Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Vết Thương

1.

Phòng làm việc VIP của tập đoàn đá quý Nguyễn Thị.
Không gian sặc mùi tiền nhưng lạnh lẽo.
Quang Anh ngồi trên ghế da, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn kim cương đen trên ngón áp út.
Duy đứng đối diện, hai tay đan chặt vào nhau, bờ vai khẽ run.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo, giọng trầm và lạnh// Đứng xa tôi như vậy làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại gần đây, ký vào chỗ này.
Quang Anh dùng ngón tay gõ nhẹ hai cái lên tập hồ sơ dày cộp đặt trên bàn kính
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lùi lại một bước, ánh mắt hiện rõ vẻ uất ức và đề phòng// Anh đừng ép người quá đáng!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cha tôi chỉ nợ tiền anh, tại sao tôi phải đem cả cuộc đời mình ra thế chấp?
Duy siết chặt nắm tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến đỏ ửng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Khẽ nhếch môi cười nửa miệng, đứng dậy đi vòng qua bàn làm việc, từng bước áp sát// Hoàng Đức Duy, cậu nên thực tế một chút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Số nợ của cha cậu là ba trăm tỷ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu hôm nay cậu không ký, ngày mai ông ta sẽ đón tuổi già trong tù.
Quang Anh dừng lại ngay trước mặt Đức Duy, cúi đầu xuống ghé sát tai cậu, hơi thở ấm nóng nhưng lời nói lại lạnh thấu xương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và cái công ty rách nát của gia đình cậu...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sẽ bốc cháy trong vòng một nốt nhạc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói được, làm được!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Run rẩy ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nghẹn lại vì tức giận// Anh...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đúng là đồ máu lạnh!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lời đồn không sai chút nào, anh là kẻ không có tính người!
Duy tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, định giơ tay đẩy mạnh Quang Anh ra xa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhanh như cắt chộp lấy cổ tay Duy, bóp mạnh rồi kéo áp sát vào lòng mình// Máu lạnh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho nên đừng dại dột thử thách lòng kiên nhẫn của tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nước mắt chực trào vì bất lực, nhìn chăm chằm vào tờ giấy cam kết hôn nhân thời hạn 3 năm// Tôi ký...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh phải hứa, sau khi ký xong không được đụng đến gia đình tôi nữa!
Duy run rẩy đặt bút xuống, ký rẹt một đường thật nhanh như muốn xé rách tờ giấy, sau đó ném mạnh cây bút xuống đất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Buông cổ tay Đức Duy ra, nhìn chữ ký trên giấy liền thỏa mãn nở nụ cười đầy tà mị// Ngoan có phải tốt hơn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kể từ giờ phút này, cậu là món đồ độc quyền của Nguyễn Quang Anh tôi.
Quang Anh cúi xuống nhặt cây bút lên, thổi nhẹ bụi rồi quay lưng bước về phía cửa sổ lớn nhìn xuống thành phố
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nói vọng lại, giọng đầy ra lệnh// Thu dọn đồ đạc đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tối nay tài xế sẽ đón cậu về biệt thự của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng để tôi phải đợi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cắn chặt môi đến bật máu, quay người chạy thật nhanh ra khỏi phòng, tiếng giày nện xuống sàn nhà nghe đầy chua chát//
Cánh cửa phòng làm việc đóng sầm lại.
Trong phòng chỉ còn mình Quang Anh, anh nhìn vết máu đỏ thẫm của Đức Duy còn dính lại trên chiếc nhẫn kim cương đen của mình, ánh mắt lóe lên một tia dịu dàng ẩn hiện
____________
tg tổng tài
tg tổng tài
a hihi
tg tổng tài
tg tổng tài
mấy con zợ
tg tổng tài
tg tổng tài
nhớ ủng hộ tui nhoo
tg tổng tài
tg tổng tài
😘😘😘

2.

Biệt thự riêng của Nguyễn Quang Anh ngoại ô thành phố.
Trời mưa tầm tã.
Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng dừng trước sảnh.
Cửa xe mở, Duy bước xuống với một chiếc vali nhỏ, bộ quần áo trên người đã bị nước mưa làm ướt sũng.
Quản Gia
Quản Gia
//Cúi người chín mươi độ, cung kính giơ ô che đầu cho Duy// Chào cậu Duy, tôi là quản gia Lâm.
Quản Gia
Quản Gia
Thiếu gia đã dặn tôi đợi cậu từ sớm.
Quản Gia
Quản Gia
Mời cậu vào nhà kẻo lạnh.
Quản gia Lâm đưa tay đỡ lấy chiếc vali từ tay Duy, bước lên bậc thềm dẫn đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn ngôi biệt thự rộng lớn nhưng tối tăm, khẽ rùng mình, giọng run run// Cảm ơn ông...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ta...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ta có nhà không?
Duy ôm lấy hai cánh tay đang run lên vì lạnh, bước chân chần chừ không muốn bước qua cánh cửa lớn
Quản Gia
Quản Gia
//Khẽ mỉm cười lịch sự nhưng ánh mắt giấu đi sự e dè// Thiếu gia vẫn đang ở thư phòng giải quyết công việc.
Quản Gia
Quản Gia
Ngài ấy dặn sau khi cậu đến thì đưa thẳng lên phòng ngủ chính.
Quản gia Lâm đẩy cánh cửa gỗ lớn, mở ra một không gian xa hoa nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đứng sững lại giữa phòng khách, nhìn quanh một lượt rồi cắn môi// Tôi muốn ngủ phòng khách phụ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi và anh ta... chỉ là quan hệ hợp đồng.
Duy nắm chặt vạt áo khoác ướt đẫm, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên quyết và bài xích
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Từ trên tầng hai bước xuống cầu thang, tay cầm ly rượu vang đỏ, giọng trầm thấp vang lên phá tan bầu không khí// Hợp đồng?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng trong điều khoản có ghi rõ cậu phải thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một người bạn đời, Duy.
Quang Anh thong thả bước xuống từng bậc thang, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào thân hình nhỏ nhắn đang run rẩy của đối phương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngước lên nhìn Quang Anh, lùi lại phía sau một bước, giọng đầy giận dữ// Anh đừng có vô lý!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chấp nhận ký tên không có nghĩa là tôi bán thân cho anh!
Duy thở dốc, hai mắt đỏ hoe vì vừa tức giận vừa tủi nhục
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đi đến trước mặt Duy, đặt ly rượu xuống bàn, thô bạo nắm lấy cằm cậu nâng lên// Nhìn vào mắt tôi này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba trăm tỷ của tôi không dễ nuốt như vậy đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, tôi là luật pháp.
Anh miết mạnh ngón tay cái lên bờ môi đang cắn chặt của Duy, ép cậu phải há miệng thở dốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Gạt mạnh tay Quang Anh ra, dùng hết sức bình sinh hét lên// Buông tôi ra!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là đồ khốn nạn!
Duy dùng cả hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi của Quang Anh, nhưng anh ta không hề dịch chuyển dù chỉ một phân.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ánh mắt tối sầm lại, một tay tóm gọn hai cổ tay của Đức Duy ra sau lưng, tay kia ôm chặt eo cậu kéo sát vào người mình// Khốn nạn?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là khốn nạn thật sự.
Quang Anh cúi đầu, ghé sát vào tai Đức Duy, giọng nói đầy tính chiếm hữu pha lẫn đe dọa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ, lên phòng tắm rửa sạch sẽ rồi đợi tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu để tôi phải dùng biện pháp mạnh, ngày mai Hoàng gia sẽ nhận được tin xấu đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Toàn thân cứng đờ, những giọt nước mắt bất lực cuối cùng cũng lăn dài trên má, giọng nghẹn ngào// Tôi biết rồi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thả tôi ra đi.
Duy buông xuôi hai tay, không thèm phản kháng nữa, ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Buông Đức Duy ra, nhìn cậu quay lưng đi lên lầu với bóng lưng gầy guộc, ánh mắt anh khẽ biến động, bàn tay vừa siết eo cậu khẽ nắm chặt lại//
Tiếng bước chân của Đức Duy khuất dần sau khúc quanh cầu thang.
Quang Anh quay sang nhìn quản gia Lâm, giọng lạnh lùng ra lệnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nấu một bát súp gừng mang lên phòng cho cậu ấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng để cậu ấy bị cảm.
______
tg tổng tài
tg tổng tài
bày đặt

3.

Phòng ngủ chính của biệt thự.
Không gian rộng lớn, sưởi ấm áp nhưng áp lực đè nặng.
Duy vừa tắm xong, mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của nhà tắm, ngồi co chân trên bệ cửa sổ lớn nhìn mưa.
Cửa phòng khẽ mở, Quang Anh bước vào, áo vest đã cởi bỏ, chỉ còn sơ mi đen mở hai cúc ngực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đóng cửa phòng lại, nhìn lướt qua thân hình mảnh khảnh của Duy, đôi mắt tối sầm lại// Sao không nằm trên giường?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn đổ bệnh để trốn tránh tôi à?
Quang Anh bước từng bước chậm rãi về phía bệ cửa sổ, tiếng bước chân khẽ khàng trên thảm nhưng áp bức vô cùng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Không thèm quay đầu lại, mắt vẫn nhìn trân trân vào những giọt mưa bám trên kính, giọng khàn đặc// Giường của anh quá bẩn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thà lạnh chết ở đây còn hơn.
Duy siết chặt hai tay ôm lấy đầu gối, cố thu nhỏ khoảng cách để không phải chạm vào bóng đen đang bao phủ phía trên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bật cười lạnh lẽo, cúi người xuống, hai tay chống hai bên bệ cửa, khóa chặt Duy vào giữa// Bẩn?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
lDuy, cậu nên nhớ cái mạng của cha cậu và thể diện của Hoàng gia đều do sự "bẩn thỉu" này cứu vãn đấy.
Quang Anh áp sát mặt mình vào mặt Duy, khoảng cách gần đến mức hai đầu mũi suýt chạm nhau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quay phắt đầu lại, ánh mắt rực lửa giận dữ nhìn thẳng vào Quang Anh// Đừng mở miệng ra là đe dọa tôi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đã đến đây rồi, anh còn muốn cái gì nữa?
Duy tức giận đến mức bả vai run lên bần bật, hơi thở hổn hển phả vào mặt đối phương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đột ngột vươn tay bóp chặt lấy cằm Duy, ép cậu phải ngửa mặt lên nhìn mình// Tôi muốn cậu biết rõ vị trí của mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ nay về sau, ánh mắt này của cậu chỉ được phép nhìn một mình tôi.
Quang Anh miết mạnh ngón tay cái lên vết xước nhỏ trên môi Duy do ban nãy cậu tự cắn, lực tay vừa mạnh vừa có chút quyến luyến
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đau đớn nhíu mày, tay đẩy mạnh vào lồng ngực Quang Anh// Buông ra...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đau! Anh đúng là đồ điên!
Duy cố giãy giụa nhưng hoàn toàn bất lực trước sức mạnh áp đảo của người đàn ông trước mặt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Buông cằm Duy ra, nhưng ngay lập tức cúi xuống bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa// Yên lặng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoặc là tôi sẽ xử lý cậu ngay tại bệ cửa sổ này.
Quang Anh sải bước dài đi về phía chiếc giường lớn giữa phòng, mặc cho Duy ra sức đấm vào vai mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hoảng sợ tột độ, hai tay bấu chặt vào vai áo Quang Anh// Thả tôi xuống!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh, anh đã hứa là cho tôi thời gian một chút mà!
Duy nhắm nghiền mắt lại, toàn thân căng cứng như một chiếc dây cung sắp đứt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đặt Duy nằm xuống đệm mềm, nhưng không đè lên mà chỉ kéo chăn trùm kín người cậu, sau đó đứng thẳng dậy// Cậu nghĩ tôi sẽ thèm khát một khúc gỗ kháng cự sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay tôi sang phòng làm việc.
Quang Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn cô độc khuất sau cánh cửa phòng tắm để thay đồ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Mở mắt ra nhìn trần nhà xa lạ, kéo chăn che nửa mặt, khẽ thở phào nhưng lòng ngực vẫn đập liên hồi//
Trong không gian tĩnh mịch, Duy đưa tay chạm lên bờ môi vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi nước hoa gỗ trầm nam tính của Quang Anh, vết xước râm râm đau như nhắc nhở cậu về chuỗi ngày giam cầm sắp tới
_____________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play