Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] | Một Tuần Trợ Lí, Một Đời Khắc Ghi.

Chapter 1: Tiếng Gọi Lúc Trưa.

Tác giả Mei
Tác giả Mei
Xin chào mấy cậu đến với fic thứ hai của Mei nhaaaa.
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Nếu có sai sót Mei xin nhận lỗi và sửa ạ, để có thể mang đến trải nghiệm tốt dành cho các cậu.
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Cảm ơn các cậu rất nhiềuu
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Giới thiệu trước khi vào nhe.
__________
Cậu, em - Hoàng Đức Duy 24 tuổi, một chàng trai vừa tốt nghiệp đại học, có tính cách khá đặc biệt và chưa có việc làm.
Nói cậu hướng nội cũng đúng, mà nói hướng ngoại cũng chẳng sai.
Bình thường ở nhà thì lười biếng tới mức có thể nằm lì trên giường cả ngày, không thích ra ngoài, không thích nơi quá đông người, gặp người lạ còn hơi ngại ngùng.
Thế nhưng khi đã quen thân, Đức Duy lại hoạt bát, nói nhiều và vô cùng hài hước.
Khi thích một việc gì đó, Đức Duy sẽ cực kỳ chăm chỉ.
Khi bị ép vào hoàn cảnh bắt buộc phải làm, cậu cũng nghiêm túc và có trách nhiệm hơn nhiều người nghĩ.
Chỉ tiếc là phần lớn thời gian, cậu chẳng có hứng thú với bất kỳ điều gì.
Ngoài ba thứ.
Chơi game, ăn uống, và ngủ.
Đó gần như là toàn bộ cuộc sống của cậu suốt nhiều năm qua.
Trong khi đó, anh trai của cậu lại hoàn toàn trái ngược.
Nguyễn Trường Sinh 32 tuổi.
Là một nghệ sĩ nổi tiếng được rất nhiều người biết đến.
Anh sở hữu giọng hát tốt, khả năng diễn xuất ổn định, tính cách siêng năng, chăm chỉ và đặc biệt có đầu óc suy luận rất nhanh.
Chính vì vậy, dù hoạt động nghệ thuật đã nhiều năm nhưng anh vẫn giữ được vị trí vững chắc trong lòng khán giả.
Tuy nhiên, có một chuyện mà rất ít người biết.
Song Luân có một người em trai.
Thậm chí rất ít đồng nghiệp thân thiết biết đến sự tồn tại của cậu.
Một phần vì Duy không cho anh nói.
Và phần còn lại là vì giới giải trí vốn không đơn giản.
__________
Mười một giờ trưa.
Ánh nắng bên ngoài đã chiếu xuyên qua khe rèm từ lúc nào.
Cả căn nhà yên tĩnh đến lạ.
Trường Sinh vừa kết thúc lịch trình buổi sáng.
Tiện đường ghé về nhà lấy ít đồ.
Vừa bước vào phòng khách, anh liếc nhìn lên tầng hai.
Cửa phòng Đức Duy vẫn đóng kín.
Anh nhíu mày.
Từ tối hôm qua tới giờ chẳng thấy thằng em ló mặt ra ngoài.
Bình thường dù có lười tới đâu cũng phải xuống kiếm đồ ăn vài lần.
Hôm nay lại yên ắng bất thường.
Nghĩ vậy, Song Luân đi thẳng lên lầu
Đứng trước cửa phòng một lúc, anh gõ cửa.
Cốc cốc
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Duy ơi.
Không có tiếng trả lời, anh gõ thêm lần nữa, vẫn im lặng.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đức Duy.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
" Thằng này.. "
Trường Sinh hít một hơi.
Rồi..
RẦM.
Sinh đá cửa bước vào.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Hoàng Đức Duy mày có-
Sinh đứng khựng lại.
Trên chiếc giường lớn giữa phòng.
Duy đang cuộn tròn trong chăn, nằm ngủ ngon lành.
Bên cạnh đầu giường là một đống bánh kẹo chất cao như núi.
Máy tính vẫn mở, loa phát nhạc nho nhỏ.
Tai nghe nằm lăn lóc trên bàn.
Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là.. Phòng rất sạch sẽ.
Không có quần áo vứt lung tung, không có rác.
Không có cảnh tượng hỗn loạn.
Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng.
Chỉ có chủ nhân của căn phòng là hơi lười thôi.
Trường Sinh tiến tới cạnh giường.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Duy ơi.
Em ngủ.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đức Duy.
Ngủ tiếp.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Hoàng Đức Duy.
Vẫn ngủ.
Trường Sinh bắt đầu dùng mọi cách, nhưng không được.
Cuối cùng anh cúi xuống, nắm hai vai em trai lắc mạnh.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Mày dậy cho anh coi thằng này!
Đức Duy giật mình, bật dậy ngay lập tức.
Mái tóc rối tung, đôi mắt còn chưa mở nổi.
Ngơ ngác nhìn quanh, mất vài giây mới nhận ra người trước mặt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa anh?
Sinh gật đầu.
Đức Duy im lặng, rồi cầm cái gối bên cạnh, ném thẳng vào mặt anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì vậy trời.
May mà Sinh đỡ được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho em ngủ thêm chút đi.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Mày ngủ từ tối qua rồi em.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đi đánh răng rửa mặt mau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em buồn ngủ lắm.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Mau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không mà..
Trường Sinh nhìn em trai mình, mỉm cười hiền hậu.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Hay để anh khóa thẻ mày?
Đức Duy lập tức ngồi bật dậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đi liền.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Giỏi.
Song Luân hài lòng đi xuống dưới nhà trước.
Còn Đức Duy..
Ba mươi phút sau mới lết xuống.
__________
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Dài rồii
End chap 1♡

Chapter 2: Một Tuần Thử Việc

__________
Đầu tóc vẫn hơi rối, áo thun rộng thùng thình.
Mặt ngái ngủ, đi như cái xác không hồn.
Vừa xuống tới phòng khách đã ngồi phịch xuống ghế sofa.
Đôi mắt lim dim.
Trông như có thể ngủ tiếp bất cứ lúc nào.
Song Luân nhìn em trai, rót ly nước đưa qua.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Uống đi.
Đức Duy nhận lấy, nhấp một ngụm.
Song Luân dựa lưng vào ghế, bắt đầu vào vấn đề.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh muốn em đi làm.
Duy đang buồn ngủ, nghe xong lập tức tỉnh như chưa từng ngủ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Bên anh thiếu người.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đang tuyển trợ lí.
Đức Duy đứng hình, mất gần mười giây mới tiêu hóa được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nghe anh nói đã.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nào Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không được.
Song Luân thở dài.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Cho anh một lý do.
Đức Duy cụp mắt xuống, không trả lời.
Cậu có rất nhiều lý do.
Đông người.
Áp lực.
Mệt mỏi.
Nhưng quan trọng nhất.. Cậu không hợp với môi trường nơi đây.
Song Luân nhìn em trai, khẽ dịu giọng.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Em cứ ở nhà mãi cũng không được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được mà.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Không được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nói được.
Hai anh em bắt đầu cãi nhau.
Mười phút, mười lăm phút.
Hai mươi phút.
Cuối cùng Song Luân hơi mất kiên nhẫn.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Má.. Em bướng không?
Giọng anh cao hơn thường ngày.
Làm cậu giật mình, lập tức ngậm miệng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nạt em..
Môi bĩu ra.
Mắt hơi rưng.
Nhìn thấy biểu cảm đó, Trường Sinh lại mềm lòng.
Anh xoa xoa thái dương, giọng dịu xuống.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh xin lỗi..
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh chỉ muốn em đi làm thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chịu đâu, em lười lắm.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đi làm, có hai mà.
Trường Sinh vẫn kiên quyết.
Cuối cùng, Đức Duy lấy điện thoại.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Em làm gì đấy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gọi cha mẹ.
Sinh bật cười.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nhiêu tuổi rồi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai mươi tư.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Vậy mà còn méc cha mẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kệ em.
Dù sao mình cũng là con út.
Cậu tin chắc lần này mình sẽ được bênh như những lần trước.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, Đức Duy lập tức bắt đầu khóc lóc.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
📞: Gì đấy.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
📞: Lại phá cái gì nữa sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Ơ kìa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Con ngoan mà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Hai kêu con đi làm kìa mẹ.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
Phương Ánh | Mẹ Duy.
📞: Nghe lời hai đi con.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Ơ..
Cậu bắt đầu chuyển đối tượng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Bố ơi, bố ơi.
Trường Đức | Bố Duy
Trường Đức | Bố Duy
📞: Nín, bố đang xem đá bóng.
Tút.. Tút.. Tút..
Bên kia đã tắt cuộc gọi.
Cậu thất vọng ngồi phịch xuống ghế, Trường Sinh cố nhịn cười.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Kết quả sao?
Đức Duy nhìn anh, ánh mắt đầy đau khổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cha mẹ đứng về phe anh.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con út hết được yêu thương rồi.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em bị bỏ rơi trong chính căn nhà của mình.
Trường Sinh cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Sau một hồi, anh cậu mới đưa ra đề nghị.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Hay vậy đi.
Đức Duy ngẩng đầu.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Một tháng bốn mươi triệu.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Làm thử một tuần trước.
Đôi mắt Đức Duy sáng rực.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
* Nạp game thì hết bài. *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật ạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không nuốt lời?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Không.
Đức Duy lập tức ngồi thẳng dậy.
Tinh thần hồi phục một trăm phần trăm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được!!
Trường Sinh nhướng mày.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nhanh vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có tiền mà !!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có điều kiện.
Song Luân nhắm mắt.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh mày biết ngay mà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu em làm trên một tháng thì..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải bao em trà sữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Skin game mới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Với một tai nghe.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và—
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
ĐỨC DUY.
Cuối cùng, Song Luân vẫn phải chấp nhận.
Còn Đức Duy hí hửng chạy về phòng, vừa chạy vừa hét.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
CẢM ƠN HAI !!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
HAI TUYỆT VỜI NHẤT.
Để lại Song Luân ngồi giữa phòng khách.
Bắt đầu tự hỏi liệu việc kéo em trai mình vào làm trợ lí có phải quyết định đúng đắn hay không.
Lí do cậu đồng ý bởi vì cậu cũng không muốn sống bằng tiền Sinh nữa.
Cậu muốn tự lập xem như nào.
__________
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Lưu ý là đi làm trợ lí cho Sinh nha mí cậu =))))
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Chưa xuất hiện ai đó đâuu
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Còn phải vài chap nựa.
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Bai bai
End chap 2♡

Chapter 3: Tám Tháng

__________
Một tuần sau, Song Luân bắt đầu hối hận.
Hối hận vì đã tin tưởng em trai mình.
Hối hận vì nghĩ rằng chỉ cần kéo Đức Duy ra khỏi nhà là mọi chuyện sẽ ổn hơn.
Và hối hận nhất là đã đánh giá quá cao năng lực sống sót của cậu trong môi trường làm việc.
Một tuần.
Nhưng Song Luân đã muốn tăng huyết áp không biết bao nhiêu lần.
_
Ngày đầu tiên, Đức Duy gửi nhầm file vào group gia đình.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
File anh kêu em gửi đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa em gửi rồi mà.
Duy mở điện thoại lên.
Ai ngờ lại gửi nhầm qua group gia đình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết.. Em gửi nhầm..
Anh nhìn em cười khổ.
_
Ngày thứ hai, quên lịch trình.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Lịch trình hôm nay đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Đừng nói là em quên rồi nha.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy em không nói nữa.
Anh bất lực không thể nói gì.
_
Ngày tiếp theo, đi lạc.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
📞: Mày đâu rồi em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Dạ em đang mua nước.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
📞: Ở đâu?
Duy nhìn xung quanh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Hình như.. Em lạc rồi..
Trường Sinh trợn mắt.
_
Ngày thứ năm, làm mất thẻ ra vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📞: Anh ơi.. Em làm mất thẻ ra vào rồi, giờ sao ạ..
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
📞: Chịu em.
Trường Sinh tắt máy, vẫn phải đi xuống đưa em vào.
_
Vài ngày trôi qua, Sinh cảm thấy mình già đi vài tuổi.
Anh Sinh nhìn đứa em trai đang ngồi ôm ly trà sữa.
Hay là.. Cho nó qua công ty khác làm đi?
Trong đầu bắt đầu xuất hiện một suy nghĩ.
Ít nhất sẽ tập trung hơn.
Nghĩ là làm.
Hôm đó, anh gọi Đức Duy vào phòng.
Đức Duy vừa bước vào đã thấy hơi lạnh sống lưng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh gọi em ạ.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh đang tính cho em qua công ty khác.
Duy khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Qua công ty khác làm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là.. Là..
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Qua làm trợ lí cho người khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao..
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Để em tập trung hơn.
Duy bĩu môi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em làm tệ vậy sao?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ anh !!
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh đùa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không vui..
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nhưng em làm chưa giỏi là thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết ngay mà..
Căn phòng yên lặng vài giây, Sinh mới nghiêm túc hơn.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh quen tính em nên anh bỏ qua được.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nhưng người khác không quen.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Và ra ngoài làm việc, không ai chiều em như anh.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Em cứ ở cạnh anh mãi, em sẽ không lớn lên được.
Nghe tới đây, Đức Duy bắt đầu thấy hơi lo.
Thật ra một tuần ra cũng mệt.
Nhưng.. Cậu cũng quen mọi người rồi.
Quen lịch trình rồi, quen cuộc sống mới rồi.
Nếu qua môi trường khác..
Có chút hoảng.
Trường Sinh thở dài, tiếp tục.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Em có biết vì sao anh cho em vào làm không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Vì anh thấy em có thể làm được.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Em còn có thể làm tốt hơn mong đợi cơ.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nhưng em không làm.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Vì em đang dựa vào việc anh là anh trai em.
Duy ngẩn người, anh Sinh hiếm khi nói thẳng như vậy.
Duy cúi đầu, nhỏ giọng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em thích làm với anh..
Câu nói làm Song Luân hơi khựng lại.
Một lúc sau mới cười.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao anh còn cho em đi?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Vì anh muốn sau này em quay lại đây.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Với phiên bản tốt hơn.
Duy chớp mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quay lại?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ừm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có thể quay lại đây?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ừm.
Hai mắt cậu sáng lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bao lâu ạ?
Song Luân giơ lên tám ngón tay.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nếu em làm được tám tháng, anh cho em về lại làm với anh.
Duy ngồi suy nghĩ.
Tám tháng, dài thật.
Song Luân chống cằm.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Thêm nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nếu hoàn thành tốt.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Anh mua skin mới.
Đôi mắt Duy lập tức sáng rực.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhiêu ạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Muốn bao nhiêu, mua bấy nhiêu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật ạ?
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Thật.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Với lại.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Muốn mua cái gì, anh mua hết.
Duy bắt đầu lung lay.
Song Luân biết ngay, con cá đã cắn câu.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Cuối cùng.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Thưởng thêm mười triệu.
Duy đứng bật dậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đi !!
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Mới nãy ai nói không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không biết.
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Nguyễn Trường Sinh | Song Luân
Ai mới nói thích làm việc với anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ nhầm rồi.
Trường Sinh ôm trán, bất lực nhìn đứa em trai.
Đúng là Hoàng Đức Duy.
Bao nhiêu lời tâm sự, bao nhiêu bài học trưởng thành..
Cũng không bằng một câu.
"Thưởng thêm mười triệu."
__________
Tác giả Mei
Tác giả Mei
Bắt đầu định mệnh từ ni nè =))))
End chap 3♡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play