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play