Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

『 Sabo X Ace 』Season.

Chương 𝟏

• Mình viết để thoả mãn trí tưởng tượng của mình và trình văn phong vẫn còn non nớt lắm nên chắc chắn sẽ có sai sót. • Bối cảnh truyện: Hiện đại. • Tất cả nhân vật đều thuộc về tác giả Oda Eiichirō. Có một số nhân vật khác là do mình tự tạo thêm vào truyện. • Nhân vật khá out of character [OOC] • Tất cả nhân vật không hoàn toàn là người Nhật. Cụ thể: – Portgas D. Ace - Người Bồ Đào Nha – Sabo - Người Anh • Bạn không thích cặp đôi này thì mình xin mời bạn rời đi ạ. Không đục thuyền ạ!
| Chương 1 |
Ánh hoàng hôn của vùng Algarve luôn biết cách mê hoặc lòng người. Khi mặt trời lùi dần về phía đường chân trời của Đại Tây Dương, nó dát lên những vách đá vôi màu vàng cam của thị trấn Lagos một thứ ánh sáng lộng lẫy, huy hoàng như vàng ròng nung chảy. Gió từ biển khơi thổi vào mang theo vị mặn chát đặc trưng và cái se lạnh của một buổi chiều tà.
Trên một mỏm đá nhô ra bờ biển, Portgas D. Ace đang ngồi bó gối, đôi mắt đen thẫm lặng lẽ dõi theo những con sóng xô vào bờ cát.
Ở độ tuổi mười bảy, Ace sở hữu một vóc dáng cao lêu nghêu lên đến 1m85. Dù cao lớn là vậy, cơ thể cậu lại thiên về sự săn chắc, dẻo dai của một thiếu niên đang trưởng thành chứ không vạm vỡ. Dưới lớp áo ba lỗ, những múi cơ ẩn hiện vừa vặn theo từng nhịp thở. Mái tóc đen xoăn nhẹ tự nhiên của cậu bị gió biển thổi tung, bờ vai rộng khẽ run lên mỗi khi một cơn gió lạnh lướt qua.
Điều khiến người ta chú ý nhất ở Ace chính là những đốm tàn nhang rải rác trên hai gò má, một nét đặc trưng tinh nghịch trái ngược hoàn toàn với đôi mắt đôi khi sâu thẳm, đượm buồn của cậu. Trên cổ cậu thì luôn luôn có sự xuất hiện của sợi dây chuyền bằng những hạt chuỗi màu đỏ rực rỡ. Ở khuỷu tay trái, cậu đeo một chiếc băng bảo vệ màu cam quen thuộc, một thói quen khó bỏ từ những trận bóng đá đường phố hay những lần leo trèo trên các vách đá cheo leo.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Hôm nay... Cũng chẳng có ai.
Ace lẩm bẩm, một nụ cười khổ nở trên môi. Cậu có một tính cách phóng khoáng, thẳng thắn và luôn hết lòng vì người khác. Thế nhưng, ở cái thị trấn biển nhỏ bé này, bạn bè đồng lứa của cậu đều bận rộn với những dự định riêng, hoặc bận phụ giúp gia đình kinh doanh mùa du lịch. Thường thì, khi mọi người đều bận, Ace sẽ chọn cách một mình ra đây. Biển cả bao la và những rặng núi đá hùng vĩ của Lagos là những người bạn im lặng nhưng trung thành nhất của cậu.
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào một vết bầm tím ẩn sau chiếc băng bảo vệ khuỷu tay màu cam. Cơn đau nhói khiến Ace khẽ nhíu mày.
Vết bầm đó không phải do cậu ngã khi leo đá. Nó là dấu vết của một trận lôi đình tối qua.
Căn nhà của Ace nằm ở một con ngõ dốc lát đá đặc trưng của Bồ Đào Nha, cách bãi biển không xa. Cậu sống cùng người cha nuôi của mình – ông Duarte.
Theo lời Duarte kể, ông là một người đàn ông độc thân, trong một chuyến làm việc dài ngày ở miền Trung Bồ Đào Nha nhiều năm về trước, ông đã nhặt được Ace khi cậu còn là một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong chiếc nôi gỗ. Duarte mang cậu về Lagos, tự tay nuôi nấng.
Về mặt vật chất, gia đình không hề thiếu thốn. Duarte có một công việc ổn định, ông lo cho Ace ăn học đầy đủ, không để cậu phải chịu đói hay thua kém bạn bè trang lứa. Thế nhưng, cuộc sống trong căn nhà ấy chưa bao giờ là một dòng sông êm đềm. Không biết vì áp lực công việc, vì sự cô đơn hay vì một bóng ma tâm lý nào đó trong quá khứ, tính khí của Duarte ngày càng trở nên thất thường và bạo lực.
Ông có thể vừa cười nói ở bàn ăn nhưng ngay giây tiếp theo, chỉ vì Ace lỡ tay làm rơi một chiếc nĩa, Duarte sẽ lập tức nổi giận vô cớ. Những lời mắng chửi cay độc, những cái tát, và thậm chí là những trận đòn roi trút xuống cơ thể của cậu thiếu niên đã trở thành một phần của "cuộc sống bình thường".
Ace luôn im lặng chịu đựng. Cậu biết ơn người đàn ông này đã cho cậu một mái nhà, cho cậu một cuộc đời, nên cậu chọn cách nhẫn nhịn dù trong lòng luôn có một khoảng trống hoác hoài nghi về sự tồn tại của chính mình.
Nhưng trận cãi vã tối qua thì khác. Nó đã chạm vào giới hạn chịu đựng sâu kín nhất trong tâm hồn Ace.
Tối hôm đó, Duarte trở về nhà với nồng nặc mùi rượu bia. Ông ta loạng choạng bước vào phòng khách, nơi Ace đang ngồi ôn bài cho kỳ thi sắp tới. Thấy cậu, đôi mắt vằn tia máu của Duarte bỗng hằn lên sự chán ghét và tức giận tột cùng. Không một lời báo trước, ông ta lao đến hất văng chồng sách vở của cậu xuống sàn.
Duarte
Duarte
Học! Học cái gì? Mày nghĩ mày học giỏi thì mày sẽ thay đổi được cái dòng máu chết tiệt trong người mày sao?!
Duarte gầm lên, bàn tay thô ráp túm lấy cổ áo Ace, nhấc bổng cậu thiếu niên lên.
Ace không phản kháng, cậu chỉ nhìn thẳng vào mắt cha nuôi, giọng khàn khàn:
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cha lại say rồi. Buông con ra.
Duarte
Duarte
Mày dám dùng cái giọng điệu đó với tao?!
Một cú đấm giáng thẳng vào mạn sườn, khiến Ace gập người lại vì đau đớn. Tiếp theo đó là những cái gạt tay thô bạo, đẩy cậu ngã nhào vào cạnh bàn. Ace nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Cậu đã quen với việc này.
Thế nhưng, khi Duarte nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang chịu đựng của Ace, dưới ánh đèn mờ tối của phòng khách, ánh mắt ông ta bỗng nhiên khựng lại. Duarte trố mắt nhìn vào những đốm tàn nhang trên hai gò má của Ace. Trong một khoảnh khắc, dường như ông ta không nhìn thấy Ace, mà đang nhìn thấy một bóng hình nào đó từ quá khứ xa xôi, một người mà ông ta vừa căm ghét, vừa kính sợ, lại vừa không thể nào quên.
Thật ra, Duarte chưa bao giờ nói cho Ace biết một sự thật. Nhiều năm trước, khi còn làm việc ở phía Bắc, ông ta đã từng nghe qua cái tên Portgas D. Rouge. Thậm chí ông ta đã có một lần duy nhất trong đời được nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ ấy. Đó là một người phụ nữ có vẻ đẹp dịu dàng nhưng kiên cường đến lay động lòng người, với mái tóc vàng gợn sóng và những đốm tàn nhang đặc trưng trên gò má. Duarte biết Ace chính là con trai của bà. Và ông ta cũng biết người đàn ông đã ở bên cạnh bà, cha ruột của Ace là ai. Đó là một kẻ mà cả thế giới này vừa ngưỡng mộ vừa khiếp sợ, một người đàn ông tên Gol D. Roger.
Nhìn đứa trẻ mình nuôi nấng mang khuôn mặt của người phụ nữ năm xưa, Duarte bỗng bật cười một cách cay đắng và độc địa. Trong cơn say, ông ta lỡ miệng gầm lên một câu nói như hàng ngàn mũi dao đâm nát trái tim Ace:
Duarte
Duarte
Mày có thể trông giống mẹ mày... nhưng mày không bao giờ như bà ấy! Bà ấy là một người thánh thiện, còn mày chỉ là một tai họa!
Câu nói ấy giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Ace.
Mẹ...
Ace chưa từng biết mẹ mình là ai.
Cậu chỉ biết mình họ Portgas, cái họ duy nhất kết nối cậu với cội nguồn. Duarte chưa bao giờ kể về bà, nhưng hôm nay ông ta lại thừa nhận ông ta biết bà.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cha... Cha nói cái gì?
Ace gượng dậy, giọng cậu run lên, không phải vì đau thể xác mà vì một nỗi xúc động và bàng hoàng tột độ.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Mẹ con... cha biết mẹ con sao?
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Bà ấy là người như thế nào?
Nhưng Duarte sau khi lỡ lời thì lập tức tỉnh rượu một nửa. Ông ta nhận ra mình vừa nói ra điều không nên nói. Khuôn mặt ông ta biến sắc, từ tức giận chuyển sang hoảng hốt, rồi lại trở nên lạnh lùng tàn nhẫn. Ông ta không trả lời câu hỏi của Ace, chỉ thẳng tay ném một chai bia rỗng về phía cậu, mảnh thủy tinh vỡ tan tành dưới chân thiếu niên.
Duarte
Duarte
Cút vào phòng mày đi!
Duarte
Duarte
Đừng bao giờ hỏi tao về người đàn bà đó nữa!
Duarte hét lên rồi quay lưng bỏ đi, để lại Ace đứng chết lặng giữa phòng khách hoang tàn.
❛ 𝑴𝒂̀𝒚 𝒄𝒐́ 𝒕𝒉𝒆̂̉ 𝒕𝒓𝒐̂𝒏𝒈 𝒈𝒊𝒐̂́𝒏𝒈 𝒎𝒆̣ 𝒎𝒂̀𝒚, 𝒏𝒉𝒖̛𝒏𝒈 𝒎𝒂̀𝒚 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒃𝒂̀ 𝒂̂́𝒚. ❜
Lời nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Ace suốt cả đêm qua cho đến tận buổi chiều hôm nay. Nó khiến lồng ngực cậu thắt lại. Hóa ra, mẹ cậu là một người phụ nữ tốt bụng, một người thánh thiện trong mắt người khác. Nhưng câu nói của Duarte lại khẳng định một điều tàn nhẫn: Ace không giống bà. Cậu là một sự thất bại, một tai họa, một đứa trẻ không nên được sinh ra đời.
Nỗi đau đớn ấy, sự phủ nhận ấy từ người cha nuôi đã nuôi nấng cậu mười mấy năm qua, thực sự quá tàn nhẫn đối với một chàng trai mười bảy tuổi.
Trở lại với hiện tại, Ace thở dài một tiếng. Cậu đưa tay lên vuốt những đốm tàn nhang trên má mình.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Mẹ...
Ace thì thầm vào khoảng không vô tận của biển cả.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Bà thực sự là một người tốt sao? Vậy tại sao... tại sao con lại sinh ra trên đời này?
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Con tồn tại để làm gì nếu con chỉ mang lại sự tức giận và đau khổ cho người khác?
Cậu sinh vào ngày 1 tháng 1. Ngày đầu tiên của năm mới, ngày mà cả thế giới đón chào sự khởi đầu mới bằng những nụ cười và pháo hoa. Nhưng đối với Ace, ngày sinh nhật của cậu chưa bao giờ là một ngày vui. Nó chỉ là một cột mốc nhắc nhở cậu rằng cậu đã tồn tại thêm một năm trong sự ghẻ lạnh và cô độc.
Biển Lagos vẫn dịu dàng xô sóng vào chân vách đá. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống với những ánh sao đêm lấp lánh trên bầu trời Bồ Đào Nha. Ace đứng dậy, phủi phủi bụi cát trên chiếc quần. Cậu kéo lại chiếc băng bảo vệ màu cam trên khuỷu tay để che đi vết bầm, chỉnh lại sợi dây chuyền hạt đỏ trên cổ và đi về.
End chương 1.

Chương 𝟐

| Chương 2 |
Cảnh báo: sẽ có nhiều từ ngữ thô bạo...
Thị trấn Lagos khi màn đêm hoàn toàn buông xuống mang một vẻ đẹp khác hẳn ban ngày. Những ánh đèn đường màu vàng ấm áp hắt lên các bức tường sơn trắng, đổ những chiếc bóng dài trên lối đi lát đá mảnh. Tiếng nhạc Fado trầm buồn, da diết vọng ra từ một quán ăn nhỏ trong ngõ hẻm, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào tạo nên một bầu không khí đặc trưng của vùng Algarve.
Thế nhưng, bước chân của Ace khi hướng về nhà lại nặng nề vô cùng. Cậu cố tình đi thật chậm, kéo dài thời gian nhiều nhất có thể. Cậu không muốn đối mặt với không gian ngột ngạt trong căn nhà ấy, không muốn đối mặt với ông Duarte.
Để giết thời gian, Ace rẽ vào một sân bóng rổ công cộng nằm sát bờ biển. Đây là nơi tụ tập quen thuộc của những đứa trẻ nghèo trong thị trấn sau giờ học.
Malik
Malik
Này, Ace! Vào làm vài hiệp không bạn hiền?
Một giọng nói trầm ấm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Đó là Malik, một cậu thiếu niên da màu cao lớn bằng tuổi Ace. Gia đình Malik là người nhập cư gốc Angola, chuyển đến Lagos từ khi cậu ta còn nhỏ. Malik có làn da màu nâu, nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi và một trái tim ấm áp, phóng khoáng chẳng kém gì Ace. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, Malik phải nghỉ học sớm để phụ cha mẹ làm việc tại các xưởng đóng tàu và bốc vác ở cảng biển.
Mặc dù cả hai đều bận rộn và ít có thời gian gặp gỡ, nhưng mỗi khi chạm mặt ở sân bóng này, họ lại như những người anh em chí cốt. Tính cách thẳng thắn, tốt bụng của Ace khiến cậu rất được lòng những người thuộc tầng lớp lao động như Malik.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Được chứ! Xem hôm nay cậu có cản nổi cú úp rổ của tôi không!
Ace nhoẻn miệng cười, quên bẵng đi nỗi buồn phiền lúc chiều.
Trong suốt một tiếng đồng hồ sau đó, tiếng giày thể thao ma sát trên nền xi măng, tiếng bóng đập và tiếng cười sảng khoái của hai chàng trai trẻ vang động một góc sân. Họ chuyền bóng cho nhau, tranh cướp, rồi lại đập tay nhau đầy phấn khích sau mỗi pha ghi điểm đẹp mắt.
Trận đấu kết thúc khi cả hai đều mệt lử. Họ ngồi bệt xuống rìa sân, ngửa cổ uống những ngụm nước mát lạnh.
Malik
Malik
Cậu dạo này gầy đi đấy, Ace.
Malik lnhìn bờ vai của bạn mình, rồi ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc băng bảo vệ khuỷu tay màu cam trên tay trái của Ace.
Malik
Malik
Vết thương cũ lại đau à?
Malik
Malik
Sao lúc nào cũng đeo nó thế?
Ace khẽ giật mình, cậu vô thức lấy tay che lại chiếc băng bảo vệ, cười xòa:
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
À, không có gì.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Tại tớ lười tháo ra thôi. Cậu biết tớ hay leo trèo mà.
Malik nhìn Ace với ánh mắt đầy ẩn ý. Cậu ta thừa biết hoàn cảnh của Ace, biết ông cha nuôi Duarte là người thế nào, nhưng vì tôn trọng sự tự tôn của bạn, Malik không bao giờ gặng hỏi sâu. Cậu chỉ vỗ mạnh vào vai Ace một cái:
Malik
Malik
Có chuyện gì thì cứ bảo tớ một tiếng. Đừng có lúc nào cũng ôm một mình, nghe chưa ông bạn?
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Biết rồi, biết rồi!
Ace bật cười.
Hai người đứng dậy, ôm vai bá cổ nhau bước ra khỏi sân bóng. Malik tiễn Ace một đoạn đến đầu con ngõ dốc dẫn về nhà cậu. Dưới ánh đèn đường, hình bóng một chàng trai da sáng cao lêu nghêu và một chàng trai da màu lực lưỡng đứng cười đùa.
Họ không hề biết rằng, từ phía cửa sổ của căn nhà trên đỉnh dốc, có một đôi mắt tràn đầy sự khinh bỉ và tức giận đang dõi theo từng cử động của họ.
Ngay khi Ace vừa đẩy cửa bước vào nhà, một bầu không khí lạnh lẽo và nồng nặc mùi thuốc lá ập vào mặt cậu. Phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng hiu hắt từ chiếc ti vi.
Duarte đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Trên bàn là một gạt tàn đầy ắp đầu thuốc và vài vỏ lon bia rỗng. Nghe tiếng động, ông ta không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm đục, lạnh thấu xương vang lên:
Duarte
Duarte
Mày vừa đi đâu về?
Ace khẽ thở dài, cậu tháo đôi giày thể thao để gọn vào góc, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể:
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Con vừa đi chơi bóng rổ ở sân gần biển về.
Chát!
Một tiếng động chói tai vang lên khi Duarte đứng bật dậy, thẳng tay ném chiếc điều khiển ti vi vào bức tường ngay cạnh đầu Ace. Chiếc điều khiển vỡ tan, những viên pin văng ra dưới chân cậu. Ace đứng sững lại, đôi mắt đen nhìn thẳng vào người cha nuôi đang run lên vì giận dữ.
Duarte
Duarte
Đi chơi bóng rổ? Hay là đi làm bạn với cái thứ rác rưởi da màu ở ngoài cảng?!
Duarte bước đến, khuôn mặt ông ta vặn vẹo. Đôi mắt ông ta hằn lên sự kinh tởm tột cùng.
Duarte
Duarte
Tao đã đứng ở cửa sổ và nhìn thấy hết rồi!
Duarte
Duarte
Portgas D. Ace, tao nuôi mày khôn lớn, cho mày ăn học ở những ngôi trường tử tế, không phải để mày ra đường ôm vai bá cổ với cái loại hạ đẳng đó!
Một cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng Ace. Cậu có thể chịu đựng Duarte mắng chửi mình, có thể chịu đựng những trận đòn vô cớ, nhưng cậu không thể chịu đựng được việc ông ta xúc phạm bạn bè mình, xúc phạm một con người tử tế chỉ vì màu da của họ.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cậu ấy không phải là rác rưởi!
Ace gầm lên, giọng cậu có chút run rẩy.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cậu ấy là bạn con! Cậu ấy làm việc chăm chỉ và tử tế hơn nhiều so với...
Duarte
Duarte
Câm mồm!
Cú tát mạnh đến mức khiến khóe môi Ace rách ra, một dòng máu tươi rỉ xuống cằm. Sự chênh lệch chiều cao khiến Duarte phải ngước lên, nhưng cái uy quyền bạo lực của một người cha nuôi vẫn đè nặng lên cậu thiếu niên mười bảy tuổi. Ông ta chỉ tay vào mặt Ace và nói lớn:
Duarte
Duarte
Mày dám cãi tao vì một thằng da màu nhập cư sao?! Mày có biết mày đang mang cái họ gì trên người không? Dù tao không ưa gì cái dòng máu của mày, nhưng ít ra mày cũng là người có làn da sáng! Mày là người Bồ Đào Nha! Tại sao mày lại tự hạ thấp bản thân mình để chơi với cái lũ tầng lớp đáy xã hội đó? Chúng nó chỉ là lũ bốc vác, lũ ăn bám!
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Màu da thì có gì khác biệt chứ?!
Ace lau đi vệt máu trên môi.
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cậu ấy tốt với con hơn bất cứ ai! Cậu ấy chưa bao giờ đánh con, chưa bao giờ mắng chửi con vô cớ! Tại sao cha lại phân biệt đối xử với người khác một cách mù quáng như vậy?!
Duarte như bị chạm vào lòng tự ái. Ông ta cười gằn, một nụ cười đầy sự khinh miệt và độc đoán:
Duarte
Duarte
Mù quáng?
Duarte
Duarte
Mày thì biết cái gì về thế giới này, thằng nhóc ranh?
Duarte
Duarte
Thế giới này vận hành theo đẳng cấp và tầng lớp, nghe rõ chưa! Không chỉ có lũ da màu ngoài kia, mà kể cả những người thuộc giới quý tộc, những kẻ ở tầng lớp trên, những kẻ giàu có ngồi trong những biệt thự sang trọng kia kìa...
Duarte
Duarte
Mày cũng không được phép bén mảng đến gần họ!
Duarte lao đến, túm chặt lấy chuỗi hạt hạt đỏ trên cổ Ace, giật mạnh khiến những hạt chuỗi siết vào da cổ cậu đỏ ửng. Ông ta gầm gừ sát mặt cậu:
Duarte
Duarte
Mày nghĩ mày là ai? Một đứa trẻ mồ côi được nhặt về từ đống rác!
Duarte
Duarte
Mày nghĩ nếu mày chơi với lũ nhà giàu, tụi nó sẽ coi mày là bạn sao? Không! Tụi nó chỉ coi mày như một con chó hoang, một trò tiêu khiển không hơn không kém!
Duarte
Duarte
Còn nếu mày chơi với lũ hạ đẳng kia, mày sẽ tự kéo mình xuống vũng bùn cùng với chúng nó!
Duarte
Duarte
Nghe cho kỹ đây, Ace: Thân phận của mày là ở giữa. Mày không thuộc về thế giới thượng lưu, và mày càng không được phép tự bôi tro trát trấu vào mặt tao bằng cách kết bạn với lũ da màu hay lũ nghèo hèn đó!
Nói rồi, Duarte thô bạo đẩy Ace ngã nhào xuống sàn nhà đầy mảnh vỡ thủy tinh và pin nhựa.
Ace chống tay xuống sàn, những mảnh vỡ nhỏ đâm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng nỗi đau đó chẳng là gì so với sự ghê tởm và rạn nứt đang diễn ra trong tâm hồn cậu. Cậu ngước nhìn người cha nuôi, người đàn ông đã cho cậu cuộc sống này nhưng cũng chính là người đang bóp nghẹt mọi định nghĩa về tình người và sự tự do của cậu.
Duarte quay lưng đi về phía phòng ngủ, trước khi đóng sầm cửa lại, ông ta còn bỏ lại một câu cảnh cáo lạnh lùng:
Duarte
Duarte
Từ ngày mai, nếu tao còn thấy mày đi chung với thằng nhóc đó, hoặc bất kỳ đứa nào không cùng đẳng cấp với mày, tao sẽ bẻ gãy chân mày. Nhớ lấy lời tao!
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, trả lại cho phòng khách sự im lặng đến đáng sợ.
Ace ngồi một mình trên sàn nhà lạnh ngắt. Cậu nhìn vết máu trên tay mình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng mặt biển Lagos bao la. Biển cả ngoài kia không có ranh giới, không có sự phân biệt giàu nghèo, không có sự kỳ thị màu da. Tại sao con người lại tự tạo ra những xiềng xích để trói buộc lẫn nhau?
End chương 2.

Chương 𝟑

| Chương 3 |
Thời gian trôi đi tựa như những con sóng ngầm, âm thầm nhưng chưa bao giờ ngừng biến động. Một năm sau cái đêm giông bão ấy, Ace đã chạm ngưỡng mười tám tuổi. Cậu tốt nghiệp trung học phổ thông với một tấm bằng loại tốt, kết quả của những đêm dài thức trắng bên bàn học dưới ánh đèn mờ, cố dìm đi tiếng chửi rủa của Duarte bằng những dòng công thức và từ vựng tiếng nước ngoài.
Từ khi còn là một đứa trẻ mồ côi lêu nghêu chạy dọc các bãi biển của Lagos, Ace đã ấp ủ một ước mơ cháy bỏng: được đặt chân đến Đức.
Đối với cậu nhóc Ace ngày ấy, nước Đức xa xôi qua những trang sách cũ và những bộ phim tài liệu hiện lên như một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đó là nơi có những thành phố cổ kính đan xen nét hiện đại, nơi có sự kỷ luật, thực tế và trên hết, đó là một chân trời hoàn toàn mới, đủ xa để cậu thoát khỏi cái bóng nghẹt thở của người cha nuôi, thoát khỏi những ranh giới vô hình mà ông Duarte đã vạch ra tại thị trấn ở Bồ Đào Nha này. Cậu muốn chứng minh cho ông Duarte thấy, và cũng là để tự trả lời cho câu hỏi của chính mình: Cậu tồn tại trên đời này không phải để làm một tai hoạ.
Và Ace đã làm được. Bằng sự nỗ lực đến kiệt cùng, cậu đã xuất sắc giành được một suất học bổng toàn phần để đi du học Đức.
Ngày nhận được lá thư thông báo chính thức gửi từ trường đại học bên Đức, Ace đứng lặng người trước bưu điện thị trấn. Gió biển hôm đó thổi rất mạnh, làm mái tóc đen xoăn nhẹ của cậu rối bời. Cậu siết chặt tờ giấy trong tay, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, nhưng hốc mắt lại đỏ hoe. Sợi dây chuyền hạt đỏ trên cổ như cũng rung lên theo từng nhịp đập thổn thức trong lồng ngực. Cậu chạy một mạch ra vách đá Lagos quen thuộc, hét thật to vào khoảng không bao la của đại dương để trút bỏ gánh nặng đè nén suốt mười tám năm qua.
Cậu sắp được tự do rồi.
Thế nhưng, hiện thực luôn biết cách kéo Ace trở lại.
Khi cậu mang tờ giấy thông báo học bổng về nhà, đặt lên bàn ăn trước mặt Duarte, người đàn ông ấy chỉ liếc nhìn qua với đôi mắt vô hồn. Ông ta không chúc mừng, không mỉm cười, chỉ im lặng rít một hơi thuốc dài rồi ho sù sụ.
Hai ngày sau, Duarte ném lên giường của Ace một cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng và một xấp tiền Euro được bọc cẩn thận.
Duarte
Duarte
Học bổng của mày chắc gì đã đủ chi phí sinh hoạt ở cái xứ đắt đỏ đó.
Duarte đứng tựa vào thành cửa, giọng nói vẫn mang nét cộc cằn, thô lỗ quen thuộc.
Duarte
Duarte
Cầm lấy mà lo liệu. Đừng để sang bên đó rồi làm nhục nhã cái mặt tao, hay lại đi ngửa tay xin tiền lũ người nước ngoài.
Ace sững sờ nhìn xấp tiền rồi nhìn người cha nuôi. Cậu biết số tiền này không nhỏ, nó là mồ hôi công sức tích lũy từ công việc và kinh doanh của Duarte suốt nhiều năm qua. Thật không ngờ, người đàn ông suốt ngày đánh đập, sỉ vả cậu, kẻ luôn miệng coi cậu là một đứa trẻ nhặt từ đống rác, lại sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền lớn để hỗ trợ cậu đi du học.
Trong một khoảnh khắc, Ace cảm thấy một dòng nước ấm áp len lỏi vào tim. Cậu mím môi, ngước đôi mắt đen láy lên, khẽ gọi:
Portgas D. Ace
Portgas D. Ace
Cha...
Nhưng Duarte ngay lập tức dập tắt chút hy vọng vừa nhen nhóm ấy. Ông ta gằn giọng, ánh mắt lộ rõ sự chán ghét:
Duarte
Duarte
Mày đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đó!
Duarte
Duarte
Tao cho mày tiền không phải vì tao thương hại hay tự hào gì mày.
Duarte
Duarte
Tao chỉ muốn mày biến khuất mắt tao càng sớm càng tốt.
Duarte
Duarte
Cái bản tính tự cao tự đại, thích làm anh hùng đường phố của mày... sang bên Đức người ta không coi ra gì đâu.
Duarte
Duarte
Loại người như mày, có đi đến tận cùng thế giới thì cũng chỉ là một kẻ lạc loài, không ai cần đến thôi!
Rầm!
Cánh cửa lại đóng sầm trước mặt Ace.
Đêm cuối cùng trước chuyến bay sang Đức, Ace ngồi một mình trong căn phòng trống trải, xung quanh là chiếc vali hành lý đã được xếp gọn gàng.
Lời mắng nhiếc của Duarte hồi chiều vẫn như còn văng vẳng bên tai.
Ace cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Cậu cảm thấy vô cùng rối bời và đau lòng. Cậu không biết mình nên oán hận hay nên biết ơn người đàn ông ở phòng bên cạnh. Duarte đã nuôi cậu khôn lớn, đã cho cậu ăn học, và giờ là cho cậu tiền để thực hiện ước mơ. Thế nhưng, cái giá phải trả cho những điều đó là quá đắt. Ông ta đã để lại trong lòng cậu thiếu niên những vết thương tâm lý quá lớn, những vết sẹo vô hình mà có lẽ cả đời này cũng không thể lành lặn.
Mỗi lời lăng mạ, mỗi trận đòn roi, và cả sự phủ nhận về sự tồn tại của cậu từ người cha nuôi đã xây nên một bức tường tự ti vô hình trong lòng Ace. Cậu luôn tự hỏi, liệu mình có thực sự xứng đáng được yêu thương? Liệu bản thân cậu có phải là một sai lầm?
Cạch.
Ace bước ra ban công nhỏ của căn phòng, nhìn về phía thị trấn Lagos đang chìm trong giấc ngủ. Biển đêm đen thẫm, chỉ có những ánh đèn hải đăng xa xa nhấp nháy định hướng cho những con tàu ngoài khơi xa.
Cậu đưa tay lên chạm vào những hạt chuỗi đỏ trên cổ, cảm nhận hơi lạnh của gió đêm phương Nam lần cuối. Ngày mai, cậu sẽ bay đến một đất nước mới, một cuộc sống mới không có Duarte, không có những bữa cơm ngạt thở hay những trận bạo lực vô cớ.
End chương 3.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play