[ Chu Tô ] Người Chết Dưới Cơn Mưa Thứ Bảy
Chương 1: Thi Thể Thứ Tám Dưới Cơn Mưa
Từng hạt mưa lạnh buốt đập xuống mặt đường, tạo thành những vòng sóng lăn tăn dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt của thành phố về đêm
Đối với người dân Hải Thành, đó chỉ là một tháng bình thường. Nhưng đối với đội trọng án, đây là khoảng thời gian đáng sợ nhất trong năm
Bởi suốt bảy năm qua, cứ đến ngày thứ Bảy đầu tiên của tháng Bảy...
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn hộ tối om
Chu Chí Hâm mở mắt đồng hồ hiển thị 1 giờ 43 phút sáng
Anh bắt máy giọng Trương Tuấn Hào vang lên đầu dây bên kia
Trương Tuấn Hào
Chu đội, có án
Chu Chí Hâm
//ngồi dậy// Ở đâu?❄️
Trương Tuấn Hào
Công viên Nam Hồ
Chu Chí Hâm
//ngập ngừng vài giây//❄️
Không gian lập tức yên tĩnh ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi. Chu Chí Hâm siết chặt điện thoại
Xe cảnh sát dừng trước công viên Nam Hồ đèn cảnh sát đỏ xanh phản chiếu trên mặt đường ướt đẫm. Hiện trường đã được phong tỏa hoàn toàn
Chu Chí Hâm bước qua dải băng cảnh giới Trương Tuấn Hào lập tức tiến tới
Trương Tuấn Hào
Nạn nhân nam
Trương Tuấn Hào
Ba mươi lăm tuổi
Trương Tuấn Hào
Giáo viên trung học , thời gian tử vong khoảng ba tiếng trước
Tiếp tục bước vào trong dưới gốc cây cổ thụ giữa công viên. Một thi thể nằm bất động khuôn mặt tái nhợt. Hai mắt mở trừng trừng như nhìn thấy điều gì đó kinh khủng trước khi chết
Bên cạnh là một chiếc ô đen có một bông hồng trắng. Và một tấm ảnh bị đốt cháy một nửa
Không khí xung quanh như lạnh đi vài độ. Một cảnh sát trẻ đứng gần đó nuốt nước bọt
Đa nhân vật phụ
Chu đội...
Đa nhân vật phụ
Em làm nghề ba năm rồi nhưng mỗi lần nhìn hiện trường vụ này vẫn thấy rợn người
Bởi ai cũng hiểu cảm giác đó hung thủ giống như một bóng ma
7 năm 8 nạn nhân không nhân chứng , không camera , không dấu vân tay , không ADN không để lại bất cứ thứ gì. Ngoài ba món đồ kia
Chu Chí Hâm ngồi xuống đôi mắt sắc bén lướt qua thi thể. Rồi dừng lại trên tấm ảnh cháy dở
Anh đeo găng tay nhẹ nhàng nhặt nó lên. Trong phần ảnh còn sót lại là một đứa trẻ đang mỉm cười. Nụ cười dưới ánh đèn hiện trường chẳng hiểu sao lại khiến người ta lạnh sống lưng
Đa nhân vật phụ
Lục... À không, Chu đội
Đa nhân vật phụ
Chuyên gia hỗ trợ mới tới rồi
Dưới màn mưa một chiếc ô trắng đang tiến lại gần. Người cầm ô là một thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi
Mái tóc đen hơi ướt làn da trắng nổi bật giữa đêm tối khóe môi mang theo nụ cười dịu dàng. Trông chẳng giống người thường xuyên tiếp xúc với hiện trường án mạng. Ngược lại giống giáo viên hơn
Người thanh niên dừng trước mặt anh chìa tay ra
Tô Tân Hạo
Xin chào , tôi là Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo
Chuyên gia phân tích hiện trường mới được điều tới hỗ trợ đội trọng án
Trương Tuấn Hào đứng bên cạnh lập tức trợn mắt
Trương Tuấn Hào
Đẹp trai dữ vậy?
Chu Chí Hâm
//liếc sang//❄️
Trương Tuấn Hào
//lập tức im bặt//
Tô Tân Hạo
//sau đó nhìn Chu Chí Hâm//
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm người nổi tiếng của đội trọng án
Chu Chí Hâm
Không nổi tiếng❄️
Tô Tân Hạo
Được rồi(・∀・)
Tô Tân Hạo
//gật đầu// Anh nói gì cũng đúng
Trương Tuấn Hào
//suýt bật cười//
Trương Tuấn Hào
"Người mới này gan thật"
Tô Tân Hạo nhanh chóng tiến hành kiểm tra hiện trường nụ cười trên môi hoàn toàn biến mất. Ánh mắt trở nên nghiêm túc
Cậu quan sát thi thể quan sát chiếc ô , quan sát bức ảnh. Rồi...
Ánh mắt dừng lại trên bông hồng trắng
Nụ cười trên môi cậu biến mất sắc mặt hơi tái đi rất nhanh. Nhanh đến mức hầu như không ai nhận ra ngoại trừ Chu Chí Hâm
Chu Chí Hâm
Cậu biết bông hồng này?❄️
Tô Tân Hạo
//giật mình sau đó cười// Không , chỉ là thấy hơi quen mắt thôi
Chu Chí Hâm nhìn cậu không nói gì. Nhưng trực giác mách bảo anh người này đang nói dối
Việc khám nghiệm hiện trường kết thúc
Mọi người lần lượt rời đi
Tô Tân Hạo đứng dưới mái hiên nhìn màn mưa
Một chiếc ô đen xuất hiện phía trên đầu cậu Tô Tân Hạo quay lại chu Chí Hâm đứng phía sau
Tô Tân Hạo
//chớp mắt sau đó bật cười// Chu đội tốt bụng hơn vẻ ngoài nhiều
Chu Chí Hâm
//không đáp//❄️
Hai người cùng đi dưới màn mưa tiếng mưa rơi trên mặt ô tạo thành âm thanh đều đặn
Tô Tân Hạo
//lên tiếng// Anh điều tra vụ này bao lâu rồi?
Tô Tân Hạo
//nụ cười trên môi cậu nhạt đi// Bảy năm...
Tô Tân Hạo
Chưa từng nghĩ đến bỏ cuộc sao?
Chu Chí Hâm
//nhìn màn mưa phía trước// Nếu tôi bỏ cuộc ai sẽ tìm công bằng cho họ?❄️
Tô Tân Hạo
//im lặng rất lâu sau mới cười// Anh là người tốt
Chu Chí Hâm
Tôi không phải❄️
Lần đầu tiên sau nhiều năm Chu Chí Hâm cảm thấy đêm mưa này không còn lạnh như trước
Đội trọng án họp khẩn Trương Tuấn Hào ngáp dài
Trương Tuấn Hào
Nếu năm nay không bắt được hung thủ thì tôi chuyển nghề bán bánh mì
Bên cạnh Trương Trạch Vũ đang xem báo cáo pháp y. Nghe vậy liền nhếch môi
Trương Trạch Vũ
Cậu bán được không?
Trương Tuấn Hào
Tại sao không?
Trương Trạch Vũ
Vì cậu sẽ ăn hết vốn
Trương Tuấn Hào
Cậu muốn đánh nhau hả?
Đúng lúc ấy cửa phòng mở ra Tô Tân Hạo bước vào. Trên tay cầm một tập hồ sơ
Tô Tân Hạo
Tôi có phát hiện mới
Không khí lập tức nghiêm túc cậu đặt hồ sơ lên bàn. Mở ra
Một tấm ảnh cũ xuất hiện chiếc xe buýt biến dạng hoàn toàn sau tai nạn Trương Trạch Vũ nhíu mày
Tô Tân Hạo
Vụ tai nạn xe buýt mười lăm năm trước
Tô Tân Hạo
Mười tám người thiệt mạng
Tô Tân Hạo
Mà tám nạn nhân của vụ án Cơn Mưa Thứ Bảy đều có liên hệ với vụ tai nạn này
Cả phòng chết lặng Chu Chí Hâm đứng bật dậy
Chu Chí Hâm
Chắc chắn chứ?❄️
Tô Tân Hạo
Đây là điểm chung đầu tiên của toàn bộ nạn nhân
Mọi người lập tức xem hồ sơ không ai để ý nhau cả
Ở cuối phòng một người đàn ông vừa bước tới. Anh mặc áo sơ mi đen khí chất trưởng thành hơn tất cả mọi người trong phòng. Đôi mắt sâu thẳm khó đoán
Anh nhìn chằm chằm tấm ảnh vụ tai nạn bàn tay vô thức siết chặt. Nhưng gương mặt vẫn bình tĩnh như thường
Tô Tân Hạo trở về căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Vừa mở cửa một giọng nói già nua nhưng ấm áp vang lên
Bà ngoại TTH
Tiểu Hạo về rồi à?
Bà ngoại chống gậy đi ra trên mặt là nụ cười hiền từ
Bà ngoại TTH
Ăn cơm chưa con?
Bà ngoại TTH
Vậy vào ăn đi
Bà ngoại TTH
Bà nấu món cháu thích đấy
Tô Tân Hạo nhìn bóng lưng bà đang tất bật trong bếp. Ánh mắt dịu lại đây là người thân duy nhất của cậu trên đời. Người đã nuôi cậu khôn lớn
Bà ngoại TTH
Nếu có người mình thích thì dẫn về cho bà xem nhé
Tô Tân Hạo
Cháu còn trẻ mà
Bà ngoại TTH
Không trẻ nữa đâu
Bà ngoại TTH
Đến lúc cần có người chăm sóc cháu rồi
Nụ cười trên môi Tô Tân Hạo khựng lại trong giây lát. Một cảm xúc đau đớn thoáng qua đáy mắt nhưng rất nhanh biến mất
Tô Tân Hạo
Được , cháu hứa
Bà ngoại TTH
//hài lòng gật đầu// Vậy mới ngoan
Trong phòng họp đội trọng án Chu Chí Hâm vẫn đang xem lại hồ sơ vụ tai nạn năm đó. Bỗng nhiên ánh mắt anh dừng lại một cái tên
Nằm trong danh sách những người đã tử vong đồng tử anh co rút. Hơi thở khựng lại tên đó là...
Mây đen kéo đến cơn mưa lại bắt đầu rơi. Ở một nơi nào đó trong thành phố
Một bóng người đứng dưới mưa trên tay cầm một bông hồng trắng. Khóe môi chậm rãi cong lên như đang chờ đợi điều gì đó
Còn Chu Chí Hâm chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cái tên trong hồ sơ. Bởi theo tài liệu của cảnh sát
Mười lăm năm trước, Tô Tân Hạo đã chết trong vụ tai nạn đó
Đường Nguyệt t.g
Like đi nào
Đường Nguyệt t.g
ủng hộ bộ mứi nha
Đường Nguyệt t.g
Iu nhìu lắm 🩷
Chương 2: Người Đã Chết
Từng hạt mưa đập lên khung cửa kính phòng làm việc của đội trọng án, tạo nên những âm thanh nặng nề trong màn đêm tĩnh mịch
Chu Chí Hâm ngồi một mình trước bàn làm việc. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống tập hồ sơ đã ngả màu theo năm thá
Đôi mắt anh dừng lại ở một dòng chữ
Nam 8 tuổi. Nạn nhân tử vong trong vụ tai nạn xe buýt ngày 7 tháng 7, mười lăm năm trước
Phía dưới còn có dấu xác nhận của cơ quan chức năng không thể là giả
Chu Chí Hâm khép hồ sơ lại ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn. Anh không tin vào ma quỷ. Càng không tin người chết có thể sống lại. Nhưng hiện tại, có một Tô Tân Hạo bằng xương bằng thịt đang làm việc cùng anh
Và thậm chí còn vừa ăn hết hộp cơm của Trương Tuấn Hào lúc trưa vì "để phí đồ ăn là không tốt". Một người như vậy sao có thể là người đã chết?
Cửa mở ra người bước vào lại chính là Tô Tân Hạo
Hai người nhìn nhau vài giây Tô Tân Hạo nâng ly cà phê trong tay
Tô Tân Hạo
Chu đội, tăng ca à?
Chu Chí Hâm
Cậu chưa về? ❄️//khẽ nhíu mày//
Tô Tân Hạo
Tôi mới từ phòng lưu trữ lên
Nói xong, cậu đặt một ly cà phê xuống bàn anh
Chu Chí Hâm
Tôi không uống cà phê❄️
Tô Tân Hạo
Đây là cacao nóng
Lần đầu tiên trong đời, Chu Chí Hâm không biết nên nói gì , người này hình như rất thích quan sát người khác , Tô Tân Hạo ngồi xuống ghế đối diện
Tô Tân Hạo
Đang xem hồ sơ vụ tai nạn năm đó?
Chu Chí Hâm
Tại sao hỏi vậy?❄️
Tô Tân Hạo
Bởi vì từ chiều đến giờ anh cứ nhìn tôi như thể muốn dùng ánh mắt đục một cái lỗ trên người tôi vậy
Chu Chí Hâm bắt đầu hiểu vì sao Trương Tuấn Hào luôn nói Tô Tân Hạo rất khó đối phó. Người này quá nhạy bén
Chu Chí Hâm
Cậu có từng tham gia vụ tai nạn xe buýt mười lăm năm trước không?❄️
Nụ cười trên môi cậu khựng lại chỉ trong một giây. Nhưng Chu Chí Hâm vẫn nhìn thấy
Tô Tân Hạo
Tại sao anh hỏi vậy?
Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh
Bên ngoài mưa vẫn không ngừng rơi. Một lúc lâu sau Tô Tân Hạo mới khẽ cười
Chu Chí Hâm
//nhíu mày//Không nhớ?❄️
Tô Tân Hạo
Tôi mất một phần ký ức trước mười tuổi
Tô Tân Hạo
//trả lời rất bình tĩnh//
Tô Tân Hạo
Những chuyện trước đó gần như đều rất mơ hồ
Chu Chí Hâm
Vậy cậu có biết tên mình xuất hiện trong danh sách tử vong không?❄️
Nụ cười trên môi Tô Tân Hạo hoàn toàn biến mất căn phòng chìm vào im lặng. Rất lâu, rất lâu sau. Cậu mới cất giọng
Chu Chí Hâm khựng lại anh vốn nghĩ đối phương sẽ bất ngờ. Nhưng không Tô Tân Hạo biết. Biết từ trước
Chu Chí Hâm
Cậu không ngạc nhiên?❄️
Cậu nhìn anh , ánh mắt bình tĩnh đến lạ
Tô Tân Hạo
Đôi khi trên đời này có những chuyện không phải cứ muốn biết là sẽ biết được
Chu Chí Hâm
Ý cậu là gì?❄️
Tô Tân Hạo đứng dậy , khóe môi cong lên thành nụ cười quen thuộc
Tô Tân Hạo
Đừng thức khuya quá, ngày mai còn phải đi làm
Nói xong cậu xoay người rời đi. Để lại Chu Chí Hâm ngồi lặng trong phòng
Lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận vụ án. Anh cảm thấy mọi thứ đang đi theo một hướng hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát
Sáng hôm sau đội trọng án nhận được báo cáo mới Trương Trạch Vũ đặt tập hồ sơ xuống bàn
Trương Trạch Vũ
Tôi tìm thấy điểm chung khác
Trương Trạch Vũ
Mọi người tập trung lắng nghe nè
Trương Trạch Vũ
7 nạn nhân đầu tiên đều từng xuất hiện trong hồ sơ điều tra vụ tai nạn năm đó
Trương Trạch Vũ
Với tư cách gì?
Trương Tuấn Hào
Nhân chứng
Không khí lập tức căng thẳng Chu Chí Hâm đứng dậy
Trương Trạch Vũ
Người chết không phải hành khách
Trương Trạch Vũ
Cũng không phải người nhà nạn nhân mà là những người từng làm chứng
Cả phòng lập tức rơi vào im lặng
Nếu vậy...hung thủ đang trả thù? hay đang cố che giấu điều gì đó?
Đúng lúc ấy cửa phòng bị đẩy ra. Một người đàn ông bước vào áo sơ mi đen khí chất điềm tĩnh. Đôi mắt sâu như không nhìn thấy đáy
Anh đặt một tập tài liệu lên bàn
Trương Chân Nguyên
Tôi nghĩ mọi người nên xem cái này❄️❄️
Chu Chí Hâm mở tài liệu chỉ mới nhìn trang đầu tiên sắc mặt anh đã thay đổi. Đó là ảnh hiện trường vụ tai nạn năm đó nhưng khác với hồ sơ cảnh sát
Trong ảnh này...có thêm một đứa trẻ. Một đứa trẻ đứng bên vệ đường , đang nhìn chiếc xe buýt bốc cháy
Mà đứa trẻ đó...lại có khuôn mặt giống hệt Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo đang ngồi trong sân nhà cùng bà ngoại. Bà lão vừa gọt táo vừa cười
Bà ngoại TTH
Dạo này cháu thân với cậu Chu lắm phải không?
Tô Tân Hạo
//phụt , cậu suýt sặc trà//
Tô Tân Hạo
Bà nghe ai nói vậy?
Bà ngoại TTH
Trương Tuấn Hào
Cậu thề lần tới sẽ bóp cổ tên kia
Bà ngoại TTH
//bật cười// Thằng bé nhìn rất tốt
Tô Tân Hạo
Bà mới gặp người ta có một lần //bất đắc dĩ//
Bà ngoại TTH
Có một lần là đủ
Bà ngoại TTH
Người tốt hay không, bà nhìn ra
Tô Tân Hạo cúi đầu nhìn những nếp nhăn trên bàn tay bà. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả
Tô Tân Hạo
Nếu một ngày nào đó...
Tô Tân Hạo
//ngập ngừng//Nếu một ngày nào đó cháu phải đi xa thì sao?
Bà ngoại TTH
//gõ nhẹ lên trán cậu// Ăn nói linh tinh
Tô Tân Hạo
Cháu chỉ hỏi thôi mà
Bà ngoại TTH
Vậy bà sẽ đợi
Bà ngoại TTH
Dù cháu đi đâu , chỉ cần nhớ đường về nhà là được
Tô Tân Hạo nhìn bà khóe mắt bỗng cay cay. Nhưng cậu chỉ cúi đầu cười
Trong căn phòng tối một bóng người đứng trước bức tường dán đầy ảnh 8 bức ảnh 8 nạn nhân. Bên dưới mỗi tấm ảnh đều có một dấu X màu đỏ
Người đó chậm rãi lấy ra bức ảnh thứ chín, dán lên vị trí còn trống. Ánh đèn lờ mờ chiếu xuống khuôn mặt trong ảnh
Bóng người khẽ cười rất là rợn người. Sau đó dùng bút đỏ vẽ một vòng tròn quanh tấm ảnh
Mưa lại bắt đầu rơi. Như thể báo hiệu một điều gì đó đáng sợ sắp xảy ra
Đường Nguyệt t.g
Like đi mà các bấy bì à
Đường Nguyệt t.g
Và đọc truyện vv
Đường Nguyệt t.g
đừng quên bấm like nhe
Chương 3: Bức Ảnh Thứ Chín
Đội trọng án vừa bước vào giờ làm việc đã nhận được một cuộc gọi khẩn Chu Chí Hâm còn chưa kịp ngồi xuống ghế. Điện thoại đã vang lên
Giọng nói của cảnh sát trực ban nghe vô cùng gấp gáp
Đa nhân vật phụ
Có chuyện rồi!
Xe cảnh sát dừng trước một khu chung cư cũ nằm ở phía nam Hải Thành , trời thì âm u. Mây đen phủ kín bầu trời không khí ngột ngạt đến khó thở
Ngay khi bước xuống xe, Trương Tuấn Hào đã cau mày
Trương Tuấn Hào
Có mùi gì vậy?
Trương Trạch Vũ
//đứng bên cạnh// Là mùi xác chết
Trương Tuấn Hào lập tức ngậm miệng Chu Chí Hâm dẫn đầu đi vào tòa nhà. Người báo án là một bà cụ sống ở tầng ba , bà run rẩy kể lại
Người báo án : ( Tôi thấy cửa nhà cậu ấy mở từ tối qua...)
Người báo án: ( Sáng nay gọi mãi không trả lời...)
Người báo án: ( Cho nên...)
Cảnh sát mở cửa hoàn toàn
Mọi người bước vào ngay giây tiếp theo. Không khí trong phòng như đông cứng
Trên sàn nhà một người đàn ông nằm bất động. Hai mắt mở to khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi.Trương Tuấn Hào hít sâu
Trương Tuấn Hào
Chết tiệt...
Đây là nạn nhân thứ chín nhưng điều khiến mọi người lạnh sống lưng hơn là...
Bên cạnh thi thể không có ô đen, không có bông hồng trắng cũng không có ảnh cháy dở
Thay vào đó là một tấm ảnh. Một tấm ảnh còn nguyên vẹn trong ảnh là Chu Chí Hâm
Phòng họp đội trọng án không khí nặng nề đến đáng sợ. Trên màn hình lớn là bức ảnh hiện trường không ai nói chuyện
Một lúc lâu sau Trương Tuấn Hào mới phá vỡ sự im lặng
Trương Tuấn Hào
Ý hắn là gì?
Không ai trả lời được bởi ai cũng hiểu. Đây là lời tuyên chiến
Hung thủ đang nói với họ rằng
Có thể chính là Chu Chí Hâm
Trương Trạch Vũ
Hay anh tạm nghỉ vài ngày?
Giọng Chu Chí Hâm rất bình tĩnh nhưng người quen anh đều biết. Mỗi khi anh bình tĩnh như vậy sẽ là lúc anh nguy hiểm nhất
Đúng lúc ấy cửa phòng họp mở ra Tô Tân Hạo bước vào. Trên tay cầm một tập hồ sơ
Trương Tuấn Hào lập tức kéo ghế
Trương Tuấn Hào
Qua đây ngồi nè
Tô Tân Hạo vừa ngồi xuống đã nhìn thấy bức ảnh trên màn hình. Nụ cười trên môi cậu lập tức biến mất
Chu Chí Hâm
Nạn nhân thứ chín❄️
Chu Chí Hâm
Và hung thủ để lại ảnh của tôi❄️
Không khí im lặng Tô Tân Hạo nhìn tấm ảnh rất lâu. Lâu đến mức Chu Chí Hâm chú ý
Chu Chí Hâm
Cậu nghĩ gì?❄️
Tô Tân Hạo
//giật mình sau đó lắc đầu// Không
Tô Tân Hạo
Chỉ cảm thấy...
Tô Tân Hạo
//dừng lại vài giây// Vụ án này sắp kết thúc rồi
Cả phòng đồng loạt nhìn sang
Trương Tuấn Hào
Sao anh biết?
Tô Tân Hạo cúi đầu khóe môi cong lên rất nhẹ
Tô Tân Hạo
Một linh cảm thôi<( ̄︶ ̄)>
Chu Chí Hâm tới kho lưu trữ thành phố. Anh muốn xem lại toàn bộ hồ sơ vụ tai nạn năm đó
Mười lăm năm trước một chiếc xe buýt lao xuống vực. Mười tám người chết mọi chuyện tưởng như chỉ là tai nạn. Nhưng hiện tại thì anh không còn chắc nữa
Ngồi giữa hàng chồng tài liệu cũ kỹ Chu Chí Hâm lật từng trang. Bỗng nhiên có một bức ảnh rơi ra. Đó là ảnh chụp hiện trường sau tai nạn. Chiếc xe cháy đen khói vẫn còn bốc lên
Phía xa có một bóng người nhỏ tuổi đang đứng nhìn. Chu Chí Hâm khựng lại. Đứa trẻ đó... rất là giống Tô Tân Hạo. Nhưng điều khiến anh lạnh người là... theo hồ sơ. Lúc bức ảnh này được chụp Tô Tân Hạo đã được xác nhận tử vong. Vậy người trong ảnh là ai?
Tối hôm đó trời lại đổ mưa. Tô Tân Hạo đang đứng dưới mái hiên nhà trong tay cầm ly trà nóng. Bà ngoại ngồi bên cạnh đan chiếc khăn len màu xanh nhạt
Bà ngoại TTH
Cháu có tâm sự
Tô Tân Hạo
//bật cười// Rõ vậy sao?
Bà ngoại TTH
Cháu là do bà nuôi lớn
Bà ngoại TTH
//khẽ thở dài// Có chuyện gì à?
Tô Tân Hạo
//im lặng rất lâu sau mới nói// Nếu...
Tô Tân Hạo
Nếu một ngày nào đó cháu không còn ở đây...
Tô Tân Hạo
Thì bà phải sống thật tốt nhé
Bà ngoại TTH
//Chiếc kim đan trong tay bà ngoại dừng lại// Tiểu Hạo
Bà ngoại TTH
Đừng nói những lời như vậy
Bà ngoại TTH
//Giọng bà rất nhẹ nhưng khiến lòng người đau nhói//
Bà ngoại TTH
Cháu hứa với bà rồi
Bà ngoại TTH
Hứa sẽ sống thật hạnh phúc
Bà ngoại TTH
Đừng nuốt hết mọi chuyện vào lòng
Bà ngoại TTH
Không ai mạnh mẽ mãi được đâu
Tô Tân Hạo cúi đầu không nói gì. Bởi vì cậu biết đôi khi có những chuyện...không thể nói ra được
11 giờ 47 phút đêm Chu Chí Hâm vẫn còn ở cục. Ngoài cửa sổ cơn mưa càng lúc càng lớn , đúng lúc ấy. Điện thoại anh rung lên là một tin nhắn từ số lạ
Chỉ có một bức ảnh Chu Chí Hâm mở ra. Đồng tử lập tức co rút trong ảnh là Tô Tân Hạo. Đang đứng trước cổng nhà. Bức ảnh rõ ràng được chụp lén cách đây không lâu
Phía dưới còn có một dòng chữ màu đỏ
"Người chết không nên tồn tại"
Tim Chu Chí Hâm như ngừng đập anh lập tức đứng bật dậy, vơ lấy áo khoác
Trương Tuấn Hào
//giật mình// Chu đội?
Trương Tuấn Hào
Xảy ra chuyện gì vậy?
Chu Chí Hâm không trả lời mà chỉ lao thẳng ra ngoài. Mưa xối xả tiếng sấm vang lên giữa bầu trời đen kịt
Ở một nơi nào đó có người đang nhìn màn hình điện thoại. Khóe môi chậm rãi nhếch lên như thể mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch. Và đêm nay...
Sẽ là khởi đầu cho cơn ác mộng thực sự
Đường Nguyệt t.g
đọc truyện vui vẻ
Đường Nguyệt t.g
cmt và like nhe mn
Đường Nguyệt t.g
Tặng cục zàng của tui
Đường Nguyệt t.g
Vịt đâu lên nhận chap
Download MangaToon APP on App Store and Google Play