[Verity X Thatmob]
Chapter 1
Cái se lạnh và ẩm ướt của sương sớm bao trùm lấy căn phòng ngủ nhỏ.
Những tia nắng le lói của ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt của thiếu niên còn đang say ngủ.
Mob khẽ động hàng mi, anh ngồi dậy vươn vai đầy khoan khoái.
Thatmob
Chào buổi sáng Verity...
Chất giọng anh trầm thấp, mang theo chút lười biếng và khàn khàn đặc trưng của người vừa thức dậy.
Verity
Buổi sáng tốt lành !
Mob khẽ liếc qua quả bóng tròn quỷ dị bên cạnh, trong lòng tràn đầy sự chán ghét.
Hình ảnh cái đêm rượt đuổi nghẹt thở ấy cứ lặp đi lặp lại trong tiềm thức anh như một thước phim quay chậm.
Nó ám ảnh, nó đáng sợ, nó khiến trái tim anh như ngừng đập.
Hơn hết, nó khiến anh trở nên dè chừng với chính "người bạn đồng hành" của mình.
May thay, sự xuất hiện của Twixxle - người bạn thân của Mob đã giúp anh phần nào vơi đi nỗi bất an mà anh luôn canh cánh trong lòng.
Cơ mà...Twixxle đâu nhỉ ?
Sáng nay yên ắng lạ thường.
Mob bước vội xuống giường, chẳng buồn liếc Verity lấy một cái.
Thatmob
Twixxle à ? Cậu đâu rồi ?
Vẫn không có ai đoái hoài.
Linh cảm lại lần nữa mách bảo có điềm chẳng lành.
Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, một mùi tanh nồng bốc ra, xộc thẳng lên mũi khiến Mob khẽ nhăn mặt.
Khung cảnh trước mắt khiến anh chết lặng, đôi đồng tử màu lục nhạt co thắt dữ dội.
Thứ chất lỏng đặc quánh màu đỏ tươi chảy lênh láng trên sàn gỗ.
Máu bắn lên tường và khắp các vật dụng trong phòng.
Mob cảm thấy trái tim mình đập lệch đi một nhịp, toàn thân run rẩy không tự chủ.
Anh khẽ gọi, nước mắt sinh lý trực trào nơi khoé mắt.
Mob bước từng bước nặng nề, lần theo vết máu bị kéo lê.
Nhưng vệt máu ấy chỉ dẫn anh ra đến ngoài sân sau là mất dấu.
Mob hoàn toàn suy sụp, tâm trí của anh lúc bấy giờ vô cùng hỗn loạn.
Anh quỳ thụp xuống bên những vết máu còn sót lại, mặc cho đất cát bám đầy vào quần áo.
Anh cảm thấy hối hận, hối hận vì đã mời Twixxle tham gia vào cái mod này.
_________________________
Verity
Twixxle bận việc gì đó nên đi trước rồi.
Vừa trông thấy anh quay lại, Verity đã lên tiếng.
Mob liếc hắn, trong đáy mắt trống rỗng chỉ còn lại sự sợ hãi và nỗi kinh hoàng tột độ.
Thatmob
Cậu ấy...trước khi đi, sẽ luôn nói trước với tôi...
Verity
Có vẻ...cậu ta khá vội.
Mob báu tay vào thành cửa, cố giữ cho bản thân đứng vững.
Bao nhiêu cảm xúc đang dâng trào bên trong đều bị anh đè nén lại.
Verity
Chỉ còn lại hai chúng ta...
Verity
Chẳng phải điều đó tốt hơn sao ?
Cổ họng Mob nghẹn đắng, anh không đáp, anh cố tỏ ra bình thường.
Thatmob
Được rồi...ờm...tôi sẽ ra ngoài một chút...
Verity
Cậu không định mang tôi theo sao ?
Đây là lần đầu anh từ chối hắn thẳng thừng như vậy.
Cánh cửa bị đóng lại bằng một lực mạnh.
Mob rời đi, nhất quyết không quay đầu.
Anh đã mang theo những thứ cần thiết, anh thề sẽ không bao giờ quay lại cái nơi chết chóc ấy nữa.
Vì chính sự an toàn của anh, và cả...sự ra đi của Twixxle.
Anh hận, hận hắn đã giết Twixxle, hận bản thân chẳng thể làm gì được hắn.
Verity bị bỏ lại trong căn nhà trống vắng, nụ cười trên gương mặt hắn vẫn không hề lay chuyển.
Nhưng nó mỗi lúc một sâu hơn, quỷ dị hơn.
Hắn biết tỏng ý định bỏ trốn của Mob và hắn không cần vội.
Chapter 2
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại trong hang đá.
Giữa không gian lạnh lẽo ấy, Mob mệt mỏi tựa lưng vào vách đá gồ ghề.
Ánh lửa leo lét từ ngọn đuốc hắt lên gương mặt hốc hác, không giấu nổi sự rã rời sau hai ngày ròng rã trốn chạy.
Kỳ lạ thay, suốt hai ngày qua, hắn hoàn toàn bặt vô âm tín. Không một cuộc tấn công, không một lời đe dọa, mọi thứ êm đềm đến mức kỳ lạ.
Nhưng trực giác của anh lại gào thét điều ngược lại.
Tiếng lá cây xào xạc nơi cửa hang vang lên khe khẽ, hòa cùng những vệt trăng yếu ớt len lỏi qua khe đá.
Không gian tĩnh mịch đến rợn người.
Nỗi bất an một lần nữa dâng trào, Mob vô thức lùi sâu hơn vào góc tối, bàn tay siết chặt lấy chuôi kiếm lạnh ngắt.
Những ký ức kinh hoàng về cuộc rượt đuổi đêm hôm ấy lại ùa về, bám lấy tâm trí anh như một bóng ma.
Anh nhắm nghiền mắt, cố gạt đi nỗi sợ để chìm vào giấc ngủ giữa cái buốt giá của sương đêm.
Gió lạnh lùa vào trong hang, thổi tắt ngọn đuốc đang cháy dở anh dùng để sưởi ấm.
Không gian trong hang lúc này vừa lạnh lẽo lại bức bối đến ngột ngạt.
Trong tiềm thức anh vô tình tái hiện lại cuộc rượt đuổi nghẹt thở vào đêm đó.
Bên trong đài quan sát, Mob đang vô cùng mệt mỏi, anh chỉ muốn được ngả lưng xuống chiếc giường đơn nhỏ nhắn mà êm ái của mình.
Bất chợt bài hát quen thuộc của Verity vang lên văng vẳng bên tai khiến anh khẽ giật mình.
Thứ thanh âm vui nhộn, mang lại cảm giác bình yên ấy giờ đây chỉ khiến anh cảm thấy lạnh gáy.
Mob chộp lấy cây đèn pin, cánh cửa hé mở mang theo tâm trạng hồi hộp của anh.
Từng bước chân đặt xuống cầu thang đều nặng trĩu.
Từ trong góc tối, một con quái vật với làn da vàng vọt, cao lêu nghêu nhưng lại gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương chậm rãi bước ra.
Nó nở một nụ cười quái dị rồi gầm lên, lao thẳng về phía anh.
Anh hét toáng lên đầy kinh hãi, đến cả cây đèn pin trên tay cũng bị đánh rơi xuống đất.
Mob xoay người, dứt khoát chạy lên căn phòng trên đài quan sát.
Anh khoá chặt, chặn cửa bằng các block gỗ.
Mồ hôi lạnh túa ra từ trán, chạy dọc theo hai bên gò má.
Anh cảm giác trái tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đang căng cứng vì căng thẳng.
Anh lùi sâu vào trong căn phòng, tựa lưng vào cửa sổ kính ở phía sau.
Phải mất một lúc lâu, thứ âm nhạc chết chóc cùng những tiếng gầm phẫn uất kia mới chấm dứt.
Mob không mở cửa ngay, anh vẫn đứng yên ở vị trí cũ, đôi mắt to, nhìn về phía cánh cửa đã bị bịt kín, chờ đợi.
Verity lao vào từ chiếc cửa sổ phía sau lưng anh.
Mob giật bắn mình, những mảnh thủy tinh vỡ ra, ghim chặt vào tấm lưng anh, rớm máu.
Verity vươn bàn tay to lớn, tóm lấy cơ thể đầy thương tích của Mob mặc cho anh ra sức giãy giụa.
Một cơn đau âm ỉ truyền đến đại não, anh cảm giác cơ thể mình như vỡ ra hàng trăm mảnh.
Tiếng xương gãy răng rắc và tiếng thét đầy đau đớn của Mob vang lên, xua tan sự tĩnh mịch vốn có của màn đêm.
Anh đưa tay sờ soạng khắp người mình theo phản xạ.
Thatmob
*Vẫn còn nguyên ?*
Mob thở phào nhẹ nhõm, anh đưa tay gạt đi những giọt mồ hôi đang rịn ra từ trán.
Mấy ngọn đuốc anh cắm đã bị cơn gió đêm qua lùa cho tắt ngúm.
Ánh mặt trời chói chang hắt vào từ phía cửa hang.
Mob dụi mắt, vỗ mặt mình mấy cái cho tỉnh ngủ.
Anh cần một căn nhà mới và những vật dụng cần thiết để phòng thân.
Mob lại vác cúp lên, chuẩn bị cho một chuyến đi mine mới.
Chapter 3
Sau những ngày tháng rệu rã trốn chạy, căn nhà nhỏ này chính là bến đỗ bình yên đầu tiên mà Mob tự tay dựng lên.
Căn nhà này không quá lớn, không xa hoa hay có thiết kế gì cầu kì.
Nó chỉ đơn giản là một mái ấm mới, chi ít thì có thể khiến anh cảm thấy an toàn hơn trong thời gian sắp tới.
Ngồi trên chiếc giường đơn sạch sẽ, tinh tươm, anh lại vô thức đan chặt tay vào nhau, trân trân nhìn vào khoảng không vô định.
Anh nhớ về căn nhà cũ và đài quan sát trước đây mình xây - nơi chứa đựng những kí ức vừa vui vẻ lại vừa kinh hoàng cùng Verity.
Giờ đây, nơi này chỉ có mình anh.
Nhưng cái mùi tanh nồng của máu, nỗi kinh hoàng và những hình ảnh man rợ về cái chết của Twixxle đã kéo anh khỏi cái cảm giác bứt rứt ấy.
Phải, hắn đã giết bạn anh, chẳng có lý do gì để anh cảm thấy tội lỗi khi rời bỏ hắn cả.
Hơn hết, anh cần tìm cách để kết thúc cái bản mod đáng bị nguyền rủa này.
Thatmob
*Twixxle, tôi sẽ trả thù cho cậu*
Thatmob
*Đích thân tôi sẽ giết hắn*
Anh liếc mắt về phía thanh kiếm kim cương đang đặt ngay ngắn bên thành giường.
Thatmob
*Như vậy vẫn chưa đủ*
Anh đứng phắt dậy, vơ vội lấy chiếc cúp rồi ra khỏi nhà.
Nhưng vừa đặt chân đến cửa, anh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Mob giật bắn mình, anh quay đầu lại.
Xung quanh không có ai cả.
Chỉ có tiếng xào xạc của lá cây, tiếng mấy chú sẻ non kêu ríu rít, chuyền từ cành này sang cành khác.
Ánh mặt trời từ trên cao rọi xuống vùng đồng bằng.
Khung cảnh yên bình đến lạ nhưng anh lại cảm thấy sởn gai ốc.
Vừa rồi, anh cảm giác như ai đó vừa nhìn chằm chằm vào anh một cách...vô cùng quái dị.
Mob không dám nghĩ ngợi gì thêm, anh bước thẳng vào cổng nether.
Từ xa, tại một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá xum xuê một màu xanh mát lành, dễ chịu.
Verity đứng đó, hắn lẳng lặng nhìn theo hình bóng của Mob đang khuất dần.
Không ra mặt, không ngăn cản, chỉ là một cái nhìn đó có chút...đượm buồn.
Hắn thấy thất vọng vì anh đã sống tốt ra sao dù cho không có hắn ở bên cạnh.
Hắn yêu anh, chẳng rõ từ lúc nào.
Hắn chỉ muốn anh ở bên hắn, chỉ một mình anh.
Tâm tính hắn không thể chịu nổi sự thân mật giữa anh và Twixxle.
Cậu ta được anh quan tâm đến vậy, tại sao hắn lại không thể ?
Hắn gọi khẽ, chỉ đủ để bản thân nghe thấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play