Rèm Mưa【Harry Potter】
Episode 1.
Little Hangleton, không rõ năm, tháng.
Ngoài kia, mưa phùn lất phất rơi, những hạt mưa lạnh lẽo đập vào cửa kính tạo nên âm thanh đều đặn, như một bản nhạc ru ngủ buồn tẻ.
Dinh thự Riddle sừng sững giữa màn đêm mưa ẩm ướt, vẻ xa hoa nguy nga giờ đây chỉ còn lại sự hoang tàn và lạnh lẽo phủ khắp mọi ngóc ngách.
Gertrud bước đi trong bộ váy ngủ trắng tinh khôi, bàn tay thon dài giữ ngọn nến leo lét, thứ ánh sáng yếu ớt duy nhất giữa bóng tối dày đặc của tòa dinh thự rộng lớn.
Bước chân nàng nhẹ nhàng như lướt trên sàn gỗ, từng nhịp chậm rãi và đều đặn. Mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt xanh xám mơ hồ phản chiếu ánh lửa nhảy múa.
Qua từng hành lang dài, vượt qua những bóng ma của quá khứ, nàng dừng lại trước cánh cửa chạm trổ công phu. Gõ nhẹ ba lần, như một nghi thức lặp đi lặp lại suốt bao năm qua.
Giọng nói trầm ấm trong phòng vọng ra.
Gertrud Ottile Rothschild
_/Đẩy cửa, ngọn nến trong tay run nhẹ/
Gertrud Ottile Rothschild
_/Bước vào phòng, đặt ngọn nến lên bàn trà/
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến hắt lên những món đồ cổ nằm im lìm trên bàn làm việc: Cuốn nhật ký da quen thuộc của Tom Marvolo Riddle, chiếc nhẫn Gaunt với hòn đá đen, Mề đay Slytherin, chiếc cúp Helga Hufflepuff, Vương miên Ravenclaw...
Thiếu con rắn Nagini và Harry Potter, hai linh hồn còn lại mà gã không thể giữ.
Tom Marvolo Riddle đang đứng quay lưng lại với nàng, bóng dáng cao lớn in trên khung cửa sổ nơi những giọt mưa lăng dài như nước mắt.
Gã đang nhìn xa xăm, đôi vai căng thẳng, những ngón tay thon dài bất giác siết chặt.
Gertrud không nói gì, nàng biết tất cả. Tom đã thua. Thua thảm hại hơn cả Gellert Grindelwald - cha nuôi của nàng, kẻ đã ngã xuống từ những ngày xưa.
Và bây giờ, gã đứng đây, trong ngôi nhà của gia đình mà gã đã giết, ôm lấy nỗi không cam lòng và hận thù.
Tom Marvolo Riddle
Em biết điều đó, phải không? _/Xoay người, đối mặt với nàng/
Ánh mắt gã tối sầm, đôi mắt đen như vực thẳm.
Gertrud mỉm cười nhạt, một nụ cười mong manh như làn sương trên mặt hồ.
Gertrud Ottile Rothschild
Vâng, em biết.
Tom bước đến, mỗi bước chân dồn ép không gian. Gã cao hơn nàng cả một cái đầu, bóng dáng gã bao trùm lấy nàng như bóng tối nuốt chửng ánh sáng.
Ngón tay gã nâng lấy cằm nàng, nhẹ nhàng nhưng đầy cưỡng chế, ép nàng nhìn vào mắt gã.
Tom Marvolo Riddle
Em vẫn ở lại. _/Giọng khàn khàn/
Gertrud Ottile Rothschild
Em luôn ở lại.
Mối quan hệ này đã kéo dài quá lâu. Từ những ngày ở Wool, khi Tom là kẻ thích chiếm đoạt những thứ thuộc về nàng.
Nụ cười nhạt của nàng không hề dao động, kể cả khi những ngón tay của Tom siết chặt, đến mức để lại những vết đỏ trên làn da trắng ngần.
Gã cúi xuống, hơi thở phả lên gương mặt nàng nóng rực.
Bên ngoài, màn mưa vẫn rơi như một bức rèm vô tận bao trùm lấy dinh thự hoang vu.
Episode 2.
Tom ép Gertrud vào vách tường lạnh lẽo. Những bức tường đá cổ xưa thấm hơi ẩm từ cơn mưa dai dẳng bên ngoài, cái lạnh thấu qua lớp vải mỏng manh của chiếc váy ngủ, khiến nàng rùng mình.
Nhưng còn lạnh hơn cả bức tường chính là hơi thở nóng bỏng, gấp gáp của Tom.
Tom Marvolo Riddle
Em nghĩ em có thể đứng đó nhìn ta như kẻ thất bại? _/Giọng trầm khàn, đầy ẩn ý đe dọa/
Gertrud không đáp. Nàng biết mọi lời nói lúc này đều vô ích.
Tom xoay người Gertrud lại, mặt nàng áp vào bức tường lạnh ngắt.
Một tay gã giữ chặt eo nàng, tay còn lại vén vội chiếc ngủ lên, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh nến leo lét. Những ngón tay gã lần tìm, vén chiếc quần lót mỏng tay sang một bên.
Gã ngắm nhìn thứ gã đã đốc thúc, rút ra rút vào biết bao nhiêu lần. Lần này không có ngoại lệ.
Tom Marvolo Riddle
Em vẫn luôn như thế này. _/Thì thầm, giọng vừa khinh miệt vừa say mê/
Tom Marvolo Riddle
Vẫn thuộc về ta. Vẫn là của ta. Dù em có đi theo Grindelwald, dù em có là con của những kẻ khốn khiếp đó.
Tom Marvolo Riddle
Em vẫn là của ta.
Gertrud rùng mình khi ngón tay gã chạm vào nơi đã quá quen thuộc với sự chiếm hữu của gã. Những ngón tay thon dài, mảnh của gã trượt vào trong nàng với sự thuần thục của một kẻ đã làm điều này hàng nghìn lần. Bên trong Gertrud ấm nóng và ẩm ướt.
Gertrud Ottile Rothschild
Ngài-- _/Cất giọng yếu ớt/
Tom rút ngón tay ra, xoay người Gertrud lại đối diện với gã. Ánh mắt gã tối sầm, đôi con ngươi đen láy như hút cạn mọi ánh sáng xung quanh.
Tom Marvolo Riddle
Ta không muốn nghe em nói.
Tom Marvolo Riddle
Em ở đây, im lặng và chấp nhận những gì ta làm.
Episode 3.
Gã nâng lấy một bên đùi Gertrud, đẩy mạnh nàng vào tường. Cơ thể gã áp sát, hơi thở gã nóng rực, và gã đưa cự vật vào trong nàng một cách dễ dàng, như thể chúng được tạo cho nhau, như thể sự phản kháng của Gertrud hoàn toàn vô nghĩa.
Gertrud Ottile Rothschild
Ư-- _/Theo bản năng rên nhẹ/
Tiếng rên như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Tay nàng bám lấy vai Tom, móng tay bấu vào áo vest.
Gã di chuyển, từng nhịp chậm rãi, rồi nhanh dần, như cơn mưa bên ngoài bất chợt trở nên dữ dội.
Tom Marvolo Riddle
Em còn nhớ hồi chúng ta ở Hogwarts không? _/Thì thầm, giọng đầy chất nhớ nhung méo mó/
Tom Marvolo Riddle
Thư viện cấm. Em run rẩy dưới những giá sách trong khi ta làm điều này với em.
Tom Marvolo Riddle
Em sợ hãi, nhưng không bao giờ đẩy ta ra.
Gertrud Ottile Rothschild
... _/Cắn môi, mắt nhắm nghiền/
Tom Marvolo Riddle
Nhưng rồi em bỏ đi...
Giọng Tom trở nên lạnh lùng, nhịp điệu của gã trở nên mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn.
Tom Marvolo Riddle
Em theo Grindelwald. Em chọn ông ta. Em chọn lý tưởng của ông ta.
Tom Marvolo Riddle
Mà em có biết ta làm gì trong thời gian đó không?
Gertrud Ottile Rothschild
Những- Những lá thư...
_/Thở dốc, cất lên những âm thanh rời rạc/
Tom Marvolo Riddle
Đúng vậy. Những lá thư.
_/Cười, nụ cười đầy cay độc/
Tom Marvolo Riddle
Ta đã viết cho em. Hàng trăm bức thư. Và em không trả lời.
Tom Marvolo Riddle
Em chỉ gửi lại cho ta vài lá thư với những dòng ngắn ngủi, lạnh lùng. Em nghĩ ta sẽ chấp nhận điều đó sao?
Gertrud Ottile Rothschild
Hức--!
Gã đẩy mạnh, một cú đâm sâu khiến Gertrud bật lên tiếng kêu.
Nàng mở mắt, đôi mắt xanh xám mơ màng, nước mắt sinh lý đọng trên mi.
Gertrud Ottile Rothschild
Ngài... luôn... chiếm đoạt mọi thứ của em. _/Thốt ra những hơi thở gấp gáp/
Tom Marvolo Riddle
Đúng. Ta chiếm đoạt.
Tom ghé sát mặt, môi gã lướt trên má Gertrud, rồi xuống cổ nàng.
Tom Marvolo Riddle
Bởi vì những thứ đó là của ta.
Tom Marvolo Riddle
Em là của ta. Em đã là của ta từ cái ngày ở Wool, từ cái ngày nhìn ta như một kẻ điên.
Gã ngấu nghiến lấy môi nàng, vồ lấy như kẻ khát nước trong sa mạc. Đôi môi gã thô bạo, răng cắn nhẹ xuống khiến Gertrud rên siết. Hơi thở hòa quyện, mồ hôi lấm tấm trên trán nàng.
Tom Marvolo Riddle
Nhưng em...
Tom Marvolo Riddle
... em không bao giờ chịu nói ra điều đó.
Tom Marvolo Riddle
Em không bao giờ nói rằng em là của ta. Em chỉ đứng đó, với đôi mắt đó, với nụ cười đó... như thể tất cả những gì ta làm đều không thể chạm đến em.
Gertrud thở dốc, cơ thể nàng quay cuồng trong nhịp điệu tàn bạo của Tom. Gã đẩy nàng vào tường, không lúc nào ngừng động tác, mỗi lần đều mạnh mẽ và đầy chiếm hữu.
Tom không phải người dịu dàng, gã thô bạo và tàn nhẫn, và lúc nào cũng mạnh tay với Gertrud.
Tom Marvolo Riddle
Em nghĩ Grindelwald có thể bảo vệ em khỏi ta sao?
_/Cười, giọng nói trở nên điên loạn hơn/
Tom Marvolo Riddle
Ông ta đã thua. Như ta đã thua. Nhưng ta còn em.
Gã thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng bỏng khiến vành tai nàng đỏ ửng. Gã ngấu nghiến từng tấc da thịt, từ cổ, xuống vai, đến bờ ngực nàng. Không chỗ nào bỏ sót. Móng tay gã để lại dấu vết trên eo nàng khi siết chặt.
Gertrud Ottile Rothschild
Ngài... _/Cố nói, nhưng giọng bị đứt quãng/
Tom Marvolo Riddle
Câm miệng. _/Đưa tay bịt miệng nàng, mắt nhìn thẳng vào nàng/
Tom Marvolo Riddle
Lúc này, em chỉ cần cảm nhận. Em chỉ cần biết rằng dù em có đi đâu, làm gì, đi theo ai, thì em cũng sẽ luôn quay lại. Quay lại với ta.
Những giọt mưa bên ngoài đập mạnh vào cửa kính như đang đấu tranh để xuyên qua lớp kính dày. Nhiệt độ trong phòng dường như tăng cao, hơi ẩm và hơi nóng hòa quyện.
Tom Marvolo Riddle
Đừng ngủ. _/Gầm gừ khi cảm nhận cơ thể nàng buông lỏng/
Tom Marvolo Riddle
Mở mắt ra, nhìn ta.
Gertrud Ottile Rothschild
Em... mệt... _/Thì thầm/
Tom Marvolo Riddle
Ta không quan tâm. _/Nâng mặt nàng lên, áp trán vào trán nàng/
Tom Marvolo Riddle
Em sẽ phải nhìn ta. Em phải nhìn ta đến khi ta đạt khoái cảm. Để em biết rằng ta có thể làm điều này với em bất cứ khi nào ta muốn.
Nhưng sự kiệt sức của Gertrud đã quá lớn. Mắt nàng nhắm dần, cơ thể nàng gục vào tay Tom, hơi thở yếu ớt dần.
Vài tiếng trôi qua trong dòng chảy vô tận của đêm mưa, và rồi Gertrud thiếp đi trong vòng tay của người đàn ông đáng sợ kia.
Tom nhìn khuôn mặt nàng, cơn giận thoáng qua rồi thay bằng một cảm xúc kỳ lạ, một thứ gì đó giữa giận dữ và sở hữu.
Gã ôm Gertrud vào lòng, dịu dàng hơn bất kỳ lúc nào khác, và đặt nàng xuống ghế bành cạnh lò sưởi tàn lụi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play