Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[7 Chòm Sao _ Đam Mỹ Kinh Dị] Thất Tinh Trấn Hồn Lục

[CHƯƠNG 01 : DỊ ÁN 001 _ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG _ VỊ KHÁCH ĐẾN TỪ LÀNG VỌNG HÀ]

♥︎ CHƯƠNG 01 _ DỊ ÁN 001 ♥︎
♥︎ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG ♥︎
♥︎ VỊ KHÁCH ĐẾN TỪ LÀNG VỌNG HÀ ♥︎
♥︎ MÀN MỞ ĐẦU ♥︎
╔══╗....<💖 ╚╗╔╝..('\../') ╔╝╚╗..( •.• ) ╚══╝..(,,)(,,) .<💖 ╔╗╔═╦╦╦═╗ ╔╗╔╗ ║╚╣║║║║╩╣ ║╚╝║ ╚═╩═╩═╩═╝ ╚══╝ @FacemojiKeyboard
Mây trắng lững lờ trôi ngang lưng núi. Sáng sớm nơi đỉnh Thanh Vân vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Tiếng chuông gió khẽ va vào mái hiên gỗ, phát ra từng âm thanh thanh thúy, hòa cùng tiếng lá trúc xào xạc dưới làn gió đầu hạ. Võ quán cổ nằm khuất giữa rừng già, quanh năm tách biệt với phố thị. Người bình thường dù có đi ngang chân núi cũng hiếm khi tìm được con đường dẫn lên nơi này. Không phải vì đường quá khó đi. Mà bởi... Người không có duyên thì chẳng thể tìm thấy. Giữa sân luyện võ, một bóng người mặc võ phục màu đen đang chậm rãi thu kiếm
❤️‍🔥 _ _ _ _ Lưỡi kiếm vừa tra vào vỏ, toàn bộ động tác đều gọn gàng, dứt khoát, không thừa một phần lực. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] ngẩng đầu nhìn bầu trời phủ đầy mây xám, ánh mắt đen sâu thẳm như mặt hồ mùa đông, bình tĩnh đến mức khó ai đoán được suy nghĩ trong lòng chàng
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Còn mười phút.
Giọng hắn không lớn. Nhưng vừa dứt lời, một tiếng kêu ai oán đã vọng ra từ gian bếp phía sau.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Lão Đại, anh bảo mười phút nữa ăn sáng, nhưng Tư Mệnh, anh ấy sắp đốt luôn cái bếp rồi!
Hạ Thuần Hy ôm một rổ rau xanh chạy vội ra sân, mái tóc đỏ bị gió thổi rối tung, đôi mắt hổ phách sáng rực vì bất lực. Ngay sau lưng cậu là một tiếng "Ầm!" Khói trắng cuồn cuộn bốc lên khỏi gian bếp. Nam Cung Tư Mệnh mặt mũi lấm lem tro bụi, một tay cầm cái chảo cháy đen, một tay cầm chiếc muôi gỗ gãy làm đôi.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Lão tử chỉ định chiên quả trứng!
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Anh gọi cái đó là chiên?
Hạ Thuần Hy trợn mắt.
Bất mãn.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Anh vừa đổ nửa chai dầu, rồi ném cả quả trứng còn nguyên vỏ vào chảo!
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Thì...
Nam Cung Tư Mệnh gãi đầu.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Anh tưởng vỏ cũng có thể ăn được
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
...
❤️‍🔥 _ _ Khoảng sân lập tức chìm vào im lặng. Ngay cả Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] cũng khẽ day trán. Đúng lúc ấy, từ hành lang gỗ, Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] ung dung bước tới. Hắn vẫn mang nụ cười ôn hòa như mọi ngày, tay cầm chén trà còn bốc khói, ung dung đến mức giống như vừa đi dạo ngắm cảnh...
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Cậu ấy không sai.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] lập tức sáng mắt.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Đúng không?
Sở Hàn Yến Tu mỉm cười.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Vỏ trứng đúng là ăn được.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] còn chưa kịp vui mừng thì hắn đã chậm rãi nói tiếp.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Nhưng chỉ là sau khi bóc ra.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
...
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] bật cười thành tiếng. Nam Cung Tư Mệnh cứng họng vài giây, sau đó chỉ tay về phía Sở Hàn Yến Tu.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Cậu cố tình chơi tôi!
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Không, tôi chỉ đang sửa lại kiến thức cho cậu
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Cậu.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Được rồi
Dương Lang Thần cắt ngang.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Nếu còn cãi nữa thì hôm nay tất cả nhịn đói
Câu nói ngắn gọn lập tức khiến hai người im bặt. Ở góc sân, dưới gốc ngân hạnh già. Lam Bảo Nguyệt vẫn lặng lẽ ngồi dựa vào thân cây. Một quyển sách cũ đặt trên đầu gối. Một chén trà nguội bên cạnh. Dường như tất cả sự náo nhiệt vừa rồi đều chẳng liên quan đến y. Từng cánh hoa trắng theo gió rơi xuống vai áo màu lam nhạt. Y không phủi đi. Chỉ lặng lẽ lật sang một trang sách khác. Tịch Uyển Dao từ trong phòng bước ra, tay cầm một chiếc khăn sạch, nhẹ nhàng đặt lên vai Nam Cung Tư Mệnh.
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tư Mệnh ca, lau mặt trước đi.
Nam Cung Tư Mệnh ngẩn người.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Đen lắm sao?
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] nhìn hắn một cái rồi nghiêm túc đáp.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Nếu đứng ban đêm chắc chỉ còn thấy mỗi hàm răng.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
...
Tiếng cười khẽ vang lên giữa sân võ quán. Ngay cả Lam Bảo Nguyệt cũng hơi cong khóe môi, tuy rất nhạt, nhưng vẫn bị Sở Hàn Yến Tu vô tình nhìn thấy. Hắn khẽ nhướng mày. Hiếm lắm... Người kia mới cười như vậy. Đúng lúc ấy. Tiếng chuông đồng treo dưới mái hiên... "Keng..." Khẽ ngân lên một tiếng. Rồi lại im bặt. Không có gió. Không có ai chạm vào. Dương Lang Thần lập tức ngẩng đầu. Ánh mắt hắn trở nên trầm xuống. Sở Hàn Yến Tu cũng thôi cười.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Có người lên núi sao?
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Không
Dương Lang Thần lắc đầu.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Chuông không báo người
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Vậy báo cái gì?
Không ai trả lời. Chỉ có Lam Bảo Nguyệt từ từ khép quyển sách lại. Đôi mắt xanh lam nhìn về phía con đường đá quanh co khuất trong màn sương.
Giọng y rất nhẹ
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Có người...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Đang mang theo một đoạn nhân quả chưa kết thúc.
Gió trên núi bất chợt mạnh hơn. Ở nơi rất xa, dưới chân núi, một chiếc hình nhân bằng rơm treo trước cửa một ngôi nhà cũ kỹ bỗng tự mình xoay đầu, đôi mắt được chấm bằng chu sa đỏ như máu lặng lẽ hướng về phía đỉnh l Thanh Vân. Dây chỉ đỏ buộc quanh cổ hình nhân... Đứt phựt.
Tiếng dây chỉ đứt vang lên rất khẽ. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, chiếc chuông đồng dưới mái hiên bỗng ngân liên tiếp ba tiếng. "Keng..." / "Keng..." "Keng..." Âm thanh nặng nề khác hẳn lúc trước, từng tiếng một như gõ thẳng vào lòng người. Cả khoảng sân vốn còn rộn rã tiếng cười bỗng chìm xuống. Nam Cung Tư Mệnh cau mày, tiện tay đặt chiếc chảo cháy xuống bậc đá.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Chuông này hôm nay bị gì vậy?
❤️‍🔥_ _ Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] không trả lời ngay. Hắn bước đến trước hiên nhà, ngẩng đầu nhìn chiếc chuông đồng đã treo ở võ quán mấy chục năm. Chuông vẫn đứng yên. Không hề có gió. Vậy mà tiếng chuông vẫn đều đặn vang lên. Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] nhấp một ngụm trà, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ba tiếng
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Không phải tà vật
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Ta biết
Hai người chỉ đối thoại ngắn ngủi, nhưng Nam Cung Tư Mệnh càng nghe càng thấy khó hiểu.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Rốt cuộc hai người đang nói cái gì?
Sở Hàn Yến Tu quay đầu nhìn hắn, khóe môi hơi cong.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ngươi ở đây lâu như vậy mà vẫn chẳng nhớ nổi ý nghĩa của chiếc chuông.
Nam Cung Tư Mệnh khoanh tay.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Không nhớ. Ta chỉ nhớ hồi nhỏ nó từng rơi trúng đầu ta.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
...
Hạ Thuần Hy phì cười
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Anh còn dám kể.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Anh nói thật
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] chỉ lên trán mình.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Đến giờ vẫn còn thấy đau.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Đó là vì anh trèo lên mái nhà bắt tổ chim.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Thì sao?
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Rồi làm gãy luôn xà ngang.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
...
Tịch Uyển Dao khẽ che miệng cười. Ngay cả Dương Lang Thần cũng bất lực liếc hắn một cái.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Ngươi đúng là không nhớ chuyện tốt.
Nam Cung Tư Mệnh nhún vai.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Chuyện xấu thì nhớ làm gì?
Không khí vừa dịu đi đôi chút thì Lam Bảo Nguyệt đã đứng dậy. Y khép quyển sách trong tay. Đôi mắt xanh nhạt nhìn về phía cổng võ quán. Từ nãy đến giờ, y không nói một lời. Thế nhưng chỉ một động tác ấy cũng đủ khiến bốn người còn lại đều nhìn theo. Hạ Thuần Hy bước đến bên cạnh.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Cậu lại nhìn thấy gì sao?"
Lam Bảo Nguyệt lặng im vài giây.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Chỉ là
Y đưa tay nhặt một chiếc lá vừa rơi xuống trước mũi giày. Chiếc lá vốn xanh mướt. Không biết từ lúc nào, chính giữa gân lá lại hiện lên một chấm đỏ như máu.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Nhân quả
Hai chữ ấy rất nhẹ. Nhưng sắc mặt Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] và Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] gần như đồng thời thay đổi. Sở Hàn Yến Tu đặt chén trà xuống lan can gỗ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Em cũng cảm nhận được?
Lam Bảo Nguyệt khẽ gật đầu.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Mùi máu
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không mới
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Cũng không cũ
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Giống như...
Y dừng lại. Đôi mắt xanh khẽ khép.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Đã có người thay người khác gánh một kiếp.
Khoảng sân bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường. Nam Cung Tư Mệnh nghe chẳng hiểu gì, vò mái tóc xám của mình.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Ta chỉ nghe thấy mùi khét của cái bếp.
Hạ Thuần Hy bật cười.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Đó là do anh đốt
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Thì...
Nam Cung Tư Mệnh còn định cãi thì Sở Hàn Yến Tu đã khẽ giơ tay.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Im
Giọng hắn vẫn dịu dàng. Nhưng chỉ một chữ ấy cũng đủ khiến mọi người thôi đùa. Một lát sau... Có tiếng bước chân. Rất chậm. Rất nặng. Từ con đường đá dẫn lên núi vọng lại. Không phải tiếng của người luyện võ. Mà giống như một người đã đi bộ rất lâu, mỗi bước đều mang theo sự mệt mỏi cùng cực. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] nhìn về phía cổng.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Cuối cùng cũng đến.
Nam Cung Tư Mệnh nhíu mày.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Khách à?
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Chưa chắc.
Sở Hàn Yến Tu khẽ cười.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Có lẽ... Là người mang theo nhân quả mà đến.
❤️‍🔥 Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn đứng lặng dưới gốc ngân hạnh. Ánh mắt y dừng trên con đường phủ đầy sương trắng. Trong màn sương mờ ảo ấy, thấp thoáng hiện lên bóng dáng của một người đàn ông trung niên đang cõng trên lưng một chiếc hòm gỗ cũ. Điều kỳ lạ là... Chiếc hòm ấy không ngừng nhỏ xuống từng giọt nước màu đỏ sẫm. ❤️‍🔥 _ Nhưng người đàn ông dường như không hề hay biết. Còn phía sau lưng ông... Một hình nhân bằng rơm mặc áo cưới cũ kỹ đang lặng lẽ bước theo, cách đúng ba bước chân. Không nhanh hơn. Cũng không chậm hơn. Từ đầu đến cuối... Người đàn ông ấy chưa từng một lần ngoảnh đầu lại...
╔══╗....<💖 ╚╗╔╝..('\../') ╔╝╚╗..( •.• ) ╚══╝..(,,)(,,) .<💖 ╔╗╔═╦╦╦═╗ ╔╗╔╗ ║╚╣║║║║╩╣ ║╚╝║ ╚═╩═╩═╩═╝ ╚══╝ @FacemojiKeyboard
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
CÒN NỮA...________
________LƯỚT XUỐNG______.....
Người đàn ông trung niên dừng lại trước cổng võ quán. Mồ hôi đã thấm ướt cả lưng áo, hai chân run lên từng hồi như thể chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ ngã quỵ xuống nền đá. Chiếc hòm gỗ cũ trên lưng nặng đến mức hai bả vai ông gần như rớm máu, những vết hằn đỏ hằn sâu trên lớp áo vải bạc màu. Thế nhưng điều kỳ lạ là từ đầu đến cuối, ông vẫn không hề buông nó xuống, giống như trong chiếc hòm ấy không phải một món đồ bình thường, mà là thứ còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình. Ông ngẩng đầu nhìn tấm biển gỗ treo trước cổng. Ba chữ Thanh Vân Quán đã bạc màu theo năm tháng, nhưng nét bút vẫn mạnh mẽ như cũ. ❤️‍🔥 Đôi môi khô nứt của người đàn ông khẽ run lên.
"...Xin..." / Giọng nói vừa cất lên đã nghẹn lại. "...Xin cứu..."
Tiếng nói yếu đến mức gần như tan vào gió núi. Đúng lúc ấy. Lam Bảo Nguyệt bỗng nhíu mày rất khẽ. Đôi mắt xanh lam vốn bình lặng như mặt hồ phủ sương chậm rãi dời khỏi người đàn ông, nhìn về khoảng không phía sau lưng ông. Nơi đó... Không còn là một hình nhân nữa. Trong làn sương trắng mỏng manh, từng bóng người mờ ảo đang lặng lẽ đứng thành một hàng dài. Già có. _ Trẻ có. Nam có. Nữ cũng có. Không ai cử động. Không ai mở miệng. Chỉ lặng lẽ nhìn về phía chiếc hòm gỗ trên vai người đàn ông bằng những đôi mắt vô hồn. Một... Hai... Ba... Mười... Hai mươi... Bóng người càng lúc càng nhiều. Giống như cả con đường lên núi đã bị những linh hồn ấy lấp kín. Nam Cung Tư Mệnh hoàn toàn không nhìn thấy gì. Hắn khoanh tay đứng trước cửa, khó hiểu hỏi.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Ông lên đây tìm ai?
Người đàn ông trung niên ấy dường như lúc này mới lấy lại một chút sự tỉnh táo. Ông lảo đảo tiến thêm hai bước rồi quỳ sụp xuống.
"Xin..." "Xin cứu con trai tôi..."
Dương Lang Thần bước tới, đưa tay đỡ lấy cánh tay ông.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Đứng lên trước đã. Ở đây không cần quỳ.
Người đàn ông lắc đầu liên tục.
"Không..." "Tôi... tôi không dám đứng..." "Nếu các vị không cứu..." "Nó sẽ chết..."
Giọng nói run rẩy đến mức không còn thành tiếng. Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] đứng cách đó không xa, ánh mắt lặng lẽ quan sát. Hắn không nhìn người đàn ông. Mà nhìn chiếc hòm gỗ... Chiếc hòm cũ kỹ ấy được khóa bằng một ổ khóa đồng đã rỉ sét. Bên ngoài quấn kín từng vòng dây đỏ, trên mỗi sợi dây đều dán đầy những lá bùa màu vàng đã úa, góc bùa bị gió thổi bay phần phật, mực chu sa loang lổ như máu khô. Điều khiến hắn chú ý nhất... Là những lá bùa ấy. Đều bị dán ngược. Sở Hàn Yến Tu khẽ cười. Nụ cười vẫn ôn hòa như cũ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Thú vị thật
Nam Cung Tư Mệnh quay sang.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Thú vị chỗ nào?
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ngươi nhìn không ra?
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Không
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ta cũng đoán vậy.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
...
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] hừ một tiếng bất mãn.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nói chuyện với ngươi mệt thật.
Sở Hàn Yến Tu chỉ mỉm cười, không đáp. Hạ Thuần Hy tò mò bước lại gần hơn, đôi mắt hổ phách không giấu nổi vẻ hiếu kỳ.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Đại ca.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Cái hòm này...
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Có gì bên trong?
Người đàn ông nghe đến đó, sắc mặt lập tức trắng bệch. Ông ôm chặt chiếc hòm vào lòng như phát điên mà gào lên.
"Không được!" "Không được mở!" "Nhất định không được mở!"
Tiếng hét bất ngờ vang vọng khắp khoảng sân. Ngay cả chim rừng trên những tán cây cũng giật mình bay tán loạn. ❤️‍🔥 Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎] tiến lên một bước, giọng nói dịu dàng như mặt nước trong trẻo...
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Bác cứ bình tĩnh
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Không ai mở cả. Có chuyện gì, bác cứ từ từ nói.
Có lẽ sự ôn hòa trong giọng nói của nàng đã khiến người đàn ông bình tĩnh hơn đôi chút. Ông cúi đầu, hơi thở nặng nề. Một lúc rất lâu sau mới khàn giọng cất lời
"Hơn một tháng trước..." "Con trai tôi..." "Nó mang về một hình nhân rơm." "Cũng từ ngày đó..." "Nó không còn là chính nó nữa." "Nó... Nó như biến thành một con người hoàn toàn khác..."
Gió trên núi bỗng thổi mạnh hơn. Chiếc chuông đồng dưới mái hiên lại khẽ ngân lên một tiếng. Lam Bảo Nguyệt vẫn đứng lặng dưới gốc ngân hạnh. Ánh mắt y dừng trên hai bàn tay của người đàn ông. Mười đầu ngón tay... Đều nhuốm một màu đỏ sẫm. Đó không phải máu. Mà là chu sa. Chu sa đã ngấm vào da thịt quá lâu, lâu đến mức gần như không thể rửa sạch. Y khẽ khép mắt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh một căn nhà cũ phủ đầy mạng nhện, những hình nhân rơm treo kín bốn bức tường, còn giữa căn phòng là một chiếc bàn thờ đặt ngay ngắn bảy con búp bê mặc áo tang. Một bàn tay già nua đang cầm cây kim đồng, chậm rãi đâm xuyên qua trái tim của hình nhân cuối cùng. Ngay khi mũi kim xuyên xuống... Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] đột ngột mở mắt. Một tia lạnh lẽo hiếm thấy lướt qua đáy mắt xanh băng. Y nhìn thẳng vào người đàn ông, giọng nói vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bác... Người làm hình nhân thế mạng ấy... Đã chết từ ba năm trước. Còn người đang điều khiển tất cả... Không phải con người.
❤️‍🔥 Người đàn ông nghe xong câu nói của Lam Bảo Nguyệt thì toàn thân cứng đờ. Hai đồng tử co rút lại, gương mặt vốn đã trắng bệch nay càng không còn chút huyết sắc. Ông lùi về sau nửa bước, đôi tay ôm chặt chiếc hòm gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, thứ nằm bên trong sẽ lập tức lao ra ngoài.
"...Cậu..." Ông khàn giọng. "...Làm sao cậu biết?" Lam Bảo Nguyệt không đáp.
Y chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt. Không phải nhìn gương mặt. Mà là nhìn những sợi tơ vô hình đang quấn quanh người ông. Từng sợi... Từng sợi một... Mảnh như tóc. Đỏ như máu. Chúng nối từ cổ tay, cổ chân, rồi xuyên qua trái tim ông, kéo dài mãi xuống chân núi, biến mất trong màn sương dày đặc. Ánh mắt Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] hơi trầm xuống.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Có người... Đang muốn mượn mạng của bác.
Cả khoảng sân lập tức im phăng phắc. Ngay cả Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] vốn chẳng hiểu mấy chuyện huyền thuật cũng vô thức nhíu mày.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Mượn mạng?
Hắn gãi đầu
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Ý em là sao?
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Thế mạng
❤️‍🔥_ _ Chỉ hai chữ ngắn gọn. Nhưng Dương Lang Thần cùng Sở Hàn Yến Tu đều hiểu ngay. Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] nhẹ nhàng vuốt miệng chén trà.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Không phải hình nhân tìm người. Ngược lại... Là có người dùng hình nhân để đổi mạng.
Dương Lang Thần khẽ gật đầu.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Nếu đúng là thế mạng... Thì người chết vốn không phải con trai ông.
Người đàn ông run lên dữ dội. Ông ngẩng phắt đầu.
"Đúng..." "Đúng..." "Lúc đầu... Người đáng chết không phải nó..."
Một câu nói khiến tất cả mọi người đều lặng đi. Ngay cả Hạ Thuần Hy cũng thôi nở nụ cười. Cậu bước đến gần hơn.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Bác... Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Người đàn ông cúi gằm mặt. Đôi vai không ngừng run rẩy. Một lúc rất lâu sau, ông mới cất giọng.
"Hơn một tháng trước..." "Làng chúng tôi..." "Có một đứa trẻ chết đuối." "Đứa bé mới mười tuổi." "Cảnh sát nói chỉ là tai nạn." "Thế nhưng..." "Thế nhưng..." "Đêm hôm đó..." "Thằng bé lại trở về."
Không ai lên tiếng cắt ngang. Chỉ còn tiếng gió luồn qua rừng trúc. Người đàn ông nuốt khan.
"Nó đứng trước cửa từng nhà." "Gõ đúng ba tiếng." "Ai mở cửa..." "Ba ngày sau sẽ chết."
Nam Cung Tư Mệnh nhăn mặt.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Có chuyện như vậy thật à?
"Tôi tận mắt nhìn thấy." Ông gần như hét lên. "Hàng xóm nhà tôi..." "Lão Trương..." "Ông ấy mở cửa." "Ba ngày sau..." "Chết." "Lão Lý..." "Cũng mở cửa." "Ba ngày sau..." "Cũng chết." "Không ai biết vì sao." "Không ai biết hung thủ là ai." "Chỉ biết..." "Mỗi một người chết..." "Trong nhà đều xuất hiện một con hình nhân rơm."
Tịch Uyển Dao khẽ cau mày.
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Hình nhân đặt ở đâu?
"Dưới gầm giường." "Hoặc..." "Ngay cạnh gối." "Có người còn ôm nó ngủ mà không hề thay biết."
❤️‍🔥 _ _ _ _ Một cơn gió lạnh thổi ngang sân. Không biết từ khi nào, bầu trời trên đỉnh núi đã bị mây đen che kín. Ánh sáng dần tối xuống. Dương Lang Thần khẽ nhìn về phía chiếc hòm.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Trong đó... Là hình nhân?
Người đàn ông im lặng. Mồ hôi không ngừng nhỏ xuống nền đá. Ông không trả lời. Nhưng sự im lặng ấy... Đã là câu trả lời rõ ràng nhất. Sở Hàn Yến Tu chậm rãi bước đến. Hắn không hề chạm vào chiếc hòm. Chỉ đứng cách khoảng nửa bước chân, đôi mắt đen bình tĩnh quan sát từng lá bùa dán trên nắp. Một lát sau... Hắn bỗng bật cười rất khẽ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Nét bùa sai.
Người đàn ông sững sờ. "Sai?"
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ừ...
Sở Hàn Yến Tu khẽ gật đầu.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Người dán bùa... Không biết đạo. Nhưng rất hiểu lòng người. Đây không phải để trấn. Mà chỉ để dọa người
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] nghe đến đây càng mù mờ hơn.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Rốt cuộc là các ngươi đã nhìn ra cái gì rồi?
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] quay đầu nhìn hắn.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Ta hỏi ngươi. Nếu có người đưa cho ngươi một cái hòm. Dặn tuyệt đối không được mở ra... Ngươi sẽ làm gì?
Nam Cung Tư Mệnh gần như không cần suy nghĩ.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Sẽ mở.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
...
Hạ Thuần Hy ôm trán.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Em biết ngay là anh sẽ trả lời vậy.
Sở Hàn Yến Tu cười bất đắc dĩ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Cho nên... Người bày ra cục này. Đã tính trước phản ứng của con người. Càng cấm. Càng có người muốn mở. Chỉ cần mở ra...Thế mạng mới thật sự bắt đầu.
Nói đến đó, nụ cười trên môi hắn dần biến mất. Ánh mắt chậm rãi nhìn về con đường mòn dưới chân núi. Giọng nói cũng thấp xuống.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Điều tôi quan tâm bây giờ không phải chiếc hòm. Mà là... Người đã đưa chiếc hòm này cho bác. Bởi vì... Nếu hắn còn sống. Thì trong ngôi làng đó... Chắc chắn vẫn còn những hình nhân khác.
Dương Lang Thần chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước hiên, ánh mắt vẫn dừng trên người đàn ông trung niên. Hắn không hỏi dồn, cũng không vội kết luận. Đã nhiều năm tiếp xúc với đủ loại yêu tà và nhân quả, hắn hiểu rằng người trước mặt đã căng thẳng đến cực hạn. Nếu ép hỏi lúc này, lời nói sẽ chỉ càng thêm rối loạn.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Ông tên gì?
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Tôi... Tôi tên Lưu Quốc Thành.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Người trong làng?
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Vâng
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Làng ở đâu?
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Làng Vọng Hà... Dưới chân núi phía nam.
Dương Lang Thần khẽ gật đầu.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Làng Vọng Hà cách đây hơn trăm cây số. Đường núi không dễ đi. Ông mang theo chiếc hòm này lên tận đây, chắc không chỉ để cầu cứu.
Lưu Quốc Thành khẽ cúi đầu, bàn tay siết chặt mép hòm.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Đúng... Tôi còn muốn... Còn muốn... Trả lại nó.
Nam Cung Tư Mệnh nhíu mày.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Trả lại? Chiếc hòm này vốn không phải của ông sao?
Lưu Quốc Thành lắc đầu.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Nó, là nó... Nó tự xuất hiện
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Ba ngày trước. Mở cửa ra thì đã thấy đặt ngay trước sân.
Hạ Thuần Hy ngẩn người.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Tự xuất hiện? Không có ai mang đến sao?
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Không... Tôi thức cả đêm hôm đó. Không nghe thấy tiếng bước chân. Không nghe tiếng xe. Sáng ra... Nó đã nằm ở đó.
❤️‍🔥 _ _ Không khí trên sân võ quán bỗng trở nên nặng nề. Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎] rót một chén trà nóng đặt trước mặt ông.
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Bác uống chút nước trước đã. Rồi kể từ đầu.
Lưu Quốc Thành khẽ gật đầu, hai tay run run đón lấy chén trà. Hơi nóng khiến sắc mặt ông dịu đi đôi chút.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Một tháng trước... con trai tôi nhặt được một hình nhân rơm ở bờ sông. Nó tưởng là đồ chơi. Nên mang về nhà. Tối hôm đó... Nó bắt đầu nói chuyện với người không tồn tại. Cứ đúng nửa đêm. Nó lại đứng trước cửa nhà. Giống như đang đợi ai đó. Có lần tôi lén đi theo xem. Nó đi đến miếu cũ đầu làng. Quỳ suốt một canh giờ.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Nhưng... Nhưng... Trước mặt nó lại chẳng có ai cả.
Nam Cung Tư Mệnh khoanh tay.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Không có ai thì quỳ cái gì?
Lưu Quốc Thành khàn giọng.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Tôi cũng nghĩ vậy. Cho đến... Một đêm. Tôi nhìn thấy.
Ông ngừng lại. Hai mắt dần dần hiện lên vẻ sợ hãi rất rõ.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Trước mặt thằng bé... Có một bà lão. Bà ấy mặc đồ tang. Trong tay ôm rất nhiều hình nhân. Nhưng... Khi tôi chạy tới. Chỉ còn mình con trai tôi quỳ ở đó
Sở Hàn Yến Tu nghe đến đây thì đặt chén trà xuống.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Bà lão ấy còn sống không?
Lưu Quốc Thành lắc đầu rất mạnh.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Không...
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Người trong làng đều nhận ra. Bà ấy... Đã chết bốn năm rồi.
Cả khoảng sân chìm vào im lặng. Lam Bảo Nguyệt vẫn đứng dưới gốc ngân hạnh, ánh mắt bình thản nhìn chiếc hòm gỗ. Y bước đến. Không chạm vào lá bùa. Cũng không đụng đến ổ khóa. Chỉ đưa ngón tay khẽ gõ lên mặt hòm hai lần. "Cộc." // "Cộc." Tiếng động vừa vang lên. Bên trong... Lại có tiếng gõ đáp. "Cộc." / / "Cộc." Lưu Quốc Thành lập tức đánh rơi chén trà. Nam Cung Tư Mệnh cũng biến sắc
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Có... có người?
❤️‍🔥 Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] nín thở nhìn chiếc hòm. Tịch Uyển Dao khẽ siết chặt ống tay áo. Chỉ có Lam Bảo Nguyệt vẫn bình tĩnh. Y chậm rãi thu tay về.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không phải người. Mà là... Hai.
Mọi người đồng loạt nhìn y. Lam Bảo Nguyệt khẽ khép mắt.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bên trong có hai luồng khí. Một rất yếu. Một rất mạnh. Luồng khí yếu... Là con trai ông. Còn luồng khí còn lại...
Y mở mắt. Ánh nhìn lạnh như băng.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Đã bám theo chiếc hòm này lên tận đỉnh núi.
Ngay khoảnh khắc câu nói vừa dứt. Chiếc khóa đồng trên nắp hòm... Bỗng tự phát ra một tiếng "rắc" rất nhỏ. Giống như... Có thứ gì đó từ bên trong đang chậm rãi xoay ổ khóa.
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
♥︎ HẾT CHƯƠNG 01 ♥︎
♥︎ TỔNG SỐ CHỮ : 4 5 9 0 ♥︎
♥︎ ♥︎ ♥︎
Tên Tác Phẩm : [7 Chòm Sao _ Đam Mỹ Kinh Dị] Thất Tình Trấn Hồn Lục... [Đoàn Dị Ký Sự]... PP     ∧_∧     (*・∀・*) ★*。:゚*〇☆〇*゚:。:*★ ☆。*・:+*゚   ゚*+:・*。☆   THANK YOU ・*・゚゚゚゚・*・゚゚゚゚・*☆・* Thể Loại Truyện : Võ quán, kinh dị, đam mỹ, nam x nam, ngôn tình, nam x nữ, tra án, phiêu lưu, mạo hiểm, boylove, giả tưởng, 12 cung hoàng đạo, 7 chòm sao, hài hước, trường học, diệt quỷ, linh hồn, ma cà rồng, vampire, võ sư, đa thể loại, hiện đại, thới giới song song, lệ quỷ, nhân quả... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン ... ♥︎ ♥︎ ♥︎ Couple Chính... Nhân Mã ♐︎ ❤️‍🔥 Bảo Bình ♒︎... Cự Giải ♋︎ ❤️‍🔥 Sư Tử ♌︎... Bạch Dương ♈︎ ❤️‍🔥 Xữ Nữ ♍︎... [Lưu Ý : Bạch Dương không nằm trong teem chính ạ, xin hết]... Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ` Tên Tác Giả : 𝙱𝚁𝚄𝙰 _ [𝙻𝚃𝚃]... ♣ ⁹ ♣ ² ♣ ⁰ ♣ ⁴ ♣... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン
♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎

[CHƯƠNG 02 : DỊ ÁN 001 _ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG _ NGƯỜI MANG NHÂN QUẢ]

♥︎ CHƯƠNG 02 _ DỊ ÁN 001 ♥︎
♥︎ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG ♥︎
♥︎ NGƯỜI MANG NHÂN QUẢ ♥︎
╔══╗....<💖 ╚╗╔╝..('\../') ╔╝╚╗..( •.• ) ╚══╝..(,,)(,,) .<💖 ╔╗╔═╦╦╦═╗ ╔╗╔╗ ║╚╣║║║║╩╣ ║╚╝║ ╚═╩═╩═╩═╝ ╚══╝ @FacemojiKeyboard
Ngay khoảnh khắc câu nói vừa dứt. Chiếc khóa đồng trên nắp hòm... Bỗng tự phát ra một tiếng "rắc" rất nhỏ. Giống như... Có thứ gì đó từ bên trong đang chậm rãi xoay ổ khóa.
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
Chiếc khóa đồng khẽ rung lên thêm một lần nữa, âm thanh rất nhỏ nhưng lại khiến bầu không khí trong sân võ quán lập tức trùng xuống. Không một ai tiến lại gần. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] đưa mắt nhìn chiếc hòm rồi bình tĩnh giơ tay ngăn Nam Cung Tư Mệnh đang theo bản năng định bước tới. Giọng hắn vẫn trầm ổn như thường ngày...
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Đừng chạm vào nó. Nếu đây thật sự là hình nhân thế mạng thì từ lúc chiếc hòm được mang lên núi, nhân quả của nó đã bắt đầu dịch chuyển.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Bây giờ ai tùy tiện mở khóa hay phá bùa đều có thể trở thành người gánh lấy phần nhân quả còn dang dở. Chúng ta không biết kẻ đứng phía sau đang muốn cứu người, giết người, hay đơn giản chỉ muốn dẫn chúng ta bước vào cái bẫy mà hắn đã chuẩn bị từ trước.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] nhíu chặt mày, cánh tay vừa đưa ra lại chậm rãi thu về. Hắn vốn không giỏi mấy chuyện tà thuật, nhưng cũng đủ hiểu Dương Lang Thần sẽ không bao giờ nói những lời vô căn cứ. Hắn quay sang nhìn Lưu Quốc Thành, giọng nói tuy vẫn cộc cằn nhưng đã bớt đi vài phần nóng nảy
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Ông kể thật kỹ cho tôii nghe. Từ lúc con trai ông mang hình nhân về cho đến hôm nay, từng chuyện lớn nhỏ đều không được bỏ sót. Ta không tin trên đời có chuyện gì tự nhiên xảy ra. Nếu có người làm ra hình nhân thế mạng, vậy nhất định phải có lý do. Không có ai vô duyên vô cớ bỏ công hại cả một ngôi làng.
Lưu Quốc Thành khẽ nuốt khan, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ông cúi đầu nhìn chiếc hòm đặt dưới chân mình rất lâu, ánh mắt hiện rõ vẻ giằng xé. Một lúc sau, ông mới khàn giọng cất lời
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Bốn năm trước, làng Vọng Hà từng xảy ra một chuyện. Khi ấy có một người phụ nữ chuyên làm hình nhân bằng rơm sinh sống ở cuối làng... Bà ấy không nhận tiền xem bói, cũng không nhận trừ tà, chỉ lặng lẽ làm hình nhân rồi đem đốt trước miếu cũ mỗi đêm. Người trong làng đều bảo bà ta là kẻ điên, cho đến khi một đêm... Bà ấy treo cổ tự vẫn ngay dưới gốc đa trước miếu. Từ đó về sau, không còn ai dám nhắc đến cái tên ấy nữa.
❤️‍🔥 Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh chiếc hòm, đôi mắt xanh lam khẽ cụp xuống như đang lắng nghe điều gì đó mà những người khác không thể nghe thấy. Một lát sau, y bất chợt lên tiếng, giọng nói rất nhẹ nhưng lại khiến tất cả đều đồng loạt ngẩng đầu...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không phải họ không dám nhắc đến bà ấy... mà là có người cố ý khiến cả ngôi làng quên đi sự tồn tại của bà ấy. Trên chiếc hòm này không chỉ có oán khí, còn có hương khói cúng bái rất mới. Điều đó chứng tỏ cho đến tận bây giờ, vẫn còn người ngày ngày thắp hương trước linh vị của bà ta. Một người đã chết bốn năm, nhưng tín ngưỡng dành cho bà ấy vẫn chưa hề biến mất.
Sở Hàn Yến Tu khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên những lá bùa đã úa vàng quấn quanh chiếc hòm. Y chậm rãi đưa tay tháo từ cổ tay xuống một sợi chỉ đỏ rất mảnh rồi đặt lên mặt hòm, không nhanh không chậm nói...
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Nếu Bảo Nguyệt đoán không sai, vậy người chúng ta cần tìm không phải con quỷ đang tạo ra hình nhân thế mạng, mà là người còn sống đang tiếp tục hoàn thành nghi thức của kẻ đã chết. Quỷ không tự mình lập đàn, càng không biết che giấu dấu vết tinh vi như thế này. Chỉ có con người mới hiểu con người sợ điều gì nhất, cũng chỉ có con người mới biết cách biến nỗi sợ ấy thành một lưỡi dao giết người mà thôi.
❤️‍🔥 Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] vừa dứt lời thì khoảng sân lại rơi vào tĩnh lặng. Gió từ khe núi thổi qua hàng ngân hạnh, cuốn theo vài chiếc lá vàng chậm rãi đáp xuống mặt hòm gỗ. Không biết từ khi nào, mùi hương của gỗ mục đã xen lẫn một mùi hương nhang rất nhạt. Mùi hương ấy không hề khó ngửi, ngược lại còn mang theo cảm giác thanh tịnh của những ngôi miếu cổ. Chỉ là... hương càng thơm bao nhiêu thì oán khí quẩn quanh chiếc hòm lại càng nặng bấy nhiêu. ❤️‍🔥 Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] đưa mắt nhìn đến phia Lam Bảo Nguyệt, mắt thấy y vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu đến mức khó đoán. Hắn hiểu rất rõ, nếu Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn chưa lên tiếng, chứng tỏ y còn đang quan sát một điều gì đó mà những người khác chưa nhìn thấy... Lưu Quốc Thành cúi gằm mặt, hai bàn tay không ngừng run rẩy. Ông cắn chặt môi dưới, tựa như đã phải giấu kín câu chuyện này quá lâu, đến mức mỗi lần nhắc lại đều giống như tự tay xé toạc một vết thương chưa từng lành miệng. Một lúc rất lâu sau, ông mới chậm rãi cất giọng...
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Người làm hình nhân năm đó tên là Triệu Bà Bà... Bà ấy sống một mình ở cuối làng, cả đời không chồng không con. Người trong làng chỉ biết bà biết đan rơm, biết làm hình nhân, ai có tang lễ cũng tìm bà đặt vài con hình nhân để đốt theo người đã khuất. Suốt hơn hai mươi năm chưa từng xảy ra chuyện gì. Cho đến bốn năm trước... trong làng có một cậu bé mất tích.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Tìm suốt bảy ngày bảy đêm cũng không thấy. Cho đến khi tìm được người thì. Xác đã nằm dưới giếng cạn sau miếu. Từ hôm đó, mọi lời đồn đều đổ hết lên đầu Triệu Bà Bà. Có người nói bà luyện tà thuật, có người nói bà lấy mạng người để đổi lấy tuổi thọ. Chẳng ai còn chịu nghe bà giải thích.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] cau mày, giọng nói vẫn thẳng thắn như thường lệ
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Chỉ vì một lời đồn mà cả làng đều tin? Không ai tận mắt nhìn thấy, cũng chẳng có chứng cứ, vậy sao lại kết luận là bà ấy làm??.
Lưu Quốc Thành cười khổ, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Con người vốn là như vậy. Khi nỗi sợ lớn hơn lý trí, họ chỉ cần một người để đổ lỗi. Triệu Bà trở thành người thích hợp nhất. Nhà bà bị đập, hình nhân bị đốt sạch, đến cả miếu nhỏ bà vẫn ngày ngày quét dọn cũng bị người ta phá bỏ. Không đầy nửa tháng sau... bà treo cổ tự vẫn dưới gốc đa. Trước lúc chết chỉ để lại đúng một câu...
Ông ngừng lại trong thoáng chốc, cổ họng khẽ chuyển động rồi mới nói tiếp từng chữ một
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Đến ngày nhân quả quay về, các người sẽ tự tay dâng mạng mình.
Tịch Uyển Dao khẽ hạ mắt, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ lên thành chén trà. Nàng không tin mọi lời đồn trên đời, nhưng càng nghe càng cảm thấy câu chuyện này có quá nhiều điểm bất thường. Nếu Triệu Bà thật sự luyện tà thuật thì không cần đợi đến bốn năm sau mới xảy ra chuyện. Còn nếu bà vô tội, vậy kẻ đứng sau tất cả đã lợi dụng cái chết ấy để che giấu điều gì? Nàng ngẩng đầu nhìn Dương Lang Thần, chậm rãi nói...
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Một người đã chết bốn năm không thể tự mình tiếp tục bố trí những việc xảy ra hôm nay. Có người đang mượn danh Triệu Bà Bà để hoàn thành một việc còn dang dở. Mà người đó... chắc chắn rất hiểu những chuyện năm xưa.
❤️‍🔥 Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] lúc này mới từ từ bước thêm một bước về phía chiếc hòm. Y không nhìn những lá bùa, cũng không nhìn ổ khóa đã rỉ sét, mà đưa ánh mắt dừng lại ở góc dưới bên phải của nắp hòm. Nơi ấy có một vết xước rất nhỏ, nếu không quan sát kỹ gần như không thể phát hiện. Y khẽ đưa đầu ngón tay lướt qua lớp bụi mỏng phủ trên mặt gỗ rồi bình thản nói
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Chiếc hòm này không phải được làm cách đây bốn năm. Gỗ còn rất mới, dấu dao cũng chưa hề cũ. Người đóng chiếc hòm chỉ khoảng một tháng trở lại đây, nhưng lại cố ý tạo cho nó vẻ ngoài cũ kỹ để đánh lừa người khác. Điều đó chứng tỏ kẻ đứng sau không chỉ muốn giết người... hắn còn muốn mọi người tin rằng tất cả đều là oan hồn của Triệu Bà trở về báo thù
Y khẽ ngẩng đầu, đôi mắt xanh băng nhìn thẳng về phía của Lưu Quốc Thành
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bác Lưu... trước khi lên núi, trong làng có phải đã có thêm người chết không?
Lưu Quốc Thành khẽ nhắm mắt, yết hầu run lên như cố nuốt xuống tất cả nỗi sợ đã đè nặng trong lòng suốt nhiều ngày qua. Bàn tay ôm chiếc hòm gỗ bất giác siết chặt hơn, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mạnh. Ông hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi gật đầu...
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Có... từ lúc chiếc hòm này xuất hiện, trong làng đã chết thêm ba người. Người đầu tiên là trưởng thôn. Ông ấy đang họp với mọi người thì đột nhiên ngã xuống, đến lúc đưa đi bệnh viện thì bác sĩ không tìm ra nguyên nhân. Người thứ hai là thầy cúng trong làng. Trước khi chết ông ấy đã tự tay đốt sạch toàn bộ bùa chú trong nhà, miệng cứ lẩm bẩm rằng không cứu nổi nữa, tất cả đều đã muộn rồi. Người cuối cùng... là con gái của ông chủ tiệm tạp hóa. Con bé mới mười sáu tuổi, sáng hôm đó vẫn còn đi học bình thường, đến tối trở về thì cả người như mất hồn, chỉ ngồi trước gương chải tóc. Đến nửa đêm, người nhà nghe thấy tiếng cười, chạy vào thì... thì...
Giọng nói của ông tức thì nghẹn lại, hai mắt đỏ hoe, hồi lâu vẫn không thể nói tiếp... Không ai thúc giục. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] lặng lẽ ngồi đó, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn hiểu, có những ký ức chỉ cần nhắc lại cũng đủ khiến một người đau đớn đến không thở nổi. ❤️‍🔥 _ _ _ _ Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎] nhẹ nhàng đặt thêm một chén trà ấm nóng trước mặt Lưu Quốc Thành, giọng nói ôn hòa nhưng rất kiên định
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Chúng tôi không chỉ muốn biết ai đã chết, mà còn muốn biết trước khi họ chết đã xảy ra chuyện gì. Một vụ án sẽ không tự nhiên xuất hiện. Mỗi một cái chết đều là một mắt xích. Chỉ cần tìm được mắt xích đầu tiên, những chuyện phía sau rồi sẽ dần sáng tỏ.
Lưu Quốc Thành khẽ lau đi mồ hôi trên trán, giọng nói cũng dần dần bình tĩnh hơn.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Con bé ấy... Trước, trước lúc chết cứ nhìn chằm chằm vào chiếc gương trong phòng. Cha mẹ nó bảo gọi thế nào cũng không đáp. Đến khi họ tiến lại gần mới phát hiện... trong gương không chỉ có một mình con bé. Phía sau nó còn đứng thêm một người phụ nữ mặc áo tang, trên tay ôm một hình nhân bằng rơm. Người phụ nữ ấy cúi sát vào tai con bé như đang nói điều gì đó. Nhưng khi cha mẹ nó quay đầu nhìn lại thì sau lưng hoàn toàn không có ai cả. Chỉ vài giây sau... con bé mỉm cười, tự lấy sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ mình. Không ai kịp ngăn lại...
Nói đến đây, giọng ông khản đặc, hai vai khẽ run lên
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Điều đáng sợ nhất là... lúc người ta đưa thi thể xuống khỏi xà nhà, dưới chân con bé lại có thêm một hình nhân mới. Gương mặt của hình nhân... giống hệt con bé.
❤️‍🔥 Nam Cung Tư Mệnh vô thức siết chặt nắm tay, sắc mặt trở nên khó coi hơn hẳn. Hắn không giỏi suy luận, nhưng chỉ nghe đến đó cũng đủ nhận ra sự việc đã vượt xa một vụ án thông thường. Hắn quay sang nhìn Lam Bảo Nguyệt, thấp giọng hỏi
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nếu đúng như lời ông ấy nói, vậy những hình nhân kia không phải để hù dọa, mà là dùng để lấy mạng người?
Lam Bảo Nguyệt khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn bình tĩnh nhìn chiếc hòm gỗ đặt giữa sân.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không
Y đáp rất khẽ
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Hình nhân không lấy mạng ai cả. Nó chỉ là vật chứa. Thứ thật sự giết người... Là nhân quả bị đảo ngược. Có người đã dùng hình nhân để gánh một mạng, nhưng sau đó lại tham lam muốn gánh thêm mạng thứ hai, thứ ba. Một khi cán cân nhân quả mất đi cân bằng, những người không liên quan cũng sẽ bị kéo vào. Đó mới là lý do cái chết bắt đầu lan khắp ngôi làng
Sở Hàn Yến Tu khẽ chống cằm, đôi mắt đen lặng lẽ nhìn những lá bùa dán quanh chiếc hòm. Khóe môi hắn vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt đã không còn chút ý cười nào nữa.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Nếu Bảo Nguyệt nói đúng, vậy thì kẻ đứng sau chuyện này không phải kẻ điên làm việc theo cảm tính
Hắn chậm rãi nói
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Hắn hiểu rất rõ quy luật của nhân quả, cũng hiểu cách dùng hình nhân thế mạng để kéo dài sinh mệnh. Nhưng điều kỳ lạ là Hắn không hề che giấu dấu vết, ngược lại còn cố tình để các hình nhân liên tục xuất hiện trước mặt người trong làng. Điều đó chỉ có một khả năng.
Hắn ngừng lại một nhịp, rồi nhìn thẳng về phía Lưu Quốc Thành.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Hắn không sợ bị tìm thấy. Hoặc nói đúng hơn... từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn chờ một người đủ khả năng tìm đến hắn
Lưu Quốc Thành nghe xong thì toàn thân khẽ run lên. Ông chậm rãi ngẩng đầu nhìn Sở Hàn Yến Tu, trong đôi mắt đã hiện rõ vẻ kinh ngạc. Giống như câu nói vừa rồi đã đánh trúng điều mà ông vẫn luôn cố giấu kín trong lòng. Bờ môi khô nứt khẽ mấp máy vài lần, mãi một lúc sau mới phát ra được thành tiếng.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
... Đúng. Hắn... Hắn từng nói. Nếu muốn cứu con trai tôi... Thì hãy mang chiếc hòm này lên Thanh Vân Quán. Hắn bảo... Ở đây sẽ có người nhìn ra bí mật của hình nhân.
Nói đến đây, giọng ông càng lúc càng nhỏ.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Ban đầu tôi không tin. Nhưng... ngoài cách này ra... Tôi thật sự không còn đường nào khác.
❤️‍🔥 Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua khoảng sân. Chiếc chuông đồng dưới mái hiên khẽ rung lên, phát ra một tiếng ngân rất nhẹ rồi lại nhanh chóng chìm vào yên tĩnh. Dương Lang Thần khẽ chống tay lên bàn đá. Ánh mắt hắn chậm rãi nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống núi. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn chưa đưa ra bất kỳ quyết định nào. Bởi hắn hiểu hơn ai hết. Một khi đã bước chân vào một đoạn nhân quả, sẽ không còn cơ hội quay đầu. Đó là quy củ của Thanh Vân Quán. Cũng là quy củ mà sư phụ năm xưa đã dạy bọn họ. Không tùy tiện nhúng tay vào nhân quả của người khác. Nhưng... Nếu nhân quả đã tự tìm đến cửa. Thì không được phép ngoảnh mặt làm ngơ. Tịch Uyển Dao khẽ nghiêng đầu nhìn Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]...
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Tịch Uyển Dao [Xử Nữ ♍︎]
Đại ca đang nghĩ gì?"
Dương Lang Thần trầm mặc vài giây rồi mới chậm rãi đáp.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Anh đang nghĩ... Nếu mục đích ban đầu của hắn chỉ là dẫn chúng ta xuống núi. Vậy thì... Hắn đã thành công rồi.
Không ai lên tiếng phủ nhận. Bởi tất cả đều hiểu ý của hắn. Đối phương không trực tiếp cầu cứu. Cũng không gửi thư. Lại càng không tự mình xuất hiện. ❤️‍🔥 Hắn chỉ đưa một người mang đầy nhân quả đến trước cổng Thanh Vân Quán. Để bọn họ... Tự mình lựa chọn. Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] khẽ nhíu mày. Hắn vốn không thích mấy kiểu vòng vo như vậy. Nếu đổi lại là bình thường, hắn đã sớm xuống núi tìm người tính sổ. Nhưng lần này... Hắn lại cảm thấy có điều gì đó rất không đúng ở đây...
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Tên đó... Hắn biết rõ quy củ của chúng ta. Biết chúng ta sẽ không tùy tiện xen vào nhân quả. Nhưng cũng biết... Chỉ cần chiếc hòm được mang lên đây. Chúng ta sẽ không thể mặc kệ.
Sở Hàn Yến Tu khẽ cười. Nụ cười vẫn ôn hòa như mọi khi.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Cho nên...
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Người này rất thông minh. Hắn không ép chúng ta. Mà khiến chúng ta tự nguyện bước vào.
❤️‍🔥 Hắn vừa dứt lời thì Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎], người vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ, chậm rãi cúi người xuống. Y không động đến ổ khóa. Cũng không chạm vào lá bùa. Chỉ nhẹ nhàng nhặt lên một sợi rơm rất nhỏ mắc dưới đáy chiếc hòm. Sợi rơm ấy chỉ dài bằng nửa ngón tay. Thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt. Thế nhưng khi ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống... Trên thân sợi rơm lại hiện ra từng đường vân đỏ li ti như những mạch máu. Đôi mắt xanh lam của Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] khẽ trầm xuống. Y đưa sợi rơm lên trước ánh sáng, lặng lẽ quan sát rất lâu. Sau đó mới bình tĩnh cất lời...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không phải rơm.
Mọi người đồng loạt nhìn sang. Nam Cung Tư Mệnh khó hiểu.
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Không phải rơm thì là gì?
❤️‍🔥 Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] khẽ siết đầu ngón tay. Sợi rơm lập tức vỡ thành từng mảnh bụi rất mịn. Một mùi tanh nhàn nhạt theo gió lan ra.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Là tóc người. Lẫn với cỏ khô. Có người đã trộn tóc của người sống vào hình nhân.
Y chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hướng về phía Lưu Quốc Thành. Giọng nói vẫn bình tĩnh đến lạ.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bác Lưu. Con trai bác... Có phải đã từng bị cắt mất một ít tóc. Hoặc... Một ít móng tay. Hay một giọt máu. Sau khi mang hình nhân kia về không?
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
♥︎ HẾT CHƯƠNG 02 ♥︎
♥︎ TỔNG SỐ CHỮ : 3 6 3 0 ♥︎
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
╔══╗....<💖 ╚╗╔╝..('\../') ╔╝╚╗..( •.• ) ╚══╝..(,,)(,,) .<💖 ╔╗╔═╦╦╦═╗ ╔╗╔╗ ║╚╣║║║║╩╣ ║╚╝║ ╚═╩═╩═╩═╝ ╚══╝ @FacemojiKeyboard
♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎
♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎
Tên Tác Phẩm : [7 Chòm Sao _ Đam Mỹ Kinh Dị] Thất Tình Trấn Hồn Lục... [Đoàn Dị Ký Sự]... PP     ∧_∧     (*・∀・*) ★*。:゚*〇☆〇*゚:。:*★ ☆。*・:+*゚   ゚*+:・*。☆   THANK YOU ・*・゚゚゚゚・*・゚゚゚゚・*☆・* Thể Loại Truyện : Võ quán, kinh dị, đam mỹ, nam x nam, ngôn tình, nam x nữ, tra án, phiêu lưu, mạo hiểm, boylove, giả tưởng, 12 cung hoàng đạo, 7 chòm sao, hài hước, trường học, diệt quỷ, linh hồn, ma cà rồng, vampire, võ sư, đa thể loại, hiện đại, thới giới song song, lệ quỷ, nhân quả... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン ... ♥︎ ♥︎ ♥︎ Couple Chính... Nhân Mã ♐︎ ❤️‍🔥 Bảo Bình ♒︎... Cự Giải ♋︎ ❤️‍🔥 Sư Tử ♌︎... Bạch Dương ♈︎ ❤️‍🔥 Xữ Nữ ♍︎... [Lưu Ý : Bạch Dương không nằm trong teem chính ạ, xin hết]... Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ` Tên Tác Giả : 𝙱𝚁𝚄𝙰 _ [𝙻𝚃𝚃]... ♣ ⁹ ♣ ² ♣ ⁰ ♣ ⁴ ♣... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
    ∧_∧     (*・∀・*) ★*。:゚*〇☆〇*゚:。:*★ ☆。*・:+*゚   ゚*+:・*。☆   THANK YOU ・*・゚゚゚゚・*・゚゚゚゚・*☆・*
♥︎ ♥︎ ♥︎

[CHƯƠNG 03 : DỊ ÁN 001 _ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG _ LỜI MỜI TỪ BÓNG TỐI]

♥︎ CHƯƠNG 03 _ DỊ ÁN 001 ♥︎
♥︎ HÌNH NHÂN THẾ MẠNG ♥︎
♥︎ LỜI MỜI TỪ BÓNG TỐI ♥︎
╔══╗....<💖 ╚╗╔╝..('\../') ╔╝╚╗..( •.• ) ╚══╝..(,,)(,,) .<💖 ╔╗╔═╦╦╦═╗ ╔╗╔╗ ║╚╣║║║║╩╣ ║╚╝║ ╚═╩═╩═╩═╝ ╚══╝ @FacemojiKeyboard
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bác Lưu. Con trai bác... Có phải đã từng bị cắt mất một ít tóc. Hoặc... Một ít móng tay. Hay một giọt máu. Sau khi mang hình nhân kia về không?
Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ`
....... CÒN NỮA _____.....
_______LƯỚT XUỐNG........ ____
_____ BÊN DƯỚI......... _________
Lưu Quốc Thành chợt sững người. Đôi mắt ông mở lớn, bàn tay đang ôm chiếc hòm cũng khựng lại giữa không trung. Sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng trắng bệch hơn, như thể câu hỏi của Lam Bảo Nguyệt đã vô tình khơi đúng bí mật mà ông không muốn nhớ tới nhất. Ông cúi đầu thật thấp, hai vai run lên từng nhịp, hồi lâu mới khàn giọng đáp.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
...Có... Có. Cách đây khoảng hai mươi ngày. Thằng bé sốt rất cao. Vợ tôi tưởng tóc nó quá dài nên cắt bớt một ít. Đêm hôm đó... Số tóc vừa cắt... Liền... Liền biến mất.
Ông dừng lại một chút rồi hít sâu một hơi.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lúc... Lúc đầu chúng tôi chỉ nghĩ là bị gió thổi bay. Nhưng sáng hôm sau, ngay trước cửa nhà lại xuất hiện thêm một hình nhân mới. Mái tóc của hình nhân... dài đúng bằng số tóc đã cắt đi. Vợ tôi sợ đến phát khóc, định mang nó đi đốt, nhưng vừa chạm vào thì hình nhân đã tự bốc cháy. Cháy rất lâu... mà không hề để lại tro
Khoảng sân võ quán bỗng trở nên yên tĩnh. Ngay cả Nam Cung Tư Mệnh vốn luôn nóng nảy cũng không mở miệng cắt ngang. Hắn chỉ khẽ cau mày. Ánh mắt dần hiện lên vẻ nghiêm trọng. Sở Hàn Yến Tu chậm rãi khép nắp chén trà. Giọng nói vẫn ôn hòa như cũ.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Không chỉ tóc. Nếu ta đoán không sai. Thì con trai ông gần đây còn thường xuyên bị chảy máu.
Lưu Quốc Thành ngay lập tức ngẩng phắt đầu.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Sao... Làm sao cậu lại biết? Mỗi lần ngủ dậy. Đầu ngón tay nó đều có một vết kim. Có hôm là đầu ngón tay. Có hôm lại là lòng bàn tay. Máu chảy không nhiều. Nhưng ngày nào cũng có. Tôi đưa nó đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ lại bảo hoàn toàn bình thường.
Sở Hàn Yến Tu khẽ gật đầu.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Vậy là đủ rồi
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Đối phương đã lấy được ba thứ. Tóc. Máu. Và...
Hắn quay sang nhìn Lam Bảo Nguyệt.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
... Khí tức...
Lam Bảo Nguyệt khẽ gật đầu. Ánh mắt xanh băng lặng lẽ dừng trên chiếc hòm gỗ.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Muốn làm hình nhân thế mạng. Chỉ có tóc và máu là chưa đủ. Còn cần khí tức của người bị thế mạng. Khí tức không thể lấy bằng tay. Chỉ có thể...
Y ngừng lại một nhịp.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
...Để chính người đó tự đưa ra.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] từ nãy vẫn chăm chú lắng nghe, lúc này mới khẽ nghiêng đầu.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Tự đưa ra? Ý cậu là sao?
Lam Bảo Nguyệt bình tĩnh giải thích.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Khi một người cầm, ôm, hoặc mang theo hình nhân bên mình trong thời gian dài, khí tức của người đó sẽ dần lưu lại trên hình nhân.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Thời gian càng lâu. Sự liên kết càng sâu. Đến khi hoàn thành. Hình nhân sẽ trở thành một bản sao của chủ nhân. Đó cũng là lúc... Nhân quả bắt đầu bị đánh tráo.
Hạ Thuần Hy khẽ rùng mình.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Nói cách khác... Nếu hình nhân bị hủy... Thì người thật...
Lam Bảo Nguyệt khẽ lắc đầu.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Nguợc lại
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Nếu người thật chết. Hình nhân vẫn còn. Thế mạng mới hoàn thành.
Nghe đến đây... Lưu Quốc Thành gần như không còn ngồi vững. Ông lảo đảo lùi về sau một bước, cả người dựa hẳn vào cột gỗ bên hiên mới miễn cưỡng đứng được. Đôi môi khô khốc run lên không ngừng.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Vậy... Con trai tôi... Còn cứu được không?
Không ai trả lời ngay. Dương Lang Thần chậm rãi đứng dậy. Hắn bước đến trước chiếc hòm, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua từng lá bùa đã úa màu theo thời gian. Một lúc sau, hắn mới cất giọng.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Vẫn còn. Nhưng không nhiều. Cái hòm này không phải để giết con trai ông. Nó chỉ là... Một phong thư.
Lưu Quốc Thành sững sờ.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Phong thư?
Dương Lang Thần khẽ gật đầu.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Đối phương không giấu tung tích. Ngược lại. Hắn đang để lại dấu vết từng bước một. Hắn muốn chúng ta xuống núi. Nói đúng hơn... Hắn muốn Thanh Vân Quán tham gia vào chuyện này.
Nói đến đó, ánh mắt hắn chậm rãi nhìn về phía năm người còn lại. Không cần thêm một lời nào. Chỉ một ánh mắt ấy cũng đủ để mọi người hiểu rằng... Kể từ khoảnh khắc chiếc hòm được đặt trước cổng võ quán. Vụ nhân quả này... Đã không còn là chuyện riêng của làng Vọng Hà nữa
❤️‍🔥 Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] vừa dứt lời, cả khoảng sân lại chìm vào một bầu không khí nặng nề. Ánh nắng ban trưa vẫn xuyên qua những tán ngân hạnh già, loang lổ trên nền đá xanh đã mòn theo năm tháng, nhưng chẳng ai còn tâm trí để ngắm nhìn khung cảnh yên bình ấy. Chiếc hòm gỗ cũ kỹ vẫn lặng lẽ nằm giữa sân, giống như một vị khách không mời mà đến, mang theo cả một đoạn nhân quả chưa biết điểm cuối sẽ dừng ở đâu. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] chậm rãi đưa mắt nhìn từng người trong nhóm... / / ❤️‍🔥 Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh như thường ngày, nhưng sự trầm mặc ấy lại khiến người khác hiểu rằng hắn đã bắt đầu cân nhắc rất nhiều khả năng. Một lúc sau, hắn mới khẽ lên tiếng...
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Người này rất cẩn thận. Hắn không để lộ thân phận, cũng không để lại bất kỳ lời khiêu khích nào. Thế nhưng tất cả những gì hắn làm đều đang dẫn chúng ta đến cùng một nơi. Chiếc hòm này chỉ là bước đầu tiên. Sau nó chắc chắn còn có bước thứ hai, bước thứ ba. Hắn không vội, bởi hắn biết sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ phải xuống núi
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] khoanh hai tay trước ngực, khẽ dựa lưng vào cột gỗ phía sau, đôi mày từ đầu đến cuối vẫn nhíu chặt. Hắn vốn không thích những kiểu bố trí quanh co như vậy, càng không thích cảm giác bị người khác tính toán trước từng bước đi của mình. Trầm ngâm một lúc, hắn mới cất giọng
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nếu đúng như anh nói... Vậy tên kia chẳng khác nào đang ngồi chờ chúng ta tự bước vào bẫy. Nhưng tôi có một chuyện không hiểu. Nếu hắn thật sự lợi hại như vậy thì trực tiếp giết người chẳng phải nhanh hơn sao? Việc gì phải mất công làm hình nhân, bày nhân quả, rồi còn cố ý dẫn chúng ta xuống núi? Ta thấy chuyện này không hợp lý. Người càng mạnh càng thích giải quyết dứt điểm, chỉ có kẻ đang bị hạn chế mới phải vòng vo nhiều đến vậy.
Sở Hàn Yến Tu khẽ cười, ánh mắt lướt qua Nam Cung Tư Mệnh rồi dừng lại trên chiếc hòm gỗ...
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Lần này cậu nói không sai. Một người đủ khả năng điều khiển hình nhân thế mạng tuyệt đối không phải kẻ thiếu kiên nhẫn. Hắn bày ra nhiều tầng như vậy chứng tỏ có một việc hắn không thể tự mình làm được. Hoặc hắn không thể rời khỏi nơi nào đó, hoặc hắn đang chờ một thời điểm thích hợp. Còn chúng ta... Chỉ là mảnh ghép cuối cùng hắn cần để hoàn thành kế hoạch. Điều khiến ta tò mò không phải hắn mạnh đến đâu, mà là vì sao hắn nhất định phải chọn Thanh Vân Quán. Trên đời này đâu chỉ có chúng ta biết xử lý những chuyện liên quan đến nhân quả
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh chiếc hòm. Gió núi khẽ thổi tung mái tóc trắng dài, vài sợi tóc phủ xuống trước đôi mắt xanh băng nhưng y cũng không buồn đưa tay gạt đi. Ánh mắt ấy từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi những lá bùa cũ kỹ dán quanh chiếc hòm. Rất lâu sau, y mới khẽ cúi người, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua một góc gỗ đã nứt. Một lớp bụi mỏng theo động tác ấy chậm rãi rơi xuống, để lộ một ký hiệu rất nhỏ được khắc sâu vào bên trong mặt gỗ. Lam Bảo Nguyệt nhìn ký hiệu ấy thêm vài giây rồi bình thản cất lời
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không phải hắn chọn Thanh Vân Quán. Mà là... Hắn không còn lựa chọn nào khác. Người làm chiếc hòm này biết rất rõ quy củ của các môn phái trong giới huyền môn. Những nơi khác có thể sẽ trực tiếp phá hủy hình nhân để trừ hậu họa. Chỉ có Thanh Vân Quán... trước khi chạm vào nhân quả của bất kỳ ai cũng sẽ tìm ra nguyên nhân rồi mới quyết định nên cứu hay nên diệt. Hắn đang đánh cược rằng chúng ta sẽ điều tra đến cùng. Mà chỉ cần chúng ta điều tra... Cchúng ta sẽ tự tìm đến hắn
Y vừa dứt lời thì đầu ngón tay khẽ dừng lại trên ký hiệu khắc trong mặt gỗ, đôi mắt xanh băng hơi trầm xuống.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Hơn nữa..... Người này không phải lần đầu tiên làm hình nhân thế mạng. Dấu khắc này đã cũ hơn chiếc hòm rất nhiều. Điều đó có nghĩa... Trước làng Vọng Hà, hắn còn từng tạo ra những hình nhân khác.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vừa dứt lời, tất cả đều vô thức nhìn về ký hiệu được khắc trên mặt gỗ. Dấu khắc ấy rất nhỏ, nếu không quan sát kỹ gần như không thể phát hiện. Nó không giống bùa chú của Đạo gia, cũng không giống ký hiệu của bất kỳ môn phái huyền thuật nào mà bọn họ từng biết. Chỉ là vài nét khắc đơn giản, nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô cùng khó chịu, giống như càng nhìn lâu thì trong lòng càng nặng trĩu. Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] chậm rãi bước đến... Cúi người nhìn kỹ một lúc rồi mới khẽ lắc đầu...
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Anh chưa từng thấy ký hiệu này. Nhưng có một điều có thể chắc chắn, người khắc nó không hề định giấu. Ngược lại, hắn cố tình để người khác nhìn thấy. Đây không phải sơ suất, mà là một lời nhắn. Chỉ là... chúng ta vẫn chưa hiểu Hắn ta muốn nhắn điều gì.
Nam Cung Tư Mệnh chống hông đứng cạnh chiếc hòm, càng nhìn càng thấy bực bội. Hắn vốn ghét nhất mấy kiểu úp mở như thế này. Hắn đưa tay gãi mái tóc xám rối bời rồi thở dài một hơi
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Thật sự là tôi ghét nhất mấy tên thích bày trò. Muốn đánh thì cứ đánh, muốn giết thì cứ giết, cứ phải vòng vo mấy lớp như vậy làm gì. Từ nãy đến giờ hắn cứ như đang dắt mũi chúng ta từng bước một. Cảm giác này khó chịu thật.
Nói rồi hắn liền quay sang nhìn Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Bảo Nguyệt, em còn nhìn ra được gì nữa không? Đừng giữ trong lòng, nói luôn đi. Ít nhất cũng để mọi người biết chúng ta sắp phải đối mặt với thứ gì.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn chăm chú nhìn ký hiệu trên mặt gỗ. Ánh mắt xanh lam phản chiếu dưới ánh nắng nhàn nhạt, bình tĩnh đến mức gần như không gợn sóng. Sau một lúc im lặng, y mới chậm rãi lên tiếng.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Em không biết người đó là ai. Nhưng em có thể chắc chắn một chuyện. Từ lúc chiếc hòm được đưa lên núi, hắn đã biết chúng ta sẽ nhìn thấy dấu khắc này. Có lẽ... ngay lúc này hắn cũng đang chờ tin.
Y khẽ dừng lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua vết khắc lần cuối
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Nói cách khác, đây không phải lời nhắn gửi cho người mang chiếc hòm. Mà là lời nhắn gửi riêng cho Thanh Vân Quán.
❤️‍🔥 _ _ Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎] khẽ mỉm cười, đặt chén trà xuống bàn đá rồi thong thả đứng dậy. Gió núi khẽ lướt qua tà áo của anh, mang theo mùi hương trà còn vương trong không khí. Anh nhìn chiếc hòm một lúc lâu rồi mới chậm rãi buông một câu.
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Sở Hàn Yến Tu [Cự Giải ♋︎]
Nếu đã là lời nhắn dành cho chúng ta thì cũng có nghĩa đối phương đã điều tra rất kỹ về Thanh Vân Quán. Hắn biết chúng ta có bao nhiêu người, biết quy củ của võ quán, thậm chí còn biết chúng ta sẽ không bỏ mặc một vụ việc liên quan đến nhân quả. Một người chuẩn bị kỹ đến mức này sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào vô ích. Cho nên... Ccàng xuống núi, chúng ta càng phải cẩn thận hơn. Chuyện này có lẽ còn phức tạp hơn những gì chúng ta đang nhìn thấy.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] chống cằm ngồi trên bậc đá, đôi mắt hổ phách từ nãy đến giờ vẫn không rời chiếc hòm gỗ. Cậu vốn là người hiếu kỳ, nhưng càng nghe mọi người phân tích lại càng thấy có điều gì đó không ổn. Sau một hồi suy nghĩ, cậu mới ngẩng đầu nhìn Dương Lang Thần.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Anh Lang Thần, em cứ có cảm giác người kia không chỉ muốn chúng ta xuống núi điều tra. Nếu chỉ để cứu một người thì hắn đâu cần mất nhiều công sức như vậy. Em nghĩ... Em nghĩ... Bên trong làng Vọng Hà chắc vẫn còn một bí mật khác. Một bí mật mà nếu không tự mình đến nơi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được.
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎] khẽ gật đầu, ánh mắt trầm xuống
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Anh cũng đang nghĩ như vậy. Chuyện của hình nhân thế mạng chỉ là phần nổi. Còn thứ thật sự kéo dài suốt ba bốn năm qua... có lẽ vẫn còn nằm trong bóng tối, chờ chúng ta tự mình vén nó lên.
Dương Lang Thần lặng lẽ nhìn chiếc hòm gỗ thêm một lúc lâu rồi mới khom người, cẩn thận phủ lại tấm vải cũ lên trên nắp hòm. Động tác của anh rất chậm, giống như đang đối xử với một món đồ vô cùng bình thường, nhưng cũng chính sự bình thản ấy khiến bầu không khí vốn căng thẳng dịu xuống đôi chút. Anh đứng thẳng người, ánh mắt lần lượt nhìn qua từng thành viên trong võ quán rồi mới cất giọng...
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Dương Lang Thần [Ma Kết ♑︎]
Chuyện này tạm dừng ở đây. Chúng ta sẽ xuống núi, nhưng không phải bây giờ. Đối phương đã mất công dẫn chúng ta vào cuộc, vậy thì cũng không cần vội vàng đi theo nhịp của hắn. Trước khi xuất phát, chúng ta phải biết rõ mình đang đối mặt với cái gì. Nếu ngay cả đầu mối còn chưa nắm được mà đã hấp tấp xuống làng Vọng Hà thì chẳng khác nào tự chui đầu vào bẫy.
❤️‍🔥 _ Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎] khẽ thở dài, đưa tay vò mái tóc xám vốn đã rối càng thêm lộn xộn. Hắn nhìn chiếc hòm gỗ rồi lại nhìn Lưu Quốc Thành đang ngồi thất thần bên cạnh, cuối cùng cũng đành nuốt xuống sự sốt ruột trong lòng
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Nam Cung Tư Mệnh [Nhân Mã ♐︎]
Được rồi, nghe anh vậy. Dù sao tôi cũng chẳng thích bị người khác dắt mũi. Nhưng bác Lưu này, từ giờ trở đi bác phải nhớ thật kỹ. Bất cứ chuyện gì xảy ra trong làng, dù chỉ là một chuyện nhỏ như mất con gà hay một đứa trẻ khóc giữa đêm, bác cũng phải kể hết. Nhiều khi thứ cứu mạng người lại chính là những chi tiết mà ai cũng nghĩ là không quan trọng.
Lưu Quốc Thành khẽ gật đầu liên tục. Ánh mắt ông vẫn còn đỏ hoe, nhưng vẻ hoảng loạn ban đầu đã dần được thay bằng một tia hy vọng rất mảnh... Mảnh đến mức tưởng chừng như mơ hồ... Ông cúi đầu suy nghĩ rất lâu, bỗng như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Lưu Quốc Thành [Lão Lưu]
Đúng rồi... còn một chuyện nữa. Trước khi tôi lên núi, trong làng có người nói họ nhìn thấy một cô bé mặc váy trắng xuất hiện bên bờ sông vào mỗi đêm. Con bé không nói gì, chỉ ôm một con hình nhân rơm rồi đứng nhìn mặt nước. Hễ ai bước đến gần thì nó sẽ quay đầu bỏ đi. Điều kỳ lạ là... sáng hôm sau, người nhìn thấy nó đều phát hiện trước cửa nhà mình có một dấu chân nhỏ bằng bùn đất. Chỉ có một hàng dấu chân đi vào, tuyệt nhiên không có dấu chân đi ra.
❤️‍🔥 Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎] vốn ngồi tựa vào lan can gỗ nghe mọi người nói chuyện, lúc này cũng vô thức ngồi thẳng dậy. Cậu khẽ nhíu mày, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ suy tư.
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Một cô bé... Một hình nhân rơm... Rồi lại chỉ có dấu chân đi vào mà không có dấu chân đi ra. Em thấy chuyện này có gì đó rất lạ. Nếu là quỷ thì không cần để lại dấu chân, còn nếu là người thì không thể tự dưng biến mất. Hay là... có người cố ý tạo ra cảnh tượng ấy để dọa cả làng?
Cậu vừa nói vừa quay sang nhìn Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎].
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Hạ Thuần Hy [Sư Tử ♌︎]
Bảo Nguyệt, cậu nghĩ sao?
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎] vẫn đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt xanh lam lặng lẽ nhìn về phía biển mây dưới chân núi. Gió chiều khẽ lay động mái tóc trắng, phủ lên người y một vẻ thanh lãnh như ánh trăng giữa ban ngày. Sau một khoảng lặng ngắn, y mới chậm rãi lên tiếng...
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Không phải để dọa. Mà là để dẫn đường. Hình nhân thế mạng muốn hoàn thành nghi thức thì phải có người tự mình bước đến nơi được định sẵn. Cô bé kia không phải đang lang thang bên bờ sông... mà đang chờ một người. Chỉ cần có người đi theo, nhân quả sẽ bắt đầu nối liền. Đến lúc đó, dù muốn quay đầu cũng đã muộn.
Y khẽ dừng lại, ánh mắt chậm rãi chuyển về phía Lưu Quốc Thành.
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Lam Bảo Nguyệt [Bảo Bình ♒︎]
Bác Lưu... Ttừ ngôi miếu cũ đến bờ sông của làng Vọng Hà, có phải ở giữa còn có một cái giếng cổ đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi không?
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
♥︎ HẾT CHƯƠNG 03 ♥︎
♥︎ TỔNG SỐ CHỮ : 3 4 6 0 ♥︎
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
♥︎ ♥︎ ♥︎ ♥︎
Tên Tác Phẩm : [7 Chòm Sao _ Đam Mỹ Kinh Dị] Thất Tình Trấn Hồn Lục... [Đoàn Dị Ký Sự]... PP     ∧_∧     (*・∀・*) ★*。:゚*〇☆〇*゚:。:*★ ☆。*・:+*゚   ゚*+:・*。☆   THANK YOU ・*・゚゚゚゚・*・゚゚゚゚・*☆・* Thể Loại Truyện : Võ quán, kinh dị, đam mỹ, nam x nam, ngôn tình, nam x nữ, tra án, phiêu lưu, mạo hiểm, boylove, giả tưởng, 12 cung hoàng đạo, 7 chòm sao, hài hước, trường học, diệt quỷ, linh hồn, ma cà rồng, vampire, võ sư, đa thể loại, hiện đại, thới giới song song, lệ quỷ, nhân quả... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン ... ♥︎ ♥︎ ♥︎ Couple Chính... Nhân Mã ♐︎ ❤️‍🔥 Bảo Bình ♒︎... Cự Giải ♋︎ ❤️‍🔥 Sư Tử ♌︎... Bạch Dương ♈︎ ❤️‍🔥 Xữ Nữ ♍︎... [Lưu Ý : Bạch Dương không nằm trong teem chính ạ, xin hết]... Can't stop dancing... `、、`ヽ`ヽ`、、ヽヽ、`、 ヽ`ヽ`ヽヽ`ヽ`、`ヽ`、 ヽ``、ヽ`ヽ`、ヽヽ`ヽ、 ヽ`ヽ、ヽヽ`ヽ`、``ヽ` ヽ、ヽ、ヽ`ヽ`ヽ、ヽ`ヽ` 、ヽヽ``、ヽ`、ヽヽ ዽ ヽ` Tên Tác Giả : 𝙱𝚁𝚄𝙰 _ [𝙻𝚃𝚃]... ♣ ⁹ ♣ ² ♣ ⁰ ♣ ⁴ ♣... キ   ∧_∧ 𝙃𝘼𝙃𝘼𝙃𝘼 o/⌒(*´>∀<`)つ〃 'と_)_つノ ☆バンバン
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆
⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆⋆˚𝜗𝜚˚⋆

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play