Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Genshin Impact] Tuyết Tan.

Hỡi Nàng Tiên Trong Truyện Cổ Tích.

Không theo cốt truyện game. OOC.
___
Một đêm mưa tầm tã, những hạt mưa nặng hạt trút xuống xóa nhòa đường đi.
Klee vì mải chơi nên đã đi lạc vào một khu nghĩa địa hoang vắng, lạnh lẽo. Giữa những tấm bia mộ cũ kỹ bám đầy rêu phong, ánh mắt của cô bé bỗng bị thu hút bởi một vật kỳ lạ.
Đó là một cuốn sổ cổ tích trắng xóa, nằm trơ trọi dưới chân một ngôi mộ vô danh, trên bìa chỉ mới thấm một vài giọt nước mưa lấm tấm.
Chẳng suy nghĩ nhiều, Klee tò mò tiến lại gần, đôi bàn tay nhỏ nhắn cẩn thận mở từng trang giấy.
Ở trong kể rằng: Ngày xửa ngày xưa, có một ngôi làng nọ luôn tràn ngập hạnh phúc. Người dân được sống tự do, tuy không giàu có nhưng đủ ăn đủ mặc, chẳng cần lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Quan chức trong làng cũng không tham ô, ngược lại còn rất quan tâm đến đời sống của nhân dân, liên tục đưa ra những chính sách tốt để giúp ngôi làng phát triển. Dù vậy, chẳng có hạnh phúc nào là mãi mãi. Sự yên bình ấy kéo dài vỏn vẹn đúng 20 năm thì mọi thứ dần thay đổi. Chiến tranh đột ngột nổ ra. Lũ cướp lộng hành khắp nơi, chúng đập phá các gian hàng, những vụ giết chóc và cưỡng hiếp diễn ra hàng loạt. Chính quyền lung lay sụp đổ, kẻ địch thì nhẫn tâm đến mức ngay cả người già hay trẻ nhỏ cũng chẳng buông tha. Sự hỗn loạn tàn khốc ấy kéo dài đằng đẵng suốt 5 năm trời. Đến một ngày, tại một góc xó xỉnh tăm tối trong ngôi làng nơi từng là chỗ đám nhóc tụ tập chơi trốn tìm bỗng hiện hữu một luồng ánh sáng dịu nhẹ. Vài ngày sau, từ nơi ẩn nấp chật hẹp đó vang lên tiếng ríu rít phấn khích của một đứa trẻ: "Tiên... Tiên kìa! Tiên kìa mẹ ơi!". Đứa nhỏ vừa hét vừa nắm lấy vạt áo của người lớn, lôi kéo họ đến. Hiện ra trước mắt họ là một thiếu nữ tầm khoảng đôi mươi. Mái tóc và đôi mắt của nàng mang một màu trắng xóa thuần khiết, bầu không khí xung quanh nàng tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp. "Xin chào." Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, nếu không nghe thật kỹ, người ta sẽ lầm tưởng đó chỉ là một tiếng gió thoảng qua. Vì nơi ẩn nấp vốn chật hẹp nên người dân ngày càng vây quanh đông đúc. Thiếu nữ khẽ cúi đầu, cất lời: "Tôi có thể giúp mọi người. Nhưng hiện tại tôi còn quá yếu, chỉ mong mọi người có thể che giấu tung tích giúp tôi. Hãy cho tôi 3 ngày. Tôi chắc chắn sẽ đem lại hòa bình cho tất cả." Lúc đầu, vài người đứng bên ngoài thầm thì bàn tán, bán tín bán nghi. Nhưng nhìn lại cảnh nhà tan cửa nát, họ cũng đành nhắm mắt đặt niềm tin vào "nàng tiên" lạ kỳ này. Họ đã hết cách rồi, kẻ địch thì quá đông, vũ khí lại quá tiên tiến, còn chính quyền thì hoàn toàn bất lực. Thời gian trôi đi, và có lẽ, họ đã đặt niềm tin đúng chỗ. Kẻ địch sau đó bỗng dưng như bị ai đó điều khiển, chúng điên cuồng quay sang tự chém giết lẫn nhau rồi tháo chạy tán loạn. Nước địch xâm lược cũng rơi vào cảnh rối ren như tơ vò. 10 năm sau, ngôi làng sụp đổ ngày nào giờ đã được xây dựng lại khang trang. Ở ngay trung tâm làng, một bức tượng thờ trang nghiêm được dựng lên. Mọi thứ trở lại vẹn nguyên như ban đầu, như thể chưa từng có cuộc chiến tranh tàn khốc nào đi qua. Còn nàng tiên kỳ lạ đó ư? Nàng vẫn luôn ở đây, trú ngụ bên trong tượng thần, ngày ngày nhận lấy sự cung phụng và lòng biết ơn vô hạn của người dân. Kết thúc.
Klee vừa đọc xong dòng chữ cuối cùng, trong lòng còn đang trầm trồ, ngưỡng mộ trước vẻ đẹp và lòng tốt của nàng tiên thì bất chợt, một luồng ánh sáng chói lòa phóng ra từ trang sách.
Thứ ánh sáng mạnh đến mức khiến cô bé phải nhắm nghiền mắt lại. Đến khi luồng sáng tắt hẳn, Klee run rẩy mở mắt ra.
Trước mặt cô bé, giữa nghĩa địa đêm mưa lạnh giá, là một thiếu nữ có ngoại hình y chang nàng tiên trong sách. Mái tóc và đôi mắt trắng.
Giữa cơn mưa tầm tã, những hạt nước lạnh buốt chuẩn bị hắt vào người Klee thì bỗng nhiên, một cảm giác ấm áp bao bọc lấy cô bé.
Klee ngước nhìn lên. Rei đang khẽ giơ đôi bàn tay mảnh mai của mình lên trên đầu Klee. Một màn chắn bằng ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt như bong bóng hiện ra, ngăn toàn bộ nước mưa ở bên ngoài.
Những giọt mưa chạm vào màn chắn liền tan ra thành những đốm sáng nhỏ như đom đóm.
Rei từ từ quỳ một chân xuống bùn đất, để bản thân cao bằng Klee. Cô không mảy may quan tâm đến việc bộ váy trắng tinh khôi của mình đang bị vấy bẩn. Ánh mắt cô nhìn Klee tràn ngập sự dịu dàng, trìu mến.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Em không sao chứ, bé con? Mưa lạnh lắm, đi lạc ở nơi này nguy hiểm lắm đấy.
Giọng nói của cô nhẹ bẫng, ấm áp như làn gió xuân, xua tan đi sự lạnh lẽo của khu nghĩa địa hoang.
Klee tròn xoe mắt nhìn Rei, nỗi sợ hãi khi đi lạc hoàn toàn biến mất. Đôi má phúng phính của cô bé ửng hồng vì phấn khích. Bé reo lên nho nhỏ.
Klee.
Klee.
Chị... Chị là nàng tiên bước ra từ trong cuốn sách vừa nãy đúng không ạ? Chị đẹp quá!
Rei khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười dịu dàng. Cô đưa bàn tay ấm áp lên xoa đầu Klee.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Suỵt... Đây là bí mật của riêng chúng ta nhé. Giờ thì, để chị đưa em về nhà được không?
Klee gật đầu lia lịa, chủ động nắm lấy bàn tay của Rei mà không một chút nghi ngờ.
Klee.
Klee.
Tay chị ấm quá!
___
NovelToon
NovelToon
NovelToon
khoe thôi chứ cũng hong có gì

Màn Sương Phía Đông.

Klee tung tăng nắm tay Rei băng qua những con đường ướt sũng đầy bùn đất, trong suốt quá trình bức màn chắn ánh sáng của Rei vẫn luôn kiên trì che chắn cho cô bé không để một giọt nước nào có thể làm bẩn balo nhỏ của Klee.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
À...
Nhận ra bầu không khí có chút im lặng, Rei khẽ lên tiếng để phá vỡ sự gượng gạo.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Chị là Rei, em tên gì nhỉ?
Klee.
Klee.
Em là Klee!
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Em bị lạc đến đây sao?
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Người lớn đâu mà để em đi lung tung vậy?
Rei khẽ cau mày nhẹ, nếu không để ý thì có lẽ cũng chẳng thấy được.
Klee khẽ rụt cổ lại, hai ngón tay trỏ chọc chọc vào nhau, lí nhí đáp.
Klee.
Klee.
Dạ..tại Klee mải đuổi theo một con bướm phát sáng đẹp lắm, xong rồi trời mưa cái Klee quên mất đường về luôn.
Klee.
Klee.
Nhưng mà may có chị Rei che mưa cho Klee á!
Cô khẽ 'ừ' nhẹ một tiếng. Rồi lại hỏi.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Dù là vậy, nhưng sao em.. Lạc được đến tận chỗ đó vậy?
Gương mặt của Rei muốn hiện rõ ba chữ : rất khó hiểu.
Klee nghe hỏi liền ngước khuôn mặt phúng phính lên nhìn Rei, cười hì hì đầy hồn nhiên.
Klee.
Klee.
Dạ, tại lúc đầu Klee chỉ định ra bờ suối bắt cá thôi, Xong rồi có một con bướm phát sáng đẹp lắm! Cứ bay vèo vèo trước mặt Klee.
Klee.
Klee.
Klee cứ lo đuổi theo nó, đuổi theo mãi... Đến lúc con bướm bay mất tiêu, Klee giật mình nhìn lại thì xung quanh đã tối thui, bia mộ mọc lởm chởm rồi đổ mưa cái rầm luôn!
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Klee có thường xuyên lạc như vậy không?
Klee.
Klee.
Dạ chỉ.. Thỉnh thoảng thôi ạ.
Klee.
Klee.
Nhưng mà chị đừng lo nha, mọi người ở nhà quen rồi ạ. Mỗi lần Klee đi đâu lâu lâu là các anh chị lớn sẽ chia nhau đi tìm Klee ngay!
Rei khẽ cười. Đôi mắt cong cong hệt vầng trăng khuyết, lặng lẽ nhìn con đường phía trước đang dần mờ mịt và phủ đầy sương mù.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Chỗ em ở có xa không?
Rei đột ngột dừng chân. Khẽ xoay người, ngón tay mảnh mai chỉ về phía một ngôi biệt thự bỏ hoang nấp sau những lùm cây rậm rạp ở phía Đông.
Trông nó có vẻ cũ kỹ, xám xịt và có phần âm u giữa màn mưa.
Cô cúi xuống nhìn Klee, hơi ái ngại.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
.. Chị không thể đi quá xa được khu nghĩa địa. Hay là chúng mình tạm thời vào đó trú mưa nhé?
Màn chắn ánh sáng che mưa trên đầu hai người khẽ chớp tắt một chút vì năng lượng của "nàng tiên" đang cạn dần vì đi xa nguồn cội.
Klee.
Klee.
Dạ?
Klee nhìn theo hướng tay Rei. Ngôi biệt thự hoang trông có hơi đáng sợ, nhưng nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của cô, lòng dũng cảm của một đứa trẻ lập tức trỗi dậy.
Klee không một chút ngần ngại, nắm chặt lấy tay Rei.
Klee.
Klee.
Tất nhiên là được ạ! Chị tiên yếu lắm rồi, để Klee dắt chị vào đó nghỉ ngơi nha!
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Cảm ơn em.
___
trong năm học thì tự nhủ hè viết 1 ngày 10 chap
hè rồi thì lo chơi game k thèm viết truyện 💔😔
uoi vl có ai chơi Light And Night hong
mê vl

Qua Đêm.

Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi biệt thụ bỏ hoang ở phía Đông khẽ kêu nêu một tiếng rít nặng nề khi được đẩy ra.
Bên trong tối tăm, nồng nặc mùi gỗ mục và bụi bặm của năm tháng. Vừa bước qua ngưỡng cửa, màn chắn mưa bỗng chốc tan biến thành những đốm sáng nhỏ rồi tắt ngấm.
Rei khẽ rên rỉ một tiếng nhẹ, cơ thể mong manh của cô hơi lảo đảo, như thể việc duy trì phép thuật che mưa suốt quãng đường dài đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của "nàng tiên".
Klee.
Klee.
Chị Rei! Chị có sao không ạ?
Klee hốt hoảng, vội vàng dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình đỡ lấy cánh tay Rei.
Rei tựa lưng vào bức tường bám đầy mạng nhện, gương mặt dưới ánh chớp từ cửa sổ hắt vào trông nhợt nhạt, mong manh đến tội nghiệp.
Cô khẽ lắc đầu, nở một nụ cười yếu ớt.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Chị không sao... chỉ là rời xa khu nghĩa địa, năng lượng của chị tiêu hao nhanh quá. Chị cần nghỉ một lát.
Nhìn chị tiên xinh đẹp vì cứu mình mà trở nên yếu nhược thế này, lòng trắc ẩn và sự biết ơn của Klee lập tức dâng tràn.
Cô bé vội vã tháo chiếc ba lô nhỏ trên vai xuống, lục lọi bên trong rồi lôi ra một tấm thảm trải nhỏ cùng vài chiếc bánh ngọt mang theo từ chuyến thám hiểm.
Klee.
Klee.
Chị ngồi xuống đây đi ạ! Ở đây tuy hơi bụi nhưng không bị ướt đâu.
Klee.
Klee.
Em có bánh ngọt nè, chị ăn một chút cho khỏe lại nha!
Klee vừa nói vừa thoăn thoắt trải thảm, hớn hở chăm sóc cho Rei hệt như một người lớn thực thụ.
Rei từ từ ngồi xuống tấm thảm nhỏ. Cô đón lấy chiếc bánh từ tay Klee, khẽ cắn một miếng nhỏ xíu.
Cô nhìn đứa trẻ vô tư trước mặt, giọng nói trầm xuống.
Kazahana Rei.
Kazahana Rei.
Chỗ này hơi tối... Em có sợ không?
___
NovelToon
tui roll cho chị tui nè hihi
1 roll đó nhaaa
😋😋

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play